Chỉ cần nàng giữa thế giới bao la rộng lớn – P.1

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


Trăng sáng treo trên cao, cảnh đêm tối đen như mực.

Dưới ánh trăng, Gia Lăng Quan in bóng khổng lồ, lặng lẽ kể lại những ngày rung động lòng người.

Một bóng dáng xinh đẹp lao nhanh như cơn gió, chỉ vài động tác đã di chuyển xa hàng trăm mét. Tên cai ngục nghiêng đầu lơ đễnh, gió nhè nhẹ thổi lướt qua.

Như chốn không người, nàng đã xuất hiện bên trong ngục giam lớn nhất ở Gia Lăng Quan.

Trong bóng tối, nàng lặng lẽ xuyên qua những lớp rào chắn liên tiếp nhau, chắc hẳn nàng đã có mục tiêu rõ ràng trước khi bước vào nơi này.

Mái tóc đuôi sam thật dài sau lưng đung đưa nhịp nhàng theo từng bước đi của nàng, cuối cùng nàng dừng lại, đứng không xa trước cánh cửa được làm từ sắt tinh luyện, yên lặng nhìn chăm chú vào trong lao.

Hai bóng người ngồi cạnh nhau như muốn sưởi ấm cho nhau trong cái đêm giá lạnh này. Ánh trăng không lọt vào phòng giam, nhưng nếu có ánh sáng thì sẽ thấy được vẻ đẹp như hoa của hai bóng hình này.

“Ai?”

Lúc này, người trong phòng giam mới giật mình cảnh giác. Bên trong vang lên tiếng xiềng xích va chạm nhau.

Thiên Nhận Tuyết kinh hãi trong lòng. Thần vị bị phá vỡ khiến nàng ta phải trả giá đắt, thực lực bị giảm mạnh. Lúc này, dù người đến là bất kỳ một vị Phong Hào Đấu La bình thường nào thì nàng ta cũng chỉ có thể cam chịu bị tàn sát. Nhưng trong tiềm thức, một nỗi mong chờ thầm kín đã trỗi dậy trong lòng nàng ta.

Kể từ khi chiến tranh kết thúc, Hồ Liệt Na vì nỗi đau mất đi lão sư mà thất thần suốt ngày, có lẽ nàng ta đã chuẩn bị cho cái kết của mình nên không có phản ứng gì. 

Người đó từng bước tiến lại gần, thân hình dần hiện ra.

Hào quang rực rỡ dường như hội tụ xung quanh cơ thể nàng. Đôi chân dài hút mắt, vòng eo mảnh khảnh không chút khuyết điểm, khe ngực rõ ràng mê người, làn da trắng như tuyết. Đôi mắt quyến rũ câu hồn nhưng lại vô cùng thuần khiết, không nhiễm chút hồng trần.

Sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ ngây thơ và nét quyến rũ là thứ mà bất cứ người nam nhân nào trên thế giới này đều muốn có được.

“Là ngươi.” Thiên Nhận Tuyết đột ngột đứng dậy, ngẩng cao đầu, chiến ý bộc phát. 

Tiểu Vũ không hề di chuyển, chỉ lẳng lặng nhìn nàng ta.

Thiên Nhận Tuyết cau mày, không lùi dù chỉ nửa bước, hai tay siết chặt.

Hồ Liệt Na vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, thậm chí còn cảm thấy kinh hãi hơn khi chứng kiến cảnh tượng này, nàng ta giãy giụa đứng lên.

Sau ba giây giằng co, ánh mắt Tiểu Vũ khẽ lay động, giọng điệu lạnh nhạt: “Không phải việc của ngươi, ta đến tìm Thiên Nhận Tuyết.”

Thiên Nhận Tuyết ra hiệu cho Hồ Liệt Na lùi lại, nàng ta cố gắng ổn định hơi thở, vẻ mặt kiêu ngạo, chờ Tiểu Vũ nói ra ý định của mình. Nàng ta không muốn đặt mình vào thế hạ phong. Người duy nhất nàng ta không muốn thua chính là nữ nhân trước mắt này.

Một hồi lâu, chỉ có hơi thở nhè nhẹ vang lên trong ngục giam.

Nhịp tim của Thiên Nhận Tuyết từ từ tăng nhanh. Trước đây, nữ nhân xinh đẹp kiều diễm này chỉ là một con nghiệt súc trong mắt nàng ta. Nhưng hiện giờ, không thể không thừa nhận, Tiểu Vũ khiến nàng ta cảm thấy áp lực kinh khủng. 

Tiểu Vũ đang nhìn nàng ta nhưng ánh mắt dường như có chút thất thần.

“Ngươi đến đây để cười nhạo ta sao!?” Thiên Nhận Tuyết rốt cuộc không nhịn được lên tiếng hỏi. 

Bím tóc nhẹ nhàng lay động theo cái lắc đầu của Tiểu Vũ: “Ta rất hâm mộ ngươi.” 

Thiên Nhận Tuyết nghe xong liền cảm thấy choáng váng.

Tầm mắt Tiểu Vũ dời đi chỗ khác, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ nhỏ phía sau bọn họ.

Thiên Nhận Tuyết dường như cảm thấy áp lực trên vai nhẹ hẳn đi.

“Mười năm ẩn nhẫn, còn trẻ như vậy đã thành Thần, dẫn theo các vị Phong Hào Đấu La xông pha trận mạc, bày mưu tính kế thống nhất đại lục.” Tiểu Vũ mở đầu cuộc trò chuyện, chậm rãi nói tiếp, “Không ai có thể làm tốt hơn ngươi. Nếu không phải lập trường trái ngược, có lẽ chúng ta sẽ là đối thủ cạnh tranh… Ngươi không thua bất cứ ai, ngươi chỉ thua trọng trách trên vai mình.” 

Địch ý trong mắt Thiên Nhận Tuyết khẽ dao động.

“Ta tin ca cũng nghĩ như vậy. Huynh ấy khâm phục sự kiên định về niềm kiêu hãnh và tính chính trực của ngươi dưới tư cách là một cường giả. Có thể nói, cũng chính vì vậy mà ngươi thua dưới tay huynh ấy.” Nói đến đây, Tiểu Vũ khẽ cười, “Suy cho cùng, đứng trước thời khắc quan trọng liên quan đến sinh tử, huynh ấy luôn đa mưu túc trí tận dụng hết thảy. Nếu huynh ấy không nhiều lần làm gián đoạn kế hoạch của ngươi thì xu hướng của đại lục này sẽ không như bây giờ.”

Thiên Nhận Tuyết một mực kháng cự khi nhắc đến người nam nhân này, nhưng từ nơi sâu thẳm trong lòng lại giãy giụa muốn biết chuyện về hắn. Nàng ta kiềm nén sự phấn khích muốn được nghe thêm nữa. 

Nhìn vào đôi mắt lấp lánh của nữ nhân tóc vàng trước mặt, Tiểu Vũ làm sao không biết người này đang suy nghĩ gì.

Tiểu Vũ không cho nàng ta cơ hội này, chỉ cười rồi nói tiếp: “Ta không biết trọng trách là gì, bởi vì ta đã mất đi người thân từ lâu, cũng chẳng có gia tộc. Không một ai đặt kỳ vọng vào ta. Ta cũng không có chấp niệm gì về sức mạnh, nếu không phải vì muốn trợ giúp cho ca thì ta đã không nỗ lực tu luyện đến vậy. Nhìn xem, ta chẳng có gì cả.”

Trong lòng dâng lên ba phần mừng thầm, bảy phần tự ngẫm về sự thất bại của mình có liên quan đến người thân và trọng trách trên vai, Thiên Nhận Tuyết cố giữ vững tâm trí, không nói một lời nào.

“Ta chỉ có một trái tim yêu huynh ấy. Nếu huynh ấy không yêu ta, trái tim đó thật vô giá trị.”

Thiên Nhận Tuyết rốt cuộc không chịu được nữa, gào lên: “Nhưng hắn yêu ngươi…”

Được đối thủ khen ngợi khiến nàng ta không khỏi tự hào, nhưng cái kết vẫn là như vậy. Nàng ta không cam lòng!

“Ngươi đến đây để khoe mẽ sao? Muốn cho ta thấy hắn yêu ngươi đến nhường nào?”

Đôi môi hồng nở nụ cười, trong mắt Tiểu Vũ vẫn không chút dao động: “Ta không bằng ngươi, chỉ là ta may mắn hơn ngươi. Khi còn nhỏ huynh ấy khao khát người thân, ta đã ở bên huynh ấy đúng lúc, khi huynh ấy bị thương, ta có thể  ở bên cạnh chăm sóc, khi huynh ấy nửa tỉnh nửa mê, ta là người đầu tiên huynh ấy nhìn thấy khi tỉnh dậy.”

“Đáng khinh sao? Nhưng đại sư đã từng nói, thắng nhờ âm hiểm cũng là thắng… Bất quá trong tình yêu không có thắng thua.”

“Ta nghe nói huynh ấy muốn giữ lại mạng cho ngươi. Lúc đầu ta cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Ta tự hỏi không biết huynh ấy có tình cảm đặc biệt nào dành cho ngươi hay không… Ta thật sự không hề rộng lượng chút nào.”

Thiên Nhận Tuyết đang chìm đắm trong nỗi oán hận, nghe vậy lập tức sửng sốt, khuôn mặt lộ vẻ không tin: “Ngươi nói hắn sẽ thả ta đi?”

Tiểu Vũ gật đầu: “Hoàng Đế ban chiếu chỉ bổ nhiệm ngươi và Hồ Liệt Na tiếp tục quản lý Võ Hồn Điện cũ, chiếu chỉ ngày mai sẽ tới.”

Đôi mắt vàng rực rỡ như ánh mặt trời lúc này tràn đầy hy vọng. Bất ngờ to lớn khiến nàng ta lập tức trở nên rạng rỡ, vui mừng đến nỗi không gì sánh bằng.

“Vậy đêm nay ta sẽ giết ngươi.”

Ngục giam nhất thời chìm vào khoảng lặng rồi chợt ngập tràn sát khí.

Sát khí đột ngột cùng với áp lực mạnh mẽ khiến Thiên Nhận Tuyết phải lui về sau. Lúc này nàng ta mới nhận ra cô gái hoạt bát, quyến rũ này trong ấn tượng của mình chưa từng nhìn đối phương bằng ánh mắt như thế, bởi đó là ánh mắt nhìn người chết.

Thiên Nhận Tuyết vô thức nhìn sang Hồ Liệt Nha nhưng nàng ta đã ngất đi rồi.

“Ta đã nói trước đây ta rất ngưỡng mộ ngươi, vì vậy ta rất lo lắng về sự trở lại của ngươi. Có lẽ huynh ấy cho rằng ngươi không thể gây ra sóng gió gì sau khi thần vị bị phá vỡ. Nhưng đều là người thích huynh ấy, ta tin ngươi sẽ không từ thủ đoạn để có thể lọt vào tầm mắt của huynh ấy…”

“Hồ Liệt Na không có tâm tính giống ngươi. Ta sẽ tha mạng cho nàng ta.”

Một mùi hương thoang thoảng thổi lướt qua. Tiểu Vũ giơ chân muốn đá văng cánh cửa ngục giam bằng sắt tinh luyện, độ cứng của nó chẳng là gì trước một Phong Hào Đấu La như nàng. 

“Ta hận ngươi. Ngươi và Bỉ Bỉ Đông đã cùng nhau bắt tay hại ca của ta. Huynh ấy gần như không thể quay lại. Tại sao huynh ấy lại giữ mạng cho ngươi? Nếu huynh ấy không thể ra tay thì ta sẽ làm.”

Không thể cầu xin lòng thương xót, tuyệt đối không thể cầu xin sự thương hại từ nữ nhân này. Lưng của Thiên Nhận Tuyết ướt đẫm mồ hôi lạnh, lòng bàn tay của nàng ta run rẩy yếu ớt. Nếu Thiên Nhận Tuyết không biết thái độ của hắn đối với mình thì có lẽ nàng ta sẽ buông xuôi cho dù phải chết. Nhưng bây giờ thì khác, nàng ta muốn sống.

“Ngươi không sợ bị Đường Tam trách cứ sau chuyện này sao!”

Tiểu Vũ dừng động tác, đôi mắt phiếm hồng mị hoặc nhìn chằm chằm vào Thiên Nhận Tuyết. Ánh mắt đó tựa núi Thái Sơn, nặng nề đè ép đến mức người ta không thể cử động.

Thấy lời nói của mình có hiệu quả, Thiên Nhận Tuyết ra sức chống lại áp bách của đối phương, tiếp tục lên tiếng: “Hoàng Đế mới đã đánh bại Võ Hồn Điện, đây là lúc sự kiêu ngạo của hắn ta lên đến đỉnh điểm, bỏ qua ý chỉ của hắn ta, e rằng ngay cả Đường Tam cũng sẽ bị ngươi liên lụy. Hơn nữa, có rất nhiều thế lực muốn nhảy vào xâu xé Võ Hồn Điện cũ, một quan viên mới của Thiên Đấu có thể giải quyết được ư?” 

Các lý lẽ mà nàng ta đưa ra không thể chê vào đâu được, trong nháy mắt đã đánh trúng điểm then chốt.

Nghe vậy, trong mắt Tiểu Vũ hiện đầy vẻ giễu cợt: “Ngay cả chết ta còn không sợ, tại sao phải sợ huynh ấy trách cứ?”

Không thấy nàng ra tay, Thiên Nhận Tuyết thầm vui mừng, nghĩ rằng người này mạnh miệng nhưng rốt cuộc vẫn để tâm đến chuyện đó. Nàng ta thả lỏng, không biết có nên gọi cai ngục để thoát thân hay không, bất quá nàng ta sợ Tiểu Vũ sẽ đột ngột giết mình. Cách làm phiến diện này là không thực tế trong trường hợp sức mạnh giữa địch và ta chênh lệch lớn như vậy.

Thiên Nhận Tuyết suy nghĩ thật nhanh. Hiểu biết của nàng ta về Tiểu Vũ rất ít, dù sao thì trước đây nàng ta cũng không coi trọng ai cả, chỉ ngoại trừ người đó. Trí tuệ của hắn giống như đại dương bao la, trong mắt chứa cả sắc trời, trở tay sẽ phá tan thế tiến thoái lưỡng nan của đội quân, nhân tài trong hàng vạn người, xứng đôi vừa lứa với người có chí lớn, thông minh sắc sảo như Thiên Nhận Tuyết nàng đây!

Thiên Nhận Tuyết lộ vẻ bất an, rõ ràng nàng ta không phải là người nắm quyền chủ động trong chuyện này.

Tiểu Vũ hơi cúi đầu, tóc mái trên trán che đi đôi mắt xinh đẹp của nàng. Ngay tức khắc, áp lực đã rút đi.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!