Chỉ cần nàng giữa thế giới bao la rộng lớn – P.2

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


Nàng chậm rãi cất bước, toàn thân nhẹ nhàng như cánh bướm.

Cục diện bế tắc nhanh chóng biến mất. Thiên Nhận Tuyết khó hiểu, mặc dù ngẩn người nhưng vẫn không dám thả lỏng.

Tiểu Vũ quay lưng lại với nàng ta, dửng dưng nói: “Thiên Nhận Tuyết, sống cho tốt cuộc đời của mình.”

Đối với một Thiên Nhận Tuyết tràn đầy thù hận thì những lời như vậy chẳng khác nào bố thí và khiêu khích, nàng ta cố kìm nén sự kích động của mình nhưng không thể, buộc miệng hỏi: “Ngươi có ý gì?”

“Ta không có quyền nói bất cứ thứ gì về mệnh lệnh của huynh ấy. Ta chỉ hy vọng sau khi thoát khỏi ngục giam này, ngươi có thể tận tâm tận lực phục vụ cho Thiên Đấu, đừng tiếp tay làm chuyện xấu.”

Thiên Nhận Tuyết cắn chặt đôi môi đỏ mọng: “Mệnh lệnh của hắn… Ai chính ai tà, chẳng qua là do kẻ thắng phán định.”

Nhưng với ngục giam u ám trước mặt và cảnh hoang tàn bên ngoài, nàng ta sẽ phải mất bao nhiêu lần mười năm mới có thể trở lại như trước đây. Làm gì có ai sẵn sàng theo dưới trướng một kẻ có thần vị bị phá vỡ như nàng ta. Võ Hồn Điện tuyển dụng các hồn sư theo đuổi danh vọng và quyền lợi. Những mối quan hệ bị ràng buộc bởi lợi ích trông thì có vẻ kiên cố nhưng thật ra rất dễ bị phá vỡ.

Trả giá bằng những năm tháng đẹp đẽ nhất của một người con gái để đổi lấy một lần thất bại, thật nực cười biết bao.

Đôi môi anh đào khẽ mấp máy, nàng ta do dự một lúc nhưng Tiểu Vũ vẫn không quay đầu nhìn lại. Nàng phóng người lên, di chuyển như chuồn chuồn đạp nước, mới đó đã cách rất xa.

“Tạm biệt Thiên Nhận Tuyết. Ta  không nghĩ chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại.” 

Gió truyền đi lời nói của Tiểu Vũ. Nàng thoải mái rời đi, chỉ để lại Thiên Nhận Tuyết ngồi sụp trên mặt đất, không ngừng suy nghĩ về ý định của mình.

Chỉ có Tiểu Vũ mới biết bản thân đã đạt được kết quả như mình mong muốn – Thiên Nhận Tuyết đã mất đi hào quang kiêu ngạo từng khiến các chiến binh trên thế giới này kinh sợ.

Thiên Nhận Tuyết quả thật rất tài năng, sự tiến bộ nhanh chóng của nàng ta không chỉ nhờ có gia tộc ủng hộ mà còn vì sự kiên trì, quyết đoán và lòng dũng cảm phá bỏ mọi gông xiềng. Nếu Thiên Nhận Tuyết không có sự kiêu ngạo như vậy thì có lẽ nàng ta đã bị Đường Tam  lãng quên từ lâu, và hắn sẽ chỉ xếp nàng ta vào dạng tầm thường.

Nhưng nàng ta đã yêu Đường Tam, số phận định sẵn nàng ta không thể tạo ra một bước đột phá nào nữa sau khi thần vị bị phá vỡ. Chỉ vì Đường Tam là thứ nàng ta không thể có được, càng không thể buông bỏ, cũng không thể rời mắt nhìn.

Vì không thể có được nên nàng ta sẽ bị cái bóng của người nam nhân này đeo bám cả cuộc đời.

Trừ khi nàng ta có thể buông tay không tiếp tục truy cầu Đường Tam. 

Nhưng tài năng tuyệt thế như vậy, Hải Thần vung kiếm sóng xô biển cuộn, trong thiên hạ làm gì có người so sánh được. Những lời ám chỉ của Tiểu Vũ chắc chắn là liều thuốc độc giống như hoa mạn đà la mang đến cho nàng ta niềm hy vọng hão huyền và nỗi tuyệt vọng đã được định sẵn.

Tiểu Vũ đi về phía cửa ngục giam, mỗi bước đi đều nặng trĩu.

Kể từ lúc này, không bao giờ còn tồn tại Thiên Sứ Thần Thiên Nhận Tuyết danh chấn đại lục, chỉ còn lại một nữ nhân si tình bị mắc kẹt giữa hồng trần. 

Chuyện này tất nhiên có thể gây mâu thuẫn giữa Tiểu Vũ và Đường Tam. Nhưng nếu thành công, nàng có thể diệt trừ được một cường giả và giải quyết mối nguy hiểm tiềm ẩn khổng lồ này, đối với Tiểu Vũ, tất cả đều xứng đáng.

Sau cùng, Tiểu Vũ thật sự muốn nói với Thiên Nhận Tuyết rằng nàng ta không cần phủ nhận những nỗ lực của bản thân trong suốt nhiều năm qua, bởi vì lúc đó nàng ta chính là người sáng chói và mạnh mẽ nhất.

Nhưng rốt cuộc Tiểu Vũ vẫn không muốn giúp trái tim đang rối bời kia phá bỏ nút thắt, vậy nên nàng lựa chọn im lặng.

Tiểu Vũ biết rõ nếu nàng yêu cầu Đường Tam thì hắn nhất định sẽ bỏ qua những suy nghĩ và cảm xúc của bản thân mà ra tay giết chết Thiên Nhận Tuyết. Mặc dù kết quả xử lý Thiên Nhận Tuyết và Hồ Liệt Na đã được Hoàng Đế và các quan viên của Thiên Đấu đưa ra sau khi cân nhắc lợi và hại, nhưng Đường Tam mới là người quyết định cuối cùng.

Nếu dám làm trái ý chỉ của Lam Hạo Vương thì hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi. Hiện tại tất cả các thế lực đều muốn xua nịnh Đường Tam, mọi động thái của hắn đều được mọi người dõi theo, có vô số suy luận và suy đoán khác nhau. Rốt cuộc thì trong lòng mọi người, Hải Thần không giết chết Thiên Nhận Tuyết và Hồ Liệt Na ngay tại chỗ chính là đã cứu mạng bọn họ, các cấp dưới đương nhiên sẽ làm theo ý muốn của Thần.

Tạo thêm áp lực không cần thiết cho Đường Tam không phải là điều Tiểu Vũ mong muốn. Suy cho cùng, xử lý Thiên Nhận Tuyết như thế nào để không mâu thuẫn với ý chỉ của Đường Tam, Tiểu Vũ cho rằng đây là kết quả tốt nhất.

Đại sư từng nói, nếu là của nàng thì không ai lấy đi được.

Tiểu Vũ thở dài một hơi giải tỏa tâm trạng, đang định tăng tốc để tránh tầm mắt của cai ngục thì đột nhiên bước chân dừng lại.

Ngẩng đầu nhìn lên, cách đó không xa là một nam nhân cao lớn mặc hoa phục giản dị đang nhắm mắt dưỡng thần. Mái tóc dài ngang lưng màu xanh lam được gió cuốn lên hơi che đi khuôn mặt còn đẹp hơn cả nữ nhân. Thân cao như tượng ngọc, khí chất bất phàm. Trên khuỷu tay hắn đang vắt một chiếc áo choàng trắng như tuyết của nữ nhân, lẳng lặng chờ đợi.

Hắn mở mắt nhìn nàng, trong ánh mắt hàm chứa vô vàn sự dịu dàng.

Tiểu Vũ chớp mắt, Đường Tam đã ở trước mặt nàng.

“Lẻn ra ngoài nhớ đừng quên mang theo áo khoác. Nửa đêm đầy sương, bị cảm lạnh thì phải làm sao.” Đường Tam khoác áo choàng cho nàng, nét mặt điềm tĩnh nhìn người trước mặt. Một vòng lông tơ trắng như tuyết viền quanh mũ áo khiến khuôn mặt nhỏ bé ấy càng trở nên dễ thương hơn.

Trái tim rạo rực, Đường Tam không kìm được nghiêng người hôn lên trán nàng.

Mặc dù biết rõ cơ thể của Tiểu Vũ không thể bị tổn thương bởi chút lạnh này, nhưng việc chăm sóc cô gái nhỏ bé này đã trở thành thói quen của Đường Tam. 

Tiểu Vũ lặng lẽ ngước lên nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ bất an sau khi vừa làm chuyện xấu.

“Ca… Muội…” Nàng muốn giải thích, nhưng không biết mở miệng thế nào. Tiểu Vũ chán nản cúi đầu, mất hết dũng khí nhìn hắn. Đường Tam chỉ có thể đối mặt với cái đầu phủ đầy lông.

Đường Tam khẽ thở dài, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa sau đầu nàng: “Nha đầu ngốc… Chỉ cần nàng nói một lời, ta nhất định sẽ làm. Tại sao lại tự mình mạo hiểm như vậy?”

Tiểu Vũ vốn sắp làm rùa rụt cổ, không ngẩng đầu lên, chỉ dụi mặt vào vòng tay quen thuộc, ủ rũ nói: “Lựa chọn của huynh nhất định là có lý do, muội không muốn làm hỏng việc của huynh. Hơn nữa muội đường đường là một Phong Hào Đấu La, chẳng lẽ còn sợ một Hồn Đấu La như nàng ta.”

Mỗi khi Tiểu Vũ làm nũng như vậy, Đường Tam nhất định sẽ răm rắp nghe theo. Nhưng hắn sẽ không xem nhẹ chuyện lần này. Thông thường, mỗi khi Tiểu Vũ có ý kiến đều sẽ nói với hắn, vậy nên vấn đề này vô cùng nghiêm trọng.

Một lực nhẹ nhàng phủ lên lưng Tiểu Vũ, tinh tế khiến nàng phải ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt của Đường Tam.

Đôi mắt hắn đầy vẻ nghiêm túc, đôi đồng tử như thủy tinh chứa đầy sự ôn nhu. 

“Ta có thể làm bất cứ điều gì cho nàng, chỉ cần nàng vui là được. Tất cả là do ta sơ suất. Nếu Tiểu Vũ không hỏi, ta sẽ không biết được những nghi ngờ trong lòng nàng… Tiểu Vũ nên sớm tới hỏi ta.” Đường Tam nắm chặt tay, khóa chặt vòng eo mảnh khảnh không yên của người nào đó rồi mới nói tiếp, “Trên đời này không có nơi nào nàng không thể đi, cũng không có việc gì nàng không thể biết.”

Người nam nhân trước mặt đang nói những lời đường mật, nhưng nghĩ đến ong bướm bị hắn thu hút khiến Tiểu Vũ không nhịn được âm thầm hừ lạnh. Đôi má phiếm hồng của nàng phúng phính như con cá nóc nhỏ, đôi mắt không ngừng chuyển động, chân dài không yên giẫm gạch đá dưới đất.

“Là huynh nói đấy nhé, nói nghe thử để xem tâm trạng của muội thế nào.”

Nhìn thấy dáng vẻ đó của nàng trong vòng tay mình, Đường Tam chỉ cảm thấy trái tim mình được những sợi kẹo mật ong quấn lấy từ trong ra ngoài, cứ như được chôn trong những viên kẹo bông khổng lồ. Lời giải thích đã chuẩn bị sẵn trong đầu hắn đã bay biến đâu mất,  tất cả chỉ còn một câu – tại sao ta lại phải giải quyết những thứ vớ vẩn này thay vì ôm lấy bảo bối của mình chìm vào giấc ngủ?

Nhưng hiện tại, tốt hơn là nên nói rõ mọi chuyện.

Đường Tam chậm rãi nói: “Không phải ta có cảm tình đặc biệt gì với họ mà tha mạng cho họ. Chỉ là người tài khó có được, trước đây khi nhắm vào ta, bọn họ ít ra đã cho ta thời gian và không gian để phát triển. Hơn nữa tay họ đã nhuốm đầy máu của dân chúng Thiên Đấu… Hiện tại những thứ phế thải đang được tận dụng tối đa. Để bọn họ giải quyết tàn dư của Võ Hồn Điện sẽ thuận lợi hơn. Thậm chí ta sẽ đặt một tia thần niệm lên người họ, có động tĩnh gì thì ta sẽ biết ngay. Ta thừa nhận lúc ở trên chiến trường ta đã không nghĩ nhiều như vậy, có lẽ là vì cảm thông, cũng có lẽ do ta cảm thấy ta và bọn họ không cần thiết phải đi đến mức ngươi chết ta sống.”

Trên thực tế, vì hắn là người cường đại nhất ở Đấu La Đại Lục nên hắn nghĩ mình có nhiều lựa chọn hơn.

Trước mặt hắn, sức mạnh của những kẻ đó chẳng khác nào giun kiến, sự sống chết của họ chẳng qua chỉ là ý niệm của hắn, họ có cơ hội làm lại từ đầu hay không cũng không quan trọng. Đường Tam có hai thần vị, có thể nhìn thấu muôn vàn đạo lý, thần ý trải rộng, tâm tư suy nghĩ chính là trời đất cân bằng, vạn vật chỉ là cỏ rơm.

Nhưng Tiểu Vũ là một người phàm trần, nàng đã chứng kiến những thăng trầm giữa sự sống và cái chết của Đường Tam, nàng đã thề trong lòng sẽ không bao giờ để bất cứ tia lửa nào có thể làm tổn thương hắn một lần nữa.

Tiểu Vũ chỉ nhìn chằm chằm hình thêu rồng bằng chỉ vàng trên ngực Đường Tam, trong lòng chua xót, không nói lời nào. Nàng thật sự có thể hiểu được sự cân nhắc của Đường Tam, cũng biết rõ người nam nhân này đã trở nên mạnh mẽ đến mức không có đối thủ trên đại lục. Nhưng khi nàng nghĩ tới ngực hắn từng có một lỗ thủng lớn, loang lổ máu trong vòng tay nàng, không còn hơi thở nào, nghĩ đến thôi cũng khiến trái tim nàng run lên dữ dội, nước mắt chảy ra.

Tiểu Vũ không hiểu, vai trò của họ có đáng để được tha thứ sau những hành động giết chóc tàn nhẫn đã làm hay không? Hay là trong lòng Đường Tam còn có điều gì đó mà ngay cả hắn cũng không biết?

Hồn thú mười vạn năm trải qua cuộc sống dài đằng đẵng, nhưng một khi sống ở thế giới bên ngoài thì tâm tư lại vô cùng trong sáng, yêu ghét rõ ràng. Không lâu sau khi Tiểu Vũ đến với thế giới loài người, còn chưa kịp trải qua muôn vàn cảm xúc của thế giới này, nàng đã gặp được người mà định mệnh sắp đặt cho mình. Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng kéo gần, mơ hồ và tự nhiên,  khắc cốt ghi tâm.

Cùng Đường Tam đi qua muôn núi nghìn sông, thấy đủ loại người, Tiểu Vũ mới hiểu được sự phức tạp của thứ gọi là cảm xúc.

Ví dụ như Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh, lúc tuổi trẻ hoang đường trốn tránh số phận nghiệt ngã, vì tình yêu mà phấn chấn, trải qua biết bao gian khổ trở lại vị trí vốn có của mình, cuối cùng lại buông tay từ bỏ vương vị.

Hoặc như Áo Tư Tạp và Ninh Vinh Vinh, đây đích thực là khoảng cách giữa ánh sáng và cát bụi, nhưng hắn dám dùng tính mạng và máu của mình để chiến đấu cho một tương lai tươi đẹp. Mất đi vẻ ngoài anh tuấn, đổi lại hồng nhan không rời nửa bước. 

Hoặc như Mã Hồng Tuấn và Bạch Trầm Hương, một kẻ bình thường thấy sắc sẽ nổi lòng tham, nhưng gặp người trong lòng, dù bị đánh, bị mắng vẫn kiên trì theo đuổi. Rốt cuộc cũng là lãng tử quay đầu, không phải nàng ấy thì không cưới.

Chẳng hạn như Ngọc Tiểu Cương và Liễu Nhị Long, tình yêu bị số phận trêu đùa, sau hai mươi năm lãng phí, cuối cùng bọn họ cũng vượt qua định kiến của thế gian, nhưng giống như một nốt chu sa đã in sâu vào tim sẽ không thể phai mờ.

Trong lòng mỗi người có lẽ sẽ có ánh trăng tiếc nuối hoặc vết thương mờ nhạt nào đó. Không có tình yêu nào là trọn vẹn, chỉ đành thỏa hiệp với thứ gọi là “khó có được mới là đáng quý”. 

Tiểu Vũ không có gì cả, chỉ có tình yêu, vì vậy nàng yêu hắn bất chấp tất cả, một tình yêu sâu đậm vĩnh cửu.

Chỉ là mối tình giữa những kỳ phùng địch thủ lại được thế nhân ca tụng nhiều nhất. Ngay cả khi đối phương thất bại trong cuộc chiến tình yêu thì nàng ta vẫn được thế nhân thương hại vì sự xuất sắc của mình, được gắn cho cái danh mỹ miều là kẻ si tình.

Tiểu Vũ có thể hy sinh tính mạng để sánh vai cùng Đường Tam, nhưng còn lâu mới được xem là xứng đôi vừa lứa.

Nhưng Thiên Nhận Tuyết đã từng có thể.

Nỗi sợ hãi trước cái chết của Đường Tam cộng thêm cảm giác tự ti, bất an khiến Tiểu Vũ không khỏi chìm trong hỗn loạn và tiêu cực.

Tiểu Vũ tin tưởng Đường Tam là một người chung tình, tự sát bốc hồn cốt không phải là giả, không tiếc bản thân liều mạng hồi sinh nàng cũng không phải giả, khảo nghiệm của Hải Thần không thể nào là một trò lừa bịp.

Nàng nên cảm thấy thỏa mãn.

Ngay cả khi hắn có vô ý biểu hiện những rung động và thưởng thức mơ hồ đó, dù nhìn thấy thì nàng vẫn lựa chọn im lặng.

Đó là do nàng không được xuất sắc như người ta.

Tất cả đều là chuyện riêng của Đường Tam, hắn không làm sai gì cả. Mặt trời chói mắt, hương hoa dụ bướm, đây là chuyện thường tình.

Kỳ thật thì Tiểu Vũ không cần Đường Tam giải thích, câu trả lời vốn đã ở trong lòng.

Tình yêu tựa như mê cung, không có lối thoát.

Tiểu Vũ chỉ muốn chấm dứt chủ đề này, nàng không muốn Đường Tam nghĩ mình là một cô gái càn quấy khi gặp chuyện đại sự. Trên thực tế, nếu Thiên Nhận Tuyết và Bỉ Bỉ Đông không từng giết chết Đường Tam thì Tiểu Vũ cũng không căm thù Thiên Nhận Tuyết đến vậy, nàng sẽ không cảm thấy Đường Tam giơ cao đánh khẽ vì tâm tư riêng.

Đại bàng bay cao trên bầu trời ắt sẽ gặp phải gió táp mưa sa, sấm vang chớp giật và cả cầu vồng rực rỡ.

Nàng đã chuẩn bị cho chuyện này nhưng lòng lại đau đớn và hỗn loạn khôn nguôi.

Thấy nàng trốn tránh, Đường Tam thầm thở dài: “Tiểu Vũ, giữa đôi ta không cần suy nghĩ nhiều như vậy. Mọi thứ của ta đều thuộc về nàng, kể cả sinh mệnh và linh hồn. Nếu tính mạng của Thiên Nhận Tuyết có thể khiến nàng an lòng thì ta sẽ đi lấy nó.”

Đường Tam thật sự không muốn khiến Tiểu Vũ tổn thương vì sự mềm lòng nhất thời của mình đối với người khác. Ngay cả việc ra tay với Thiên Nhận Tuyết lúc này là trái với nguyên tắc của hắn thì ý nguyện của Tiểu Vũ mới là điều hắn quan tâm nhất.

Tiểu Vũ trầm tư một lúc trong vòng tay của Đường Tam, rốt cuộc lắc đầu, chỉ nắm lấy bàn tay thon dài của hắn rồi chậm rãi rời khỏi ngục giam. Tim Đường Tam thắt lại, chỉ biết ngoan ngoãn chiều theo ý nàng.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!