Hối hận muộn màng – P.1

Chồng tôi là người theo đạo trong giới ông trùm ở Bắc Kinh. 

Chúng tôi bí mật kết hôn được ba năm, hắn vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách và chưa bao giờ quan tâm đến tôi.

Cho đến khi đoạn clip hắn và ánh trăng sáng hôn nhau say đắm trong ô tô bị lộ ra ngoài, lúc đó tôi mới nhận ra hắn cũng có tình yêu khó lòng kiểm soát.

Chẳng qua tình yêu đó không dành cho tôi mà thôi.

Sau này ánh trăng sáng của hắn tới khiêu khích tôi. Trong lúc giằng co, tôi bị ngã cầu thang dẫn đến chuyển dạ sớm, chảy máu ồ ạt.

Đêm đó trong giới đồn rằng hắn bước khỏi đài cao, bước từng bước giữa gió tuyết mịt mù để cầu cho tôi một lá bùa bình an.

Tôi đáp lại hắn bằng tờ phán quyết ly hôn.

Trán hắn rỉ máu đỏ tươi, giọng nói trở nên run rẩy: “Đừng ly hôn nữa, con cần có bố.”

Tôi chậm rãi rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn: “Không cần đâu, tôi chỉ muốn giữ con, bỏ bố.”

Tên truyện: Hối hận muộn màng

Tác giả: 招财猫

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: elleelleigh – Pinterest

Đề cử: Celine Syne

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Editor: Kat

Beta: Tuyết Vũ


1.

Mười phút trước khi đoạn video Phó Tắc Trạm và Bạch Sơ Sơ hôn nhau say đắm trong ô tô bị lộ, tôi đang tổ chức họp báo tuyên bố tạm ngưng hoạt động.

Tôi vừa đoạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất vào tháng trước, đột nhiên lại rút lui khiến cho hiện trường trở nên náo động.

Vô số micro được đẩy đến trước mặt tôi.

“Ảnh hậu Lương, có thể cho mọi người biết lý do rút lui hay không?”

“Trước đây cánh săn ảnh đã chụp được ảnh cô ở khoa sản, tin tức mang thai là sự thật à?”

“Cha của đứa bé là ai?”

Tôi ngẩng mặt, mỉm cười đối diện với ống kính, đặt tay lên cái bụng hơi nhô của mình, chuẩn bị trả lời tất cả các câu hỏi.

Đột nhiên tôi nghe thấy ai đó thì thầm.

“Nhìn hot search đi, mối tình đầu của Bạch Sơ Sơ lộ diện rồi kìa!”

Mí mắt tôi khẽ giật.

Xung quanh ồn ào và hỗn loạn, cuộc phỏng vấn bị gián đoạn, người đại diện kéo tôi vào hậu trường và đưa điện thoại cho tôi.

Tìm kiếm phổ biến là một đoạn clip có thời lượng vài giây.

Vào một đêm mưa, cửa sổ chiếc Maybach hé mở. Bạch Sơ Sơ mặc một bộ sườn xám nhạt màu, nhẹ nhàng rúc vào vòng tay người đàn ông, chủ động dâng lên đôi môi đỏ mọng của mình. Một bàn tay đeo tràng hạt âu yếm ôm lấy chiếc eo thon của cô ta.

Bầu không khí quyến luyến và kiều diễm.

#Nàng tiên sườn xám và ông trùm trong giới Bắc Kinh hôn nhau say đắm trên xe#

#Bạch Sơ Sơ x Phó Tắc Trạm thật ngọt ngào#

#Anh ấy thanh tâm quả dục nhưng lại phá giới vì cô ấy#

Những thẻ tìm kiếm nóng hổi này đã vượt qua tin tức tôi rời khỏi làng giải trí và xếp hạng ba trên bảng giải trí.

Chị Gia quản lý bày ra vẻ mặt u ám, buông lời mắng chửi: “Nhỏ Bạch Sơ Sơ này cướp đại ngôn thương hiệu và tài nguyên của em còn chưa đủ, bây giờ còn muốn cướp luôn sự nổi tiếng của em.”

Chị ấy châm một điếu thuốc, tức giận nói. 

“Lương Phức Ngữ, không phải chồng của em cũng là công tử trong giới ông trùm ở Bắc Kinh sao? Nếu anh ta ra mặt cảnh cáo Bạch Sơ Sơ, chị không tin cô ta còn dám kiêu ngạo như vậy.”

Tôi cúi đầu im lặng.

Màn hình điện thoại tự động tắt phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của tôi.

Khó khăn lắm tôi mới thốt ra được một câu: “Chồng của em là Phó Tắc Trạm.”

Bầu không khí lập tức thay đổi.

Điếu thuốc trên đầu ngón tay chị Gia rơi xuống đất.

2.

Rất ít người trong giới biết tôi là vợ của Phó Tắc Trạm.

Nhà họ Phó cho rằng tôi vô liêm sỉ chủ động dụ dỗ Phó Tắc Trạm nên đã chặn mọi tin tức kết hôn với bên ngoài. Nhưng sự thật không phải như vậy. 

Ba năm trước, tôi được mời tham dự một sự kiện.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, các nhà đầu tư đến nâng cốc chúc mừng, tôi không đề phòng nên đã uống một ly sâm panh có pha thuốc kích thích.

Khi được đưa về khách sạn, tôi véo thật mạnh vào lòng bàn tay, cố gắng hết sức để thoát khỏi nanh vuốt của chủ đầu tư, vội vàng đẩy cánh cửa đang hé mở bên cạnh.

“Giúp tôi.”

Tôi co ro trong góc, vài tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ môi.

Người đàn ông say khướt bước ra khỏi phòng tắm, nhìn tôi từ trên xuống dưới, sau đó ôm tôi thật chặt.

“Em sẽ không hối hận chứ?”

Hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi nhột nhột. Tôi chưa kịp nói gì thì nụ hôn đã rơi xuống.

……

Sáng hôm sau, trời xanh nắng đẹp, tôi nhìn rõ mặt người đàn ông đó. Là Phó Tắc Trạm, người thừa kế của tập đoàn Phó thị, được mệnh danh là Phật tử trong giới ông trùm ở Bắc Kinh, có tính cách lạnh lùng, nổi tiếng biết tự kiềm chế và giữ lễ tiết.

Đêm qua khá là điên rồ.

Tôi nhặt quần áo vương vãi dưới sàn rồi bỏ đi như trốn chạy, nghĩ đó chỉ là tình một đêm, sau này sẽ không bao giờ gặp lại.

Nào ngờ buổi chiều hôm đó, Phó Tắc Trạm xuất hiện trước cửa nhà tôi và nói: “Cô Lương Phức Ngữ, thật xin lỗi, tối qua tôi uống say quá.”

Anh xin số thẻ của tôi rồi chuyển vào đó năm triệu.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, đây là sính lễ.”

Ngày nhận giấy chứng nhận, tôi hỏi hắn tại sao lại quyết định kết hôn.

Hắn nói nhà họ Phó được giáo dục nghiêm khắc, phải chịu trách nhiệm vì đã hủy đi sự trong trắng của con gái nhà người ta. 

Tôi mỉm cười, còn nghĩ Phó Tắc Trạm có lẽ là một người tốt. Kết hôn với anh ắt hẳn là một lựa chọn không tồi.

Đáng tiếc đến tận bây giờ tôi mới hiểu được, Phó Tắc Trạm cưới tôi là vì cảm thấy hổ thẹn trong lòng.

Tôi và Bạch Sơ Sơ có vẻ ngoài khá giống nhau, hắn uống say nên nhận nhầm tôi là cô ấy, thành ra mới có cái đêm hoang đường đó.

3.

Thoát khỏi dòng hồi ức, tôi chớp đôi mắt chua xót, nhặt điếu thuốc chị Gia đánh rơi vứt vào thùng rác cùng với tờ kết quả khám thai trong túi.

Chị Gia vội vàng ngăn tôi lại: “Em đang làm gì vậy? Em không định nói với Phó Tắc Trạm chuyện em có thai hả?”

Tôi không trả lời, ánh mắt chuyển đến màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.

Bạch Sơ Sơ đang được giới truyền thông phỏng vấn, cô ta vẫn mặc sườn xám, trên cổ tay mảnh khảnh trắng nõn lộ ra một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương.

Tôi nhận ra nó là tràng hạt của Phó Tắc Trạm. Nghe nói đó là di vật do mẹ hắn để lại và sẽ được trao cho người hắn yêu, muốn chung sống cả đời.

Trước đây tôi từng nửa đùa nửa thật xin hắn chuỗi tràng hạt đó nhưng bị từ chối một cách phũ phàng. Hiện tại nó lại được đeo trên tay Bạch Sơ Sơ.

Tôi cười tự giễu.

Bạch Sơ Sơ mỉm cười ngọt ngào trước ống kính, tay giả vờ vô ý vân vê mấy hạt cườm.

Phóng viên cố ý hỏi: “Cô Bạch, đây là quà của ngài Phó phải không?”

“Ừ, là của anh ấy.” Bạch Sơ Sơ cắn môi làm ra vẻ ngượng ngùng, “Nhưng bây giờ tôi và A Trạm chỉ là bạn bè.”

“Bạn bè mà lại hôn nhau?”

Cô ta cúi đầu, sụt sùi muốn khóc: “Là lỗi của tôi, trước đây tôi còn trẻ, lòng đầy tham vọng. Sau khi cãi nhau, tôi ra nước ngoài học diễn xuất mà không thèm tạm biệt anh ấy. Các bạn phóng viên thân mến, hãy giúp tôi thuyết phục A Trạm, bảo anh ấy đừng giận tôi nữa, hôn cũng hôn rồi…”

Giọng Bạch Sơ Sơ nhỏ dần, hai mắt đỏ lên giống như một con thỏ nhỏ bị oan, trông vô cùng đáng yêu.

Kết quả là người hâm mộ và giới truyền thông đã tự nguyện nói giúp cho cô ta: “Ngài Phó, tha thứ cho Sơ Sơ đi mà, hai người thật sự rất xứng đôi.”

Chị Gia tức giận mắng chửi bên tai tôi.

“Chết tiệt, không biết xấu hổ!”

“Cô ta không biết Phó Tắc Trạm đã kết hôn sao?”

Bạch Sơ Sơ đương nhiên biết rõ.

Bộ phim đầu tiên cô ta nhận sau khi trở về Trung Quốc là hợp tác với tôi.

Một ngày nọ, khi tôi trở về khách sạn sau giờ làm việc, cô ta chặn tôi lại rồi hỏi: “Cô Phó, cuộc sống hôn nhân của cô có hạnh phúc không?”

Tôi chẳng hiểu ra sao, định hỏi ý của cô ta là gì.

Bạch Sơ Sơ chỉ mỉm cười đầy ẩn ý rồi rời đi.

Cũng chính vào đêm đó, Phó Tắc Trạm vốn luôn lạnh lùng, xa cách, chưa bao giờ quan tâm đến tôi, lại lần đầu tiên đến phim trường tìm tôi.

Phòng cách âm không tốt nên tôi cắn môi.

Phó Tắc Trạm vuốt ve đuôi tóc của tôi, khàn giọng dỗ dành: “Vợ yêu, ngoan nào, mở miệng đi…”

Sau ba năm ẩn hôn, lần đầu tiên hắn gọi tôi là vợ.

Tôi tràn ngập niềm vui, nghĩ rằng cuối cùng hắn cũng bắt đầu chấp nhận tôi. Nhưng tôi không để ý Bạch Sơ Sơ đang ở cách vách.

Hắn cố tình đến gặp tôi chỉ để chọc tức cô ta.

Phó Tắc Trạm chưa bao giờ thích tôi.

Lúc tôi nhận ra chuyện này thì cái thai đã được ba tháng.

Tôi muốn đợi họp báo kết thúc thì sẽ đến gặp Phó Tắc Trạm, nói với hắn tin hắn sắp được làm bố.

Kết quả là đoạn clip đó nhanh chóng trở thành chủ đề nóng được tìm kiếm hàng đầu, triệt để vạch trần ẩn tình của cuộc hôn nhân này.

Trước đây tôi cho rằng Phó Tắc Trạm là người lạnh lùng bởi vì mỗi khi đối mặt với tôi, hắn lúc nào cũng tỏ ra thờ ơ vô cảm.

Hôm nay tôi mới phát hiện hóa ra hắn cũng có tình yêu khó lòng kiểm soát. 

Chẳng qua tình yêu đó không dành cho tôi mà thôi.

Tôi chợt cảm thấy ba năm qua tựa như một trò đùa, nước mắt tuôn trào làm nhòe đi lớp trang điểm xinh đẹp của tôi.

Một đôi giày da sáng bóng xuất hiện trong tầm nhìn loè nhoè của tôi.

Phó Tắc Trạm đút tay vào túi, từ trên cao nhìn xuống tôi, giọng nói đều đều: “Lương Phức Ngữ, em biết cả rồi.”

Biết tại sao hắn lại cưới tôi, cũng biết tại sao hắn luôn lạnh lùng với tôi.

Tôi lau nước mắt, đứng dậy vung tay tát vào mặt hắn, vừa tát vừa mắng: “Phó Tắc Trạm, anh đúng là một thằng khốn.”

4.

Tôi đặt lịch hẹn phá thai một tuần sau đó. Ngoại trừ chị Gia, tôi không nói với ai, kể cả Phó Tắc Trạm.

Vậy mà đến ngày phẫu thuật, tôi vẫn bị hắn chặn lại trên hành lang khoa sản.

Phó Tắc Trạm kiên định nhìn tôi mấy giây, sau đó chậm rãi dời ánh mắt xuống bụng tôi, lạnh lùng hỏi: “Sao không cho tôi biết chuyện em có thai?”

Tôi cảm thấy buồn cười: “Tại sao phải nói cho anh biết?”

“Vì tôi là bố của đứa bé.”

Vẫn là giọng điệu thờ ơ vô cảm giống như đang tường thuật một sự thật bình thường.

Tôi chợt phát cáu, tức giận hét lên với hắn: “Người đàn ông lừa dối vợ mình có xứng làm bố hay không?”

Câu nói này dường như đã thành công chọc giận Phó Tắc Trạm.

Hắn trầm giọng cảnh cáo: “Lương Phức Ngữ, đừng làm càn.”

Tôi đã làm gì chứ?

Bệnh viện tư nhân giữ bảo mật rất tốt, xung quanh không có người chờ đợi, nhưng cuộc cãi vã vẫn thu hút sự chú ý của y tá.

Tôi không muốn người khác chú ý nên kéo khẩu trang lên, nhưng giây tiếp theo lại nghe gọi đến lượt tôi.

Tôi đẩy Phó Tắc Trạm ra rồi bước vào phòng tư vấn.

Mới đi được hai bước, thân thể bỗng nhẹ đi, tôi bị bế ngang lên.

“Em náo đủ chưa?” Phó Tắc Trạm cúi đầu nhìn tôi, “Dù em giận tôi thế nào thì đứa bé cũng vô tội.”

Hắn dùng nhiều sức nên tôi không thể thoát ra được.

Tôi chỉ có thể tức giận đánh hắn: “Phó Tắc Trạm, anh bị cái quái gì vậy? Muốn có con thì ly hôn với tôi rồi đi tìm Bạch Sơ Sơ mà sinh. Tại sao anh lại can thiệp vào quyết định của tôi… á!”

Phó Tắc Trạm đột nhiên buông tay, ném tôi vào ghế sau của chiếc Maybach.

Nghĩ tới đoạn clip hắn và Bạch Sơ Sơ hôn nhau ở đây, lòng tôi cảm thấy quặn thắt.

Hắn phớt lờ vẻ mặt khó coi của tôi, nắm lấy cằm tôi và hôn xuống.

Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh.

Phó Tắc Trạm cắn môi tôi, lần đầu tiên mất khống chế vì tôi, cười lạnh nói: “Ly hôn? Lương Phức Ngữ, em đừng hòng nghĩ đến chuyện này.”

Lúc này cửa kính ô tô bị gõ vài cái. Bạch Sơ Sơ tuyệt vọng đứng đó, sắc mặt tái nhợt.

Cô ta nghẹn ngào, thấp giọng hỏi: “A Trạm, anh đang nói gì vậy? Anh không ly hôn với cô ấy, vậy còn em thì sao?”

5.

Lúc này đang là đầu thu. Một cơn mưa lạnh bất chợt ập đến.

Bạch Sơ Sơ cố chấp chờ đợi đáp án, mái tóc dài ướt đẫm xõa qua vai, đúng lúc hắt hơi một cái vì lạnh.

Phó Tắc Trạm cau mày, định xuống xe.

Tôi biết hắn đau lòng nên cố tình ngăn cản: “Không ly hôn cũng được. Nhưng anh phải đồng ý ba điều kiện.”

Tôi liếc nhìn, thấy Bạch Sơ Sơ nắm chặt tay thành đấm. 

Tôi mỉm cười: “Đầu tiên, công khai cuộc hôn nhân bí mật này. Thứ hai, bảo cô ta công khai xin lỗi tôi và thừa nhận bản thân đã can thiệp vào cuộc hôn nhân của chúng ta. Thứ ba, sau khi mọi chuyện xong xuôi, cô ta phải vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt tôi.”

Bầu không khí rơi vào trầm mặc.

Phó Tắc Trạm hồi lâu không bày tỏ lập trường, Bạch Sơ Sơ khẩn trương nhìn hắn.

Ngày xưa hai người họ chia tay không mấy vui vẻ.

Bạch Sơ Sơ có tính cách kiêu ngạo, không đạt được điều mình muốn thì sẽ cãi vã, chia tay và biến mất, Phó Tắc Trạm đã nhiều lần dỗ dành cô ta.

Sau lần đó, cô ta giận dỗi bỏ ra nước ngoài.

Phó Tắc Trạm không còn chiều chuộng cô ta nữa. Hắn quay ra cưới tôi.

Sau ba năm, cô ta biết Phó Tắc Trạm không thể quên được tình yêu dành cho mình nhưng lại không chắc chắn về địa vị của tôi trong lòng Phó Tắc Trạm.

Cô ta sợ.

Sợ hắn sẽ đồng ý với yêu cầu của tôi.

Sợ hắn sẽ không bao giờ cần cô ta nữa.

Tôi giục Phó Tắc Trạm: “Anh đã nghĩ xong chưa?”

Bạch Sơ Sơ lo lắng, như con thỏ nhe răng, giận dữ trừng mắt nhìn tôi: “Sao tôi phải xin lỗi cô? Cô chưa từng nghe câu này à, người không được yêu chính là kẻ thứ ba! Cô gả cho A Trạm thì sao chứ? Ba năm qua, anh ấy chưa từng quên tôi ngày nào.”

Như để chứng minh cho câu nói này, cô ta giơ tay vẫy trước mặt tôi, khoe chuỗi tràng hạt kia.

“Cô thậm chí còn chưa được đeo chiếc vòng gia truyền một lần nào. Cô Phó, cô đúng là một kẻ thất bại.”

Những lời chế nhạo ấy thật gay gắt.

Nếu là trước đây, có thể tôi đã ngất xỉu vì tức giận.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ bình tĩnh nhìn cô ta và siết chặt từng ngón tay trong túi.

Tôi hy vọng cô ta sẽ tiếp tục nói nhiều hơn.

Bạch Sơ Sơ chú ý tới động tác nhỏ của tôi, chỉ vào tôi rồi hét lớn: “A Trạm, cô ta đang ghi âm!”

Phó Tắc Trạm ngước mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn hắn.

Hai người nhìn nhau nhưng chỉ có sự im lặng.

Hắn do dự hồi lâu, cuối cùng cũng đưa tay về phía tôi: “Đưa điện thoại đây.”


Comments

8 bình luận cho “Hối hận muộn màng – P.1”

  1. Ảnh đại diện Trần thị mỹ hoa
    Trần thị mỹ hoa

    Được

  2. Hoa Lạc Sơn Cư ơi ra tiếp tiếp đi ạ mình hóng quá đi

    1. Full rồi nha bạn ❤️

  3. Còn tiếp không ạ

    1. Có tất cả 4 phần, cuối mỗi phần có nút phần sau, ấn vào đó để đọc tiếp nha. Còn hỏi ngoại truyện thì mình không thấy nha.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!