Hối hận muộn màng – P.2

6.

Tôi không cử động.

Bạch Sơ Sơ đi tới, mở cửa xe, hung hăng lục túi của tôi.

Tôi định tát cô ta nhưng nhận ra mình không thể cử động. Phó Tắc Trạm đang nắm cổ tay tôi.

Hắn thì thầm: “Xin lỗi Phức Ngữ. Tôi không thể hủy hoại Tiểu Bạch, sự nghiệp của cô ấy đang trên đà phát triển.”

Tiểu Bạch! Xưng hô thân mật quá nhỉ!

Hắn biết rõ hơn bất kỳ ai khác, một khi đoạn ghi âm bị lộ, Bạch Sơ Sơ sẽ phải đối mặt với dư luận ra sao. Vì vậy hắn quyết định để tôi uất ức, lựa chọn bảo vệ cô ta.

Sau khi xóa đoạn ghi âm, Bạch Sơ Sơ ném trả điện thoại đập trúng bụng tôi.

Tôi thở hổn hển vì đau.

Phó Tắc Trạm có vẻ hoảng sợ, trong mắt hiện lên chút xót xa, hắn quan tâm hỏi: “Sao vậy? Không có vấn đề gì chứ?”

Sau đó hắn quay người mắng Bạch Sơ Sơ: “Em bị mù hả?”

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ta bị Phó Tắc Trạm mắng nên cứng người tại chỗ, vài giây sau nước mắt lăn dài trên mặt, vô cùng tủi thân: “A Trạm, em không cố ý.”

Phó Tắc Trạm phớt lờ cô ta, xoa bụng tôi và hỏi lại: “Vợ ơi, còn đau không?”

Xưng hô thân mật, quan tâm muộn màng, cực kỳ giả dối.

Tôi hất tay hắn ra, nhếch môi, cố nở nụ cười nhợt nhạt: “Đừng chạm vào tôi, tôi cảm thấy buồn nôn.”

Quả thật khiến người ta chán ghét.

Lời này đánh vào sĩ diện của Phó Tắc Trạm.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn rõ ràng lộ vẻ đau đớn rồi dần dần trở nên lạnh lùng.

Hắn không để ý đến tôi, thong dong xuống xe, ôm Bạch Sơ Sơ vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Tiểu Bạch, là lỗi của anh, anh không nên nặng lời với em như vậy, em đừng khóc nữa được không?”

Bạch Sơ Sơ càng khóc lớn hơn, nhưng vẫn mỉm cười khiêu khích tôi như muốn nói, [nhìn xem, cuối cùng anh ấy vẫn chọn tôi].

Cô ta nhẹ nhàng ôm lấy Phó Tắc Trạm, thở nhẹ vào tai hắn: “A Trạm, em biết trong lòng anh vẫn còn có em. Hồi đó là em sai, lẽ ra em không nên nóng nảy và biến mất mỗi khi chúng ta cãi nhau. Đừng tức giận nữa. Xin anh tha thứ cho em. Đêm đó anh ngủ với cô ta, em ở phòng bên nghe thấy, tim em gần như tan nát. Đừng đối xử với em như vậy nữa được không?”

Phó Tắc Trạm liếc nhìn tôi, nắm tay cô ta như thể có chủ đích.

“Được, anh hứa.”

Hắn bế cô ta lên, nhẹ nhàng đặt cô ta vào ghế lái phụ, còn tôi bị đuổi xuống xe, đứng bên đường như một trò hề.

Trước khi lái xe đi, Phó Tắc Trạm lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Nhà họ Phó kiểm soát tất cả các bệnh viện tư ở Bắc Kinh. Em có thể thử đăng ký từng bệnh viện một, xem thử có ai dám phẫu thuật cho em hay không.”

Tôi đông cứng tại chỗ.

Chẳng trách hắn có thể xuất hiện ở đây.

Phó Tắc Trạm, anh đúng là đồ vô lại!

7.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Tôi đợi bên đường nửa tiếng, cuối cùng cũng đợi được xe của chị Gia.

Thấy tôi ướt sũng, mặt mày tái nhợt, chị ấy đưa cho tôi một chiếc khăn khô và ly trà gừng nóng.

Chị Gia nhìn tôi qua gương chiếu hậu, lo lắng hỏi: “Lần trước em đến bệnh viện công khám thai bị bọn chó săn chụp được ảnh, cư dân mạng mắng em có đời tư không đứng đắn, chưa cưới đã mang thai. Bây giờ tất cả bệnh viện tư đều nằm trong tầm kiểm soát của Phó Tắc Trạm. Em tính thế nào?”

Tôi lau khô tóc rồi mệt mỏi nằm xuống ghế, không lên tiếng.

Một tin tức gây xôn xao dư luận xuất hiện trên Weibo.

Bạch Sơ Sơ cập nhật trạng thái của cô ta: Nối lại tình đầu thuở thiếu niên. 

Đi kèm là hình ảnh đôi bàn tay đan vào nhau.

Bàn tay thon dài trong bức ảnh chắc chắn là của Phó Tắc Trạm.

Cư dân mạng đang gửi lời chúc phúc.

[Chị gái và anh rể cuối cùng cũng về bên nhau, khóc chết mất thôi.]

[Ai theo dõi thì sẽ hiểu được, lời Phật tử đã thành sự thật, nữ chính vẫn mãi là ngôi sao lớn.]

[Kết hôn! Ở nguyên đó và kết hôn ngay đi! Tôi sẽ xúc cục Dân chính tới đây!]

Anti-fan của tôi đã để lại lời nhắn cho Bạch Sơ Sơ: [Hahahaha, chị Bạch tuyệt vời quá, gặt hái được nhiều thành công trong cả sự nghiệp và tình yêu. Nhìn lại cái người họ Lương bị bôi xấu nào đó, không biết cái thai đó là con hoang của vị kim chủ nào, rẻ mạt đến thế là cùng.]

Tháng trước, tại Liên hoan phim Thanh Long, tôi và Bạch Sơ Sơ cùng tranh giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, ban giám khảo cho rằng kỹ năng diễn xuất của tôi vượt trội nên đã trao giải cho tôi.

Người hâm mộ của cô ta không phục, cho rằng có điều gì đó mờ ám ở đây.

Họ lũ lượt gọi tôi là “thủy hậu”*. (*Chữ thủy trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc dùng để ám chỉ những thứ được thổi phồng sai sự thật)

Danh tiếng của tôi trước công chúng tụt dốc, Bạch Sơ Sơ nhân cơ hội này đã cướp đi rất nhiều tài nguyên bao gồm các đại ngôn quảng cáo thương hiệu của tôi.

Trước đây tôi chưa từng tranh giành thứ gì với cô ta. Nhưng bây giờ đột nhiên tôi không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.

Cô ta tát vào mặt tôi hết lần này đến lần khác, nếu tôi không đánh trả thì có hơi vô lý đúng không!

Tôi mở album ảnh trên di động, tìm ảnh giấy đăng ký kết hôn đăng lên Weibo: [Chúng tôi bí mật kết hôn được ba năm, hiện tại đang chuẩn bị ly hôn.]

Vô cùng ngắn gọn và súc tích, nhưng lại chứa một lượng thông tin rất lớn, lập tức trở thành chủ đề được tìm kiếm nóng hổi.

Bình luận của cư dân mạng bắt đầu đổi hướng.

[? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chồng của Lương Phức Ngữ là Phó Tắc Trạm?]

[Vừa rồi tôi còn chúc phúc cho Bạch Sơ Sơ, không ngờ cô ấy mới là chính thất?!]

[Thế còn việc nối lại tình xưa thì sao? Đây rõ ràng là ngoại tình trong hôn nhân. Thật là kinh tởm.]

[Đừng chỉ mắng bên nữ, bên nam cũng không tốt lành gì, vợ có thai còn dang díu với mối tình đầu, scandal bay đầy trời.]

[+1, Bề ngoài anh ta là Phật tử lạnh lùng nhưng sau lưng lại làm những việc bẩn thỉu như vậy.]

Tôi nhìn chằm chằm vào phần bình luận, mỉm cười hài lòng.

Nhưng vài giây sau, tất cả các bài đăng đã bị xóa và được thay thế bằng tuyên bố trên trang web chính thức của tập đoàn Phó thị.

[Bịa đặt hoàn toàn]

Không nhắc đến một cái tên nào, cũng không đề cập đến việc ai đã bịa đặt.

Câu trả lời không rõ ràng, nhưng một lượng lớn lời cười nhạo đã tràn vào khu vực bình luận của tôi.

[Cười chết mất, thủy hậu bị tát thẳng mặt.]

[Giấy đăng ký kết hôn này mới nhìn vào đã biết là hàng photoshop. May là tôi không bị lừa.]

[Con gái nhà nghèo dám đụng đến gia tộc giàu có hàng đầu Bắc Kinh, con khốn Lương, cô vô liêm sỉ như vậy sao?]

[Bị kim chủ bỏ rơi nên hoang tưởng hả? Thấy người giàu sang ảo tưởng là chồng mình à.]

Cảm giác đắng chát phủ vây lấy tôi.

Cơn tức giận khôn nguôi bùng cháy trong lồng ngực như muốn thiêu chết tôi.

Khi tôi sắp đánh mất lý trí thì nhận được một cuộc điện thoại. Giọng nói của Phó Tắc Trạm vang vọng bên tai như chất độc bọc đường.

Hắn nói: “Vợ, đây là sự trừng phạt. Em còn dám nhắc đến chuyện ly hôn nữa không?”

Tôi không hiểu ý của hắn ra sao.

Rõ ràng là hắn không yêu tôi, tại sao phải hành hạ nhau không chịu buông tay.

8.

Tôi bình tĩnh trả lời: “Dám.”

Sau đó tôi cúp máy.

Hậu quả của việc cho hắn vào danh sách đen là sự nghiệp của tôi sụp đổ hoàn toàn. 

Đêm hôm đó nhà họ Phó nghe tin hai vợ chồng chúng tôi xích mích nên ra lệnh cho tôi về nhà chính.

Phòng khách lộng lẫy chật kín người. Họ đều là trưởng bối trong nhà họ Phó.

Bố tôi lúng túng đứng trong góc, mái tóc bạc trắng cùng làn da rám nắng do làm việc ở công trường khiến ông trông thật lạc lõng.

Thấy tôi đến, bố nở nụ cười thật thà chất phác.

Ông ấy còn an ủi tôi: “Đừng sợ, bố sẽ ủng hộ con.”

Ông Phó khiển trách: “Lúc đầu làm sao vào được nhà họ Phó, quên mất rồi hả? Giờ lại dám ly hôn, lông cánh cứng cáp rồi đúng không?”

Ông ấy luôn cho rằng tôi cố tình leo lên giường của Phó Tắc Trạm để được gả vào nhà giàu có.

Tôi liếc nhìn Phó Tắc Trạm.

Hắn uể oải tựa người vào ghế sofa, không có ý định giải thích giúp tôi.

Bố tôi không chịu nổi khi nghe tôi bị mắng nên ra mặt bảo vệ tôi ở phía sau.

“Con gái tôi không phải là người như vậy, chính con trai ông đến cầu hôn và nói sẽ chịu trách nhiệm nên tôi mới đồng ý hôn sự. Hiện tại con gái tôi mới cưới được ba năm, đoạn clip đã lan truyền khắp mạng…. Con trai ông có thể ngoại tình, còn con gái tôi lại trở thành kẻ có tội khi đệ đơn ly hôn?”

Ông Phó sững sờ một lúc.

Ông ấy đã già nên không để ý nhiều đến tin tức giải trí, chắc chắn ông ấy không biết về nụ hôn nồng cháy của Phó Tắc Trạm và Bạch Sơ Sơ trên xe.

Tôi nhấp vào đoạn clip và phát nó trước mặt mọi người.

Ai nấy có mặt cũng đều nhìn thấy nó.

Những người thân khác của nhà họ Phó cố gắng xoa dịu sự việc: “Phức Ngữ, chuyện này không có gì to tát, con cháu nhà giàu chỉ ở bên ngoài chơi đùa mà thôi. Hơn nữa con đang mang thai, không ai có thể lay chuyển được địa vị của con. Cứ nhắm mắt làm ngơ và sống cuộc sống như bình thường thôi.” 

Vài ba câu đã có thể hóa giải mâu thuẫn một cách giả tạo. 

Bọn họ thậm chí còn thảo luận về tên của đứa bé.

Tôi bước đến gần Phó Tắc Trạm. Ánh mắt hắn rơi vào bụng tôi.

Tôi bình tĩnh hỏi hắn bằng giọng điệu hết sức nhẹ nhàng: “Ly hôn với tôi rồi cưới người mà anh yêu thật lòng không phải tốt hơn sao?”

Phó Tắc Trạm chế nhạo: “Lương Phức Ngữ, vừa phải thôi. Đừng chơi lạt mềm buộc chặt với tôi.”

Tôi ngơ ngác nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu nỗi. 

Hắn đột nhiên mất bình tĩnh, kéo tôi lại rồi ôm tôi vào lòng, cúi đầu ghé sát tai tôi, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Giả vờ cái gì.”

“Em chính là ghen tị với Tiểu Bạch. Em muốn học theo cô ấy thích làm ầm ĩ để tôi dỗ dành em đúng không? Được, tôi dỗ em.”

Hắn nói rồi đưa tay nhéo mặt tôi làm ra vẻ thân mật, giọng điệu cực kỳ chiếu lệ.

“Vợ, nghe lời. Đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Yên tâm sinh con đi. Em muốn gì anh cũng cho em. Như vậy em có hài lòng chưa?”

Tôi nhếch môi, nhẹ nhàng mỉm cười.

Hắn vẫn nghĩ tôi chỉ đang nóng nảy, nghĩ rằng tôi đang giở trò để thu hút sự chú ý của hắn mà thôi.

Thật là nực cười.

Tôi nhìn khuôn mặt trước mắt đã khiến tim tôi đập loạn không biết bao nhiêu lần, và đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy thật bình thản.

Thực ra hắn không xứng đáng, là tình yêu của tôi đã dát vàng lên mặt hắn. 

Nghĩ đến đây, tôi lạnh lùng gạt tay hắn ra rồi đứng dậy.

Ông Phó đã hiểu rõ mọi chuyện, cầm chiếc nạng trên tay đánh thật mạnh vào lưng Phó Tắc Trạm.

“Thật đáng xấu hổ, lập tức cắt đứt với người phụ nữ bên ngoài kia ngay cho tôi.”

Nhà họ Phó rất coi trọng nề nếp, ông Phó đương nhiên vô cùng tức giận trước scandal làm ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán.

Phòng khách trở nên náo loạn. Một vài người đã đứng lên khuyên can.

Bố kéo tôi về nơi an toàn: “Con gái, bố đưa con về nhà, ở đây xui xẻo quá.”

Tôi gật đầu rồi đi theo bố.

Phó Tắc Trạm bị đánh ngã xuống đất, lau máu trên miệng và nhìn chằm chằm về phía tôi: “Lương Phức Ngữ, em không được phép rời đi.”

Tôi phớt lờ hắn, không thèm nhìn lại.

Trước đây, mỗi lần hắn phạm lỗi bị ông già mắng, tôi luôn cảm thấy đau lòng đến mức rơi nước mắt. Nhưng hôm nay tôi lại thờ ơ suốt cả quá trình, thậm chí còn không buồn nhìn hắn.

Phó Tắc Trạm sững sờ trong vài giây. Sau khi phản ứng lại, cả khuôn mặt đều trắng bệch.

Cuối cùng hắn cũng nhận ra tôi không nói đùa về việc ly hôn.

Tôi thực sự không cần hắn nữa.

9.

Trước khi rời khỏi nhà chính, ông Phó gọi tôi lại.

Ông ấy đưa cho tôi một bản thỏa thuận: “Trong chuyện này, quả thật là thằng nhãi đó có lỗi trước. Bố sẽ không ngăn cản con ly hôn, nhưng nhà họ Phó có ít người thừa kế, vì vậy bố hy vọng con có thể sinh ra đứa bé này.”

Tôi lật xem bản thỏa thuận, trên giấy có viết rõ rằng bất kể ai giành được quyền nuôi con, mỗi năm nhà họ Phó sẽ chi 100 triệu tiền cấp dưỡng nuôi con.

Ông ấy biết tôi đang thiếu tiền.

Dưới sức ép của dư luận, những người trong giới đều tránh né tôi, nhiều hợp đồng đại diện lần lượt bị chấm dứt, tôi bị thương hiệu kiện đòi bồi thường, trên người mang khoản nợ khổng lồ.

Khi tôi về đến nhà, bố tôi lấy ra một chiếc hộp sắt dưới gầm giường, bên trong là toàn bộ tiền tiết kiệm và những tài sản vụn vặt khác của ông.

Ông ấy nói: “Con gái đừng sợ, bố sẽ ủng hộ con.”

Mắt tôi rưng rưng khi nhìn thấy bàn tay nhăn nheo và chai sạn của bố.

Mẹ tôi mất vì khó sinh, ông già nhà tôi vừa là bố vừa là mẹ nuôi tôi lớn lên.

Năm tám tuổi, tôi bị các bạn cùng lớp trêu chọc vì sinh ra không có mẹ.

Bố tôi chạy vội vào lớp, kéo lỗ tai và dạy các bạn đó cách cư xử: “Nhóc con đang nói ai vậy? Con gái chú không có mẹ nhưng nó có bố. Nếu miệng cháu còn thốt ra mấy lời dơ bẩn như vậy thì chú sẽ đánh cháu đó.”

Năm mười ba tuổi, tôi có kinh nguyệt làm bẩn ga giường.

Bố chạy ra siêu thị mua băng vệ sinh cho tôi rồi nhờ dì hàng xóm dạy tôi cách sử dụng, tôi cảm thấy xấu hổ và sợ hãi. 

Ông ấy nói với tôi: “Đây là hiện tượng sinh lý bình thường, không có gì phải xấu hổ. Con gái của bố, chúc mừng con lớn rồi.”

Năm mười bảy tuổi, tôi nộp đơn vào khoa diễn xuất, học phí rất đắt.

Ban ngày bố bận rộn ở công trường, ban đêm chạy giao đồ ăn vặt, chỉ ngủ bốn tiếng mỗi ngày. Sau khi bị tôi phát hiện, ông ấy lại xin lỗi tôi: “Con gái à, là bố không có năng lực. Nhưng dù nhà mình nghèo đến đâu, bố vẫn sẽ chu cấp cho con học hết đại học.”

Có lẽ ông trời cũng ưu ái cho tôi.

Sau khi tốt nghiệp tôi gặp được chị Gia. Chị ấy đã đưa tôi vào ngành, dùng mọi cách kéo tài nguyên cho tôi, sau năm năm chăm chỉ nỗ lực, cuối cùng tôi cũng giành được danh hiệu Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.

Đó là lần đầu tiên bố tôi bước vào rạp chiếu phim, ông ấy vẫy cờ cổ vũ cho tôi như một cậu bé, ngồi ở hàng ghế khán giả và cười vui vẻ: “Này, mọi người có thấy không, ảnh hậu trên sân khấu là con gái tôi đó!”

……

Có rất nhiều điều tương tự.

Chẳng hạn như bây giờ, sự nghiệp của tôi bị hủy, hôn nhân không suôn sẻ, tôi gần như bị đẩy vào đường cùng.

Bố nắm tay tôi, trịnh trọng nói: “Dù con có quyết định thế nào, bố cũng sẽ ủng hộ con. Nếu con muốn sinh con, bố sẽ làm việc chăm chỉ để kiếm tiền, trở thành một ông ngoại tốt. Nếu con muốn phá thai và ly hôn, bố sẽ tìm luật sư cho con.”

Bố tôi thực sự rất tốt với tôi.

Tôi bật khóc.

Bố vội lau nước mắt cho tôi, dỗ dành tôi như khi còn nhỏ.

“Đừng khóc, bố sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của con.”

Nhưng bố tôi già rồi, lúc trẻ làm việc quá sức dẫn đến sức khỏe xuống dốc, còn mắc phải bệnh tim, tôi không muốn ông ấy phải lo lắng cho mình thêm nữa.

Chưa kể lúc đặt lịch phẫu thuật phá thai, tôi đã làm một loạt xét nghiệm. Bác sĩ nói sức khỏe của tôi không tốt, nếu bỏ đứa bé, có thể tôi sẽ không bao giờ có thai được nữa.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu và quyết định ký thỏa thuận – giữ lại đứa bé.

Đồng thời, tôi cũng chuẩn bị tinh thần bắt đầu đệ đơn ly hôn. Tôi đã tìm đến tất cả các luật sư ở Bắc Kinh nhưng không ai dám nhận vụ án của tôi.

Đơn giản vì Phó Tắc Trạm đã đánh tiếng với họ.

Lúc tôi đang định bỏ cuộc thì có một người đàn ông tìm tới cửa.

Anh ấy mặc áo khoác dài, có dáng người cao to và hai hàng lông mày rậm trông rất lạnh lùng.

Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy người này khá là quen mặt: “Anh là ai?”

Anh ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp và tự giới thiệu: “Xin chào cô Lương, tôi là Đường Thời.”

Đường Thời.

Dường như tôi đã nghe cái tên này ở đâu đó.

Ồ, tôi nhớ ra rồi.

Sau Liên hoan phim Thanh Long có một buổi họp mặt dành cho người hâm mộ, Đường Thời giơ quyển album ảnh ra mắt của tôi, còn nói người lớn trong nhà rất thích tôi nên bảo anh ấy đến xin chữ ký.

Tôi đã ký tặng cho anh ấy.

Tôi không ngờ anh ấy lại xuất hiện nên nói đùa: “Hôm nay anh cũng đến xin chữ ký hả?”

Đường Thời lắc đầu: “Không có.”

Anh ấy cụp mắt nhìn tôi, đôi mắt đen như vực sâu, cảm xúc âm u mơ hồ.

Đường Thời nói: “Tôi tới giúp em ly hôn.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!