Thuận ý nhìn ca ca bỏ trốn – P.2

9.

“Sao còn không ra tay? Bắt lấy nó nhanh lên.” Giọng nói giận dữ của mẹ vang lên.

Sao bọn họ có thể ra tay được chứ! Đa số người hầu trong nhà họ Tần đều bị ta thu mua, giấy tờ bán thân của họ vẫn còn ở chỗ ta.

Ta cũng bỏ ra số tiền lớn để mua hai a hoàn có võ công cao cường.

Sống lại một đời, ta không muốn tẩy sạch quá nhanh.

Mẹ quay lại nhìn ta: “Là ngươi phải không? Tại sao ngươi lại làm như vậy?” 

“Ta nói cho các ngươi biết, đây là nhà họ Tần, ta là phu nhân của cái nhà này. Các ngươi có tin ta sẽ bán hết các ngươi hay không?”

Ta nhìn bà ấy rồi cười nói: “Mẹ không bán được nữa đâu. Giấy tờ bán thân nằm trong tay con, bọn họ đều là người của con.”

Cha giơ tay định đánh ta lần nữa. Tiếc là ông ấy đã bị a hoàn của ta ngăn lại.

“Tần An Hân, sao ngươi dám trộm giấy tờ bán thân, ta muốn tố cáo ngươi, tống ngươi vào nhà lao.”

Nhìn ông ấy tức giận đến mức đầu muốn bốc khói, ta cảm thấy vô cùng sảng khoái. 

Ta chớp mắt nhìn ông ấy: “Con không trộm! Con đã hỏi xin mẹ, là mẹ chủ động đưa cho con. Hai người là cha mẹ của con, của hai người cũng là của con. Cha có tố cáo với hoàng thượng thì con cũng không sợ.”

Mẹ ta ở bên cạnh lắc đầu nguầy nguậy, không thừa nhận chính tay đã đưa giấy tờ bán thân cho ta. 

Ta cũng không bực bội: “Hôm đó mẹ uống chút rượu nên có lẽ đã quên. Dù sao bây giờ họ cũng là người của con, con muốn đưa họ đến nhà họ Phùng.”

“Ngươi dám!” Mẹ nhìn ta như nhìn kẻ thù.

10.

Ta bình tĩnh nói: “Ngày mai nhà họ Phùng sẽ tới cầu thân. Nếu hai người còn không đồng ý, con sẽ sai người tung tin Tần An Thần chủ động dụ dỗ Triệu Vân Tịch khiến hoàng thượng bị cắm sừng.”

Sắc mặt của cha mẹ ta càng trở nên u ám hơn.

Họ mắng ta bất hiếu, nguyền rủa ta chết không được yên thân.

Ta thậm chí còn cười tươi hơn.

“Được thôi, tốt nhất là chúng ta cùng chết. Dù sao mạng sống của con cũng rẻ mạt, còn sợ gì chứ? Hai ngươi suy nghĩ kỹ một chút, ngày mai gặp lại!”

Ta dẫn theo đám người rời đi, không để lại người hầu nào cho họ.

Dù sao nhà họ Tần cũng sắp suy tàn, họ cần phải thích ứng với cuộc sống không có người hầu.

Với kinh nghiệm làm ăn của ta ở kiếp trước, ta có thể sử dụng tốt những người này, như vậy còn có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền, quả thật là một chuyện tốt.

Đây là tất cả những gì họ nợ ta. Ta chẳng phiền lòng mà nhận lấy.

Hôm sau, cha mẹ ta cũng đồng ý nhưng sắc mặt của họ không được tốt cho lắm.

Nếu không phải ta đánh tiếng trước với Phùng Văn Lâm, chắc bọn họ đã sợ hãi bỏ chạy rồi, vừa không cưới được vợ vừa bị mất mặt.

Sau khi ước định hôn sự vào ngày sáu tháng giêng, Phùng Văn Lâm mới vui vẻ rời đi.

Nửa tháng nữa là ta có thể rời khỏi nhà họ Tần, chỉ nghĩ đến điều đó cũng đủ khiến ta vui mừng phấn khởi.

Mẹ ta mua thêm vài người hầu, lần này bà ấy khư khư giữ giấy tờ bán thân bên mình.

Mỗi ngày bà ấy đều dẫn người ra ngoài, tin đồn đã lan khắp kinh thành, sớm muộn gì cũng đến tai hoàng đế.

Người trong nhà không hề chuẩn bị của hồi môn cho ta, bây giờ nhìn thấy ta, bọn họ còn phớt lờ. 

Ta không còn cách nào khác đành phải tự chuẩn bị mọi thứ, điều này khiến Phùng Văn Lâm đau lòng không thôi. Từng rương lễ vật lớn được gửi qua.

11.

Đêm hôm sau, Triệu Vân Tịch đưa mẹ mình tới.

Biểu cảm trên mặt cả hai không được tốt cho lắm, nhưng mẹ ta lại cong môi cười đến tận mang tai.

Mẹ không cho ta theo ra phòng khách nên ta chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu rồi vòng ra phía sau, nơi có thể nghe rõ cuộc trò chuyện.

Triệu phu nhân lạnh lùng hỏi: “Là các người tung tin đồn khắp nơi sao? Bộ điên rồi hả?”

Mẹ ta không trả lời, chỉ mỉm cười kéo Triệu Vân Tịch đến gần.

“Nếu con và Thần nhi có quan hệ tốt như vậy, bọn ta cũng rất thích con, chi bằng chúng ta chọn ngày lành tháng tốt để thành thân đi.”

Sắc mặt của Triệu Vân Tịch cứng đờ, rút tay lại.

Triệu phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Vân nhi của ta sắp vào cung làm hoàng hậu. Nếu bên trên nổi giận, nhà họ Tần các ngươi sẽ không gánh chịu nổi đâu, còn không mau xua tan tin đồn.”

Làm sao mẹ ta có thể đồng ý, bây giờ bà ấy sẽ cắn lấy nhà họ Triệu đến chết mới thôi.

Trong lòng bà ấy, Tần An Thần luôn là một đứa con trai ngoan, nhất định là Triệu Vân Tịch đã dụ dỗ hắn bỏ trốn.

Chỉ có con trai của bà ấy bị truy nã, hiện tại cũng chỉ có con trai của bà ấy ngồi nhà lao, nếu không phải do nhà họ Triệu không dễ chọc vào thì bà ấy đã tìm đến gây sự rồi.

“Triệu phu nhân, bà có thể thực tế một chút được không? Đã bỏ trốn với người khác mà còn muốn vào cung? Lá gan của các người cũng lớn quá nhỉ? Nếu không có thái phó đại nhân ra mặt thì e rằng Triệu Vân Tịch đã ngồi xổm trong đại lao rồi. Bây giờ, ngoại trừ Thần nhi nhà ta, còn ai dám cưới nàng?”

Hốc mắt của Triệu Vân Tịch đỏ hoe, cất tiếng khóc nỉ non.

Ta cũng không biết nàng có hối hận hay không.

Triệu phu nhân tức đến run người: “Các ngươi khinh người quá đáng, cho dù Vân nhi không gả được thì nàng cũng sẽ không gả vào nhà các ngươi. Nhà họ Triệu bọn ta có đủ khả năng nuôi dưỡng nàng cả đời.” 

Mẹ ta vỗ mạnh xuống bàn: “Bây giờ, Triệu Vân Tịch ngươi dù không muốn cũng phải gả cho con trai ta.”

“Bà dám! Ta thấy Tần đại nhân không định khôi phục lại chức vụ rồi.” Triệu phu nhân nói giọng lạnh lùng.

12.

Ta nhếch môi cười giễu cợt, lúc này còn nghĩ đến chuyện khôi phục chức vụ.

Nghĩ hay quá nhỉ!

Hồi lâu sau, Triệu phu nhân nhẹ giọng nói: “Dù thế nào cũng phải dẹp bỏ tin đồn trước đã. Chúng ta không dây vào chuyện này được đâu.”

“Vân nhi và ta đã đến chùa cầu phúc mấy ngày qua, nếu không đã tới đây để ngăn cản các ngươi làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Ôi, chuyện đến nước này không biết có phải đã muộn rồi không.”

Triệu Vân Tịch nghẹn ngào: “Phu nhân, nhất định phải lấy đại cuộc làm trọng. Cha ta đã nghĩ biện pháp, nhất định có thể cứu được Thần ca.”

Ta đã sớm đoán được trong lòng Triệu Vân Tịch vẫn hướng về Tần An Thần.

Nghe nói trong lúc bỏ trốn, Triệu Vân Tịch đã cầm đồ trang sức để sống qua ngày.

Hai người họ thật sự yêu nhau!

Cuối cùng, sau khi nhận được sự đảm bảo từ nhà họ Triệu, mẹ ta cũng vui vẻ đồng ý.

Chờ họ đi rồi, mẹ ta dẫn theo một đám người giết đến. 

“Tần An Hân, là ngươi cố ý đúng không?”

Ta ngồi trên ghế uống trà, chẳng buồn nhấc mí mắt lên.

Bà ấy định giơ tay đánh ta nhưng bị a hoàn của ta ngăn lại.

“Tần An Hân, ngươi dám làm phản. Hôm nay bà đây sẽ đánh chết ngươi.”

Bà ấy quay đầu ra lệnh cho người đứng sau: “Đánh cho ta, đánh thật mạnh vào.”

Một đám người khác chạy tới, người của ta cũng không phải ăn chay.

Một lúc sau, đám người của mẹ ta đều nằm la liệt trên mặt đất.

Ta bình tĩnh nhìn bà ấy: “Mẹ còn muốn đánh nữa không? Lúc nào con cũng sẵn lòng chiều theo mẹ.”

“Mẹ kích động cái gì? Mẹ không hài lòng với kết quả cuối cùng đó sao? Chẳng phải nhà họ Triệu đã hứa sẽ giúp đỡ ư? Mẹ không làm như vậy thì bọn họ sẽ chủ động giúp đỡ sao?”

Mắt thấy tình hình không ổn, bà ấy mắng ta một tiếng rồi quay người bỏ đi.

13.

Hai ngày sau, thánh chỉ được ban đến. 

Hoàng thượng đích thân ban hôn cho Tần An Thần và Triệu Vân Tịch, ba ngày sau sẽ thành thân.

Tần An Thần được thả ra, cả người vô cùng gầy gò, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Mẹ ta rất vui mừng nhưng sắc mặt của cha ta vô cùng nặng nề. Gần đây ông ấy xin được gặp hoàng đế nhưng luôn bị từ chối, cũng đã đến thăm rất nhiều đồng liêu nhưng không ai dám nói giúp ông ấy.

Hoàng đế bảo ông ấy nghỉ ngơi, nhưng không nói khi nào có thể trở lại làm việc.

Không biết mẹ đã nói gì với Tần An Thần mà hắn lại bỏ thuốc vào điểm tâm rồi phái người đưa đến cho ta.

Ta mỉm cười nhìn a hoàn đang đứng thẳng thớm. Ả là thông phòng của Tần An Thần, tối hôm qua được mẹ ta đích thân đưa đến.

Ả trông rất giống Triệu Vân Tịch, khó trách Tần An Thần không nhịn được.

“Cái này thưởng cho ngươi. Đến ăn đi rồi về.”

Vẻ mặt của ả đầy kiêu ngạo: “Đây là đồ phu quân cho ngươi. Ngươi ăn mau để ta còn về báo cáo với phu quân.” 

Phu quân?

Chỉ là thông phòng mà lại gọi Tần An Thần là phu quân, xem ra Tần An Thần rất thích nàng ta.

Ta muốn xem thử Triệu Vân Tịch được gả đến sẽ làm thế nào.

“Nhét hết điểm tâm vào miệng nàng ta.”

Ả lắc đầu thật mạnh, quay người muốn bỏ chạy. Nhưng sao chạy được, bên cạnh ta hiện tại có rất nhiều người.

Hai vú già giữ lấy ả, đút từng miếng một cho đến hết mới thôi. 

Chờ hồi lâu, a hoàn không có chuyện gì nhưng Tần An Thần lại dẫn người tới.

Hắn lạnh lùng nhìn ta: “Ngươi dám ức hiếp người của ta? Tần An Hân, ai cho ngươi lá gan đó?”

Chẳng trách hắn lại phái thông phòng đến, hóa ra đã ở đây chờ ta. Nhưng ta nào phải thùng rỗng kêu to.

Ta chỉ vào a hoàn đang nằm liệt dưới đất: “Nàng ta là ai? Tẩu tẩu của ta không phải là Triệu Vân Tịch hay sao?”

14.

Tần An Thần lạnh lùng nhìn ta: “Tần An Hân, nhà ta nuôi ngươi hơn mười năm, bây giờ ngươi nhất định phải cống hiến cho nhà họ Tần.”

Nữa, lại nói tới chuyện này.

Còn mười ngày nữa ta mới không phải gặp lại đám người này.

“Tần An Thần, ngươi tin hay không thì tùy, ta sẽ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, ngươi đừng hòng kết hôn, mọi người cùng xuống địa ngục đi.”

Thật sự là không biết xấu hổ.

Hắn đã cướp vợ của hoàng đế mà còn dám mơ tưởng đến ngày được thăng tiến? 

Tưởng hoàng đế là quả hồng mềm dễ bắt nạt lắm sao.

Tần An Thần tỏ vẻ âm trầm: “Ngươi đừng ở đó hù dọa ta, ngươi họ Tần thì nên hiến cả mạng sống của mình cho nhà họ Tần mới phải.”

Ta khẽ cười, kiếp trước ta đã trả mạng cho họ rồi, ta không còn nợ họ điều gì nữa.

Bây giờ thứ ta ghét nhất là những kẻ dám uy hiếp ta.

Ta vốn nhẫn nhịn không muốn giết hắn, nhưng hắn lại không biết điều, còn dám uy hiếp ta. 

“Đánh, đánh thật mạnh cho ta, chó không mọc được ngà voi. Hôm nay ta phải dạy ngươi cư xử thế nào cho đúng.”

Hắn vừa dứt lời, một đám người lại bắt đầu đánh nhau.

May là bên ta có nhiều người hơn, thêm hai a hoàn còn có võ công cao cường. 

“Tần An Hân, ngươi điên rồi hả? Ngươi còn dám đánh ta? Ta là ca ca ruột của ngươi đó.”

Ta gật đầu: “Thì sao, ta muốn đánh ngươi đó. Tần An Thần, ta sắp xuất giá, không còn là người của nhà họ Tần nữa, ngươi tốt nhất đừng để ý tới ta, nếu không ta sẽ giết ngươi.”

Nhìn gã đàn ông cuộn tròn dưới đất, ta đá mạnh vào hắn.

“Cút! Ta không có người nhà vô tình như các ngươi.”

Tần An Thần bị khiêng về.

Ta cứ ngỡ cha mẹ sẽ đến gây sự nhưng mọi thứ lại rất yên bình.

Họ chỉ dám bắt nạt kẻ yếu. Một khi ngươi trở nên hung hăng điên rồ, họ sẽ không dám gây sự với ngươi.

15.

Triệu Vân Tịch thuận lợi gả vào nhà họ Tần.

Nghe nói nàng biết chuyện về ả thông phòng kia nên gọi ả đến hầu hạ mình. Chỉ trong hai ngày, Triệu Vân Tịch đã tìm được lý do để bán ả đi.

Mẹ ta cảm thấy Triệu Vân Tịch không nể mặt bà ấy. Bây giờ bà ấy không thể ức hiếp ta nên mỗi ngày đều giở giọng mẹ chồng gây khó dễ cho Triệu Vân Tịch đủ đường. 

Tần An Thần bị kẹt ở giữa, không biết phải đứng về phe ai.

Để thoát thân, hắn ra ngoài tìm hồng nhan tri kỷ và học đánh bạc.

Đêm trước ngày ta xuất giá, hắn thậm chí còn muốn chiếm của hồi môn của ta.

Ta đánh hắn một trận, sau đó đích thân giao người cho Triệu Vân Tịch. 

“Tẩu tẩu, nhớ giữ của hồi môn cẩn thận. Có người thậm chí còn dám tơ tưởng đến của hồi môn của muội muội ruột, nói ra còn thua cả heo chó.”

Trên mặt Triệu Vân Tịch hiện lên vẻ xót xa buồn bã, nàng lấy ra một cây trâm cài hồng ngọc và một đôi ngọc như ý.

“Muội muội, đây là quà tẩu tặng cho muội, chúc muội hạnh phúc, bạc đầu giai lão.”

Triệu Vân Tịch không phải là người xấu, nhưng nàng chỉ biết nghĩ đến tình yêu.

Ta thở dài: “Tỷ thích gì ở ca ca ta? Hắn không phải là người tốt.”

Triệu Vân Tịch nở nụ cười hạnh phúc: “Muội muội, chàng rất tài hoa, đã viết cho ta rất nhiều bài thơ. Chữ viết của chàng cũng rất đẹp, ta thích lắm.”

Than ôi, cô nương ngốc nghếch này đã bị mấy bài thơ đánh lừa.

Ta nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Tẩu tẩu, nhân cách mới là quan trọng nhất, cha ta khó lòng được phục chức, ca ca ta cũng không có công danh sự nghiệp gì, tỷ phải tính toán cho bản thân mình mới được.”

Triệu Vân Tịch ngoan ngoãn gật đầu nhưng có vẻ như không để vào tai. 

Hai người họ vừa mới thành thân, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến tình yêu.

16.

Hôm sau, dưới sự bảo hộ của nhóm người hầu, ta thuận lợi gả vào nhà họ Phùng.

Không có người nhà họ Tần nào đến tham dự, mẹ ta căn bản không mời thân thích hay bạn bè nào cả.

Ta chỉ mời ít người, họ đều là bạn bè có mối quan hệ tốt với ta.

Ta cảm thấy không sao cả vì ta chẳng đặt hy vọng vào họ. 

Nhà họ Phùng ngược lại rất coi trọng ta, cha mẹ của chàng đối xử với ta rất tốt, thậm chí còn đảm bảo sẽ không cho chàng nạp thiếp.

Mẹ chồng mỉm cười nhìn ta: “Nghe nói con thích kinh doanh. Thật trùng hợp, ta cũng thích kiếm tiền. Chúng ta đồng tâm hiệp lực gây dựng sự nghiệp lớn.” 

Sau này ta mới biết bà ấy chính là đối tác của ta ở kiếp trước, sở dĩ ta có thể kiếm tiền nhanh như vậy là nhờ bà ấy ở phía sau giúp đỡ.

Ta còn cho rằng mình là kỳ tài trong kinh doanh nhưng thật ra bà ấy đã chống lưng cho ta.

Mẹ chồng ta chỉ có một đứa con trai là Phùng Văn Lâm, bà ấy rất tốt với ta, coi ta như con gái ruột, thích mua quần áo, trang sức cho ta, còn dạy ta kinh doanh.

Cha chồng bề ngoài nhìn rất nghiêm túc nhưng thực chất là một người sợ vợ, mẹ chồng bảo đi đằng đông thì ông tuyệt đối không dám đi đằng tây.

Bên cạnh ông không có a hoàn nào, chỉ có hai tiểu đồng phụ trách những việc lặt vặt. Phùng Văn Lâm cũng noi gương theo ông, bên cạnh không có bóng dáng của người phụ nữ nào cả.

Không khí gia đình rất ấm áp, ta thực sự cảm nhận được tình thân từ họ.

Đến ngày về nhà mẹ ruột nhưng ta không về mà theo gia đình chồng đi dạo bờ hồ. 

Họ không hỏi ta tại sao, chỉ lặng lẽ ở bên ta.

Trên đường về, bọn ta gặp tên đồ tể đã đánh chết ta ở kiếp trước.

Ta lạnh lùng liếc nhìn gã, chết tiệt!

Không được để gã tiếp tục làm hại những người phụ nữ khác.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!