Thuận ý nhìn ca ca bỏ trốn – P.1

Ca ca muốn bỏ trốn cùng với người trong lòng, nhưng ngặt nỗi nàng lại là hoàng hậu tương lai, nếu như vậy sẽ bị chém đầu.

Ta không muốn hắn lao vào đường chết nên đã nói chuyện này với cha mẹ.

Sau này người trong lòng hắn trở thành hoàng hậu, nhưng lại chết thảm trong vòng xoáy cung đấu. 

Ca ca quyết chí vươn lên. Ta lấy tiền mở đường giúp hắn. Cuối cùng người cũng trở thành thừa tướng quyền cao chức trọng.

Thế mà hắn lại hãm hại ta, trù tính gả ta cho một tên đồ tể có khuynh hướng bạo lực. 

Ta bị hành hạ đến chết, hắn ngược lại còn nói: “Nếu không phải do ngươi thì sao Vân nhi của ta lại chết? Rõ ràng người đáng chết phải là ngươi mới đúng.”

Sống lại lần nữa, ta không nói cho cha mẹ biết chuyện mà chỉ lấy đi toàn bộ số tiền hắn định dùng để bỏ trốn.

Tên truyện: Thuận ý nhìn ca ca bỏ trốn

Tác giả: 森林之城

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Deĩng

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Nguồn ảnh: Liza Flowbell – Pinterest

Editor: Kat

Beta: Tuyết Vũ


1.

“Vân nhi, ta không nỡ rời xa nàng. Chúng ta cùng rời khỏi kinh thành có được không?” Giọng nói của ca ca êm ái đến mức có thể nhỏ ra nước truyền đến tai ta. 

Ta nép người vào bức tường bên cạnh, trong mắt tràn đầy vẻ oán hận không thể hóa giải. 

Kiếp trước, sau khi nghe bọn họ bàn đến việc bỏ trốn, ta đã nói ngay cho cha mẹ biết. 

Triệu Vân Tịch là hoàng hậu tương lai, hai tháng nữa sẽ tiến cung. Dám cả gan qua lại với phi tử của hoàng đế? Đây là tội chém đầu, chưa kể còn liên lụy tới người trong nhà. 

Ca ca bị cha đánh đến mức chỉ còn nửa cái mạng, ngoài ra còn bị cấm túc nửa năm. 

Chờ Tần An Thần có thể ra ngoài thì Triệu Vân Tịch cũng đã trở thành hoàng hậu. Sau một tháng suy sụp tinh thần, hắn bắt đầu quyết chí vươn lên, trở thành tân khoa trạng nguyên tiến vào viện Hàn Lâm. 

Cha mẹ ta rất đỗi vui mừng, bản thân ta cũng cảm thấy nở mày nở mặt. 

Nhưng không lâu sau, Triệu Vân Tịch chết trong vòng xoáy cung đấu, lúc đó nàng có thai gần năm tháng rồi. 

Lần này Tần An Thần không hề suy sụp mà chỉ đỏ mắt không ngừng học tập cầu tiến. Lúc hắn nói ẩn ý bản thân cần tiền, ta đã không ngần ngại lộ mặt kiếm tiền. 

Chờ đến khi hắn trở thành thừa tướng quyền cao chức trọng, cuối cùng ta cũng có thể yên tâm thành gia lập thất. 

Đêm trước ngày thành thân, hắn đánh thuốc mê ta rồi ném ta cho tên đồ tể đã hại chết ba đời vợ. 

Ta không đồng ý, nhưng hắn bảo ta phải nghĩ cho đại cuộc. Ta chạy trốn nhưng bị hắn bắt được, còn đích thân đẩy ta lên giường của tên đồ tể nọ. 

Ta bị xích lại, ngày ngày chịu mọi tra tấn. 

2.

Nhìn đôi cẩu nam nữ ôm chặt nhau, ta quay người bỏ đi. Lần này, ta quyết định sẽ thuận theo ý bọn họ.

Tần An Thần thậm chí đã thu dọn hành lý để bỏ trốn. Bên trong có năm trăm lượng bạc mượn của ta, đây là số tiền tiêu vặt mà ta dành dụm được mấy năm nay qua. 

Ta cho a hoàn lui xuống rồi len lén đến phòng của Tần An Thần, lấy đi toàn bộ số tiền trong tay nải, tổng cộng có hơn một nghìn lượng. 

Kiếp trước hắn trả ta mấy trăm nghìn lượng bạc, ta chỉ coi đó là tiền lãi. 

Ta muốn xem thử bọn họ có thể kiên trì được bao lâu nếu không có tiền. 

Hai người bỏ trốn ngay trong đêm đó. Ta vốn cho rằng họ sẽ chuẩn bị vài ngày, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy. 

Tần An Thần để lại một bức thư: [Cha mẹ, con và bạn bè đi ngoại thành chơi, ba ngày nữa sẽ về, đừng nhớ con.]

Cha mẹ cũng không coi trọng chuyện này. Bình thường Tần An Thần hay ra ngoài chơi nên họ đã quen rồi. 

Ta không nói gì cả, chỉ ngoan ngoãn ngồi trong phòng lên kế hoạch. 

Lỡ như hoàng đế tức giận tìm cớ tịch thu tài sản của nhà ta cũng không phải là không thể. 

Xem ra phải sớm rời đi mới được.

3.

Hai ngày sau, mẹ của Triệu Vân Tịch bí mật đến nhà ta, vẻ mặt đầy lo lắng: “Mấy người có biết Tần An Thần đi đâu không?” 

Triệu Vân Tịch xuất thân từ dòng dõi thư hương, cha nàng là thái phó, là thầy của hoàng đế. Mọi người đều nói Triệu Vân Tịch và hoàng đế là thanh mai trúc mã, một cặp trời sinh. Kết quả là Triệu Vân Tịch lại thích ca ca của ta, thậm chí còn không màng đến danh phận hoàng hậu. Giữa bọn họ là tình yêu đích thực. 

Mẹ ta tỏ vẻ khó hiểu: “Triệu phu nhân, bà tìm An Thân làm gì? Nó cùng bạn bè đi ngoại thành chơi rồi, ngày mai sẽ về.” 

Triệu phu nhân thẫn thờ ngồi trên ghế, thấp giọng nói: “Xong rồi, xong cả rồi!” 

Ta lập tức hiểu ra. Bọn họ đã biết chuyện Triệu Vân Tịch bỏ trốn cùng Tần An Thần, hơn nữa còn bí mật đi tìm. Tiếc là cả một bóng người cũng không tìm thấy. 

Mẹ ta nghe xong cũng biết có chuyện không ổn: “Triệu phu nhân, rốt cuộc là có chuyện gì, nói ra xem ta có giúp được gì hay không.” 

Triệu phu nhân suy nghĩ một lúc rồi mới kể với bọn ta. 

Cha ta là Đại Lý Tự khanh, cũng có vài mối quan hệ sâu rộng. Nếu hai nhà phối hợp với nhau thì khả năng tìm được người sẽ lớn hơn rất nhiều. 

Mẹ ta nghe xong, trên mặt không giấu được vẻ khiếp sợ. Dẫu sao thì trong lòng mẹ, Tần An Thần luôn là một đứa con ngoan có trách nhiệm. 

Triệu phu nhân đưa cho mẹ ta bức thư do Triệu Vân Tịch để lại. Sau khi xem qua, mẹ ta suýt ngất đi vì tức giận.

4.

Ta theo lời mẹ báo tin cho cha biết.

Sau một hồi bàn bạc kỹ lưỡng, hai nhà nhanh chóng đưa ra quyết định: phải tìm được người càng sớm càng tốt, hơn nữa còn phải bí mật đi tìm, không được để cho người ngoài biết. 

Sao có thể để vậy, ta phải làm lớn chuyện mới được. Nếu đã có gan đội nón xanh cho hoàng đế thì hai người đó phải có dũng khí gánh chịu hậu quả. 

Bọn họ vừa sắp xếp người đi tìm thì ta ở sau lưng lập tức phái người tung tin Triệu Vân Tịch bỏ trốn cùng Tần An Thần khắp các phố lớn ngõ nhỏ. 

Miễn là hai người đó còn ở kinh thành, chỉ cần lộ mặt thì sẽ dẹp bỏ được mọi tin đồn.

Đáng tiếc hai người đó đi rồi. Nhà ta và nhà họ Triệu đều như ngồi trên đống lửa.

Khóe miệng cha ta khô khốc, mẹ ta mất ngủ cả đêm. Nhưng ta chẳng hề cảm thấy áy náy, kiếp trước bọn họ đáng lẽ có thể giúp ta, vậy mà lại trơ mắt nhìn Tần An Thần đưa ta lên giường của tên đồ tể. 

Ta hận bọn họ, trong lòng họ chỉ quan tâm đến Tần An Thần. 

Ta rất muốn biết lần này họ có từ bỏ Tần An Thần sau khi hắn đã gây ra bao nhiêu rắc rối hay không. 

Lời đồn thổi ngày càng nhiều, đủ loại phiên bản, kịch tính nhất là chuyện hoàng đế bị xem là kẻ thứ ba. 

Cha ta đi khắp nơi để giải thích nhưng chẳng có tác dụng gì, cũng không tìm thấy Tần An Thần và Triệu Vân Tịch. 

Cuối cùng chuyện cũng đến tai hoàng đế.

5.

Cha ta bị gọi vào cung, còn mẹ ôm ta khóc lóc: “Hân Hân, tại sao ca ca của con lại bỏ trốn? Trong kinh thành đâu có thiếu gì cô nương xinh đẹp hơn Triệu Vân Tịch. Nó muốn bao nhiêu ta cũng có thể chiều ý nó. Cần gì phải bỏ trốn cơ chứ!”

“Nếu hoàng thượng trị tội nó thì ta phải làm sao đây? Nó là con trai duy nhất của ta, nó không thể chết được.”

Kiếp trước ta chết thảm như vậy cũng đâu thấy mẹ rơi một giọt lệ nào. Mẹ luôn bảo ta phải nghĩ cho đại cuộc. 

Ta cúi đầu vỗ nhẹ lên lưng bà, không nhịn được nhếch môi cười. 

“Không sao đâu mẹ, hoàng thượng là một vị vua sáng suốt, nhất định sẽ không trách phạt.” 

Mẹ ta gật đầu: “Đúng đúng, hoàng thượng khoan hồng độ lượng, sẽ không so đo với chúng ta. Ta có thể tìm cho ngài ấy thêm vài mỹ nữ cũng được.” 

Bà nghĩ mình là ai? Còn muốn tuyển chọn mỹ nữ cho hoàng đế. 

Lẽ nào còn muốn đẩy ta vào cung thế mạng? 

Ta lạnh lùng nhìn bà: “Mẹ muốn dùng thân phận gì? Nếu các nàng gây chuyện trong hậu cung, mẹ định gánh vác thế nào? Cha đã mệt lắm rồi, mẹ đừng gây thêm phiền phức cho ông ấy nữa.” 

Ta không thể ở lại ngôi nhà này thêm một ngày nào nữa. 

Ta đã liên lạc với phu quân kiếp trước của mình, vài ngày nữa chàng sẽ đến cầu thân.

Chàng là người tốt, chẳng những không ngại chuyện ta lộ mặt ra ngoài kiếm tiền mà còn kiên trì chờ ta suốt ba năm nay. Ta bị tên đồ tể khinh nhờn nhưng chàng vẫn tin yêu ta như cũ. Chàng từng quỳ xuống đất xin hỏi cưới ta nhưng bị Tần An Thần đánh gãy chân, phải nằm liệt trên giường. 

Đến tận đêm khuya cha ta mới về, sắc mặt tiều tụy. Hoàng thượng bảo ông ở nhà nghỉ ngơi, chẳng biết có giữ được mũ ô sa trên đầu hay không. 

Tần An Thần bị truy nã, chân dung của hắn được dán ở cổng thành, bị mọi người chỉ trỏ. Lần này hắn đừng mong có thể trở thành thừa tướng được nữa.

6.

Không lâu sau, Tần An Thần bị áp giải về kinh, trên người mặc quần áo thô kệch trông nhếch nhác không chịu nổi.

Người ở khắp phố lớn ngõ nhỏ đổ xô đến xem, ai cũng tò mò muốn biết kẻ dám cả gan tranh giành nữ nhân với hoàng đế trông như thế nào.

Nhiều người xu nịnh hoàng đế cũng đến góp vui, đặc biệt là người nhà của các quan lại. 

Tần An Thần liên tục bị ném trứng và trái cây thối. Rất nhiều người mắng hắn là thứ vô liêm sỉ.

Gia đình ta “được dịp nổi tiếng”, mẹ ta tức giận đến mức ngất xỉu ba lần.

Tần An Thần bị giam trong Đại Lý Tự, mẹ ta muốn vào thăm nhưng bị cha ta ngăn cản.

Mẹ ta tuyệt thực bức bách cha ta. Tần An Thần như khối thịt rơi từ người bà, làm sao bà có thể ngồi yên không làm gì?

Tóc cha bạc đi nhiều chỉ sau một đêm, trông cả người như già đi chục tuổi. 

Ta cảm thấy đau xót cho chính mình, kiếp trước ta chết thảm như vậy nhưng họ không rơi một giọt lệ nào vì cho rằng ta đã làm mất mặt nhà họ Tần, thậm chí sau khi ta chết còn muốn cắt đứt quan hệ với ta.

Hiện tại Tần An Thần còn chưa chết nhưng họ đã muốn phát điên rồi.

Mẹ nắm tay ta: “Hân Hân, chỉ có con mới có thể cứu được ca ca của con! Những năm qua cả nhà đối xử với con rất tốt, con không thể từ chối!”

Ta mỉm cười, ánh mắt nhìn bà ấy không có một chút ấm áp nào.

Nhà họ Tần vốn không nên tồn tại.

Ta ngắt lời bà ấy: “Mẹ, con có ý này, mẹ có muốn nghe không?”

Mẹ ta muốn nói tiếp nhưng bị ta ngăn lại.

Bà ấy muốn bán ta để đổi lấy cơ hội sống sót cho Tần An Thần.

Nhưng dựa vào đâu cơ chứ!

7.

Mẹ nhàn nhạt nhìn ta: “Con nói đi.”

Nhìn vẻ mặt của mẹ, ta biết bà ấy vẫn muốn bán ta.

Trong lòng ta cười lạnh, vẻ mặt nghiêm túc: “Mẹ có biết điều đáng sợ nhất trên đời này là gì không?”

Mẹ ta lắc đầu, bây giờ bà ấy không muốn biết bất cứ điều gì khác, bà ấy chỉ muốn ta đồng ý bán mình mà thôi.

Ta siết chặt tay mẹ: “Dư luận, chỉ cần khiến mọi người cho rằng ca ca và Triệu Vân Tịch là một cặp trời sinh. Vậy thì một vị hoàng đế sáng suốt nhất định sẽ tác thành cho hai người họ.” 

Mắt mẹ ta lập tức sáng lên, bà ấy đứng dậy đi đi lại lại nhiều lần.

“Đúng, đúng, cách này không tệ, nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Chỉ cần tận dụng tốt thế nước, muốn làm gì chẳng được.”

Càng nói bà ấy càng nhiệt tình, tưởng chừng như sắp chiếm lấy ngai vàng để trao cho con trai mình đến nơi.

Tốt lắm, chính là như vậy.

Bà ấy suy nghĩ một lúc rồi vội vã rời đi.

Nhìn bóng lưng của mẹ, ta không khỏi nhếch môi.

Họ bất nhân cũng đừng trách ta bất nghĩa.

Ta thay quần áo rồi ra ngoài, đi thẳng đến phòng riêng của quán trà được mua bằng số tiền dùng để bỏ trốn trong tay nải của Tần An Thần.

Phùng Văn Lâm đã chờ sẵn, chàng là vị hôn phu của ta ở kiếp trước.

“Tần tiểu thư, nàng đến rồi!”

Ta mỉm cười nhìn chàng: “Đã để chàng chờ lâu! Bây giờ chàng đã biết chuyện trong nhà ta, chàng còn bằng lòng cưới ta hay không?”

Phùng Văn Lâm là cử nhân, sắp tham gia kỳ thi đình sắp tới. Cha của chàng là một quan nhỏ ngũ phẩm, trong nhà hoàn toàn không có thê thiếp.

Chàng vừa có học thức vừa có nhân phẩm.

Ta nghĩ chàng đã có một cuộc sống vô cùng tốt đẹp.

Phùng Văn Lâm vội vàng gật đầu: “Đương nhiên là ta đồng ý!”

Nụ cười trên môi ta càng sâu hơn: “Được rồi, chàng nghe ta nói nè.”

8.

Hôm sau ta gặp cướp trên đường đến chùa Bình An để cầu phúc cho ca ca.

Phùng Văn Lâm đã cứu ta. Ta rất cảm kích nên quyết định lấy thân báo đáp.

Nhưng cha mẹ ta không đồng ý, nhất là mẹ ta, bà ấy vẫn còn ôm hy vọng muốn bán ta.

Ta lạnh lùng nhìn bọn họ: “Nếu hai người không đồng ý thì con sẽ ra ngoài nói bừa! Dù sao bây giờ hoàng thượng cũng không vừa mắt nhà chúng ta, muốn chết thì cùng chết.”

Cha tát vào mặt ta nhưng ta tránh được.

Nếu là trước đây, ta sẽ không né tránh, dù sao ông ấy cũng là bề trên.

Mẹ trừng mắt nhìn ta: “Tần An Hân, mẹ không cho phép con xuất giá, dù con có chết cũng phải chết ở nhà.” 

Mẹ ta chính là như vậy, bà ấy căn bản không xem ta là con người. Trong mắt bà ấy, ta chẳng qua chỉ là một món đồ có thể tùy tiện mang đi trao đổi.

Ta lắc đầu, mỉm cười nhìn mẹ: “Muốn con chết cũng được. Nhưng các người phải chết trước, ca ca cũng phải chết, mọi người đều chết cả.”

Cha mẹ ta tỏ ra khó tin, dường như họ chưa từng nghĩ đến chuyện ta sẽ nói ra những lời ngỗ nghịch như vậy. 

Tay mẹ ta run run: “Bắt nó nhốt vào kho củi, không được phép bước ra ngoài nửa bước.” 

Mẹ quay lại nhìn cha: “Lão gia, đừng chần chờ nữa, trực tiếp đưa qua luôn đi!”

Cha nhìn ta rồi gật đầu.

Dù từ lâu đã biết bọn họ là loại người như vậy, nhưng ta cũng không khỏi chạnh lòng.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!