Đường Tam trùng sinh – C.135

Chương 135: Lại đến cửa hàng nhỏ


Đường Tam cười híp mắt: “Lần này chúng ta kiếm được nhiều tiền như vậy, ta nghĩ điều quan trọng nhất đối với chúng ta chính là biến tiền trở thành thực lực. Việc mua sắm đã sẵn sàng bắt đầu.”

“Ta đồng ý!” Trình Tử Chanh lập tức giơ tay lên, vẻ mặt đầy hưng phấn.

Làm gì có nữ nhân nào lại không thích sắm đồ. Nữ nhân cho dù là bao nhiêu tuổi, về phương diện này cũng đều giống nhau.

“Tới cửa hàng nhỏ một chuyến đi!” Độc Bạch cầm Nguyên Tố tệ trong tay, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài.

Vũ Băng Kỷ bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiểu Đường, còn ta thì sao? Ngươi cảm thấy ta nên tu luyện tới trình độ nào trước khi ra ngoài lịch luyện tiếp?”

Đường Tam nhìn về phía Vũ Băng Kỷ, suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Khi nào đại sư huynh tu luyện được Băng Châm thật sự, ta nghĩ rằng có thể đi được.”

“Được!” Vũ Băng Kỷ gật đầu không chút do dự.

Mặc dù thương thế của hắn còn chưa lành hẳn, nhưng gần đây hắn vẫn luôn cố gắng luyện tập khống chế Băng nguyên tố. Sau khi được Đường Tam chỉ điểm, sự am hiểu của hắn về Băng nguyên tố đã khắc sâu hơn trước rất nhiều.

“Vậy thì đi thôi, đến cửa hàng nhỏ mua sắm nào. Ta cảm thấy người thực sự phát tài là Vũ tỷ mới đúng.” Vũ Băng Kỷ cười nói.

Năm người cùng rời khỏi phòng của Vũ Băng Kỷ. Trong túi có tiền trong lòng tự tin hẳn lên. Độc Bạch đi trước, không thèm màng tới ai chạy thẳng đến cửa hàng nhỏ nơi Mộc Vân Vũ phụ trách.

Khi bọn hắn đến cửa hàng nhỏ, Mộc Vân Vũ đang thu dọn lại đồ đạc trên quầy. Thấy năm người bọn hắn cùng nhau đi tới, Mộc Vân Vũ không khỏi cười nói: “Úi chà, mấy tiểu đại gia của chúng ta đã đến rồi. Thế nào, hôm nay muốn tới mua sắm thật hoành tráng sao?”

Đường Tam cười ha hả nói: “Vũ tỷ, bọn ta tới đây mua đồ. Tỷ nghĩ thử một chút xem, bọn ta cùng nhau mua một lượt, có thể giảm giá cho bọn ta được không?”

“Giảm giá? Không có đâu. Đừng tưởng rằng ta không biết các ngươi kiếm được bao nhiêu tiền. Còn muốn giảm giá. Ngươi không biết cái gì gọi là ghen ghét ngưỡng mộ sao? Không chém đẹp các ngươi là ta đã khách khí lắm rồi.” Mộc Vân Vũ cười tủm tỉm đáp.

Độc Bạch nói: “Vũ tỷ, tỷ không thể như vậy được! Tỷ nói như vậy chẳng bằng bọn ta vào trong thành mua đồ thì hơn. Trong thành nói không chừng còn có nhiều thứ tốt hơn.”

Mộc Vân Vũ không hốt hoảng chút nào, nói: “Đi đi! Các ngươi cứ tha hồ mà đi. Trong thành có rất nhiều thứ tốt, nhưng chủ yếu là có ai sẵn lòng bán cho các ngươi hay không. Hầu hết các cửa hàng cao cấp đều không mở cửa chào đón bọn người phụ thuộc. Chỉ có Yêu Quái tộc, thậm chí là chỉ quý tộc mới có tư cách bước vào mua. Ngươi có thể đi thử xem.”

Nội tâm Đường Tam khẽ động. Từ chỗ này của Mộc Vân Vũ hắn mới biết được chuyện này. Phụ thuộc ngay cả đến mua đồ cũng bị phân biệt đối xử.

Vũ Băng Kỷ cười nói: “Vũ tỷ đừng nghe tiểu tử Độc Bạch này nói nhảm, bọn ta lập tức đi lựa đồ đây.” Vừa nói hắn vừa nháy mắt với mọi người.

Mộc Vân Vũ ung dung nói: “Đi đi. Vừa ý món gì nhớ ghi lại, sau cùng thống nhất rồi đến đây tính tiền. Đồ có thể mang đi từng đợt.”

Rất nhiều thiên tài địa bảo cần được bảo quản cẩn thận, nếu mang chúng đi mà không dùng ngay có thể sẽ bị mất công dụng. Mộc Vân Vũ nói có thể mang đi từng đợt, chính là bằng lòng vì bọn hắn mà cất giữ những món đồ được mua một cách vô điều kiện.

Năm người cũng không nói thêm gì nữa, lập tức vùi đầu vào chọn đồ.

Trong cửa hàng nhỏ có rất nhiều chủng loại đồ vật. Bọn hắn đều từng đến đây, nhưng nếu mua đồ ở chỗ này thì e rằng chỉ có Vũ Băng Kỷ mới là người mua tương đối nhiều hơn một chút. Thân là đại sư huynh, tiền để dành của hắn cũng được kha khá.

Còn như Độc Bạch, Đường Tam và Trình Tử Chanh đều là lần đầu tiên đến đây mua đồ. Cố Lý đã đến vài lần, nhưng cũng không xài quá nhiều tiền.

Nói một cách tương đối thì Độc Bạch và Cố Lý thường được chăm chút hơn. Thiên phú của bọn hắn quá tốt, khả năng có thể tiến hoá của bọn hắn đối với học viện là vô cùng quan trọng. Dĩ nhiên học viện sẽ ưu ái dành tài nguyên cho bọn hắn.

Nhưng có một số món đồ trân quý trong cửa hàng nhỏ được học viện mua về với cái giá không nhỏ, không thể cứ như vậy đưa cho bọn hắn, nhất là khi bọn hắn đã kẹt ở bình cảnh không thể đột phá trong nhiều năm.

Mộc Vân Vũ nói: “Nếu cần lão sư giới thiệu thì cứ đến gặp ta.”

Trong lòng nàng thật sự rất vui khi thấy năm người xuất hiện. Nàng đương nhiên biết được tổng thu hoạch lần này của năm đứa nhỏ có lẽ sẽ vượt quá hai mươi Nguyên Tố tệ. Dẫu sao thì chỉ riêng hai con Sáp Sí Hổ thôi cũng có giá trị quá lớn. Chỉ là, nội đan kia còn bán được với giá hơn năm Nguyên Tố tệ, nhiều hơn cả mong đợi.

“À, phải rồi. Ngày mai nhóm học viên thứ hai sẽ lên đường tiến hành lịch luyện săn giết. Lần này vẫn là năm người, chờ bọn họ trở về thì nhóm thứ ba sẽ đi. Các ngươi vừa vặn được chia thành ba tổ. Vậy nên khi vừa ý món đồ nào thì hãy nhanh tay lên, đừng để mấy nhóm kia trở về lấy trước. Trong cửa hàng nhỏ của ta có vài thứ là độc nhất vô nhị, nếu bán rồi sẽ không còn nữa đâu.”

Đường Tam một bên nhìn tủ trưng bày, một bên không khỏi mỉm cười. Phương thức thúc đẩy tiêu thụ này của Vũ tỷ thật có chút bình thường. Không nói tới giá trị cao của những thứ kia, chỉ nói về khoản thu hoạch thì nhóm học viên thứ hai đi lịch luyện kia sao có thể bằng bọn hắn được? Khả năng này là cực kỳ nhỏ.

Một nhóm này của Đường Tam, đừng nghĩ Độc Bạch không có sức chiến đấu. Vũ Băng Kỷ là đại sư huynh, là người sở hữu thực lực mạnh nhất, lục giai dẫn đội, hơn nữa còn có Đường Tam đóng vai trò quan trọng tạo hiệu quả then chốt. Thì Quang biến của Cố Lý, Kim Bằng biến của Trình Tử Chanh phụ trợ trinh sát, Độc Bạch gia tăng may mắn.

Người dẫn đội của hai nhóm còn lại đều là ngũ giai, thực lực không chỉ kém hơn bọn hắn mà quan trọng nhất là bọn họ không có Đường Tam. Cho nên thu hoạch không có khả năng nhiều hơn bọn hắn.

Đường Tam đã lên kế hoạch cần mua những thứ gì. Lần trước sau khi đến đây xem xét cẩn thận, hắn đã ghi nhớ một vài món đồ tương đối quý giá phù hợp với bản thân.

Rất nhanh, Đường Tam đã chọn được thứ mình muốn, ghi lại số thứ tự rồi đến trước mặt Mộc Vân Vũ.

“Vũ tỷ, ta muốn những thứ này.” Nói xong Đường Tam đem mấy con số mình vừa ghi lại đưa cho Mộc Vân Vũ.

Mộc Vân Vũ nhận lấy rồi kiểm tra, đối chiếu với danh sách vật phẩm của mình, nhanh chóng sao chép tên của tất cả những thứ Đường Tam muốn.

Sau khi sao chép hoàn tất, nàng không khỏi có chút kinh ngạc: “Những thứ ngươi muốn là cái gì đây? Long Cân Quả cũng không tệ lắm, dùng để rèn luyện kinh mạch rất tốt. Ngươi ngược lại rất mạnh tay. Một quả Long Cân Quả này là một Nguyên Tố tệ!”

“Nhưng mà ngươi dùng Thanh Ngọc Đằng này để làm gì? Đây chỉ là yêu thú cấp thấp mà thôi. Yêu thú nhị giai, còn sống. Tác dụng lớn nhất của thứ này chính là buộc đồ. Ngươi muốn mua làm dây thừng sao? Nhưng nó lại có hoạt tính, có thể cử động, làm dây thừng cũng không ổn định lắm!”

“Còn đây nữa, ngươi mua thứ này làm gì? Tiêm Tinh Kim? Ngươi muốn thứ kim loại quý hiếm này để làm gì? Ngay cả làm Yêu tệ cũng không xứng, bởi vì bản thân nó không tồn tại bất cứ năng lượng thuộc tính nào. Còn Hắc Ô Thạch này. Thứ này có công dụng ra sao? Sao ngươi mua nhiều như vậy. Vật này ngoài cứng rắn ra không có bất kỳ năng lượng nào trong đó. Ngươi có phải có quá nhiều tiền nên muốn đốt bớt hay không!”

Nghe một tràng dài khiển trách của Mộc Vân Vũ, Đường Tam không khỏi cười khổ: “Vũ tỷ, chúng hữu ích với ta!”

“Hữu ích chỗ nào? Tính theo số lượng ngươi mua, tổng cộng bốn món đồ có giá hai Nguyên Tố tệ. Ngươi có biết Tiêm Tinh Kim dùng để làm gì hay không? Đây là thứ không đáng giá nhất. Thứ này được nữ giới dùng để làm đồ trang sức. Yêu Quái tộc khảm nạm sử dụng nó phổ biến như một loại bảo thạch, bởi vì chúng có độ bóng tốt, màu sắc đẹp, rất được ưa chuộng, số lượng ít nên giá cả khá đắt. Ngươi là con trai, muốn những thứ này làm gì? Chẳng lẽ ý ngươi là muốn làm đồ trang sức tặng cho nữ sinh? Ngươi nhìn trúng Chanh Tử?”

“Ta….” Đường Tam không biết phải nói gì. Đương nhiên hắn biết Mộc Vân Vũ có ý tốt, nhưng những thứ hắn mua này thật sự đều hữu dụng!

“A? Ngươi để ý ta? Không được đâu Đường Tam, ta không thích người nhỏ tuổi hơn ta. Ngươi đừng hòng mơ tưởng, mau dừng ngay ý nghĩ đó đi.” Lỗ tai Trình Tử Chanh rất thính, không do dự lập tức cự tuyệt.

Nhưng Trình Tử Chanh dường như lại nghĩ đến ưu điểm của Đường Tam, còn bổ sung một câu: “Này tiểu Đường! Ta biết ngươi là người tốt, nhưng hiện tại chúng ta còn nhỏ tuổi như vậy, vẫn nên lấy việc cố gắng tu luyện, học tập cho giỏi thì hơn.”

(Ngươi là một người tốt, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.)

Còn bị từ chối nữa sao? Khoé miệng Đường Tam giật giật một cái.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!