Đường Tam trùng sinh – C.134

Chương 134: Chia tiền, phát tài rồi!


Đã đến lúc chia tiền rồi sao? Hai mắt Đường Tam sáng lên, vui mừng khôn xiết.

Khi bọn hắn đến phòng Vũ Băng Kỷ đã thấy Cố Lý và Trình Tử Chanh tới trước. Trên mặt ai cũng đong đầy nét vui sướng rạng rỡ.

Độc Bạch xoa tay, cười hì hì nói: “Đại sư huynh, tổng cộng được bao nhiêu thế? Mau chia đi nào. Ha ha, ta không chờ được nữa rồi.”

Vũ Băng Kỷ cười: “Mọi người đều đến đông đủ, ta sẽ để các ngươi kiểm kê một chút. Lần này chúng ta săn giết tổng cộng hai mươi con yêu thú, trong đó bao gồm một con Sáp Sí Hổ thất giai đỉnh phong và một con Sáp Sí Hổ nhỏ lục giai, những con còn lại đều từ ngũ giai trở xuống. Món đồ có giá trị cao nhất trên người yêu thú chính là nội đan của yêu thú thất giai, sau đó là vảy, da, gân, xương cốt và các bộ phận đặc biệt riêng của mỗi loại yêu thú khác nhau. Ở đây ta sẽ không nói từng giá tiền cụ thể cho các ngươi.”

“Thịt và xương yêu thú đều bán cho học viện, bởi vì là bán trực tiếp nên nhất định có chiết khấu. Học viện thu mua với giá bằng bảy mươi phần trăm giá thị trường. Thịt yêu thú nhiều như vậy, nếu chúng ta tự mình xử lý thì thật ra không có khả năng nắm bắt được giá thị trường, bởi vì quá nhiều. Học viện trực tiếp mua lấy cũng thuận tiện, nên ta liền quyết định đồng ý.”

“Máu của yêu thú đều giữ lại, chờ sau khi học viện điều chế thống nhất, năm người chúng ta sẽ dùng để tăng cường sức mạnh gân cốt. Nhúng máu yêu thú để tôi luyện thân thể là một phương thức tu luyện vô cùng xa xỉ, may mắn là lượng máu yêu thú lần này chúng ta lấy được đủ nhiều. Việc điều chế còn cần một chút thời gian. Dù sao, cuối cùng chúng ta vẫn là người thụ hưởng.”

“Những bộ phận còn lại đều bán ra ngoài đổi lấy tiền, tổng cộng được hai mươi tám Nguyên Tố tệ. Lẽ ra chỉ được hai mươi bảy tệ, nhưng trưởng trấn đặc biệt chấp thuận cho chúng ta hai mươi tám tệ. Dựa theo những gì đã nói trước khi xuất phát, chúng ta sẽ chia đều. Mỗi người lấy trước năm Nguyên Tố tệ.”

Hắn vừa nói vừa lấy ra một chiếc túi, lắc nhẹ trước mặt, từng Nguyên Tố tệ lập tức từ bên trong rơi ra. Toàn bộ hai mươi tám Nguyên Tố tệ bày ra khiến nguyên tố dao dộng chập chờn bên trong gian phòng cũng trở nên mãnh liệt.

Đây thật sự là số tiền rất lớn! Mọi người từ trước tới nay chưa từng thấy qua nhiều tiền đến như vậy.

Đây cũng không phải Yêu tệ hay Linh Tê tệ, mà là Nguyên Tố tệ! Sức mua của Nguyên Tố tệ hết sức kinh người, hơn nữa còn có hiệu quả tương đối tốt khi sử dụng để tu luyện. Bản thân chúng chính là bảo vật.

Những Nguyên Tố tệ này có các loại thuộc tính khác nhau, không hề đồng nhất.

“Mọi người chọn đi. Nguyên Tố tệ có thuộc tính Băng ta đều muốn. Những cái khác các ngươi cứ việc chọn, một người lấy trước năm miếng.”

Bốn người vui vẻ, mỗi người cầm lấy năm miếng. Thuộc tính đối với bọn hắn cũng không quan trọng lắm. Dùng Nguyên Tố tệ để tu luyện thật sự quá mức xa xỉ, người bình thường sẽ không làm như vậy.

Chờ bọn họ chia xong, trên bàn còn thừa lại ba Nguyên Tố tệ.

Vũ Băng Kỷ nói: “Ba Nguyên Tố tệ này, Đường Tam ngươi cầm lấy đi.”

“Hả?” Đường Tam sửng sốt, nghi ngờ nhìn Đại sư huynh: “Đại sư huynh, lấy chúng mua đồ chia cho mọi người đi.”

Vũ Băng Kỷ lắc đầu một cái, nói: “Không, đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được. Ta tin rằng mọi người sẽ không phản đối. Trên đường đi, ngươi chịu trách nhiệm chỉ huy toàn đội. Khi gặp phải yêu thú, nếu không có sự chỉ huy của ngươi thì chúng ta đến cả một phần ba thu hoạch cũng đều không đạt được. Ngươi đừng vội từ chối. Hơn nữa ngươi đã dạy ta Suý Thủ Tiễn, dạy Cố Lý và Chanh Tử Loạn Phi Phong. Chúng ta nhận được những thứ này và cảm thấy vô cùng cảm kích. Vậy nên ngươi cũng đừng khách sáo với bọn ta. Không có đề nghị của ngươi cũng sẽ không có lần lịch luyện này. Ngươi hãy cầm lấy đi.”

“Còn ta nữa, ta cũng học được từ tiểu Đường…” Độc Bạch lập tức nói nhưng Đường Tam đã kịp thời đụng hắn một cái, hắn mới không đem mấy chữ Tử Cực Ma Đồng nói ra.

Đường Tam nói: “Vậy ta không khách sáo với mọi người nữa. Nếu mọi người đều đồng ý thì ta sẽ nhận.”

Thật ra trong lòng hắn âm thầm thở dài. Đúng là ta đã dạy các ngươi, nhưng trên thực tế, các ngươi không hề biết rằng ta đã lấy từ trên người các ngươi thứ gì. Thật là những đứa nhỏ chất phác! Kỳ thật các ngươi đều là một phần trong kế hoạch phát triển của ta. Ừm, ngoại trừ đại sư huynh.

Tám miếng Nguyên Tố tệ đối với Đường Tam mà nói tuyệt đối là một khoản tiền lớn, cộng thêm những thứ hắn lấy được trên người Phong Hùng trước kia, hiện tại hắn có cảm giác rằng mình thật sự giàu có.

Một miếng Nguyên Tố tệ tương đương với một trăm miếng Linh Tê tệ, bằng mười nghìn Yêu tệ. Nếu đổi tất cả thành Yêu tệ thì tổng tài sản hiện giờ của hắn đã vượt qua một trăm ngàn, nói hắn giàu có quả thật cũng không ngoa.

Mọi người cất Nguyên Tố tệ của mình đi. Tuy nói Đường Tam được chia nhiều nhất, nhưng mỗi người đều có tới năm miếng Nguyên Tố tệ. Đây là số tiền nhiều nhất mà bọn hắn từng được thấy. Trong lúc nhất thời, trên khuôn mặt của cả năm người đều tràn ngập niềm vui.

“Khi nào lại đi nữa đây, tiểu Đường?” Độc Bạch hỏi một câu khiến ánh mắt của mọi người đổ dồn vào khuôn mặt của Đường Tam.

Đúng vậy! Lúc nào lại đi tiếp? Thu hoạch của lần lịch luyện này thật sự quá lớn. Chưa nói đến việc mỗi người đều sở hữu năm Nguyên Tố tệ, quan trọng nhất chính là Độc Bạch và Cố Lý đồng thời lên cấp. Trước đây, việc tiến giai của hai người bọn hắn là vấn đề nan giải của toàn bộ học viện. Hơn nữa Trình Tử Chanh cũng đã thăng cấp.

Trước kia bọn hắn nghĩ cũng không dám nghĩ tới sẽ thăng cấp như vậy. Phải biết, Độc Bạch và Cố Lý đều từng cho rằng bản thân rất có khả năng sẽ kẹt tại bình cảnh đó cả đời, ấy vậy mà lần này đã đột phá tấn giai.

Đối với bọn hắn, quá trình lịch luyện lần này tuy vô cùng mạo hiểm, nhưng so với thu hoạch hiện tại là cực kỳ đáng giá. Dùng một câu để hình dung chính là, liền sẹo quên đau.

Huống hồ, thực lực tăng lên khiến bọn hắn tự tin hơn rất nhiều. Với tốc độ phát triển này, càng đi lịch luyện nhiều lần hơn, bọn hắn tự nhiên có thể tiến bộ thêm một bước nữa trong tương lai!

Vũ Băng Kỷ cũng hướng ánh mắt về phía Đường Tam. Hắn là người duy nhất trong năm người không tăng cấp. Đường Tam liên tục tăng cấp khiến hắn không khỏi ao ước. Mà một khi hắn đột phá, sẽ tiến vào tầng cấp cao giai. Thất giai chính là ranh giới, chỉ khi đạt đến thất giai trở lên mới được xem là có thực lực tương đối mạnh.

Đường Tam nói: “Thành công là không thể vội vàng. Thu hoạch lần này của chúng ta đúng là rất lớn, các sư huynh, sư tỷ đều thăng cấp. Nhưng trên thực tế, lần đột phá này không chỉ bởi chúng ta đã trải qua mạo hiểm, mà còn vì lúc trước mọi người đã tích luỹ đủ nhiều. Các ngươi đều khốn đốn mắc kẹt ở bình cảnh trong một thời gian dài, nhờ cơ hội lần này mới hoàn thành đột phá.

Mà đối với tu luyện, ngoại trừ kích thích từ bên ngoài và thúc đẩy tiềm năng ra thì việc tích luỹ cũng rất quan trọng. Điều đầu tiên chúng ta cần làm là tiêu hoá hết những thu hoạch đạt được lần này, sau đó hẵng tính tới lần sau.”

Vũ Băng Kỷ gật đầu: “Tiểu Đường nói rất có lý. Thu hoạch lần này của chúng ta thật sự không nhỏ. Các ngươi cũng vừa đột phá, sau khi củng cố bản thân tốt hơn hẵng cân nhắc tính tới lần tiếp theo. Ta nghe Quan lão sư nói, sau này có thể học viện sẽ tổ chức cho các học viên khác cùng vào núi rèn luyện, chỉ có điều, chắc chắc là không có chúng ta. Ý của các lão sư là muốn để cho chúng ta tích luỹ thêm nhiều đã.”

Độc Bạch và Cố Lý rõ ràng có chút thất vọng, nhưng cũng không phản bác điều gì.

Đường Tam mỉm cười: “Không bằng như vậy đi, chúng ta đặt ra một cái tiêu chuẩn. Cố Lý sư huynh, ngươi đem Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp luyện đến ít nhất trong vòng mười tám lần công kích xoay tròn.

Chanh Tử sư tỷ tối thiểu có thể hoàn thành liên tiếp ba lần chín vòng xoay Kim Sí Phi Phong Trảm công kích.

Độc Bạch sư huynh, phương pháp tu luyện tinh thần lực mà ta dạy ngươi, phải hoàn thành nhập môn, và có thể áp dụng bước đầu. Chờ mọi người làm được những việc trên, chúng ta sẽ cân nhắc đến chuyện ra ngoài lịch luyện lần nữa. Thế nào?”

“Ta không có vấn đề gì.” Cố Lý nói không chút do dự, sau đó đảo mắt: “Tiểu Đường, ngươi dạy Độc Bạch phương pháp tu luyện tinh thần lực gì vậy? Ta có thể học hay không?” Thì Quang biến của hắn cũng cần có được sự ủng hộ của tinh thần lực cường đại hơn.

Đường Tam suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Có lẽ là không được. Phương pháp tu luyện này yêu cầu người điều khiển sở hữu tinh thần lực thuần túy. Độc Bạch sư huynh vẫn chưa thử nghiệm thành công. Thì Quang biến của ngươi vừa mới tiến giai, không nên thử thì hơn. Ta sợ nó sẽ phản tác dụng.”

Cố Lý có chút thất vọng: “Vậy cũng được, trước tiên ta sẽ tu luyện Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp. Chờ khi ta luyện thành sẽ trừng trị tiểu tử Trương Trạch Bân kia trước, he he he.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!