Đường Tam trùng sinh – C.127

Chương 127: Phát tài rồi, phát tài rồi


“Vũ khí bản mệnh? Đó là cái gì?” Đường Tam tò mò hỏi.

Trương Hạo Hiên trả lời: “Chính là đem vũ khí hòa thành một thể với huyết mạch của bản thân, trở thành một phần của cơ thể. Là loại vũ khí sử dụng thân thể của mình để nuôi dưỡng liên tục. Chỉ có cấp độ thất giai trở lên mới có thể thử nghiệm, nhất định phải có huyết mạch chi lực rất mạnh mới được. Thông thường mà nói, phụ thuộc như chúng ta khó mà làm được. Ta cũng là khá may mắn.”

Đường Tam bừng tỉnh, hóa ra là như vậy.

Bản thân Liệt Diễm Đao kia đến từ Liệt Diễm Hổ, mà Yêu Thần biến của Trương Hạo Hiên chính là Liệt Hổ biến. Cả hai hỗ trợ cho nhau, lúc này mới có thể luyện chế cùng nhau. Thời điểm sử dụng Liệt Diễm Đao, Trương Hạo Hiên hẳn có khả năng tạm thời đạt đến trình độ đỉnh phong cửu giai, nhưng cần phải tụ lực. Khi sức mạnh của hắn cộng dồn với Liệt Diễm Đao có thể bộc phát ra lực công kích mạnh mẽ.

Nếu chỉ xét về thực lực, Trương Hạo Hiên có thể thua kém Sáp Sí Hổ Vương. Nhưng kết hợp với vũ khí bản mệnh Liệt Diễm Đao của mình lại có khả năng làm Sáp Sí Hổ Vương bị thương nặng.

“Trưởng trấn, ta về rồi!” Một giọng nói lanh lảnh vang lên. Trình Tử Chanh đã trở lại, nàng mang về mấy tấm ván gỗ.

Trương Hạo Hiên hỏi Đường Tam: “Ngươi bình phục thế nào rồi? Có thể lên đường được không?”

“Ta chắc là có thể.” Đường Tam gật đầu.

Trương Hạo Hiên nói: “Ngươi và Chanh Tử khiêng Băng Kỷ, còn ta mang theo hai đứa đang hôn mê kia. Chúng ta rời khỏi đây càng sớm càng tốt, trực tiếp quay trở lại học viện.”

Nếu lần này quả thực như lời Đường Tam nói, Thì Quang biến và Thiên Hồ biến có khả năng tiến hoá, vậy thì cho dù có phải mạo hiểm cũng là đáng giá.

Hiện tại quan trọng nhất là phải đưa những tiểu tử này trở về thành công. Hôm qua còn gặp phải Sáp Sí Hổ Vương cửu giai, có trời mới biết sau này sẽ gặp phải chuyện gì nữa. Thà rằng trở về sớm hơn.

“Vâng.”

Lập tức, Đường Tam cùng Trình Tử Chanh ghép các tấm gỗ lại với nhau, buộc chúng bằng dây leo mảnh, sau đó cố định Vũ Băng Kỷ trên đó để cơ thể hắn không bị lắc lư nhiều nhất có thể.

Hai người khiêng chiếc cáng đơn giản này, Trương Hạo Hiên thì mỗi tay mang theo một người Cố Lý và Độc Bạch. Một nhóm sáu người lên đường lần nữa, quay trở lại học viện.

“Ha ha ha!” Vũ Băng Kỷ nằm trên ván gỗ thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười.

“Đại sư huynh, huynh đang cười cái gì vậy?” Trình Tử Chanh quay đầu nghi ngờ nhìn hắn.

“Phát tài, phát tài rồi!” Vũ Băng Kỷ cười nói.

Trình Tử Chanh chưa từng thấy qua loại trạng thái này của đại sư huynh bao giờ: “Đại sư huynh, huynh không sao chứ?”

Đường Tam ở phía sau nói: “Đại sư huynh không sao. Tuy bị thương nhưng hiện tại đã thả lỏng nên bản thân có chút bung lụa.”

Vũ Băng Kỷ cười ha hả nói: “Phát tài rồi, phát tài rồi.”

Trình Tử Chanh: “.…”

Đúng vậy, bọn hắn phát tài rồi! Thực sự là phát tài. Không tính đến những yêu thú đã giết từ lúc trước, chỉ riêng phần lợi nhuận của hai con Sáp Sí Hổ cuối cùng này thôi cũng là một khoản không hề nhỏ.

Con Sáp Sí Hổ nhỏ lục giai bị chính bọn hắn săn giết. Trước bởi vì Sáp Sí Hổ Vương xuất hiện khiến Trương Hạo Hiên lao tới, Vũ Băng Kỷ còn cảm thấy mình sẽ mất một nửa số tiền. Thế nhưng một con hổ cái khác lại đến từ phía sau. Con hổ cái này cũng là bị chính bọn hắn giết chết!

Trương Hạo Hiên ngăn Sáp Sí Hổ Vương lại, tạo cơ hội cho bọn hắn, có phải bọn hắn sẽ có được một nửa số tiền?

Sáp Sí Hổ đỉnh phong thất giai có giá trị không chỉ là mười Nguyên Tố tệ, chưa kể bộ da của nó vẫn còn nguyên vẹn. Đây chính là có thể bán ra với một số tiền lớn. Cho dù chia một nửa đưa cho Trương Hạo Hiên, đối với mấy người bọn hắn mà nói nhất định là phát tài.

Đó là Nguyên Tố tệ, Nguyên Tố tệ có sức mua siêu lớn đấy!

Mặc dù vết thương trên người vẫn còn hơi đau, nhưng nằm trên cáng cảm nhận cảnh vật xung quanh không ngừng lướt qua, Vũ Băng Kỷ cảm thấy khá thoải mái, dường như vết thương của mình cũng không còn nghiêm trọng.

Đường Tam cười nói: “Đại sư huynh, bây giờ chắc huynh đã hiểu cái gì gọi là cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo phải không. Thu hoạch lần này có phải nhiều hơn thu hoạch của một năm huynh tu luyện không?”

“Nhiều hơn.” Vũ Băng Kỷ không chút do dự gật đầu.

Cho dù là vật chất hay tu vi thì sau mấy ngày ra ngoài này, thu hoạch cũng đều quá lớn.

Đường Tam nói: “Lần này trở về dưỡng thương cho thật tốt. Lần sau chúng ta lại tới.”

“Còn đi nữa?” Âm thanh của Trương Hạo Hiên ở phía trước truyền đến có phần tăng cao. “Các ngươi cũng thật kiên nhẫn. Thiếu chút nữa thì toàn quân chết hết. Mới bị thương mà đã quên đau rồi sao.”

Đường Tam cười nói: “Lão sư, phải có trả giá thì mới có thu hoạch. Cái này gọi là cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo!”

“Câm miệng, không muốn nghe ngươi nói chuyện.” Trương Hạo Hiên tức giận nói.

Lần này hắn cũng bị thương. Sáp Sí Hổ Vương cực kỳ hung hãn, nếu thực sự liều mạng thì dù hắn có thể giết chết được nó, đoán chừng bản thân cũng không sống nổi. Những đứa trẻ này….

Bây giờ hắn có chút hối hận khi đưa Đường Tam đến học viện Cứu Rỗi. Kể từ khi Đường Tam đến, học viện dường như tăng thêm một loại nhân tố bất ổn. Nhưng mà, hình như bầu không khí của toàn học viện dường như đã trở nên khác biệt.

Một đường trở về xem như thuận lợi. Có Trương Hạo Hiên cường giả cửu giai ở đây, cho dù hắn bị thương thì yêu thú thông thường cũng không dám tới gần. Hắn chỉ cần phóng xuất một chút ít tức của bản thân, yêu thú tự nhiên tránh ra xa.

Hành trình trở về chỉ mất hai ngày rưỡi. Từ đằng xa, Gia Lý học viện to lớn đã hiện ra trước mắt. Trương Hạo Hiên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn có chút lo lắng. Bởi vì hai tiểu tử Cố Lý và Độc Bạch vẫn chưa tỉnh lại.

Sau hai ngày nghỉ ngơi, vết thương của Vũ Băng Kỷ đã khá hơn một chút. Với khí lực của lục giai cộng thêm Băng nguyên tố thể, việc khôi phục không hề khó khăn. Đối với người bình thường mà nói, phải sau trăm ngày mới có thể khôi phục thương thế, nhưng hắn chỉ cần nửa tháng là có thể bình phục lại.

“Sau khi trở về phải khiêm tốn một chút cho ta, không được làm ầm ĩ. Nghe rõ chưa?” Trương Hạo Hiên thấp giọng nhắc nhở.

Hiện tại hai đứa kia vẫn còn chưa tỉnh lại, khi hắn trở về sẽ phải đối mặt với rất nhiều áp lực. Dù sao thì lần hành động này cũng là do hắn hết lòng ủng hộ.

“Lão sư yên tâm.” Đường Tam trả lời ngay lập tức, tỏ ra lanh lợi vô cùng.

Trương Hạo Hiên tức giận trợn mắt nhìn hắn một cái: “Đi thôi.”

Khi hắn kiên trì mang mấy người trở lại học viện thì đã là chập tối. Hắn trước tiên cho Độc Bạch và Cố Lý ổn định lại trong phòng, sau đó dẫn theo Đường Tam, Trình Tử Chanh và Vũ Băng Kỷ có thể miễn cưỡng đi lại trực tiếp đi đến nhà ăn.

Đẩy cửa nhà ăn ra, mọi ánh mắt lập tức đều bị thu hút. Thấy bọn hắn đã về, các lão sư trong nhà ăn đều đứng dậy.

“Trở về rồi? Trở về là tốt rồi.” Quan Long Giang liếc nhìn Vũ Băng Kỷ, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn chủ động đi tới, nhìn Vũ Băng Kỷ từ trên xuống dưới, hỏi: “Bị thương?”

“Vâng, bị thương nhẹ. Lão sư, ta không sao.” Vũ Băng Kỷ cười ha hả nói: “Chúng ta đã săn giết yêu thú trở về, hôm nay sẽ bổ sung cho mọi người một món ăn.”

“Oa, đại sư huynh muôn năm!” Các đồng môn lập tức reo hò. Thịt của yêu thú đúng là thứ tốt hiếm có!

Mộc Ân Tình nhìn bốn người phía sau hỏi: “Hai tiểu tử Độc Bạch và Cố Lý đâu?”

Trương Hạo Hiên nói một cách tự nhiên: “Bọn hắn tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, cần được nghỉ ngơi. Ta đã đưa bọn hắn trở về phòng trước rồi.”

“Không sao chứ?” Quan Long Giang hỏi.

Trương Hạo Hiên nói: “Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được.”

Thêm món, ăn cơm!

Món được thêm vào là thịt của con Liệt Địa Tích Dịch mà bọn hắn săn được vào ngày đầu tiên. Thịt của ngũ giai yêu thú này lẽ ra bán được rất nhiều tiền, nhưng bây giờ bọn hắn coi như là giàu có hào sảng, một chút này cũng không để tâm đến nữa.

Bộ phận có giá trị nhất của Liệt Địa Tích Dịch ngũ giai là phần vảy, xương cốt và gân chính. Tuy giá trị của thịt không thấp, nhưng rõ ràng đây là một lựa chọn tốt khiến mọi người đều vui vẻ.

Đường Tam nhanh chóng ăn xong bữa tối, sau đó cùng Vũ Băng Kỷ và Trình Tử Chanh chuồn đi.

Không rời đi vào lúc này thì còn đợi lúc nào? Một khi tình hình hôn mê của Cố Lý và Độc Bạch bị phát hiện, nhất định bọn hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Bọn hắn có thể đi, nhưng Trương Hạo Hiên lại không thể!

Các đệ tử sau khi ăn xong liền rời khỏi. Còn các vị lão sư thì ở lại.

Sắc mặt Tư Nho trầm xuống, nhìn về phía Trương Hạo Hiên, nói: “Ngươi bị thương? Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra? Độc Bạch và Cố Lý không phải đã xảy ra chuyện gì chứ?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!