Đường Tam trùng sinh – C.119

Chương 119: Chiến đấu với Sáp Sí Hổ


Những đòn công kích từ Phong Cương biến thành này giống như thực chất, dưới sự hỗ trợ của Phong nguyên tố thể, uy năng vượt xa Phong Nhận của Đường Tam. Băng Thuẫn mà Vũ Băng Kỷ ngưng tụ trước mặt liên tục vỡ vụn là một ví dụ.

Đúng lúc này một cảnh tượng kỳ lạ lại xuất hiện. Phong Nhận do Đường Tam phóng ra, khi va chạm với những Phong Nhận ở cấp độ Phong Cương kia sẽ nhanh chóng biến mất. Nó không thể hoàn toàn ngăn cản được.

Tuy nhiên, những Phong Nhận Phong Cương đó sau khi bị va chạm cũng sẽ thay đổi phương hướng, chuyển hướng đụng độ với các đòn công kích Phong Cương khác.

Trong lúc nhất thời, tiếng rít lớn vang lên trong không khí. Nhưng lại không có một đạo công kích nào có thể tới gần Đường Tam và Vũ Băng Kỷ….

Vũ Băng Kỷ tương đối chỉ cần chặn lại các công kích trực diện. Những đòn tấn công khác của Phong Cương ở xung quanh đều bị một chuỗi Phong Nhận của Đường Tam chặn lại.

Luận về năng lực khống chế các đòn tấn công trong cự ly tầm trung, Đường Tam chắc chắn là đứng thứ nhất so với đồng cấp. Lực khống chế như vậy khiến cho Cố Lý và Trình Tử Chanh trên không trung nhìn thấy mà không khỏi trợn mắt há mồm.

Chỉ là sau khoảng thời gian tiếp xúc này, Đường Tam kì thật cũng đã đoán ra được. Nếu xét về tu vi, Sáp Sí Hổ với thiên phú và khí lực mạnh mẽ như vậy khẳng định là mạnh hơn cả lục giai Vũ Băng Kỷ. Tốc chiến tốc thắng, nếu không sẽ có thương vong.

“Đại sư huynh, cho ta chút thời gian.”

Đường Tam hét lên, đồng thời bay lui về phía sau. Hai tay khép lại trước người, một đạo thanh quang nhanh chóng ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn. Đôi mắt Đường Tam đã hoàn toàn biến thành màu xanh lục biếc, đây hiển nhiên là biểu hiện của việc đem tu vi đẩy lên tới cực hạn.

Vũ Băng Kỷ lúc này cũng bạo phát. Đường Tam đã hóa giải phần lớn các công kích của Phong Cương. Vũ Băng Kỷ vung tay phải, một đạo Bằng Chùy sử dụng thủ pháp Súy Thủ Tiễn lại được phóng ra.

Một bên mắt Sáp Sí Hổ bị hủy, lúc này nó đang rơi vào trạng thái cuồng nộ. Sau khi vừa mới bùng nổ, nó không ngừng lại mà vồ mạnh một đòn tới trước mặt Vũ Băng Kỷ.

Băng Chùy bắn ra ở khoảng cách gần. Móng vuốt của Sáp Sí Hổ quét ngang định đánh bay Băng Chùy. Đúng lúc này, Băng Chùy đang bắn ra kia cuối cùng lại tự nổ tung.

“Bang” một tiếng, hai tay Sáp Sí Hổ bị nổ tung hất lên. Ngay sau đó trong tay Vũ Băng Kỷ đã ngưng tụ một cây Băng Mâu, hung hãn đâm ra, nhắm thẳng tới con mắt còn lại của Sáp Sí Hổ.

Sáp Sí Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, Phong nguyên tố trên cơ thể lại ngưng tụ lần nữa. Một phiến Phong Nhận cực lớn lấy thân thể hắn làm trung tâm mà nở ra.

Lúc này cuối cùng thì Cố Lý cũng tới.

“Ngưng!”

Cùng với tiếng quát của hắn, toàn thân Sáp Sí Hổ lại một lần nữa bị đình trệ ngay lập tức. Phong nguyên tố vừa được ngưng tụ gần như trong nháy mắt tán loạn, không thể tạo thành công kích. Mà Băng Mâu của Vũ Băng Kỷ cũng đã đến trước mặt Sáp Sí Hổ.

Lần này dưới áp lực cường đại, cả hai đã phối hợp cực kỳ ăn ý. Băng Mâu sắp đâm thủng hốc mắt Sáp Sí Hổ.

Đúng lúc này thanh quang trên người Sáp Sí Hổ đột nhiên tăng vọt, Phong Cương lại lần nữa nhận cảm ứng mà kích thích bung ra, cưỡng ép hất văng Băng Mâu. Nhưng lần này lại rất vội vàng, không còn bùng nổ điên cuồng như lúc trước.

Dưới đòn công kích toàn lực của Băng Mâu, Phong Cương vỡ nát tan tành từng chút một.

Hai cánh sau lưng Sáp Sí Hổ phách động, cuồng phong nổi lên, thổi bay thân hình của Cố Lý về phía sau. Phong nguyên tố nồng đậm đột nhiên hội tụ về phía nó với tốc độ kinh người.

Thật là khó đối phó!

Trong lòng Vũ Băng Kỷ dao động. Cùng là lục giai, cho dù là cường độ điều khiển nguyên tố hay cường độ thân thể thì con Sáp Sí Hổ còn chưa bước vào tuổi trưởng thành này đều mạnh hơn hắn. Đây chính là thiên phú của yêu thú, hay đúng hơn là thiên phú của Yêu Quái tộc ở phương diện này.

Nhưng lúc này hắn không thể rút lui. Phía sau là sư đệ sư muội, hắn nhất định phải tranh thủ chút thời gian cho Đường Tam.

Đối với Đường Tam, hắn có một loại tin tưởng mù quáng. Hắn tin rằng chỉ cần có thể ngăn cản Sáp Sí Hổ ở phía chính diện, Đường Tam nhất định có thể hoàn thành đòn giết chết nó cuối cùng.

Vũ Băng Kỷ hít một hơi thật sâu, một luồng ánh sáng xanh như băng nở rộ trên người. Nhiệt độ không khí xung quanh giảm xuống rõ ràng, trong chốc lát toàn thân hắn biến thành màu băng lam. Đây chính là thúc đẩy Băng Tinh biến lên tới cực hạn, tự thân cũng thi triển ra dấu hiệu của Băng nguyên tố thể.

Băng Mâu trong tay hắn đột nhiên cắm xuống đất. Khoảnh khắc tiếp theo, lấy thân thể hắn làm trung tâm, từng chiếc Băng Thứ điên cuồng chui lên từ mặt đất. Sau khi những chiếc Băng Thứ chui lên, chúng điên cuồng phóng xuất ra bên ngoài hàn khí rét thấu xương.

Phong nguyên tố trên người Sáp Sí Hổ cuối cùng cũng bạo phát. Quả cầu gió lớn trên không trung hóa thành lốc xoáy cuốn tới bên dưới.

Từng chiếc Băng Thứ cũng nhô lên vào lúc này, nhanh chóng bắn thẳng tới hướng lốc xoáy. Mỗi một cây Băng Thứ đều dài hơn hai mét, phát ra âm thanh chói tai mãnh liệt.

Băng Thứ đâm vào trong lốc xoáy, dường như chớp mắt liền bị bão cuốn vào bên trong. Lốc xoáy mang theo Băng Thứ chắc chắn sẽ khiến uy năng của nó càng trở nên mạnh hơn.

Nhưng vào chính lúc này, Vũ Băng Kỷ hét lớn: “Bạo!”

Kèm theo một loạt tiếng nổ vang, từng khối tinh thể băng trong lốc xoáy nổ tung ngay lập tức. Lực nổ mạnh mẽ phá vỡ sự ngưng tụ của Phong nguyên tố. Khắp bầu trời đều là sương băng bao phủ. Cơn lốc xoáy vẫn mang theo tiếng gió gào thét, nhưng uy năng lúc trước đã biến mất mà tán loạn trên không trung.

Khuôn mặt của Vũ Băng Kỷ có chút đỏ lên. Một khoảnh khắc này có thể nói là đỉnh cao thi triển năng lực thuộc tính Băng của hắn từ lúc sinh ra tới giờ. Đây là cách kích nổ hàn băng mà Đường Tam đã chỉ cho hắn. Sức mạnh mà băng cứng phát nổ có thể mang tới, đòn công kích của vụn băng khi vỡ nát, đây đều là những phương pháp cực kì hữu hiệu.

Bây giờ thử qua, vậy mà thực sự đã chặn được cơn lốc xoáy của Sáp Sí Hổ.

Đúng lúc này trên bầu trời, một đoàn ánh sáng màu vàng cam mang theo tiếng rít chói tai từ trên trời giáng xuống, vừa vặn chém lên đỉnh đầu của Sáp Sí Hổ đang khôi phục lại trạng thái sau khi cơn lốc xoáy vừa nổ tung.

“Ầm” một âm thanh trầm đục, thân ảnh màu vàng cam bị bắn ngược lại. Nhưng Sáp Sí Hổ vậy mà cũng bị nó đánh từ trên trời rơi xuống mặt đất, trên đầu xuất hiện thêm một vết rách.

Người xuất thủ chính là Trình Tử Chanh.

Sau khi hai bên bắt đầu chiến đấu, nàng vẫn luôn tìm cơ hội.

Không nghi ngờ chút nào, thực lực của nàng kém Sáp Sí Hổ quá lớn, chiến đấu trực diện hoàn toàn không có cơ hội. Nhưng Kim Sí Phi Phong Trảm mà nàng mới học được lại khiến nàng không ngừng muốn thử xem sao.

Trình Tử Chanh rất thông minh, vậy nên vẫn luôn chờ thời cơ. Cơ hội chắc chắn sẽ đến khi hai bên xảy ra đụng độ mạnh nhất. Thời điểm đó tu vi của Sáp Sí Hổ sẽ bị hao tổn rất nhiều, sự chú ý cũng bị phân tán.

Hướng mà Trình Tử Chanh lựa chọn ra tay là bên phía con mắt bị mù của nó. Nàng xoay tròn trên không trung với tốc độ cao, kéo theo đôi cánh vàng, bạo phát Kim Sí Phi Phong Trảm một lần chín vòng xoay.

Loạn Phi Phong của Trình Tử Chanh khác với Cố Lý. Mặc dù bản thân Kim Sí vốn cứng rắn, nhưng so với chiếc đuôi chùy vẫn có sự chênh lệch. Vậy nên nàng không có cách nào để mượn lực xoay tròn tăng cường lực công kích được, ít nhất là với độ bền vững của đôi cánh như hiện tại vẫn chưa thể làm được.

Nhưng Trình Tử Chanh có suy nghĩ của riêng mình. Cho dù nàng không có khí lực bền bỉ như vậy, nhưng ở phương diện tốc độ, nàng chính là đứng đầu trong số các học viên tại học viện Cứu Rỗi. Sau khi không ngừng thử nghiệm, nàng cảm thấy rằng dựa vào tốc độ để giải quyết vấn đề của bản thân chính là một lựa chọn không tệ.

Xoay tròn chín vòng liên tục, nàng vừa có thể duy trì mức độ ổn định cho cơ thể mà không đến mức chóng mặt, vừa có thể đem tốc độ số vòng tăng đến mức cao nhất.

Cho nên kích thứ nhất của Kim Sí Phi Phong Trảm chính là hoàn thành sau chín vòng quay. Lực công kích và lực cắt vô cùng cường hãn, thậm chí có thể vượt qua năm lần điệp gia của Cố Lý.

Nhưng với thể lực và tu vi hiện tại của Trình Tử Chanh thì chỉ có thể thực hiện một lần chém, lần chém thứ hai vẫn chưa thể thực hiện được.

Chủ yếu là bởi vì sau một kích, đôi cánh của nàng sẽ bị chấn động đến tê dại. Muốn khôi phục cần phải có thời gian, làm sao có thể mượn lực xoay tròn để công kích lần nữa chứ?

Vì vậy nàng chính là dồn lực vào một kích này. Chính đòn tấn công này đã chém Sáp Sí Hổ lục giai từ trên trời rơi xuống, hơn nữa còn để lại cho nó vết thương. Với tu vi tứ giai, nàng như vậy là đủ để tự hào rồi.

Sáp Sí Hổ đập xuống đất. Cơn đau buốt trên trán khiến nó không khỏi giận dữ, lại lần nữa ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm thét.

Cũng ngay tại lúc này, một quang ảnh u ám lặng lẽ đến.

Quang ảnh u ám kia dường như xen giữa hư ảo và hiện thực, màu lục sẫm nhàn nhạt hòa quyện cùng bóng đêm. Nếu không nhìn kỹ, thậm chí là không thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!