Đường Tam trùng sinh – C.120

Chương 120: Giết con nhỏ, con lớn đến


Đạo quang ảnh hư ảo như ẩn như hiện bay tới. Khi Sáp Sí Hổ phát hiện ra thì nó đã ở gần ngay trước mắt. Lông tóc sau lưng Sáp Sí Hổ lập tức dựng đứng lên, mối đe doạ chí mạng khiến tiềm năng của nó đột ngột bị kích phát.

Phong Cương màu xanh lại lần nữa phóng ra. Cho dù phải cưỡng ép để phòng ngự thì ít nhất cũng phải ngăn cản được một phần uy lực của đòn tấn công này.

Tuy nhiên ngay khi phóng thích Phong Cương, Sáp Sí Hổ đột nhiên giật mình phát hiện Phong nguyên tố bên thân đã tan biến. Đúng vậy, chính là đã biến mất trong chốc lát.

Dùng thân thể của Sáp Sí Hổ làm trung tâm, mặc dù Phong nguyên tố trong đường kính năm mét tạm thời tan biến, ở cách đó không xa vẫn còn Phong nguyên tố nồng đậm hơn. Thế nhưng, nước xa không cứu được lửa gần!

Từ phía xa, trong đôi mắt của Đường Tam chợt loé lên một tia sáng trắng lấp lánh rồi biến mất.

Một khắc sau, đạo quang ảnh hư ảo màu xanh sẫm tựa bóng tối kia đã xuyên thẳng vào trong con mắt chưa mù còn lại của Sáp Sí Hổ.

Tiếng rống trong cổ họng Sáp Sí Hổ dường như ngay tức khắc bị ngắt quãng, trong miệng chỉ còn lại âm thanh của tiếng thở mong manh. Thân thể cường tráng trở nên cứng nhắc, sau đó đổ rạp xuống mặt đất. Máu tươi từ tai, mắt, mũi, miệng lập tức trào ra.

Quang ảnh xuyên qua con mắt đã hoàn toàn khoan nát đại não của nó, khiến nó mất mạng ngay tức thì.

Bên này, Vũ Băng Kỷ cũng vừa ngưng tụ ra một tấm tường băng dày. Xuyên qua tường băng, hắn nhìn thấy Sáp Sí Hổ suy sụp đổ gục xuống đất, nhất thời không biết chuyện gì đã xảy ra.

Trên không trung, Trình Tử Chanh khó khăn lắm mới khống chế được thân mình. Bởi vì đụng độ nên vẫn có chút rối loạn, cô nàng hẵng còn ngây ngốc chưa hình dung ra nổi tình huống lúc này.

Cố Lý cũng vừa mới đứng vững lại sau khi bị cuồng phong thổi quét đi. Hắn vội vàng quay trở về, không ngờ trận chiến đã kết thúc.

“Xong rồi!”

Thanh âm của Đường Tam vang lên kéo mọi người trở lại từ trong cơn khiếp sợ. Khi bọn họ quay đầu nhìn Đường Tam, ánh mắt không khỏi có chút thay đổi.

Sao hắn có thể làm được như vậy? Đây đều là câu hỏi trong đầu mọi người.

Đường Tam giải thích: “Ta tụ lực áp súc một Phong Nhận nhỏ để xuyên vào trong mắt, khoan nát óc của nó. Vừa rồi nó đụng độ với đại sư huynh nên đã tiêu hao rất lớn, không thể né tránh hay triển khai phòng ngự một cách hiệu quả được.”

Thực tế mà nói, dĩ nhiên nó không thể tránh được. Đạo vừa rồi Đường Tam phóng xuất ra cũng không phải Phong Nhận, mà là Phong Châm. Việc ngưng tụ Phong Châm so với Băng Châm khó hơn không biết bao nhiêu lần. Cho nên với tinh thần lực hiện tại, Đường Tam cần chút thời gian để hoàn thành.

Nếu như không phải bản chất tinh thần lực của hắn vừa đạt được một bước nhảy vọt, thì một kích vừa rồi gần như là không có khả năng hoàn thành.

Thời điểm Phong Châm ngưng tụ thành hình, ngay cả bản thân Đường Tam cũng cảm thấy có chút kinh hãi. Phong Châm được phóng ra dưới sự dẫn dắt của tinh thần lực, cho nên tự nhiên chính xác vô cùng.

Đồng thời đây cũng là lần đầu tiên hắn thử nghiệm khả năng khống chế tinh thần lực của mình. Sau khi dung hợp với Thiên Hồ Chi Nhãn, hắn đem lạc ấn màu trắng xếp ở vị trí thứ nhất kia lần nữa đổi tên thành Linh Tê Thiên Nhãn.

Lúc trước thông qua Linh Tê Tâm Nhãn, hắn có thể thấy rõ các loại nguyên tố khác nhau trong không khí. Sau khi tiến hoá thành Linh Tê Thiên Nhãn, hắn thậm chí có thể khống chế những nguyên tố này ở trong một khoảng cách nhất định bất kể đó là loại nguyên tố gì.

Vậy nên trong nháy mắt kia, Đường Tam trước tiên dùng Linh Tê Thiên Nhãn phân tán Phong nguyên tố xung quanh Sáp Sí Hổ, sau đó dùng Phong Châm đột kích, một đòn liền mất mạng.

Với lực xuyên thấu của Phong Châm, cho dù có Phong Cương ngăn cản cũng chưa chắc có thể cản được. Nhưng vì lý do an toàn, và cũng vì một lần thử nghiệm mới mẻ, Đường Tam lần đầu tiên mở ra Linh Tê Thiên Nhãn. Hiệu quả đạt được còn tốt hơn cả mong đợi.

Sáp Sí Hổ lục giai, toi mạng!

Thời khắc này, Cố Lý và Vũ Băng Kỷ mới bắt đầu thở phào. Trận chiến vừa rồi đối với bọn hắn mà nói cực kỳ căng thẳng, mãi cho đến lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Vũ Băng Kỷ quay người giơ ngón tay cái lên với Đường Tam. Vì tường băng chắn đi tầm nhìn nên kỳ thật hắn cũng không thấy rõ Đường Tam đã làm được như thế nào. Nhưng dù nói gì đi chăng nữa, sự thật là Sáp Sí Hổ đã chết. Bọn họ thật sự đã săn giết được một đầu Sáp Sí Hổ.

Không phải ngũ giai Sáp Sí Hổ nhỏ tuổi có tu vi thấp nhất, cũng không phải thất giai Sáp Sí Hổ trưởng thành, mà là lục giai Sáp Sí Hổ ở mức giữa.

Loại yêu thú Sáp Sí Hổ này là vật trân quý, tuy cấp bậc khác nhau giá trị cũng sẽ khác nhau, nhưng trên thực tế khác biệt không nhiều đến vậy. Giá trị của da lông sẽ không vì cấp bậc mà giảm xuống, đại đa số các bộ phận khác đều như vậy. Huống hồ da lông của con Sáp Sí Hổ này gần như còn nguyên vẹn, không có bất kỳ tổn hại nào, khá là hiếm thấy. Cho dù không được mười thì cũng phải được tám Nguyên Tố tệ.

Phát tài rồi!

Ngay cả Vũ Băng Kỷ luôn trầm ổn như vậy, lúc này đây cũng hiểu rõ một điều sắp phát tài đến nơi rồi!

Hơn nữa, nhiệm vụ của bọn họ trong chuyến đi này đã hoàn thành. Lần này ra ngoài tuyệt đối thu hoạch được rất nhiều.

“Thật sự giết được rồi. Tiểu Đường ngươi quá lợi hại.” Khuôn mặt của Độc Bạch đang ngồi trên nhánh cây mang đầy vẻ vui mừng.

Trên thực tế, chỉ có hắn mới nhìn rõ lúc trước Đường Tam ra tay như thế nào.

Hắn ở trên cây, tận mắt nhìn thấy dáng vẻ tụ lực của Đường Tam. Khi đó hắn thậm chí còn mơ hồ thấy được từng vòng hào quang màu xanh ngưng tụ trong lòng bàn tay của Đường Tam. Trong quá trình ngưng tụ ánh sáng xanh không ngừng bị áp súc.

Cuối cùng một đạo quang ảnh màu xanh sẫm u ám được bắn ra, giữa trời đêm gần như không cách nào phân biệt rõ. Bằng nhãn lực của hắn cũng chỉ có thể nhìn thấy một đạo ánh sáng nhỏ sắc bén mà thôi.

Khoảnh khắc đó cảm giác của Độc Bạch có chút đặc biệt. Đường Tam quay lưng về phía hắn, thời điểm bắn ra đạo công kích đó, không hiểu vì sao Độc Bạch đột nhiên cảm nhận được một cỗ cảm giác đặc biệt thân thiết từ trên người Đường Tam. Sau đó, Sáp Sí Hổ liền chết.

Đường Tam đến bên cạnh Vũ Băng Kỷ và Cố Lý: “Mấy người không sao chứ?”

Vũ Băng Kỷ cười đáp: “Ngoại trừ vừa rồi tiêu hao khá nhiều, cảm xúc còn có chút căng thẳng ra thì những thứ khác đều ổn. Ta phải nhanh chóng thu lấy thi thể, không thể để mùi máu tanh lan đi. Nhiệm vụ của chúng ta coi như đã hoàn thành. Nơi này nằm ngoài khu vực hoạt động của Sáp Sí Hổ. Sau khi thu thập thi thể xong, chúng ta đi cả đêm sẽ có thể trở về. Không nên tiếp tục ở lại nơi này. Chẳng may…”

Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên một tiếng hét kinh hãi vang lên: “Ui da!”

Mọi người quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Độc Bạch từ trên nhánh cây rơi xuống.

Một luồng sáng màu vàng cam chợt loé. Tốc độ của Kim Bằng biến lúc này hiện lên một cách tinh tế, ngay trước khi Độc Bạch ngã xuống đất thì Trình Tử Chanh đã bắt được thân thể của hắn.

“Ngươi làm sao vậy? Đến ngồi cũng không vững sao?” Trình Tử Chanh cáu kỉnh quở trách.

“Không, không phải…” Giọng của Độc Bạch run rẩy kịch liệt.

Trình Tử Chanh lúc này mới phát hiện, trong đôi mắt hắn hiện ra ánh sáng trắng mờ ảo. Nước mắt lại không ngừng chảy xuống.

“Nguy hiểm, có nguy hiểm.” Độc Bạch run giọng nói.

Nhìn thấy cảnh này, Đường Tam không khỏi biến sắc.

Thiên Hồ Chi Nhãn là con mắt của vận mệnh, đột nhiên bị kích thích mãnh liệt như vậy có nghĩa là gì? Lúc trước, khi Sáp Sí Hổ lục giai xuất hiện, Thiên Hồ Chi Nhãn cũng không hề có phản ứng như vậy, chứng tỏ không có nguy hiểm quá lớn.

Vậy mà lúc này, bản thân Đường Tam rõ ràng cũng cảm giác được hai mắt đang nóng lên, nước mắt như muốn trào ra. Da đầu tê dại, sau lưng phảng phất có cảm giác ớn lạnh lướt qua.

“Không tốt!”

Vũ Băng Kỷ không chút do dự, trước tiên thu hồi thi thể của Sáp Sí Hổ cách đó không xa rồi quát to: “Chanh Tử mang Độc Bạch đi trước, chúng ta rút lui!”

“Hống ——”

Đúng lúc này, một tiếng gầm thét đinh tai nhức óc điên cuồng vang lên. Trong tiếng gầm rú ngập tràn cảm xúc cuồng nộ, khiến lá cây rơi rụng lả tả ngay lập tức.

Năm người đang chuẩn bị trốn chạy cảm thấy khí huyết trong cơ thể bỗng ngưng trệ. Ngoại trừ Đường Tam, những người còn lại đều cảm thấy toàn thân bủn rủn.

Vào giờ khắc này, bọn họ không cần suy đoán cũng biết chuyện gì đang xảy ra. Giết chết đứa nhỏ, xem ra… trưởng bối đã đến.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!