Giả vờ mất trí – P.1

Lúc tôi đến đón Lục Văn Cảnh, anh đang say rượu ngã vào lòng bồ mới.

Bạn anh trêu: “Vẫn là anh Lục cao tay, giả vờ mất trí nhớ, quang minh chính đại rải hoa đào khắp nơi.”

Hai người quay đầu nhìn, phát hiện ra tôi đã tới từ lúc nào.

Tôi điềm tĩnh dìu Lục Văn Cảnh về nhà trước ánh mắt lúng túng của bọn họ.

Lục Văn Cảnh tưởng tôi không nghe thấy nên thở phào nhẹ nhõm.

Hôm sau anh thức dậy, trong nhà không còn dấu vết của tôi ngoại trừ đơn ly hôn đã ký đặt sẵn trên bàn.

Nghe nói hôm đó Lục Văn Cảnh gần như lật tung cả thủ đô để tìm tôi.

Tên truyện: Giả vờ mất trí

Tác giả: 抹茶千层

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Bé ổn hông lại đây tui ôm cái nè

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Edit: Coco, Cỏ – Hoa Lạc sơn cư 

Beta: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

 

1.

Vừa bước chân ra khỏi bệnh viện, tôi nhận được điện thoại của Lục Văn Cảnh. 

“Chị dâu à, anh Lục uống say rồi, chị đến đón anh ấy đi!”

Đầu dây bên kia rất ồn ào, bạn của Lục Văn Cảnh bỏ lại một câu liền trực tiếp cúp máy.

Quán bar mà họ đang chơi nằm rất gần bệnh viện, chỉ mất năm phút đi bộ.

Lúc tôi tới nơi, cửa phòng bao chỉ khép hờ. Lục Văn Cảnh ngồi giữa, nghiêng người ngã vào lòng cô gái bên cạnh.

Cô ta rất lạ mặt, có lẽ là bồ mới của Lục Văn Cảnh.

Một gã đàn ông trái ôm phải ấp mấy cô đào nhích lại gần cười nói: “Vẫn là anh Lục cao tay, giả vờ mất trí nhớ, quang minh chính đại rải hoa đào khắp nơi.”

Lục Văn Cảnh nhướn mày: “Sao? Ghen tị hả? Vậy cậu cũng kết hôn đi.”

Tên kia xua tay liên tục: “Thôi thôi, em không muốn bước vào nấm mồ hôn nhân sớm vậy đâu. Vả lại em cũng không giỏi dạy vợ như anh!”

Lục Văn Cảnh nhấp một ngụm rượu, không tiếp lời.

Tên kia cũng không cụt hứng, bắt đầu tự nói.

“Nhưng… Giờ Thẩm Dư được dạy dỗ ra hình ra dạng quá, không còn sức hút như trước nữa.”

“Khuôn mặt, ánh mắt cao ngạo hồi đó, chậc chậc chậc…”

Tên kia càng nói càng quá đáng, nhưng Lục Văn Cảnh không có ý ngăn cản.

Rầm~

Ly rượu nặng nề nện xuống mặt bàn, cắt ngang lời nói ngả ngớn của tên kia.

Tề Trạch Vũ ngồi uống rượu cả đêm đột nhiên lên tiếng: “Cậu đang nói gì thế? Say tới mức dám trêu ghẹo chị dâu luôn hả?”

Tên kia dừng lại, lúc này mới kịp phản ứng, vã miệng chuẩn bị xin lỗi.

Nhưng chợt nghe Lục Văn Cảnh hời hợt lên tiếng: “Cậu nói đúng, cô ấy quả thật không còn được như xưa.”

“Yo yo yo~~~”

Mấy tên còn lại bắt đầu rú lên cười cợt ầm ĩ.

Tề Trạch Vũ không nghe nổi nữa, đột nhiên đứng dậy ra ngoài.

“Lão Tề, cậu làm gì vậy, chưa gì đã say rồi hả?”

“Hết rượu rồi, tôi đi lấy…”

Tề Trạch Vũ đang nói, chợt dừng giữa chừng. 

“Chị… chị dâu?”

Lời vừa dứt, cả phòng bao chìm vào im lặng.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn ra cửa. 

Lục Văn Cảnh vô thức thẳng lưng, hoảng hốt đứng bật dậy.

“Tiểu Dư, em… em đến khi nào?”

2.

Tôi tên Thẩm Dư, dư trong dư thừa.

Tôi gặp Lục Văn Cảnh vào những ngày tháng tăm tối nhất trong cuộc đời. 

Năm đó, gia đình tôi nợ nần chồng chất, muốn tôi nghỉ học, đi làm sớm để trả nợ. 

Mẹ bảo, con gái học nhiều cũng chỉ lãng phí, phải biết tận dụng tuổi trẻ xinh đẹp để kiếm cơm. 

Tôi không thuận theo, cầm lấy CCCD và giấy báo nhập học bỏ trốn ngay trong đêm đó.

Nhưng khi bước khỏi ga xe lửa, thành phố lớn nhộn nhịp lại khiến tôi e dè sợ hãi.

Tôi nhìn tay áo ngắn cũn cỡn, quần cộc tới mức để lộ mắt cá chân của mình. Chúng như những dây leo vô hình trói chặt tôi tại chỗ.

Tôi bắt đầu nảy sinh ý định bỏ cuộc. 

Đột nhiên ai đó va mạnh vào tôi.

Một người đàn ông cao lớn đi ngang qua tôi, buông lời chửi rủa.

“Bộ mù hay sao mà đứng chắn giữa đường vậy hả!”

Tôi hoảng sợ, chuẩn bị xin lỗi.

Đúng lúc này, bàn tay sau lưng của gã bị túm mạnh, miệng thét lên đau đớn.

“Cộp.”

Một chiếc điện thoại di động rơi xuống đất, vỏ màu vàng giống hệt cái của tôi.

Lúc đó tôi mới nhận ra điện thoại của mình bị mất.

Gã đàn ông thấy việc bị bại lộ, lập tức hoảng hốt bỏ chạy.

Một người tốt bụng đã nhặt điện thoại đưa cho tôi. 

Anh thật cao, chân dài vai rộng. Quần áo phẳng phiu không một nếp nhăn, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ tinh tế.

Anh và tôi đứng cạnh nhau trông thật lạc quẻ, như thể hai người tồn tại ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

“Cất cho kỹ, nhớ cẩn thận đó.”

Ngay cả giọng nói cũng vô cùng dễ nghe.

Tôi nhận lại điện thoại, định nói lời cảm ơn, nhưng kìm nén hồi lâu chỉ thốt ra một chữ “được”, thậm chí còn không mỉm cười. 

Chúng tôi gặp lại vào đầu năm học, lúc này tôi mới biết chàng trai tốt bụng ấy tên Lục Văn Cảnh.

Hôm đó anh xích mích với gia đình nên bỏ nhà ra đi, thẻ tín dụng cũng vì vậy mà bị khóa.

Đó là lần đầu tiên anh đi tàu cao tốc.

Trong ga tàu, cảnh tượng đông đúc, ồn ào dễ khiến người ta sợ hãi muốn quay về.

Nhưng có vẻ như ông trời không nhìn nổi cảnh tôi giãy giụa sâu trong vũng lầy, đặc biệt phái Lục Văn Cảnh đến giúp tôi, không để tôi tiếp tục vật lộn thêm nữa.

Sau này, từ lúc chúng tôi yêu nhau cho đến lúc kết hôn, mọi chuyện diễn ra cứ như một giấc mơ. Đời này của tôi tưởng chừng đã trải qua hết mọi đau khổ, tương lai phía trước ắt sẽ tươi đẹp biết bao.

Tôi đang chìm đắm trong mọi thứ.

Cho đến… sáu năm sau, một vụ tai nạn xe hơi hoàn toàn đánh thức tôi khỏi mộng tưởng.

3.

Lúc tôi vội vã đến bệnh viện, Lục Văn Cảnh đã tỉnh rồi.

Anh không bị thương nặng, chỉ có phần đầu phải quấn băng.

Nhìn thấy tôi, đôi mày đẹp đẽ của anh nhíu lại, có chút nghi hoặc.

“Cô là…?”

Tôi như đột ngột rơi xuống sông băng, chết sững tại chỗ.

Chúng tôi cứ im lặng nhìn nhau, cho đến khi Tề Trạch Vũ đi tới phá vỡ bầu không khí lúng túng này. 

Tề Trạch Vũ nói: “Chị dâu, anh Lục bị mất trí nhớ. Bác sĩ bảo đó là chứng mất trí nhớ có chọn lọc. Anh ấy nhớ được mọi thứ, chỉ duy nhất không có ấn tượng gì về chị…”

Một lúc lâu sau tôi mới nghe thấy giọng mình trả lời: “Người vẫn ổn là được.”

Tề Trạch Vũ lúng túng an ủi tôi. Cậu ấy nói Lục Văn Cảnh nhất định sẽ nhớ lại, nhưng có lẽ cần chút thời gian. 

Ban đầu tôi cũng tin là vậy.

Tôi kìm nén hết mọi cảm xúc trong lòng, nhìn Lục Văn Cảnh ra ngoài rêu rao anh vẫn còn độc thân.

Tôi chứng kiến cảnh ​​anh qua lại mập mờ với hết cô này đến cô nọ.

Vô số câu truy hỏi cuối cùng lại biến thành lời tự an ủi.

Tôi tự trấn an rằng anh đã mất trí nhớ. Anh không nhớ đến tôi, càng không nhớ đến quá khứ giữa chúng tôi nên việc anh yêu người khác là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng một ngày nào đó, anh sẽ nhớ đến tôi, nhớ đến quá khứ giữa chúng tôi và trở về ngôi nhà này.

Ấy vậy mà…

Dù đã tự tẩy não hết lần này đến lần khác, nhưng tôi chẳng chờ được cái ngày Lục Văn Cảnh khôi phục trí nhớ. 

Thay vào đó, thứ chờ đợi tôi lại là sự thật phũ phàng.  

Khoảnh khắc nghe được chuyện anh giả vờ mất trí, trái tim tôi như ngừng đập, đầu ngón tay chậm chạp bấu vào lòng bàn tay, nhịn xuống cảm giác nghẹn ứ trong cổ họng.

À, hóa ra là vậy!

Không biết bắt đầu từ lúc nào, cuộc đời tôi lại ứng nghiệm đúng như lời mẹ nói, đó là kiếm cơm dựa vào tuổi xuân trẻ đẹp của mình. 

Giờ thì tuổi xuân cũng không níu giữ được nữa.

Bọn họ tán gẫu rất lâu, chẳng hề để ý đến sự xuất hiện của tôi.

Lâu tới mức tay chân tôi bắt đầu tê dại. 

Cũng lâu tới mức… tôi không cười nổi nữa. 

Nhưng khi họ nhìn thấy tôi, khi Lục Văn Cảnh hoảng hốt kiểm tra xem tôi nghe được những gì, đột nhiên tôi cảm thấy ngọn núi khổng lồ vẫn đang đè nặng trong tim hoàn toàn biến mất.

Tôi lại nở nụ cười đúng tiêu chuẩn.

“Em mới đến.”

4.

Bầu không khí căng thẳng cứ thế tan biến, Lục Văn Cảnh vô thức ngăn phía trước cô gái kia.

“Anh… anh uống quá chén nên ngồi không vững.”

Tôi nhẹ nhàng đáp lại: “Đi thôi.”

Lục Văn Cảnh tiến lên hai bước, đột nhiên loạng choạng, ngã vào người tôi, tiện đà ôm lấy tôi thật chặt.

Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi nước hoa ngây ngất khiến tôi buồn nôn mấy lần.

May thay, Lục Văn Cảnh uống say không làm ầm ĩ, cũng không gây phiền toái gì cho tôi, suốt chặng đường về nhà đều giữ yên lặng.

Tôi đổ nước tắm cho anh rồi đi pha trà giải rượu như thường lệ.

Sau khi anh nằm xuống, tôi lại xoa bóp nhẹ nhàng để giúp anh nhanh thoát hơi men. 

Thấy tôi không có gì bất thường, anh cũng dần thả lỏng.

Chờ anh ngủ say, tôi bình tĩnh sắp xếp quần áo, thu dọn toàn bộ đồ dùng cá nhân. Xong xuôi đâu đó, tôi lấy ra đơn ly hôn đã chuẩn bị từ trước, ký tên rồi đặt nó ở chỗ dễ thấy nhất trong nhà.

Thẩm Dư, một lần nữa trở nên dư thừa.

5.

Tôi rời thủ đô đi đến một làng chài nhỏ.

Vừa xuống ga, tôi đã thấy một nhóm dân địa phương đang chèo kéo khách.

Trong làng chài không có khách sạn nên các hộ gia đình đều cung cấp dịch vụ homestay.

Tôi còn đang do dự thì có một cô bé ôm lấy chân tôi.

“Chị ơi, tới nhà Tiểu Ngư ở được không?”

Tôi giật mình, nhưng chợt nhận ra đó chỉ là từ đồng âm* mà thôi.

(*Dư: 余 đọc là yú, Ngư: 渔 cũng đọc là yú)

Sau khi nhận phòng, tôi vừa hay biết được chủ nhà có một bé trai và một bé gái.

Tên của cậu bé là mời thầy tướng số đặt cho, gọi là Giang Thừa Phong. Còn cô bé tên là Giang Ngư, vì nơi này gần biển, nhiều thế hệ đều là ngư dân. 

Có lẽ vì tên gần giống nhau nên tôi tự nhiên có cảm tình với Giang Ngư.

Cô bé cũng thích nghe tôi kể về những thành phố lớn. 

Tôi chọn một số mẩu chuyện truyền cảm hứng để kể cho em ấy nghe.

Giang Ngư vỗ tay: “Ôi, lớn lên em có thể tài giỏi như chị không nhỉ?”

Tôi giật mình, như vừa nghĩ tới điều gì đó.

“Không, chị không tài giỏi. Chị chỉ là một đứa ngốc ôm mộng về tuổi trẻ mà thôi.”

Giang Ngư nghiêng đầu, nửa hiểu nửa không nói: “Chị không ngốc.”

Những ngày tháng yên bình tươi đẹp kéo dài không được bao lâu thì một vị khách không mời đã tìm tới homestay.

Là Tề Trạch Vũ.

Cậu dựa vào xe, sườn mặt sắc nét rõ ràng.

Lúc này tôi mới nhận ra, người anh em luôn miệng gọi Lục Văn Cảnh là anh Lục này dường như cũng không kém cạnh chút nào.

Trước mặt cậu rơi đầy tàn thuốc, nghe thấy tiếng động nên quay đầu nhìn tôi.

“Chị dâu, cuối cùng cũng tìm được chị, anh Lục…”

Tôi giơ tay ngắt lời Tề Trạch Vũ: “Tôi không phải là chị dâu của cậu.”

Tề Trạch Vũ lập tức sửa lời: “Tiểu Dư, lúc đó anh Lục thật sự mất trí nhớ, về sau anh ấy muốn tạo bất ngờ cho em nên mới không nói…”

Giọng của Tề Trạch Vũ càng lúc càng nhỏ, có lẽ chính cậu cũng không tin nổi lý do này.

Cậu đổi chủ đề: “Anh Lục tỉnh dậy, phát hiện em mất tích, suýt chút nữa đã lật tung cả thủ đô để tìm em.”

Tôi cau mày.

Cậu nói dông dài khiến tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Vậy thì sao? Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì? Tới hòa giải giúp Lục Văn Cảnh sao?”

Tề Trạch Vũ im lặng hồi lâu mới lên tiếng.

“Em đi rồi, anh Lục không ngủ được nữa, anh ấy mắc chứng mất ngủ, mỗi lần chịu không nổi đều phải uống hai viên thuốc ngủ.”

“Tuần trước, anh ấy uống thuốc quá liều nên phải nhập viện rửa dạ dày.”

Nói tới đây, Tề Trạch Vũ dừng lại một chút rồi mới nói tiếp.

“Lúc tỉnh lại đã mất trí nhớ.”

“Lần này, anh ấy quên hết mọi người… chỉ nhớ mỗi mình em.”


Comments

20 bình luận cho “Giả vờ mất trí – P.1”

  1. Ảnh đại diện Nguyễn phi Điệp
    Nguyễn phi Điệp

    Rất mong đc đọc tiếp

  2. Ảnh đại diện Thang Kim Thảo
    Thang Kim Thảo

    Hihi truyện rất hay, cảm ơn ad đã dịch

  3. Hay tuyệt

  4. Hay tuyệt

      1. Truyện rất hay

        1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

  5. Ảnh đại diện Nguyễn Thị Anh Thư
    Nguyễn Thị Anh Thư

    Cốt truyện khá lạ, cuốn

  6. Mình đang mong chờ tiếp theo…đợi adddd

  7. Truyện hay

  8. Mất trí cái mún làm j làm à. Nữ 9 cũng ngây thơ nên mới dung túng vậy. Chứ vợ chồng hợp pháp có giấy tờ hẳn hoi mà ổng đi ra đường rêu rao còn độc thân, thế chả phải hại thêm bao nhiêu cô khác. Thứ hãm cành cạch này ko tha thứ nổi =.=

    1. Đọc hết truyện cũng vừa lòng rồi hả 😆

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!