Tuyết Bồ Đề – P.4

16.

Ám vệ đưa ta đến một nơi có tường đỏ ngói xanh, ta đột nhiên dừng bước.

“Đây là Đông Cung?!”

“Đúng vậy, chủ tử ở bên trong, mời nữ y đi theo ta.”

Hắn nói hắn họ Tề, Tề là họ của vua.

Đương kim thái tử đang ở độ tuổi đôi mươi, tên là Tề Duật, lẽ ra ta nên sớm đoán ra mới đúng.

Hắn còn có một muội muội, là công chúa Lam Ngọc được sủng ái nhất trong triều.

Hắn nói ta ngốc thật không sai chút nào!

Ta chỉ cho rằng hắn là công tử nhà thương nhân giàu có, không ngờ hắn lại là đương kim trữ quân.

Hắn không thiếu tiền, càng không thiếu thứ gì cả.

Ta thoáng cười khổ, việc báo ân lúc này càng khó khăn hơn.

Ám vệ dẫn ta đi vào Đông Cung.

Sau bức rèm châu, ta thấy Tề Duật hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái xanh.

Hắn quả thật đã bị trúng độc, tính thời gian, có lẽ là lúc bị thích khách truy sát ở phủ Quốc sư, bây giờ độc tố mới phát tác.

Tình trạng trước mắt e rằng thần tiên cũng khó cứu.

Tay ta nắm chặt rèm giường, theo lý mà nói, hắn đã uống máu của ta, độc tố trong người nên được giải rồi mới phải, sẽ không tích tụ theo thời gian dẫn đến phát độc hôn mê như hôm nay.  

Vậy ra hắn không uống chén thuốc đó, còn nói gì mà các cô nương cần được bảo vệ, đừng tự làm mình bị thương.

Ta liếm đôi môi khô khốc của mình, giọng nói khẽ run: “Hắn… ta cứu không được. Các ngươi đi mời ngự y, có lẽ sẽ có cách.”

Ám vệ lắc đầu: “Ngự y xem qua rồi, người duy nhất trên đời có thể cứu được thái tử chính là dược nhân. Máu của dược nhân có thể giải độc, giúp cơ thể cường tráng, bản thân dược nhân chính là thuốc dẫn tốt nhất.”

“Thẩm cô nương, cầu xin cô cứu lấy chủ tử! Thiên hạ không thể không có chủ. Chỉ cần chủ tử tỉnh lại, thuộc hạ sẵn lòng bù đắp cho Thẩm cô nương ngàn vàng.”

Ta lắc đầu: “Ta không cần bù đắp.”

Quay đầu nhìn lại, mặt của Tề Duật đã tím tái, nếu không tìm được cách giải độc, hắn sẽ không trụ được tới sáng mai.

Ta thật là ngốc…

Người đối xử tốt với ta, ta luôn muốn báo đáp dù biết không có hy vọng.

Hắn sống thì tốt biết mấy.

Ta dặn dò ám vệ: “Phải giấu kín chuyện này, không được để thái tử biết.”

Sau khi ám vệ rời đi, lần này là ta chủ động cởi từng món đồ…

Sáng hôm sau ta rời đi, Đông Cung đã được dọn dẹp sạch sẽ, trên người Tề Duật cũng được vệ sinh qua, hắn tỉnh lại sẽ không phát hiện có gì bất thường.

Một phần độc tố đã được dẫn vào cơ thể ta.

Ta cảm ơn ám vệ có lòng tốt đưa ta về, ta vịn vào tường hoàng cung, gắng gượng trở về phủ Quốc sư.

Công chúa Đại Mạc đã đến kinh thành.

Nàng ta gặp Ôn Cảnh Tu trước, cũng đến phủ Quốc sư trước tiên.

Ngoài vườn hoa được canh gác nghiêm ngặt, bên trong vang lên tiếng cười trong trẻo, vui tươi của một cô nương.

Ta còn nghe thấy giọng nói lành lạnh nhưng rất đỗi dịu dàng của Ôn Cảnh Tu, kiên nhẫn giới thiệu cho nàng ta.

Nhưng những thứ đó chẳng còn liên quan gì đến ta nữa…

Ta không để ý, tự nhiên sẽ không đau.

17.

Ta ngủ mê man ba ngày mới có thể từ từ hóa giải độc tố trong người, lúc tỉnh lại đã thấy ám vệ đứng canh bên giường ta.

Thấy ta mở mắt, mắt ám vệ hơi sáng lên: “Thẩm cô nương không sao chứ? Thái tử chưa khỏi bệnh, vẫn còn mê man giống cô nương vậy, phải cần một tháng mới có thể loại bỏ hoàn toàn độc tố.”

“Phiền Thẩm cô nương nhẫn nại thêm chút nữa.” Ám vệ quỳ phịch xuống trước mặt ta khiến lớp gạch bên dưới nứt toát.

“Liệu thái tử có phát hiện ra không?” Ta khàn giọng hỏi.

Ám vệ đáp: “Thẩm cô nương yên tâm, thuộc hạ sẽ đốt hương mê, dù thái tử có cảm giác thì cũng chỉ nghĩ đó là mộng.”

Một giấc mộng đẹp.

Ta không muốn vì tiếp xúc thân mật, lại khiến bản thân trở thành gánh nặng mà người khác nóng lòng muốn vứt bỏ.

Trong một tháng này, ta thường xuyên ra vào Đông Cung, cơ thể trở nên vô cùng suy yếu.

Lê bước trở về phủ Quốc sư, ta tình cờ chạm mặt Ôn Cảnh Tu đang du ngoạn cùng công chúa Đại Mạc.

Công chúa Đại Mạc có tóc đen, lại mặc đồ đỏ như một đóa hoa hồng hoang mạc nở rộ, hết sức kiều diễm.

Ôn Cảnh Tu mặc một thân đồ trắng trong sáng như trăng đi bên cạnh nàng ta, tựa tiên nhân chốn phàm trần.

Hai người đứng chung toát lên sự hài hòa khó tả, đẹp đến chói mắt.

Ta cụp mắt xuống, lần này không quỳ nữa, chỉ là sắc mặt trắng bệch, bình tĩnh cúi chào hành lễ với họ.

“Cô ta là ai?”

Ánh mắt Ôn Cảnh Tu nhìn ta hết sức lạnh lùng, còn muốn lạnh hơn băng tuyết đầy trời vào ngày ta thành thân.

Chàng đột nhiên hỏi ta: “Sao mặt của nàng lại trắng như vậy?”

Ta nuốt xuống vị ngọt tanh trong miệng, không tỏ ra kỳ quặc trước mặt chàng.

Chàng căm ghét ta, chắc sẽ cho rằng ta cố tình giả vờ tỏ ra yếu đuối trước mặt chàng và người trong lòng chàng.

Một câu hỏi này khiến cho mỹ nhân Đại Mạc nhướn mày, nàng ta rút roi từ thắt lưng quất thẳng lên người ta.

Ta chưa từng tập võ, hơn nữa độc tố trong người còn chưa được loại bỏ, roi này giáng xuống vừa nhanh vừa mạnh, ta chỉ có thể nhắm mắt, định cứng rắn đón đỡ.

Nhưng ta lại nghe được lời trách cứ hiếm hoi của Ôn Cảnh Tu, nói là trách cứ nhưng vẫn ẩn chứa yêu chiều.

“A Na Nhu, đừng làm càn, nàng ấy không biết võ công.”

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy bàn tay cầm tràng hạt của Ôn Cảnh Tu đang nắm lấy chiếc roi của nàng ta.

Tiểu công chúa bĩu môi, không vui nói: “Tại sao phụ nữ Trung Nguyên các người lại yếu đuối vô dụng như vậy?”

Ta nói khẽ: “Là ta vô dụng.”

Phụ nữ Trung Nguyên cũng có nhiều nữ anh hùng.

Tiểu công chúa mỉm cười, tiếng cười vang như chuông bạc.

“Ngươi còn nói mình vô dụng? Ta nghe nói ngươi rất có bản lĩnh, có thể khiến Phật tử phá giới, cưới ngươi làm thê tử.”

“Ngươi tên Thẩm Sơ Nghi phải không? Bổn công chúa muốn khiêu chiến với ngươi!”

“Nếu ta thắng, ngươi phải rời khỏi Phật tử, dọn ra khỏi phủ Quốc sư; nếu ta thua, ta sẽ không bao giờ đặt chân đến Hoàng thành Trung Nguyên nữa.”

Còn muốn so tài?

Ngay từ đầu ta đã thua triệt để rồi.

Ta ngẩng mặt, nhìn chăm chú vào đôi mắt quyến rũ của nàng ta, cười nói: “Không cần phải so tài, cả phủ Quốc sư này, cô muốn lấy thứ gì cũng được, kể cả chàng.”

Ánh mắt ta thoáng dừng lại trên mặt Ôn Cảnh Tu, dường như chàng không ngờ ta lại đoạn tuyệt như vậy, không lưu luyến chút nào.

Bàn tay cầm tràng hạt của chàng siết chặt, khuôn mặt như mặt hồ tĩnh lặng gợn lên vài đợt sóng lăn tăn.

Chàng như lạc mất hồn, giấu đi sắc đỏ nơi đáy mắt, nói với ta: “Thẩm Sơ Nghi, nàng là thê tử của ta, không được nói mấy lời như vậy trước mặt công chúa!”

18.

Tối đến.

Mười tám ngọn đèn hoa sen được thắp sáng trên bảo tháp thanh khiết cao vút kia.

Lần đầu tiên ta bước vào bảo tháp cấm địa của chàng là để đưa thư hòa ly.

Ta đưa thư hòa ly do chính tay mình viết đến trước mặt Ôn Cảnh Tu.

Chàng mở mắt sau buổi ngồi thiền.

Ta hít một hơi thật sâu: “Một năm qua ta sống nhờ trong phủ Quốc sư đã gây không ít phiền hà cho Phật gia, sau này sẽ không gặp lại…”

Ôn Cảnh Tu siết chặt thư hòa ly, ngón tay dùng lực.

Tràng hạt sột soạt cọ lên bức thư.

Chàng cau mày, giọng khàn đặc lành lạnh: “A Na Nhu cũng tinh thông Phật pháp, hợp ý với ta, chỉ là hồng nhan tri kỷ của ta mà thôi. Ta và nàng ấy không giống như lời đồn bên ngoài!”

“Sơ Nghi…” Chàng thân mật gọi tên ta.

Trên mặt chàng hiện lên vẻ khó chịu, ta nhìn cũng thấy kỳ lạ.

“Đừng nhắc đến chuyện hòa ly nữa, ta sẽ không đồng ý. Ta là đệ tử cửa Phật, từ đầu đến cuối luôn xem trọng mọi việc, không hề có đạo lý bỏ thê tử.”

“A Na Nhu sẽ trở về Đại Mạc, không ảnh hưởng đến vị trí của nàng đâu.”

Ta chợt cười: “Nàng ta đi rồi thì sao? Ngài sẽ tiếp tục vào cửa Phật, để ta giữ thân vì ngài, mang theo hư danh cả đời ư?”

“Quốc sư đại nhân, ta không muốn.”

“Lúc đầu ngài không nguyện ý cưới ta, bây giờ ta cũng không cần ngài nữa.”

Sau khi ta rời đi, Ôn Cảnh Tu đốt thư hòa ly. Ta ngửi thấy mùi giấy bị cháy.

Một bức thư hòa ly cũng chỉ có vài chữ. Chia tay trong vui vẻ, không còn quan hệ gì nữa.

Chàng có thể đốt bỏ, ta cũng có thể viết lại.

Sau khi Thanh Tỏa ngủ say, ta phát tín hiệu, ám vệ bên cạnh Tề Duật xuất hiện.

“Sức khỏe của thái tử đã tốt lên chưa?”

Ám vệ không dám ngẩng đầu nhìn ta: “Cảm ơn Thẩm nữ y có ơn cứu mạng, chủ tử đã ổn rồi.”

Ta nhìn trăng, nhẹ giọng hỏi: “Hắn khỏe rồi, tại sao không đến gặp ta?”

Chẳng phải hắn đã nói sẽ nuông chiều ta, không để ta phải cúi đầu quỳ lạy trước người khác cả đời hay sao?

Ám vệ cúi thấp đầu: “Thái tử ngài ấy… bị hoàng hậu nương nương gây sức ép, gần đây đang tính đến chuyện thành thân.”

Thật ra ta cũng đã nghe qua, viên ngọc quý trên tay thừa tướng, thái phó đã vào Đông Cung chờ tuyển chọn…

Hắn là thái tử, tương lai sẽ là người đứng đầu một nước, sao có thể cưới một người tái giá, xuất thân thấp hèn, mang tiếng xấu là “dâm phụ”.

Ánh trăng lu mờ như sương giá chiếu rọi lòng ta.

Ta đóng cửa sổ, nói với ám vệ: “Phải tiếp tục giữ bí mật chuyện ta giải độc cho chủ tử nhà ngươi.”

Hắn cứu ta một mạng, ta trả lại hắn một mạng, rốt cuộc xem như hết nợ.

Ta dẫn theo Thanh Toả kinh doanh y quán nhỏ, trong túi bắt đầu có ít bạc.

Ta dự định đến mùa đông sẽ đóng cửa, bán lại chỗ này, trả tiền cho Tề Duật, sau đó cùng Thanh Tỏa tìm một nơi không ai quen biết, đông ấm hè mát bắt đầu lại.

Tin tức công chúa Đại Mạc đã đến kinh thành truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, mọi người đều bàn luận sôi nổi.

“Ta đã nhìn thấy công chúa Đại Mạc, nàng ngồi trong hương xa* do lạc đà kéo, mang khăn che mặt, đôi mắt tựa như ngọc quý.”

(*hương xa: cỗ xe hoặc kiệu hoa lệ, lộng lẫy) 

“Nghe nói gì chưa, ngay cả Phật tử của chúng ta cũng có quan hệ không bình thường với công chúa Đại Mạc, cả hai dành cả đêm để thưởng thức bầu trời đầy sao và trăng sáng, cùng nhau thảo luận về Phật pháp.”

“Ta nói này, nếu Phật tử có thể hoàn tục, ngài ấy và công chúa quả thật đẹp đôi! Chẳng phải một năm trước Phật tử đã phá giới thành thân rồi sao? Ta nghĩ nên bỏ người thê tử đó rồi tái hôn, cưới mỹ nhân tuyệt sắc của Đại Mạc, như vậy mới xứng đôi!”

Thanh Toả nghe được mấy lời này, lo lắng đóng cửa sổ, bất an nhìn sắc mặt của ta.

Trên mặt ta chỉ có vẻ bình tĩnh giống như chưa nghe thấy gì cả.

Họ muốn cưới ai đều không liên quan đến ta.

Người sống trên đời, quan trọng là phải biết tự lượng sức, ta chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình.

19.

Một buổi chiều nọ, mọi người đổ xô chạy ra phố lớn.

Thanh Tỏa cũng háo hức chạy theo, nhưng chẳng bao lâu đã ôm bộ mặt nhợt nhạt thất vọng trở về.

“Trên phố xảy ra chuyện gì vậy?”

Thanh Toả đứng trước mặt ta, cười gượng gạo: “Chỉ là biểu diễn tạp kỹ của Tây Vực mà thôi, nhạt nhẽo lắm, tiểu thư không cần đi xem.”

Ta biết Thanh Toả muốn giấu ta chuyện gì đó.

Trên phố đông người như vậy, nàng không nói cũng có người khác nói.

“Đi xem đi! Công chúa Đại Mạc dựng lôi đài tỷ võ chiêu thân.”

A Na Nhu là công chúa của triều đình Đại Mạc, còn được gọi là Hoa Hồng Đại Mạc, nàng muốn tuyển phò mã nên tất cả đàn ông con trai trong thành đều chạy đến đó.

Hẻm phố vắng hoe.

Lúc ta đi qua, phía trước đã đông nghẹt người, ta và Thanh Tỏa chỉ có thể đứng ở vòng ngoài.

Người lên kẻ xuống không ngớt trên lôi đài.

Đôi mắt xinh đẹp của A Na Nhu đảo vòng qua đám đông như muốn tìm người, miệng hô hào: “Đàn ông Trung Nguyên các ngươi đều yếu đuối vậy sao? Còn không thắng nổi dũng sĩ bình thường nhất của Tây Vực ta?”

Một người mặc đồ trắng ưu nhã nhảy lên lôi đài, hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong gió.

Mặt ta không chút biểu cảm, nhưng Thanh Toả lại vô thức siết chặt tay ta.

Người vừa lên lôi đài không phải ai xa lạ mà chính là Ôn Cảnh Tu.

Giọng nói lành lạnh của chàng xen lẫn dỗ dành bất đắc dĩ: “Công chúa đừng làm càn nữa, theo ta trở về.”

Mắt A Na Nhu sáng lên nhưng miệng lại nói: “Không được, ta đã dựng lôi đài, còn chưa tuyển được phò mã. Chàng lên lôi đài thì phải tuân theo quy tắc, chấp nhận tỷ võ chiêu thân.”

Đám đông bên dưới ầm ĩ: “Quốc sư là người xuất gia, sao có thể làm phò mã?”

“Xuống đi! Đừng gây cản trở người khác cưới công chúa Đại Mạc!”

Ở trước mặt mọi người, chàng giơ tay lên, kéo đứt tràng hạt Bồ Đề tượng trưng cho thân phận Phật tử.

Tiểu công chúa Đại Mạc kích động đứng lên: “Hòa thượng ngốc, cuối cùng chàng cũng đã nghĩ thông suốt.”

Thanh Tỏa cắn chặt môi, kéo tay ta: “Tiểu thư, chúng ta về thôi! Đừng xem nữa!”

“Về… về đâu? Thanh Tỏa, chúng ta không có nhà.”

Phủ Quốc sư sẽ sớm trở thành phủ Công chúa.

Nhà họ Thẩm có nhiều con cái, nào có chỗ cho ta quay về dung thân?

Người mặc áo trắng phiêu dật trên lôi đài dường như cảm nhận được gì đó, quay đầu nhìn lại, nhưng chàng không thấy được ta giữa đám đông.

Giây tiếp theo, dũng sĩ Đại Mạc tấn công, ra chiêu hiểm ác. Chàng chỉ có thể thu hồi tâm trí để ứng phó với đối thủ.

Phật trên tòa sen, tay cũng có thể dính máu, không lưu lại một chút thương xót nào.

Ngươi xem, chàng có thể vì yêu mà sinh tâm ma, rơi vào hồng trần, như điên như cuồng, chỉ là không phải vì ta.

Ánh mắt A Na Nhu sắc bén hơn nhiều, thoáng nhìn đã thấy ta và Thanh Tỏa đứng ngoài rìa đám đông.

Nàng ta nâng cằm, mắt đẹp xếch lên như muốn nói với ta, nàng thắng rồi.

Ôn Cảnh Tu vì nàng ta kéo đứt tràng hạt, bước chân vào thế giới thất tình lục dục của nhân gian.

Đây là điều ta không bao giờ làm được.

20.

Sau khi lôi đài tỷ võ chiêu thân kết thúc, hương xa lạc đà của công chúa Đại Mạc dừng lại bên ngoài y quán của ta.

Tỳ nữ bên cạnh nàng ta cao ngạo, ngang nhiên bước vào truyền lệnh cho ta: “Thẩm tiểu thư, công chúa của bọn ta muốn gặp riêng cô để nói chuyện một lúc.”

Ta không từ chối, mà cũng không thể từ chối.

Thân phận của A Na Nhu cao quý hơn ta rất nhiều.

Trong quán trà, A Na Nhu sai người mang lên loại trà được nấu với sữa lạc đà.

Mùi sữa tanh phả lên mặt ta. Ta nhịn xuống cảm xúc nhợn chua trong miệng, không đụng vào.

“Người Trung Nguyên không uống được trà sữa hả?”

“Trà xanh của các người đắng quá, còn không cho đường, mùi vị thật tệ!”

Ta không nói gì. Nàng ta bắt đầu uống một mình, đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi rời khỏi Ôn Cảnh Tu đi, ngươi không thích hợp với chàng, ngươi ở bên cạnh chàng sẽ chỉ phá hỏng việc tu hành hướng Phật của chàng.”

Đôi mắt xinh đẹp nhuốm màu thù địch của A Na Nhu nhìn ta.

Có vẻ nàng ta đánh giá ta rất cao, so với nàng ta, ta căn bản không có chút uy hiếp nào cả.

Thấy ta không lên tiếng, A Na Nhu nói tiếp: “Ôn Cảnh Tu năm tuổi có thể đọc thuộc lòng kinh Phật, mười lăm tuổi đến Tây Vực truyền bá Phật pháp, không ai có thể tranh luận thắng chàng.”

“Ở Tây Vực Đại Mạc bọn ta, chàng được xem là thánh tăng Phật sống hiếm thấy trong một trăm năm qua, ta sẽ không để chàng bị kéo khỏi Phật đàn hay bị bôi nhọ, báng bổ!”

“Ta đã nghe qua danh tiếng của ngươi ở Hoàng thành, ta sẽ không cho phép một người phụ nữ mưu mô như ngươi trở thành thê tử của Ôn Cảnh Tu. Vì thành tựu của chàng, ta sẵn sàng làm mọi thứ!”

“Thẩm tiểu thư, Trung Nguyên các người có câu [kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt].”

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ: “Công chúa A Na Nhu, kinh thành lạnh rồi, trời sắp có tuyết rơi.”

Nàng ta mở to đôi mắt đẹp như ngọc, không hiểu ý của ta.

“Chờ tuyết rơi, ta sẽ rời đi thật xa, nhường đường cho công chúa.”

Đêm ở kinh thành rất lạnh, đợt tuyết đầu tiên đã rơi.

Ta và Thanh Tỏa bận rộn suốt đêm thu dọn đồ đạc, cuối cùng chỉ có một túi hành lý nhỏ.

Ở phủ Quốc sư hơn một năm, ta chỉ có bao nhiêu đó đồ.

Ta đóng cửa rồi bán hiệu thuốc, đưa tiền cho ám vệ, nhờ hắn trả lại cho Tề Duật.

Trời sáng, cổng thành vừa mở, ta và Thanh Tỏa ngồi trên xe ngựa.

Bức thư hòa ly ta vừa viết lại được đặt trên bàn, chàng tùy tiện đốt đi hay giữ lấy đều được.

Chung quy thì từ nay về sau, trời nam đất bắc mỗi người một phương, sẽ không bao giờ gặp lại.

“Tiểu thư còn không đi, càng lúc bụng càng lớn, sẽ không giấu được nữa.”

Sau khi thành thân, Ôn Cảnh Tu chưa từng chạm vào ta, đứa bé này đương nhiên không phải của chàng.

Từ lúc ta lấy máu đầu tim, sức khỏe kém đi, kinh nguyệt thường không đều.

Sau bốn tháng không có kinh nguyệt, ta bắt đầu hoài nghi.

Thanh Tỏa cũng nói: “Tiểu thư mập lên rồi, mặt cũng tròn hơn, nô tỳ còn thấy tiểu thư hay ngủ trưa, mà ngủ giấc dài nữa chứ, vào mùa đông, người ta dễ buồn ngủ lắm hả?”

Tự bắt mạch, cốt nhục trong bụng ta đã được bốn tháng, phá thai lúc này rất có hại cho thân thể, chỉ có thể giữ nó lại.

Sau này ta sẽ không tái giá, có một đứa con bên cạnh cũng tốt.

Xe ngựa sắp ra khỏi thành, tiếng vó ngựa dồn dập từ phía sau truyền đến.

“Dừng lại, đóng cổng thành, không để cỗ xe đó rời khỏi.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!