Đường Tam trùng sinh – C.105

Chương 105: Sắp xếp


Cho dù là Kim Bằng biến, Thì Quang biến hay là Thiên Hồ biến, năng lực mà hầu hết mấy đệ tử kia có được đều là những năng lực hàng đầu. Thế nhưng trong mấy đệ tử đó, ngay cả một đứa đạt ngũ giai cũng không có.

Hai người tứ giai, còn lại một người tam giai không có sức chiến đấu.

Làm loạn cái kiểu gì vậy? Đường Tam và Vũ Băng Kỷ này muốn làm cái gì vậy? Bọn hắn có biết là nếu Độc Bạch và Cố Lý xảy ra chuyện, tổng bộ bên kia sẽ trục xuất bọn hắn hay không?

Xét về thiên phú, thiên phú của Độc Bạch và Cố Lý đều là những năng lực đứng đầu trong tổ chức, cũng được gửi gắm kỳ vọng nhiều nhất. Vì sao lại đưa bọn họ đến Gia Lý thành? Là do vì bên Gia Lý thành trời cao hoàng đế xa*, nên sẽ không xảy ra chuyện gì cả sao!

Nhưng lỡ bọn hắn đi săn yêu thú cường đại vượt cấp, ngộ nhỡ chết thì làm sao đây? Ai chịu trách nhiệm? Cho dù là Trương Hạo Hiên cũng không gánh nổi trách nhiệm này!

Quan Long Giang hoảng sợ.

Khi cùng Trương Hạo Hiên bí mật theo dõi, nhìn thấy năm tiểu gia hỏa* đang lặng lẽ đi lên núi, hắn cũng sợ đến ngây người.

Hắn đương nhiên biết người chỉ đạo trong nhiệm vụ này là Đường Tam, tên đệ tử nhỏ này cũng lớn gan quá. Nói lại thì, hắn dẫn theo Trình Tử Chanh và Cố Lý thì thôi đi, dù sao thì bọn họ đều là tứ giai, mỗi đứa có năng lực đặc sắc riêng, hơn nữa năng lực khống chế Thì Quang biến của Cố Lý cũng rất mạnh. Nhưng mà, hắn dắt cái tên linh vật* kia theo làm gì? Độc Bạch muốn thể lực không có thể lực, muốn sức chiến đấu cũng không có sức chiến đấu. Mà một khi đánh nhau, bọn chúng còn lo cho Độc Bạch được không?

Đừng nói là Trương Hạo Hiên, Cố Lý và Trình Tử Chanh cũng đã rất ngạc nhiên khi thấy Đường Tam mang theo Độc Bạch sau khi tiểu đội xuất phát.

Nhưng bọn hắn cũng không nói gì, vì bọn hắn không biết mục đích của chuyến đi này là gì. Theo quan điểm của bọn hắn, ngay cả Độc Bạch cũng dẫn theo, có lẽ sẽ không liệp sát những yêu thú quá mạnh.

Vũ Băng Kỷ đi đầu, da đầu hắn lúc này có phần hơi căng. Hắn có thể mơ hồ đoán được, Quan lão sư của hắn sau khi biết nhân lực của lần hành động này sẽ có phản ứng như thế nào.

Tiểu Đường ơi là tiểu Đường, nếu không vì lời hứa ngươi sẽ dạy ta thủ pháp khống chế Băng Chùy, dù ngươi có nói cái gì ta cũng sẽ không chơi liều với ngươi đâu!

Nội tâm Vũ Băng Kỷ trống không, chỉ có được chút cảm giác an toàn cũng là từ Trương Hạo Hiên cho. Trưởng trấn chính là cường giả cửu giai, được trấn trưởng âm thầm bảo vệ, lúc này hành động chắc là an toàn nhỉ?

Mọi người đều tiến lên rất nhanh, lúc này cũng không phải khóa thể năng, mọi người có thể tự mình thi triển ra Yêu Thần biến, lại còn không có đối trọng.

Lúc tiến vào đường núi, có thể nói mọi người giống như ngựa quen đường cũ, lại còn có Vũ Băng Kỷ dẫn đường phía trước, vì vậy vô cùng thuận lợi.

Chẳng bao lâu, bọn hắn đã vượt qua khu vực Thiên Bồng, dần dần đi sâu vào dãy núi Gia Lý.

Đúng là thiếu sót, “Lần này mục tiêu của chúng ta là cái gì?” Độc Bạch thở nhẹ nói. Thể lực của hắn vẫn như trước.

Đường Tam mỉm cười nói: “Giữ bí mật chút đi, chờ gặp rồi các ngươi sẽ biết. Chúng ta vừa đi vừa bàn chiến thuật nếu lỡ gặp phải yêu thú.”

Vũ Băng Kỷ đi phía trước quay đầu, hỏi: “Ngươi tính làm thế nào?”

Đường Tam tuy tuổi còn nhỏ, nhưng hắn đã thực chiến với Vũ Băng Kỷ qua hai lần, thêm nữa là chiến thắng Cố Lý, năng lực của hắn rất được tiểu đồng bọn tán thành.

“Nếu như gặp phải Yêu Tinh, đại sư huynh, ngươi chắc chắn là chủ lực. Ngươi phải đối mặt chính diện với công kích của yêu thú, trong lúc ngăn cản yêu thú cũng phải chú ý quấy nhiễu hành động và giảm tốc độ của yêu thú thông qua cái lạnh của Băng nguyên tố, từ đó giảm bớt đi lực chiến đấu của yêu thú.”

“Cố Lý sư huynh, nhiệm vụ của huynh là quan trọng nhất. Khi đại sư huynh chặn yêu thú, huynh phải tìm thời cơ thích hợp để thi triển Thì Quang biến, làm gián đoạn hành động của yêu thú, tạo cơ hội cho chúng ta. Chỉ cần huynh khống chế tốt Thì Quang biến, ngay cả khi gặp phải những yêu thú thực lực mạnh hơn chúng ta, chúng ta đều có thể đối phó được.”

“Chanh Tử sư tỷ, tỷ phụ trách trinh sát, nhất là trinh sát nắm chắc xem có nhiều yêu thú đang đến gần chúng ta hay không? Yêu thú hành động đơn độc khá dễ đối phó, nếu như gặp phải đàn yêu thú, thì sẽ phiền phức hơn. Cho nên việc tỷ trinh sát cũng đặc biệt quan trọng. Một khi trận chiến bắt đầu, tỷ còn phải phụ trách quấy rối yêu thú đối đầu với đại sư huynh, hộ tống* cho đại sư huynh.”

Trình Tử Chanh nghe được một câu “hộ tống cho đại sư huynh.” Thì mặt mày tươi cười, nàng cảm nhận sâu sắc được tầm quan trọng của mình.

“Còn ta, ta thì sao?” Độc Bạch vội vàng hỏi Đường Tam.

Đường Tam nói: “Vai trò của Độc Bạch sư huynh cũng rất quan trọng, Thiên Hồ Chi Nhãn của huynh có tác dụng quan sát vận mệnh, khi chúng ta cần lựa chọn phương hướng, phải cần huynh ra tay, phân biệt phương hướng nào thích hợp với chúng ta nhất. Trong lúc chiến đấu, cũng cần huynh dùng Thiên Hồ Chi Nhãn dẫn dắt vận mệnh, để vận mệnh đứng về phía chúng ta. Đến lúc đó ta sẽ chọn cho huynh một nơi có khả năng an toàn nhất, huynh chỉ cần ở nơi đó bí mật khống chế vận mệnh là được.”

Năng lực mạnh nhất của Thiên Hồ Chi Nhãn chính là vận mệnh, điều khiển vận mệnh, dẫn dắt vận mệnh. Kiếp trước Đường Tam cũng chưa từng nhìn thấy qua loại thuộc tính đặc biệt này.

Vận mệnh là một thứ gì đó mờ mịt, giống như vẫn thường nói “mọi thứ đều là ý trời*”, đây thực ra đều là vận mệnh. Mà Thiên Hồ Chi Nhãn có thể quan sát và dẫn dắt vận mệnh. Nghe có vẻ chẳng to tát gì, nhưng trên thực tế, tác dụng của nó rất lớn, đặc biệt là sau khi năng lực đạt đến trình độ nhất định, thực sự sẽ là một tồn tại nghịch thiên*, nếu không huyết mạch Thiên Hồ sao có thể trở thành huyết mạch đẳng cấp. Thậm chí xét đến những cường giả trong Yêu Quái tộc, hoàng đế Thiên Hồ Đại Yêu cũng phải được xếp thứ ba.

Đây cũng là lý do Độc Bạch được coi trọng đến vậy, nhưng lúc giai còn thấp, khả năng quan sát và dẫn dắt vận mệnh của Thiên Hồ Chi Nhãn có hạn, hiệu quả tương đối nhỏ, lại không có lực chiến đấu.

Nhưng mà, có còn hơn không. Tu luyện nhiều năm, hơn nữa tích tụ nhiều tài nguyên như vậy, nói thế nào thì Độc Bạch cũng có năng lực Thiên Hồ Chi Nhãn tam giai, ít nhiều cũng có ích.

Những học viên khác cảm thấy kỹ năng Độc Bạch chẳng có tác dụng gì, thấy lực chiến đấu của Độc Bạch cũng không mạnh lắm, nên cũng không thực sự hiểu được tầm quan trọng của Độc Bạch, cảm giác của Đường Tam lại khác với bọn hắn.

Từ khi Đường Tam đến học viện Cứu Rỗi, Độc Bạch có ý lúc nào cũng đi theo hắn. Ngoại trừ buổi tối về phòng tu luyện, phần lớn thời gian Độc Bạch đều chủ động đến tìm hắn. Điều này đã tự nói lên vài điều. Kẻ nắm giữ vận mệnh là dựa vào bản thân, hiển nhiên Độc Bạch không thể nào nhận ra tiềm thức bản thân hắn, ngay cả Tư Nho cũng không phát hiện được. Khả năng duy nhất chính là hắn có thể mơ hồ cảm nhận được sức mạnh vận mệnh* của hắn, nhờ cậy vào vận mệnh bản thân mà chủ động tiếp cận Đường Tam.

Giống như trước đây Độc Bạch đã nói với Đường Tam không chỉ một lần, hy vọng Đường Tam có thể làm người bảo vệ cho hắn. Bản thân là tồn tại của vận mệnh, Độc Bạch chưa bao giờ nói điều này với bất kỳ ai, nhưng chỉ mới quen Đường Tam đã bày tỏ ý nghĩ này với hắn, điều đó có nghĩa là trong tiềm thức Độc Bạch có thể cảm nhận được tiềm năng của Đường Tam. Đây cũng là một phần tác dụng của Thiên Hồ Chi Nhãn, thậm chí bản thân Độc Bạch cũng không có cảm giác gì nhiều, nhưng theo tiềm thức lại muốn đến gần Đường Tam.

Cho nên, nhìn từ góc độ của Đường Tam, nói theo cách khác, Độc Bạch có thể cảm nhận được vận mệnh, đi theo vận mệnh, dẫn dắt vận mệnh thay đổi. Bản thân mang theo hắn, thực sự giống như mang theo một linh vật, có tác dụng cầu may tránh dữ.

Độc Bạch không chút do dự đi cùng Đường Tam, hiển nhiên không phải chỉ vì tín nhiệm, mọi người mới biết nhau hai ngày, làm sao có thể tin tưởng nhau nhiều như vậy? Ngoài niềm vui khi được công nhận, còn là bởi vì Độc Bạch có thể cảm nhận được, ở cùng Đường Tam sẽ gặp may mắn.

Các lão sư có thể cũng chưa nhận ra rằng Thiên Hồ Chi Nhãn của Độc Bạch thật ra đã dần dần có tác động đến quỹ đạo cuộc sống của hắn, Đường Tam lại tinh ý phát hiện ra điều này. Đây cũng là lý do hắn muốn dẫn theo Độc Bạch.

Những người mà hắn gọi theo lần này đều là những người mà hắn hy vọng có thể giúp hắn tăng tu vi bản thân.

Thiên Hồ Chi Nhãn của Độc Bạch là kỹ năng mà Đường Tam sớm muộn gì cũng phải có, Băng Tinh biến của Vũ Băng Kỷ thuộc hàng dự bị. Kim Bằng biến của Trình Tử Chanh, Thì Quang biến của Cố Lý hắn đã có được.

Bồi dưỡng bọn họ cũng là bồi dưỡng năng lực của bản thân, cớ gì không làm cơ chứ?

Theo cuộc sống dần ổn định, thực lực bản thân được tăng lên, Đường Tam dần kiểm soát được toàn bộ cảm giác của kiếp trước.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!