Đường Tam trùng sinh – C.92

Chương 92: Có thể đi gặp Mỹ công tử rồi


Quan Long Giang nói: “Ngươi có thể ra ngoài, nhưng không thể đi một mình. Vậy đi, để Băng Kỷ đi cùng ngươi một chuyến. Hai ngươi đều là nguyên tố loại, hiểu nhau nhiều hơn một chút cũng tốt. Đi sớm về sớm. Tình hình liên quan tới vị Vương lão sư kia ngươi cũng không cần hỏi Quỷ Quỷ nhiều, điều nàng ta biết có hạn. Tài liệu cụ thể chúng ta sẽ thu thập và nói cho ngươi. Động tĩnh lần này không hề nhỏ, thậm chí dẫn đến đại chiến giữa hai tộc Phong Lang và Thiểm Báo. Bọn chúng hôm qua vừa mới đánh một trận.”

“Hả?” Đường Tam giật mình nhìn hắn.

Quan Long Giang nói tiếp: “Không cần lo lắng. Không liên quan đến ngươi và Vương lão sư bọn họ. Là do Phong Lang Tổ Ốc bên này phát động. Kết quả cụ thể vẫn chưa biết, có lẽ ngày mai sẽ có tin tức, đến lúc đó chúng ta sẽ nói cho ngươi.

Ngươi cần nhớ kĩ, hiện tại ngươi là một phần của học viện Cứu Rỗi, bất luận là lúc nào lúc phải chú ý bảo vệ an nguy của chính mình. Gia Lý thành mặc dù tương đối an toàn, nhưng vẫn phải chú ý cẩn thận hết sức có thể, biết chưa? Ngươi rất có thiên phú, chúng ta đều vô cùng xem trọng ngươi.”

“Cảm ơn lão sư.”

Đi thăm dì Quỷ? Được thôi, cũng coi như tìm được một lý do. Đương nhiên quan trọng nhất chắc chắn vẫn là đi gặp nàng một chút!

Quan Long Giang đồng ý cho hắn ra ngoài khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. Nếu là không đồng ý, hắn lại phải nghĩ biện pháp để lẻn ra. Vụng trộm trốn đi e là chỉ có thể vào buổi tối. Nhưng buổi tối tiệm trà sữa đóng cửa thì phải làm sao?

Tiết học cả ngày hôm nay đều là của Quan Long Giang. Buổi sáng là tiết lý thuyết, buổi chiều là tiết phụ đạo tu luyện. Hướng dẫn vận chuyển huyết mạch, giảng về cảm ngộ, còn lại là chia sẻ kinh nghiệm về phương diện lý giải và kích thích huyết mạch của bản thân.

Phương diện này Đường Tam cũng không có nhu cầu gì. Dù sao phương thức tu luyện của hắn so với người khác là khác biệt một trời một vực. Có điều, nghe một chút vẫn có ích.

Ví dụ như làm thế nào để kích thích huyết mạch chi lực một cách tốt hơn, giúp kéo dài việc sử dụng huyết mạch chi lực bị kích thích được lâu hơn, hoặc là bộc phát ra uy lực mạnh hơn.

Những điều này cũng có trợ giúp nhất định cho phương thức sử dụng Huyền Thiên Công để kích phát Yêu Thần biến lạc ấn của Đường Tam, nhưng hắn vẫn phải tự mình tìm hiểu. Kinh nghiệm của người khác đối với hắn mà nói chỉ mang tính chất tham khảo.

Tiết học chiều nay Đường Tam thực sự không chú ý nghe giảng, bởi vì tâm trí của hắn đã sớm bay đi rồi.

Vũ Băng Kỷ tự nhiên không có ý kiến gì với đề nghị của Đường Tam. Cảm ngộ hôm qua đối với hắn có trợ giúp vô cùng lớn, giống như đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới cho hắn. Tương đối mà nói, Băng nguyên tố so với Phong nguyên tố còn ổn định hơn nhiều, độ khó trong việc áp súc Băng nguyên tố so với Phong nguyên tố đương nhiên là ít hơn một chút.

Trải qua lĩnh ngộ của ngày hôm qua, hắn bước đầu đã cảm nhận được chút tâm đắc với việc áp súc Băng nguyên tố, nhưng trên thực tế thì còn nhiều thất bại. Thế nhưng, ít nhất hắn đã có phương hướng thử nghiệm rồi. Điều này cũng giúp cho việc lý giải về đặc tính Băng nguyên tố của hắn càng sâu sắc thêm một chút.

Vậy nên, tuy rằng tuổi của Đường Tam nhỏ hơn hắn rất nhiều, nhưng hắn lại không hề đối đãi với Đường Tam như với một đứa trẻ.

Buổi chiều sau khi tan học, hai người liền rời khỏi học viện, một đường xuống núi.

“Vừa hay hôm nay ta mời đệ ăn cơm nhé. Tối hôm qua ta quay về thử nghiệm, vận chuyển Băng nguyên tố tương đối chậm chạp một chút, vô cùng ổn định. Thời điểm tiến hành áp súc thực ra chính là gia tăng mật độ. Có điều lúc gia tăng, cần tận lực khiến cho mật độ của mỗi vị trí càng giống nhau càng tốt, kích thước giữa các khoảng trống cũng cần cố gắng đồng nhất, mới có thể khiến chúng ổn định lại sau khi áp súc. Bằng không mà nói, chúng sẽ có nguy cơ nổ tung. Ta hiện tại vẫn không thể khống chế được tốt, nhưng luyện tập nhiều hơn nhất định sẽ có tiến bộ.”

Vũ Băng Kỷ ở bên cạnh vừa cùng Đường Tam xuống núi, vừa nói với hắn: “Cho nên ta càng khống chế Băng nguyên tố lại càng cảm thấy đệ điều khiển Phong nguyên tố thật sự quá lợi hại. Phong nguyên tố linh hoạt như thế, điều khiển nó so với điều khiển Băng nguyên tố không biết phải khó hơn gấp mấy lần. Đệ vậy mà có thể hoàn thành áp súc nó, thật sự quá xuất sắc. Sau này ta còn cần học hỏi theo đệ dài dài.”

Tâm tư của Đường Tam lúc này sớm đã bay tới tiệm trà sữa Mỹ công tử mất rồi.

Nhưng nghe sư huynh nói chuyện mà không trả lời cũng không tốt, theo bản năng đáp: “Thực ra có lúc, hoàn toàn ổn định chưa hẳn đã là uy lực lớn nhất. Thêm một vài nhân tố không ổn định vào bên trong, nhưng chỉ cần có thể khống chế được nhân tố không ổn định, hiệu quả thật ra cũng không tồi.”

Vũ Băng Kỷ ngây người ra, hỏi: “Thêm vào vài nhân tố không ổn định?”

Đường Tam thiếu chút thốt lên: “Giống như thêm cái kíp nổ.” Nhưng lại nhớ tới trên thế giới này hình như không có thứ đồ vật như thuốc nổ, có nói ra Vũ Băng Kỷ cũng không thể hiểu được!

Ngay lập tức, hắn dứt khoát đưa tay ngưng tụ ra một luồng Phong nguyên tố. Luồng Phong nguyên tố này phát ra thanh quang nhàn nhạt, xoay tròn một cách ổn định.

Phong nguyên tố không thể nào đứng yên được. Phong nguyên tố mà đứng yên thì không còn là Phong nguyên tố.

“Đại sư huynh nhìn này.” Đường Tam chỉ luồng khí xoáy trên tay mình.

“Được.” Vũ Băng Kỷ nhìn không chớp mắt.

Sau đó hắn nhìn thấy Đường Tam thêm một luồng khí mới vào bên trong luồng khí xoáy kia. So với luồng khí trước đó, luồng khí mới này có lẽ cô đọng hơn một chút. Nhưng tốc độ xoay chuyển của luồng khí mới này cùng với luồng khí kia rõ ràng có phần bất đồng. Việc bổ sung nó vào nhất thời làm toàn bộ luồng khí bắt đầu trở nên bất ổn.

Sau đó, Đường Tam phất tay lên, ném luồng khí trong tay ra ngoài. Luồng khí bay ra được khoảng năm sáu mét đột nhiên phát nổ, biến thành mười mấy đạo Phong Nhận nhỏ vụn bay tán loạn tứ phía, đồng thời phát ra một chuỗi âm thanh chói tai.

“Cái này…” Vũ Băng Kỷ ngây người.

Đường Tam nói: “Phong nguyên tố bởi vì bản thân quá linh hoạt, loại phương thức này áp dụng với Phong nguyên tố sẽ phát ra uy lực không quá lớn. Đương nhiên cũng là vì thực lực hiện tại của đệ không đủ.

Nhưng nếu là Băng nguyên tố của huynh, phương thức này ngược lại rất thích hợp. Tối qua huynh từng nói Băng nguyên tố là công phòng nhất thể. Vậy phải lựa chọn thế nào đây?

Theo đệ thấy căn bản là không cần lựa chọn. Công kích hay phòng ngự, kì thực chỉ ở trong ý niệm của huynh. Một Băng Thuẫn có thể dùng làm phòng ngự. Nhưng Băng Thuẫn khi được ném ra ngoài lại đột nhiên phát nổ thì sao? Vậy nó vẫn là phòng ngự ư? Thời điểm nổ tung, bên trong nếu nổ ra Băng Nhận hoặc Băng Chùy thì sao? Vậy uy lực kia lại là ở một tầng cấp khác.

Vậy nên đệ cho rằng lực chưởng khống và lực tương tác của huynh đối với Băng nguyên tố mới là quan trọng nhất. Cứ nỗ lực ở hai phương diện này, sau đó tiếp tục tìm kiếm sự biến hóa cũng sẽ dễ hơn nhiều.”

Tâm tư của Đường Tam đều đang ở tiệm trà sữa Mỹ công tử bên kia. Lúc này, mọi ý nghĩ trong đầu hắn chỉ còn là dáng vẻ yêu kiều tuyệt mỹ ấy, cũng không quan tâm Vũ Băng Kỷ có thể tiếp nhận nổi hay không, dứt khoát nói nhiều hơn một chút.

Nghe lời Đường Tam nói xong, Vũ Băng Kỷ tạm thời rơi vào ngây dại, đờ đẫn đi bên cạnh Đường Tam. Nếu nói hôm qua Đường Tam mở cho hắn một cánh cửa sổ, vậy hôm nay chính là đến nóc nhà cũng vén lên luôn rồi. Trong lòng hắn, Băng nguyên tố dường như được cởi bỏ lớp vỏ bọc, đem cái bản chất nhất bộc lộc ra.

Bạo tạc, công phòng nhất thể. Bạo tạc, công phòng nhất thể.

Một đường xuống núi, Vũ Băng Kỷ không nói thêm gì nữa. Nếu bây giờ có thể lựa chọn, hắn muốn lập tức trở về nghiên cứu thật kỹ. Nhưng nhiệm vụ của hắn là đi cùng giúp đỡ Đường Tam, chính là ý nghĩa bảo vệ Đường Tam chu toàn, đương nhiên không thể trở về như thế được. Vậy nên hắn là nhắm mắt mà đi theo bên cạnh Đường Tam.

Hắn thực sự cũng không biết bản thân đang đi đường nào. Trong đầu bây giờ chỉ toàn là những câu hỏi về vấn đề điều khiển và phát huy Băng nguyên tố, cách bổ sung vào trong Băng nguyên tố ổn định một ít nhân tố không ổn định để khống chế sự bùng phát của nó. Làm thế nào để khống chế? Thêm vào ra sao? Thêm bao nhiêu? Điều khiển như thế nào?

Những suy nghĩ hỗn loạn này khiến hắn trong lúc nhất thời không còn bận tâm đến chuyện khác.

Đường Tam cũng vui mừng như vậy. Hai người hai suy nghĩ riêng. Suy nghĩ trong đầu hắn còn hỗn loạn hơn so với Vũ Băng Kỷ không biết bao nhiêu lần.

Từng cảnh tượng kiếp trước. Nỗi nhớ mong của kiếp này. Niềm vui sướng tìm được nàng. Còn cả sự lo lắng không yên khi sắp được gặp lại.

Xuống núi, bọn họ lại tiến vào bên trong Gia Lý thành. Đường Tam đã nghiên cứu bản đồ Gia Lý thành không biết bao nhiêu lần, đặc biệt là con đường từ học viện đến trung tâm nội thành. Trong lòng hắn sớm đã có dự tính. Cho nên đừng nghĩ hắn không quen thuộc với nơi này. Trên thực tế là một chút đường vòng cũng không đi, cứ như vậy thẳng một đường đi tới nội thành


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!