Đường Tam trùng sinh – C.85

Chương 85: Các nàng đều thích huynh ấy


Đường Tam nói: “Lão sư bảo ta có thể tới xem. Đại sư huynh có thể nói cho ta biết danh sách nhiệm vụ của chúng ta có những gì được không?”

Vũ Băng Kỷ nhẹ gật đầu, nói: “Nhiệm vụ của học viện chúng ta chủ yếu là chuẩn bị cho mọi người lịch luyện. Phần thưởng trực tiếp là tiền. Nhiệm vụ gồm có loại hình bồi luyện, phải tới Gia Lý học viện. Còn có săn giết yêu thú, thu thập linh thảo quý giá. Chủ yếu nhất chính là ba loại này. Ngươi cũng có thể tiếp nhận.

Tuy nhiên, tuổi của ngươi còn tương đối nhỏ, tu vi lại vượt trội hơn nhân loại bình thường chúng ta. Ta đề nghị ngươi không nên nhận nhiệm vụ bồi luyện, bởi rất dễ bị Gia Lý học viện bên kia chú ý đến.

Hai cái sau sẽ phù hợp với ngươi hơn. Thông thường, nhiệm vụ thu thập linh thảo và săn giết yêu thú đều có thể tiến hành theo nhóm. Không nên đi một mình, để thuận tiện cho việc hỗ trợ lẫn nhau, tránh gặp phải nguy hiểm. “

Nói xong, Vũ Băng Kỉ đem bày ra vài tờ đơn có thông tin chi tiết. Tuy hắn nói không đề nghị Đường Tam tham gia nhiệm vụ bồi luyện, nhưng tờ đơn nhiệm vụ bồi luyện cũng có ở trong đó.

“Đã hiểu, cám ơn đại sư huynh.” Đường Tam đem danh sách nhiệm vụ trải trên bàn xem xét.

Độc Bạch bên cạnh có chút bất mãn nói: “Đại sư huynh, sao ta chưa từng thấy qua những nhiệm vụ này? Ta đều là làm mấy cái nhiệm vụ đưa tin, mua hàng. Phần thưởng lại ít đến đau lòng.”

Vũ Băng Kỷ không khỏi cười: “Ngươi ấy à! Còn không có năng lực tự vệ! Phải lượng sức mà làm, tiểu sư đệ.”

Độc Bạch nói: “Ta hiện tại cũng không phải tiểu sư đệ nữa. Là Đường Tam.”

Vũ Băng Kỷ nhìn hắn, sau đó lại nhìn Đường Tam, lắc đầu nói: “Nếu hắn muốn, không bao lâu nữa, có lẽ hắn sẽ là đại sư huynh. Cho nên ta gọi hắn là Tiểu Đường thay vì tiểu sư đệ.”

Khoé miệng Độc Bạch giật giật. Nhưng nghĩ đến trận đấu giữa Vũ Băng Kỷ và Đường Tam ngày hôm nay, hắn không có gì để phản bác. Ai bảo người ta thực lực mạnh mẽ, còn mình sức chiến đấu lại không có chứ.

Đường Tam xem xét danh sách nhiệm vụ, sự chú ý tập trung chủ yếu vào nhiệm vụ săn giết yêu thú. Yêu thú thật ra chính là Yêu Quái tộc không có linh trí. Ngày đó hắn đã nếm qua thịt yêu thú, quả nhiên rất tốt cho việc rèn luyện cơ thể.

Hơn nữa hắn cũng phát hiện ra, trong danh sách ba loại nhiệm vụ khác nhau này, phần thưởng của săn giết yêu thú là cao nhất. Phần thưởng ít nhất cũng là cấp độ Linh Tê tệ, cũng như Nguyên Tố tệ. Thậm chí còn có cấp bậc cao hơn là Thiên Vũ tệ. Có thể thấy được phần thưởng vô cùng phong phú.

Đường Tam vẫn cảm thấy có hứng thú nhất với việc săn giết yêu thú. Một là vì phần thưởng phong phú, hai là muốn xem thử huyết mạch chi lực của Yêu Thú có thể trực tiếp thôn phệ hay không. Huyết mạch chi lực giữa bọn chúng và Yêu Quái tộc sẽ có khác biệt như thế nào.

Sau khi xem xong danh sách, Đường Tam nói với Độc Bạch: “Cửa hàng nhỏ đó ở đâu? Ngươi cũng dẫn ta đi xem một chút.”

Mộc Bạch cười nói: “Đúng, tới cửa hàng nhỏ xem thử, ngươi sẽ biết mình muốn mua cái gì, xác nhận tốt nhiệm vụ thích hợp liền có thể tới mua.”

Đường Tam lần nữa thi lễ với Vũ Băng Kỷ. Khi hắn chuẩn bị rời đi, Vũ Băng Kỷ nói: “Tiểu Đường, nếu tối nay đệ rảnh, ta muốn tới tìm đệ một chút. Có thể thỉnh giáo đệ vài vấn đề về điều khiển nguyên tố được không?”

Vị đại sư huynh này không hề kiêu ngạo, cũng không vì buổi thực chiến hôm nay nhìn thấy thực lực của Đường Tam mà sinh ra cảm xúc tiêu cực.

Đường Tam có thể cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của đối phương. Hắn mỉm cười gật đầu nói: “Đương nhiên là có thể. Đại sư huynh khách khí, chúng ta cùng nhau thảo luận đi.”

“Được. Vậy tối nay sau bữa cơm chiều ta sẽ đến tìm đệ.” Vũ Băng Kỷ cười nói.

Từ trong phòng của Vũ Băng Kỷ đi ra, Độc Bạch thấp giọng nói: “Đại sư huynh rất tốt. Huynh ấy là một người tốt bụng trong học viện của chúng ta. Tất cả mọi người đều thân với huynh ấy. Thực lực lại mạnh mẽ. Hầu như các nàng đều thích đại sư huynh. Trình Tử Chanh cũng vậy. Ta nói cho ngươi biết, ngươi thắng nàng cũng không có vấn đề gì. Nếu hôm nay ngươi thắng đại sư huynh, nói không chừng nàng sẽ cùng ngươi liều mạng.”

Đường Tam vừa định nói gì đó, liền đột nhiên nghe thấy một tiếng rít lên từ bên cạnh truyền tới. Trong nháy mắt, Độc Bạch liền bay lên.

Sau đó, Đường Tam nhìn thấy Độc Bạch bị Trình Tử Chanh lôi lên trên nóc nhà, giang hai cánh gõ vào đầu hắn, nói: “Ngươi muốn chết có phải không? Ngươi muốn chết có phải không?”

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng và bực bội của Trình Tư Chanh, Đường Tam liền biết những gì Độc Bạch nói vừa rồi nhất định là sự thật. Tiểu cô nương này hiện tại, thật sự là đã sớm trưởng thành! Bất quá đây cũng chỉ là một chút hảo cảm.

Huynh đệ gặp nạn không thể không cứu. Hơn nữa hắn còn phải nhờ Độc Bạch đưa mình đến cửa hàng nhỏ nữa.

Khẽ chạm mũi chân xuống đất, Đường Tam nhảy lên mái nhà, nói: “Sư tỷ, đệ không nghe thấy gì cả. Vừa rồi Độc Bạch hắn nói cái gì sao?”

“Hả?” Trình Tử Chanh sửng sốt một chút, quay đầu nhìn Đường Tam, nhìn thấy trong đôi mắt hắn tràn ngập chân thành.

“Ngươi thật sự không nghe thấy?” Trình Tử Chanh sắc mặt nghi hoặc.

Đường Tam nói: “Ta nghe Mộc Bạch nói đại sư huynh là người đặc biệt tốt. Một câu tiếp theo còn chưa kịp nghe rõ, ngươi đã đưa hắn lên đây. Chẳng lẽ đại sư huynh không tốt sao?”

Trình Tử Chanh trừng mắt nhìn hắn, nói: “Không tốt cái gì? Đại sư huynh vốn rất tốt. Ta chỉ tức giận vì hắn dám nói chuyện sau lưng người ta.”

“Khen người cũng không được sao?” Độc Bạch thảm thiết nói, trên đầu đã nổi lên hai cái bướu.

Trình Tử Chanh trừng hắn một cái, nâng cánh lên lại muốn nện tiếp. Đường Tam vội vàng giơ tay ngăn cản:

“Sư tỷ bớt giận. Người một nhà, cùng là người một nhà. Đại sư huynh còn hẹn ta tối nay tâm sự về chuyện điều khiển nguyên tố, sư tỷ có muốn cùng tới nghiên cứu thảo luận một chút không?”

“Đại sư huynh hẹn ngươi sao?” Trình Tử Chanh sửng sốt.

“Đúng vậy! Đại sư huynh rất giỏi trong phương diện điều khiển Băng nguyên tố, ta muốn học hỏi huynh ấy một chút. Đại sư huynh nói sẽ tới phòng ta thảo luận.” Đường Tam nói.

Vẻ đỏ bừng trên mặt Trình Tử Chanh lúc này mới dần dần giảm bớt, nói: “Ta đến có phù hợp không? Phương diện của ta cũng không phải nguyên tố.”

Đường Tam nói: “Thật ra thời điểm ngươi dùng Kim Bằng biến để phi hành cũng là mượn nhờ sức gió. Về phương diện Phong nguyên tố ta nghĩ sư tỷ có thể cùng ta thảo luận, chúng ta trợ giúp lẫn nhau.”

Trình Tử Chanh miễn cưỡng nói: “Vậy cũng được. Buổi tối là vào lúc nào?”

“Sau bữa cơm chiều. Tại phòng của ta.” Đường Tam cười nói.

“Được.” Trình Tử Chanh không thèm liếc nhìn Độc Bạch một cái, thả mình xuống mái nhà rời đi.

Độc Bạch xoa đầu, nhìn Đường Tam, rồi nhìn Trình Tử Chanh xác nhận đã rời đi kia: “Huynh đệ à! Bản lĩnh nghiêm túc nói hươu nói vượn của ngươi thật sự rất đáng kinh ngạc!”

Đường Tam cười nói: “Cái này không gọi là nói hươu nói vượn. Mà gọi là trí tuệ cảm xúc. Học tập một chút đi, học xong có thể giảm bớt nỗi đau bằng da thịt.”

Đường Tam đưa Độc Bạch từ trên nóc nhà xuống. Độc Bạch còn đau đến nhe răng toét miệng, thì thào nói: “Dám cả gan đánh bổn linh vật, chính là phải nhận lấy xui xẻo.”

Ở đằng xa, Trình Tử Chanh vừa về tới phòng của mình. Đẩy cửa bước vào không biết vì sao lại trượt chân một cái, vấp ngã ở ngưỡng cửa, bàn chân vặn vẹo kì quái. “Răng rắc” một tiếng, trẹo chân…

“A! Đau quá!”

Lúc này, Độc Bạch đã dẫn Đường Tam tới căn phòng phía nam bên trong sân.

Hắn gõ cửa. Bên trong truyền ra một giọng nói dễ nghe: “Vào đi.”

Đẩy cửa vào, Đường Tam vừa bước vào cửa liền thấy trên mặt đất có một tấm biển dựng đứng. Trên đó viết ba chữ “Cửa hàng nhỏ.” Chữ có chút xiêu vẹo, hoàn toàn không hề đẹp mắt.

Nhưng vừa bước vào bên trong, hắn lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Bởi vì nơi này có một loại hương vị đặc biệt được pha trộn hỗn hợp giữa mùi thuốc và mùi thơm. Quan trọng nhất chính là, linh khí ở đây vô cùng nồng đậm.

Linh khí thiên địa tại Gia Lý thành vốn đã rất dồi dào, đặc biệt là ở gần Gia Lý học viện. Mà căn phòng này chắc chắn là nơi chứa đựng linh khí thiên địa nồng đậm nhất Đường Tam được đặt chân đến từ trước tới nay. Dường như tất cả các loại nguyên tố có thuộc tính khác nhau đều xuất hiện dao động, thậm chí bởi vì quá nồng đậm mà khiến cho không khí có chút đặc sệt.

Cho dù không sử dụng Linh Tê Tâm Nhãn, Đường Tam cũng có thể cảm nhận được không khí ở đây có chút mơ hồ. Không phải vì bị vẩn đục, mà bởi vì linh khí quá nồng.

Hắn gần như vô thức hít sâu một hơi, huyết mạch trong cơ thể nhất thời có chút kích phát. Có điều, hắn cũng ngay lập tức phát hiện ra vấn đề. Linh khí ở đây tuy cực kỳ nồng đậm, nhưng cũng có chút hỗn tạp. Nếu chỉ để tu luyện đơn thuần, việc thanh lọc linh khí tại đây là một việc tương đối phiền phức.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!