Mệnh Phượng Hoàng – C.5

Chương 5: Vào núi

{Cảnh báo H nhẹ}


• Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn trần nhà, mặc cho Đế Phong cắn mút cổ mình. Nàng thật sự rất mệt mỏi, đã dối gạt ngần ấy thời gian, cũng giữ mình ngần ấy ngày tháng. Kỳ thật nàng chưa bao giờ thấy hắn điên cuồng như vậy, nàng không cho rằng đêm nay mình sẽ thoát được.

Nàng biết Đế Phong rất yêu nàng, trong lòng nàng rõ ràng cũng không có nam nhân nào khác, chỉ trừ sư tôn. Nhưng sư tôn rốt cuộc cũng là tiền bối của nàng, tình cảm có lẽ giống như phụ tử. Nhưng sao trong vô thức nàng luôn kháng cự việc thân mật với Đế Phong. Như lúc này đây, trong lòng nàng vậy mà lại nhớ đến sư tôn. 

“Lớn lên đồ nhi sẽ gả cho Người.”

Kỳ thật đó chỉ là lời nói không hiểu chuyện của trẻ con. Trước mắt nàng nhoè đi, mọi mệt mỏi đau đớn cũng dần biến mất. Giá như… ngày mai không phải tỉnh dậy thì tốt biết mấy!

Không biết qua bao lâu, Tiểu Vũ bị đau tỉnh lại. Tay nàng như vừa bị vật gì đâm vào.

“Đế cơ, người tỉnh rồi!”

Tiểu Vũ nhìn sang, một chốc mới nhận ra đây là nha hoàn Tiểu Tây của Dung phi.

“Ta đang ở đâu?” Nàng chống tay ngồi dậy.

“Chúng ta đang ở trấn nhỏ dưới chân núi Trường Bạch. Người quên rồi sao, là bệ hạ đưa người về.” Nha hoàn Tiểu Tây nhanh nhảu trả lời.

Nghe đến đây, sắc mặt Tiểu Vũ đột nhiên trắng bệch. Nàng kéo chăn nhìn xuống cơ thể mình. Trang phục đã được mặc ngay ngắn, dưới thân cũng không có cảm giác gì lạ. Lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm, bên tai đồng thời truyền đến tiếng nữ nhân rên rỉ mị hoặc, còn có cả tiếng nam nhân thở dốc. Tiểu Vũ đỏ mặt, không cần nhìn cũng biết là chuyện nam nữ hoan ái. Chỉ là… 

Mắt nàng đảo qua Tiểu Tây. Nha hoàn này cũng tính là lanh lợi, nhanh chóng giải thích: “Người đã ngủ khoảng một canh giờ. Trong thời gian đó Dung phi hầu hạ bệ hạ ở phòng cạnh bên.”

“Ừm, vất vả cho ngươi rồi. Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.” 

Nói rồi Tiểu Vũ nằm xuống, kéo chăn đắp lên người. Đế Phong đuổi theo nàng còn mang theo Dung phi, không biết còn vị phi tần nào không. Biết sao được, ai bảo hắn là đế vương cơ chứ. Nghe âm thanh rên rỉ sát bên, mặt nàng ngày càng đỏ, dù sao nàng cũng chưa chính thức trải qua nam nữ hoan ái bao giờ. Dù nàng và Dung phi có vài chỗ hiềm khích nhưng lúc này vẫn thầm cảm ơn nàng ta. Nếu không có nàng ta cho Đế Phong phát tiết, nàng không biết mình sẽ ra sao.

Tiểu Tây đóng cửa phòng, giấu cây kim trong tay đi. Lúc nãy là nàng ta cố ý đánh thức Tiểu Vũ, để nàng biết bệ hạ và chủ tử của nàng ta kịch liệt cỡ nào. Hơn một canh giờ không ngừng nghỉ, bệ hạ quả nhiên uy phong. Nếu lần này thuận lợi mang long thai thì tốt biết mấy. Nghe nói từ ngày có yêu nữ kia, bệ hạ đã không thị tẩm bất kỳ vị nương nương nào. Mà lúc nãy nàng ta đã kiểm tra qua, yêu nữ kia vẫn chưa thất thân. Thật kỳ lạ! Nhưng đúng là tin mừng đối với chủ tử.

Tiểu Tây đâu biết tình cảnh trong căn phòng kia kịch liệt ra sao. Chủ tử của nàng ta lúc này chẳng khác gì một ả tiện tì đang quỳ rạp dưới sàn, quần áo xốc xếch lộ ra những vùng nhạy cảm.

Không thể không thừa nhận Dung phi có thân hình rất gợi cảm. Lúc này có nam nhân nào khác nhìn thấy chắc chắn sẽ không nhịn được muốn lao vào nàng ta. Nhưng nam nhân tuấn mỹ trước mắt lại chỉ nhắm mắt thở dốc, hưởng thụ bàn tay mềm mại của nàng ta trượt lên trượt xuống long căn đã căng cứng. Nàng ta thèm khát nhìn long căn uy mãnh trước mặt, bàn tay dưới hạ thân không tự chủ được ra vào nhanh hơn, dâm thuỷ ồ ạt tuôn ra ướt cả một mảng dưới sàn, miệng càng rên rỉ to hơn. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta lấm tấm mồ hôi, có chút không chịu nổi nữa. Nhưng nam nhân trước mặt không liếc nhìn vẻ phong tình của nàng ta chút nào, vẫn không ra lệnh gì. Nếu bỏ qua lần này thì không biết phải chờ đến bao giờ. 

Nàng ta biết hắn đang tức giận yêu nữ kia, lúc nàng ta đi vào thì hắn đã cứng rồi, chỉ muốn phát tiết. Giờ là lúc hắn không đề phòng nhất. Ánh mắt nàng ta sáng lên, nhất thời thu hết can đảm nhanh chóng trèo lên giường, dạng hai chân ngồi xuống. Mắt thấy hạ thân sắp nuốt được long căn, trong lòng nàng ta hò reo, nàng ta không tin ai có thể chịu được khoái hoạt này. Bất quá, chỉ kém một chút nữa thôi. Nam nhân đột nhiên mở mắt nhìn nàng ta trừng trừng, nàng ta lập tức bị đánh bay xuống sàn.

Dung phi sợ hãi, lửa dục hoàn toàn bị dập tắt, chật vật quỳ xuống: “Bệ hạ tha tội, thần thiếp nhất thời không kiềm chế được. Thần thiếp chỉ muốn được hầu hạ bệ hạ.”

Đế Phong híp mắt nhìn Dung phi: “Ngươi xứng sao?”

Hắn nhắm mắt, trong đầu là dáng vẻ mị hoặc của Tiểu Vũ, nàng cười với hắn, dịu dàng gọi hắn A Phong. Hắn cười đáp lại nàng: “Tiểu Vũ!” 

Một dòng chất lỏng màu trắng đục bắn trên sàn nhà cạnh Dung phi. Nàng ta cúi đầu, vừa sợ hãi vừa khao khát. Tại sao luôn là yêu nữ kia? Hận ý dâng lên trong lòng nàng ta.

Tiểu Vũ rốt cuộc không nghe thấy âm thanh gì nữa. Chấm dứt rồi sao? Lúc đó nàng ngất xỉu nên thoát được một kiếp. Nhưng ngày mai nàng nên đối mặt với Đế Phong thế nào? Nếu nàng và hắn tiếp tục ầm ĩ chuyện này thì liệu hắn có nổi giận nữa không?

Nhưng sao Đế Phong lại ghen tuông như vậy? Nàng có để ý chuyện hắn với mấy cô nương khác đâu. Huống hồ nàng chỉ muốn tìm sư tôn của mình chứ đâu phải tìm một tấm chồng.

Nếu Đế Phong biết được những ý nghĩ này của nàng chắc sẽ hét lên với nàng. Mỗi khi nàng nhắc đến sư tôn Đường Tam của nàng, ánh mắt thái độ hoàn toàn là của kẻ si tình. Chỉ là lòng nàng chưa rõ mà thôi, và hắn sẽ chẳng ngu ngốc làm sáng tỏ lòng nàng. Một kẻ đã mất tích mười mấy năm, muốn tìm dễ vậy sao?

“Đường Tam, tốt nhất ngươi nên biến mất khỏi thế giới này.”

Sáng hôm sau, Tiểu Vũ thức dậy đã gặp Kiếm Ảnh – thị vệ cận thân của Đế Phong.

“Ta có thể ra ngoài?” Tiểu Vũ kinh ngạc hỏi lại Kiếm Ảnh.

“Vâng.” Kiếm Ảnh nghiêm cẩn khẳng định.

“Bệ… A Phong…” Nàng ngập ngừng muốn hỏi Đế Phong đâu. Sao hắn đột nhiên thay đổi thái độ như vậy?

“Chủ thượng còn đang nghỉ ngơi. Ngài ấy cho người ba ngày tự do, ngày gặp lại, hy vọng đế cơ biết lòng mình ở đâu.” Lời cuối rõ ràng là của Kiếm Ảnh. Hắn luôn tận trung tận tụy với Đế Phong.

“Thuộc hạ chưa bao giờ thấy chủ thượng nhọc lòng vì ai như vậy.” Ra đến cửa, Kiếm Ảnh thâm ý nhắc thêm một câu.

Tiểu Vũ gật đầu, một mạch đi thẳng. Đến nhà A Nộ, trái tim nàng mới buông lỏng. A Nộ lo lắng hỏi han, nàng ta nghe Tiểu Na nói nàng bị một nam nhân lạ mặt mang đi, trông hai người rất thân mật.

“Ừm, là người theo đuổi ta.” Tiểu Vũ nửa thật nửa giả trả lời. Nàng rất gấp, nàng phải vào núi sớm hơn dự định. Nàng rất sợ Đế Phong sẽ đổi ý, xuất hiện bất chợt trước mặt nàng.

Tiểu Vũ nhanh chóng thu xếp đồ đạc, liên hệ với người dẫn đường. Cũng may mọi thứ đã sớm chuẩn bị xong, nàng chỉ cần trả thêm ít tiền.

Người dẫn đường cho nàng tên là Cáp Mã, một người đàn ông cường tráng chất phác. Hắn giới thiệu với nàng loài vật bọn họ đang cởi gọi là bò yak, có sức chịu lạnh rất tốt.

Núi Trường Bạch bao la rộng lớn nhưng chỉ có một vài bộ lạc sinh sống trong núi tuyết, khoảng cách xem như tương đối. Nếu vào sâu hơn, thời tiết vô cùng khắc nghiệt, căn bản chẳng có loài động vật nào sinh sống chứ đừng nói đến con người. Như vậy phạm vi tìm kiếm cũng dễ dàng hình dung hơn.

Tiểu Vũ kéo khăn choàng kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt. Bò yak lắc lư đưa nàng tiến thẳng vào núi tuyết Trường Bạch.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!