Mệnh Phượng Hoàng – C.4

Chương 4: Người có tình


• Sáng hôm sau, Tiểu Vũ thức dậy, bước ra ngoài đã thấy A Bạch ngồi ăn cháo với bánh quẩy giữa nhà.

Hắn nhìn nàng, sắc mặt của nàng đã hồng nhuận hơn, trong lòng hắn thả lỏng vài phần. Hắn ra hiệu nàng đến ngồi ăn, đối diện hắn đã bày sẵn một phần cháo nóng.

Hai người lẳng lặng ngồi ăn, chẳng ai nhắc đến chuyện không vui tối qua.

A Bạch ăn xong, tự mình thu dọn, đi được mấy bước đã nghe tiếng của Tiểu Vũ: “Xin lỗi, ta không nên nổi giận với ngươi.”

Không thấy hắn quay người, Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi ghế.

“A Bạch, ta muốn… á…”

Tiểu Vũ vấp chân, tưởng chừng sẽ ngã sấp xuống đất nhưng đón nàng lại là vòng tay và bờ ngực ấm áp. A Bạch phản ứng phải nói là rất nhanh, khoảng cách như vậy mà hắn có thể đỡ được nàng, rõ ràng hắn biết võ công. Tiểu Vũ không hề hoảng hốt, trong nháy mắt chụp lấy mặt nạ của hắn kéo xuống.

A Bạch không hề tỏ ra thất thố, chỉ giương mắt nhìn nàng chăm chú, dường như hắn đã dự liệu được nàng sẽ làm như vậy.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Tiểu Vũ chỉ có sự kinh ngạc, nàng cũng không bận tâm bản thân đang nằm trong lòng hắn, bàn tay nam nhân đang ôm nàng rất chặt, như muốn khảm nàng vào cơ thể.

“Ta… ta…” Giọng nàng run run, trong lòng như có gì đó vỡ tan. Trước mắt nàng, phần da dưới lớp mặt nạ của A Bạch bị biến dạng, dường như là bị bỏng, vết sẹo xấu xí đến đáng sợ.

“Sợ rồi sao?” A Bạch chậm rãi nói, đáy mắt thu hết biểu cảm của nàng.

Tiểu Vũ mấp máy môi muốn nói gì đó thì chợt có tiếng nói vọng đến từ trong sân.

“A Bạch!”

“Cô nương… hai người…”

Tiểu Vũ bừng tỉnh, vội đứng dậy khỏi lồng ngực nam nhân. 

Người bên ngoài cũng đã tiến vào. Là A Nộ và một vị cô nương rất xinh đẹp. Vị cô nương đó liếc nhìn Tiểu Vũ rồi ôm lấy cánh tay A Bạch.

“A Bạch, chàng không sao chứ? Vị cô nương này, sao lại thất lễ như vậy.” Giọng nói của nàng ta thật dễ nghe, nhưng ý tứ không hài lòng rất rõ.

“Ta không sao. Phiền cô nương trả lại mặt nạ cho ta.” Hắn nhìn Tiểu Vũ lúc này sắc mặt đã tái nhợt.

“Xin lỗi.” Tiểu Vũ trả lại mặt nạ bằng bạc cho hắn, bàn tay vẫn còn cảm giác lạnh lẽo, nàng cúi người, “Là ta nhận lầm người, xin lỗi đã thất lễ. Ơn cứu mạng của thần y tiểu nữ nhất định sẽ đền đáp. Chúng ta đi thôi A Nộ.”

A Nộ khó hiểu, nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, muốn nói gì đó nhưng Tiểu Vũ đã nắm tay nàng ta rời đi. A Nộ chỉ kịp nói tạm biệt với hai người kia.

A Bạch nhìn bóng lưng nàng đi như muốn trốn chạy, tay vô thức siết chặt, hai chân hắn muốn đuổi theo nhưng người bên cạnh đã kéo lý trí hắn bừng tỉnh.

“Chàng xem bộ dạng thế này đã dọa cô nương nhà người ta. Cần gì phải vậy chứ.”

“Tiểu Na, ta hơi mệt, nàng vừa đi xa về, cũng nghỉ ngơi đi.”

Tiểu Na mím môi nhìn A Bạch đóng chặt cửa phòng, trong lòng nhóm lên ngọn lửa. Cô nương lúc nãy…

Vừa rẽ qua một con đường, Tiểu Vũ đã ngồi phịch xuống nền tuyết lạnh giá, dọa A Nộ sợ hết hồn. 

“Ta chỉ ngồi một lúc thôi.” Tiểu Vũ lẩm bẩm nói, “Không phải, thật sự không phải. Cảm giác của mình sai rồi, sắp không nhớ nổi nữa rồi.”

A Nộ thoáng thấy có giọt nước mắt lăn trên mặt Tiểu Vũ nhưng nàng rất nhanh dụi mắt, đứng dậy bước đi như không có chuyện gì. A Nộ nhất thời ngớ ra. Không khí yên tĩnh đến kỳ lạ, A Nộ tìm chuyện gì đó nói để xua đi tình cảnh kỳ quặc này.

“Tiểu Na tỷ đã về, chắc hẳn có nhiều món đồ độc đáo lắm.”

“Tiểu Na tỷ?” Tiểu Vũ còn hơi không tập trung hỏi.

“Là tỷ tỷ xinh đẹp lúc nãy đó. Thê tử của A Bạch.” A Nộ hồn nhiên nói.

Tiểu Vũ lúc này mới nhớ ra vị cô nương lúc nãy. Quả thật xinh đẹp! Nhưng sao trong lòng nàng lại khó chịu như vậy?

Nàng lắc đầu, xua đi ý nghĩ của mình. Nếu hắn đã không phải thì những người bên cạnh hắn có liên quan gì tới nàng cơ chứ!

Tiểu Vũ dưỡng bệnh thêm hai ngày. Khí trời đã ấm áp hơn. Nàng đã liên hệ được người dẫn nàng vào núi. Hôm nay có chợ, vừa hay mua thêm một ít đồ cần thiết.

A Nộ có việc nên nàng đi một mình. Chợ ở đây một tuần mới mở một lần nên dù ít dân nhưng cũng tương đối tấp nập.

Tiểu Vũ đi qua một gian nhà bán áo lông, mắt tình cờ nhìn thấy một chiếc áo choàng lông màu hồng nhạt được may rất tinh tế, sờ vào chất vải rất mịn, mũ trùm còn đính thêm hai cái tai thỏ trang trí. Thỏ là loài vật nàng yêu thích nhất, vừa nhìn vào đã rất thích rồi. Nàng trả tiền, nhờ người bán gói lại. Trong thời gian đó nàng xem thêm vài chiếc áo khác được treo trên tường.

“A Bạch, chàng xem chiếc áo này đẹp không?” Giọng nữ nhân dịu dàng truyền vào tai Tiểu Vũ.

“Ừm, rất đẹp.” A Bạch nghiêm túc trả lời, ánh mắt đặc biệt nhìn chiếc áo có đôi tai thỏ.

“Xin lỗi hai vị, cái này đã có người mua. Cũng chỉ có một chiếc.” Người bán tiếc nuối trả lời, nhanh tay gấp chiếc áo gói lại.

“Chiếc áo đó tặng cho vị cô nương này đi.” Tiểu Vũ bước đến nói, “Xem như quà cảm ơn và tạ lỗi thất lễ hôm trước. Hai người đừng từ chối.”

Nàng cúi nhẹ đầu chào hỏi, khoé mắt không nhịn được liếc nhìn mặt nạ bằng bạc trên mặt nam nhân.

Cảm thấy không còn gì để nói, Tiểu Vũ cáo từ đi trước. Hắn nói chữa cho nàng vì tiền, vậy thì dùng tiền trả ân cho hắn vậy.

“Cô nương, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Tiểu Vũ ngước nhìn cô nương tên là Tiểu Na đang đứng trước mặt. Tiểu Vũ gật đầu, cũng không có ý định tìm nơi khác nói chuyện. Kỳ thật hai người chẳng gọi là quen biết.

“Nghe nói cô nương muốn vào núi. Trong núi rất nguy hiểm, sức khỏe cô nương không tốt, nhân thời tiết ấm áp nên rời khỏi đây đi.” Tiểu Na quan tâm khuyên nhủ.

“Tướng công của cô nương cũng nói với ta như vậy. Cảm ơn lòng tốt của hai người. Ta tin vận mệnh, trời muốn tuyệt đường, có chạy đâu cũng không thoát.” Tiểu Vũ thản nhiên nói.

“Cô nương hà tất phải như vậy. Người khác có quan trọng cũng không bằng tính mạng của mình. Chưa kể cô nương còn có người thân.” Tiểu Na tiếp tục nói.

“Người thân?” Tiểu Vũ bỗng chốc ngơ ngác, lẩm bẩm, “Ta còn có người thân sao?”

“Nha đầu! Chẳng phải nàng còn có ta ư?”

Tiểu Vũ bỗng chốc rơi vào lòng một người. Giọng nói của người này vô cùng trầm lắng ôn hoà, ánh mắt nhìn nàng chỉ toàn là nhu tình. Nàng không ôm đối phương, cũng không phản kháng, để mặc hắn ta ôm mình. Nàng có thể phản kháng sao?

Đối phương dường như rất hài lòng với phản ứng của nàng, nhếch môi cười: “Ta nhớ nàng suýt phát điên lên rồi!”

Nói xong hắn ta chế trụ gáy nàng, giữa phố xá người qua kẻ lại, cúi đầu hôn môi nàng. Tiểu Vũ nhắm mắt, mọi thứ đã không do nàng khống chế nữa rồi.

Tiểu Na cũng bất ngờ trước cảnh tượng trước mắt. Nhưng trong lòng nàng ta nhiều hơn là vui mừng. Nàng ta khẽ liếc mắt về phía một con hẻm, khoé miệng không giấu được nụ cười nhẹ.

A Bạch đút tay vào túi, từng bước đi trên con đường còn phủ tuyết. Hắn không sợ lạnh nhưng hôm nay lại cảm thấy lạnh thấu tâm can.

“Mệnh Phượng Hoàng! Ha ha ha…” 

Nam nhân nắm tay Tiểu Vũ, dẫn nàng về phía một căn nhà tương đối rộng rãi. Bên ngoài có hai hàng người đứng sẵn, vừa nhìn thấy hai người đã kính cẩn cúi đầu.

“Chủ thượng! Đế cơ!”

Nam nhân khoác tay, kéo thẳng Tiểu Vũ vào trong một căn phòng. Cửa vừa đóng, nàng đã bị áp lên ván gỗ thô cứng, nụ hôn cuồng dã rơi xuống môi như muốn cắn nuốt nàng. Nam nhân xé toạc áo nàng như đang phát tiết.

Cơ thể Tiểu Vũ run rẩy không biết vì lạnh hay sợ hãi.

Lúc này nam nhân mới bình tĩnh lại, hôn nhẹ nhàng hơn, dùng cơ thể cường tráng của mình ôm lấy nàng, muốn sưởi ấm cho nàng.

“Tiểu Vũ đừng sợ, là ta không tốt. Nàng lạnh lắm phải không?” Nam nhân ôn nhu nói.

Nàng khẽ gật đầu. Hắn không nói gì, bế nàng đi về phía giường. Nhìn thấy những đường cong mê người dưới lớp áo lót mỏng manh, hắn đè nén dục vọng muốn chiếm đoạt nàng, chỉ lẳng lặng nằm ôm nàng, kéo chăn phủ kín cơ thể hai người.

“Bệ hạ!” Tiểu Vũ nhỏ giọng lên tiếng.

“Gọi A Phong.” Hắn nhắc nhở.

“A Phong! Cầu xin chàng một chuyện.” 

“Chỉ cần nàng đừng rời xa ta, những thứ khác không phải là vấn đề.” Hắn bá đạo nói.

Tiểu Vũ thở dài, nếu hôm nay không nói rõ thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa.

“Trong lòng ta luôn nhớ đến một người.” Nàng thủ thỉ.

“Đó là lý do tại sao bằng mọi cách nàng cũng phải bỏ trốn ngay trước ngày đại hôn của chúng ta.” Hắn nghiến răng, bàn tay không nhịn được siết chặt eo nàng. Nữ nhân hắn yêu nhất lại nói trong lòng nàng có người khác.

Tiểu Vũ nhịn đau, cắn răng nói: “Dù hôm nay chàng giết ta, ta cũng phải nói. Nếu không có Người, cơ bản ta không còn tồn tại trên đời. Cầu xin chàng, trả cho ta tự do một lần này thôi. Nếu ta không tìm được đáp án mình cần, cả đời này ta không thể buông bỏ.”

Đế Phong nhìn ánh mắt quật cường của nàng, lúc này hắn chợt nhận ra từ trước đến nay hắn đều xem nàng như đóa mẫu đơn kiêu sa mềm yếu. Hoá ra hắn chưa từng hiểu nàng. Sự thật này khiến hắn càng thêm tức giận.

“Lại là cái tên sư tôn Đường Tam của nàng sao? Trong mơ nàng cũng gọi tên hắn. Nàng biết ta căm ghét hắn đến nhường nào không? Nếu tìm được hắn ta nhất định sẽ băm hắn thành vạn mảnh. Nàng nên nhớ hắn là sư tôn của nàng, là bậc tiền bối của nàng. Còn ta mới là nam nhân của nàng.”

Hai mắt Đế Phong đỏ ngầu. Bao nhiêu nhu tình trong nháy mắt rút sạch. Hắn thô bạo xé luôn lớp áo mỏng manh của nàng. Hắn là thiên tử, hắn không tin hắn không chiếm được một nữ nhân.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!