Mệnh Phượng Hoàng – C.3

Chương 3: Tâm sự


• Lần nữa tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào mắt Tiểu Vũ là trần nhà bằng gỗ cũ kỹ. Dù mới đến một lần nhưng nàng lập tức nhận ra đây là đâu, bất quá lần này không còn nghe được tiếng củi cháy lách tách, cũng không ngửi được mùi thuốc nấu thoang thoảng. Dường như ngoại trừ thị lực, các giác quan của nàng đều bị trì trệ.

Không đúng, nàng vẫn còn xúc cảm. Bàn tay phải đang truyền đến cảm giác vô cùng mềm mại và ấm áp. Bỏ qua cơn tê đau khắp cơ thể, Tiểu Vũ khó nhọc xoay chiếc cổ cứng đờ của mình.

Ánh mắt nàng chăm chú nhìn nam nhân đang nghiêng đầu thiếp đi bên mép giường. Mái tóc trắng bạc dài được buộc tuỳ tiện xõa trên vai, vài lọn tóc rũ lên chiếc mặt nạ bằng bạc càng che lấp đi dung mạo của hắn. Kỳ thật ở góc nhìn của nàng, Tiểu Vũ chỉ thấy một nam tử tóc trắng bạc đang ngủ yên bình. Hình ảnh này vô cùng lạ lẫm. Chung quy thì chưa từng có ai ngủ gục bên mép giường của nàng như vậy. 

Dĩ nhiên Tiểu Vũ không ngốc nghếch cho rằng đối phương vì quan tâm chăm sóc cho nàng đến mức ngủ thiếp đi. Rất nhanh nàng đã phát hiện ra chỗ không bình thường. 

Cảm giác ấm áp và mềm mại nơi bàn tay phải là do nàng đang nắm tay đối phương. Đúng vậy, là nàng nắm tay người ta, hơn nữa còn nắm rất chặt. Có lẽ vì vậy nên hắn mới không thể rời đi. Chỉ là kích cỡ tay nàng và hắn chênh lệch, hiện tại nhìn vào có chút kỳ quặc.

Tiểu Vũ lặng lẽ nới lỏng bàn tay. Dù nàng có chút lưu luyến cảm giác ấm áp vô cùng dễ chịu do hắn mang đến, nhưng nàng cũng chỉ là một cô nương chưa đầy đôi mươi, ít nhiều cũng hơi thẹn thùng.

Nàng cần sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. Nàng không rõ mình còn bao nhiêu thời gian, nhưng đã đến bước này, nàng không thể bỏ qua bất kỳ hy vọng nhỏ nhoi nào. Cảm giác của nàng có đúng không? Tại sao…

Tiểu Vũ vừa suy nghĩ vừa đảo mắt nhìn nam tử đang ngủ, chợt giật mình khi thấy đối phương đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt đen sáng quắc nhìn nàng.

“Ta…” Nàng hệt như đứa trẻ mới làm chuyện xấu, vừa ngập ngừng vừa len lén thu lại bàn tay.

Nam tử không tiếp tục để ý đến nàng, vươn vai đứng dậy bỏ ra ngoài.

Tiểu Vũ mím môi nhìn bộ dáng lạnh lùng của hắn. Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi, tự trấn an mình, bỏ qua cơn đau buốt chạy dọc toàn thân, nàng vén chăn ngồi dậy. Thế nhưng rất nhanh nàng bị cảm giác lạnh buốt bủa vây, không nhịn được hắt hơi vài cái, rốt cuộc phải lấy chăn quấn chặt người mình.

Thời tiết hiện tại đang rét lạnh!

Chẳng bao lâu A Bạch đã ôm một đống củi quay lại, đưa mắt nhìn nàng gần như sắp run cầm cập.

Tiểu Vũ cụp mắt. Nàng như thể thấy được hai chữ “đáng đời” trong mắt hắn. Lần này hắn cũng không nói gì, chỉ đến bên lò sưởi thành thục bỏ củi nhóm lửa. Chẳng mấy chốc căn phòng đã hơi ấm áp. Tiểu Vũ không quản xấu hổ, quấn chăn bước tới gần lò sưởi hơn, đứng phía sau hắn.

A Bạch tiếp tục thêm củi vào trong lò.

“Ta cảm thấy cô nương đúng là một kỳ tích.” Chợt hắn lên tiếng.

“Sao cơ?” Tiểu Vũ nhìn bóng lưng hắn, suýt chút nữa cho rằng hắn đang nói chuyện với người khác.

“Với bản lĩnh tự giày vò của cô nương, có thể sống tới bây giờ không phải là kỳ tích sao?” Hắn đáp lời, chẳng buồn quay lại nhìn nàng.

Người này! Cái miệng cũng quá thẳng thừng rồi!

Tiểu Vũ là người không giỏi nói chuyện. Bị đối phương nói trúng tim đen, nhất thời cũng chẳng tìm được câu nào phản bác. Nàng lẳng lặng ngồi xuống sau lưng hắn, cảm nhận ấm áp tỏa đến từ phía trước.

“Chờ một lúc sẽ có nước ấm.” Sau khi đã bỏ đủ củi vào lò sưởi, A Bạch phủi tay đứng dậy, lần nữa đi ra ngoài.

Tiểu Vũ không hiểu ý của hắn, đầu óc bắt đầu suy nghĩ mông lung đến vài truyện. Mãi đến khi có tiếng gõ lên ván gỗ, nàng mới hồi phục tinh thần nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy A Bạch đứng ngoài cửa nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quặc. Hắn ra hiệu ý bảo nàng đi theo.

Tiểu Vũ theo sau A Bạch đến một gian phòng khác, từ ngoài đã ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng.

A Bạch vừa đẩy cửa vừa nói: “Đó là nước thuốc, ta đã đun ấm. Cô nương mau vào ngâm mình đi.”

Bên trong gian phòng tỏa ra hơi nước mờ ảo, giữa phòng là một buồng nước tắm khá lớn, muốn đun ấm cả buồng nước này cũng không phải chuyện đơn giản. 

Tiểu Vũ không nhịn được hỏi: “Ngươi đối với ai cũng tốt vậy sao?”

A Bạch thản nhiên trả lời: “Trưởng trấn đã đưa tiền cho ta. Hơn nữa A Nộ nói cô nương có rất nhiều tiền. Ta nghĩ cuộc làm ăn này là một mối hời.”

Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, ngược lại nói nhiều như vậy, ngụ ý vì nàng có tiền nên hắn mới tận tâm đến thế.

“Ta hiểu rồi. Ta nhất định sẽ cảm tạ ngươi hậu hĩnh.” Nói rồi nàng bước vào trong, không quên khoá chặt cửa.

Ngâm mình trong nước thuốc ấm áp khiến nàng thoải mái không thôi, đầu óc cũng được thanh tỉnh không ít. Tiếp theo nàng nên làm gì đây? Đối phương rõ ràng có định kiến với nàng.

Không thể không thừa nhận A Bạch là người trông có vẻ lạnh lùng nhưng lại tương đối chu đáo. Hắn đã đặt sẵn trong phòng một bộ trang phục sạch sẽ của nàng, có lẽ A Nộ đã đưa cho hắn, ngoài ra còn có một chiếc áo khoác lông cừu nhìn rất mới. Ở đây không có gương, Tiểu Vũ cũng không biết vẻ mặt lúc này của mình ra sao, chỉ dùng dây buộc tóc qua loa.

Nàng mở cửa đã thấy bóng lưng A Bạch ngồi trên bục cửa chính. Hắn đang nhìn ra ngoài. Ánh trăng chiếu lên mái tóc trắng bạc của hắn một vẻ lung linh khó tả, gió lạnh thổi tóc hắn bay phất phơ, cảm giác khá là cô đơn tịch mịch. Tiểu Vũ nhìn một lúc cảm thấy có chỗ không đúng nhưng nhất thời lại không nhận ra bất thường chỗ nào.

Nàng kéo chặt áo khoác lông cừu, bước đến bục cửa ngồi xuống cạnh hắn. Cửa không quá to, hai người ngồi cạnh nhau trông có chút chậc chọi.

A Bạch không phản ứng gì, chỉ mông lung nhìn ánh trăng trên cao.

“Ngươi không lạnh sao?” Tiểu Vũ rốt cuộc cũng nhận ra chỗ không bình thường. Trong khi nàng mặc đồ như một cục bông thì A Bạch chỉ mặc áo vải bình thường.

“Quen rồi, cũng chẳng lạnh lắm.” Hắn bâng quơ trả lời, dừng lại một lúc lại nói, “Vài ngày nữa khí trời sẽ ấm áp hơn, cô nương mau rời khỏi nơi này đi.”

“Ở đây một thời gian có lẽ cũng quen thôi.” Tiểu Vũ chợt nghe tiếng thở ra của người bên cạnh, không nhịn được bổ sung, “Ta còn phải tìm người.”

“Chẳng ai rỗi việc chạy đến nơi lạnh lẽo này. Cô nương tìm lầm chỗ rồi.” 

“Vậy còn ngươi? Ngươi không phải người ở đây, chẳng phải cũng đến đây sống sao?” Tiểu Vũ phản bác.

“Mệnh của ta hợp với nơi này. Cả đời không thể rời khỏi đây…” Giọng hắn đột nhiên trở nên rất nhỏ như đang thì thầm, cũng như đang tự nói với mình.

Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn hắn, có chút nghe không rõ. Nhưng A Bạch đã nhanh chóng chuyển đề tài.

“Người đó rất quan trọng sao? Là gì của cô nương?”

“Sư tôn của ta.”

“Nhìn không ra cô nương là người có võ. Vị sư tôn này của cô nương chắc là hạng lừa gạt rồi.”

“Nói bậy. Không cho ngươi nói xấu sư tôn của ta.” Tiểu Vũ không vui đứng dậy, “Học nghệ không thành là chuyện của ta. Còn sư tôn là nam nhân uy vũ nhất trong thiên hạ.”

Tiểu Vũ khó chịu bỏ đi, sau lưng loáng thoáng nghe được A Bạch nói “Cố chấp”. Bàn tay nàng siết chặt, đóng sầm cửa.

“Nha đầu bướng bỉnh!” A Bạch khẽ nói, giơ tay sờ chỗ nàng vừa ngồi, vẫn còn chút hơi ấm. Hắn thở dài, đáy lòng dâng lên chua xót.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!