Trò chơi sinh tồn: Quỷ Đô Giang Thành – P.2

5.

Dù trời còn chưa tối nhưng những đám mây xám xịt khổng lồ đã giăng đầy trên bầu trời Giang Thành, trong không khí bốc lên thứ mùi ẩm thấp và thối rữa.

Vì bị bỏ hoang đã lâu nên hai bên đường mọc đầy cây cối um tùm. Hầu hết nhà cửa đều bị mục nát đổ sụp, nơi nào gạch ngói còn giữ nguyên dáng cũ thì bám đầy rêu xanh, thậm chí trong nhà cũng chỉ toàn là cỏ mọc dày đặc.

Cả thành phố yên tĩnh đến mức không có cả tiếng chim kêu.

“Chúng ta tìm khách sạn trước đã.” Đi được một lúc, phát hiện xung quanh quả thật không có người, Quý Trạch là người đầu tiên lên tiếng, “Tôi có cảm giác rất tồi tệ, cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt.”

“Nhưng chỗ này không có tín hiệu, làm sao tìm được?” Người đàn ông có bộ râu rậm bắt đầu phàn nàn.

“Đúng đó.” Một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cũng cau mày, “Hình ảnh, vị trí của khách sạn, không có bất kỳ thông tin nào cả, muốn tôi bói cũng bói không nổi, ít nhất cũng phải cho một vài manh mối để xâu chuỗi lại chứ.”

“Họ cho manh mối rồi mà.” Trong đám người, cô nhóc ngồi cạnh tôi trong buổi thi tuyển chọn đột nhiên lên tiếng.

Cô nhóc ngồi trên tảng đá lớn ven đường, đong đưa hai chân, thờ ơ nói: “Tổ chương trình yêu cầu chúng ta ở trong khách sạn nằm ngay trung tâm thành phố ma, nhưng khắp nơi đều giăng đầy quỷ khí, không có sinh khí, hoàn toàn khác với chỗ bên ngoài lúc chúng ta mới đến, rõ ràng là có kết giới.”

“Nói chung là có hai loại kết giới ở trung tâm, theo cách nói thông thường thì đó là mắt trận – nơi âm khí nặng nhất, và điểm phá trận – hay còn gọi là nơi an toàn.”

“Mục đích của tổ chương trình là tìm ra nhà ngoại cảm mạnh nhất chứ không phải chuyên gia sinh tồn nơi hoang dã, vậy nên điểm mấu chốt thật ra nằm ở chỗ chúng ta có cảm ứng được toàn bộ thành phố hay không, tìm xem chỗ nào có khí tức mạnh nhất hoặc yếu nhất.”

Lúc này, nhân khí* của cô nhóc số 43 ở bên ngoài đang tăng lên nhanh chóng, chẳng bao lâu đã leo lên vị trí số hai trong danh sách, chỉ đứng sau Quý Trạch áp đảo nhờ vẻ bề ngoài.

(*nhân khí: mức độ được quan tâm, yêu thích)

[Ôi chao, tôi chỉ muốn nói đứa trẻ này thật không tầm thường, khí tràng này, mạch não này, thật trâu bò quá.]

[Chẳng lẽ đây là một lão đại cải lão hoàn đồng sao?]

[Bảo bối Oánh Oánh của chúng ta là tuyệt vời nhất.]

“Hợp lý.” Không chỉ riêng khán giả mà những người đang có mặt cũng nhìn cô nhóc với cặp mắt khác hẳn.

Quý Trạch gật đầu, sau đó lấy đồ ra khỏi túi: “Thành phố này không nhỏ, dù tìm ra vị trí cũng phải mất thời gian đến đó, chúng ta bắt đầu luôn đi.”

Số 43 nói quả thật không sai, dù là thành phố bị bỏ hoang cũng không tránh khỏi sẽ có chim thú vô tình xâm nhập vào, nhưng hoàn toàn không có sinh vật sống nào cả, trừ khi ở đây có cao nhân thiết lập kết giới. Mặc dù làm vậy có thể ngăn chặn những linh hồn ma quái và vật dơ bẩn trong thành phố làm hại người dân xung quanh, nhưng đồng thời cũng chặt đứt cơ hội đầu thai của họ, theo thời gian, oán khí tích tụ sẽ càng lúc càng sâu nặng. 

Nhưng điều mà tôi muốn biết hơn cả là sau khi tôi rời đi, ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

6.

Qua ống kính có thể thấy mọi người đang lấy đồ nghề của mình ra.

“Tầm long phân kim khán triền sơn, nhất trùng triền thị nhất trùng quan; quan môn như hữu bát trùng hiểm, bất xuất âm dương bát quái hình…*” Số 102 là một đạo sĩ trẻ, anh ta đang cầm la bàn xem quẻ tìm phương hướng.

(*câu này nằm trong tác phẩm Ma Thổi Đèn – Tầm Long Quyết, xuất phát từ “Hám long kinh” của bậc thầy phong thủy Dương Quân Tùng, có thể hiểu: thuật tầm long phân kim phải nhìn theo triền núi, mỗi một vòng là một chướng ngại, nếu như cửa có tám vòng hiểm, không tạo hình âm dương bát quái?, ai đọc truyện, xem phim rồi phổ cập cho mình với 🙁 )

“Thần thánh tam tướng nữ thần, tam vị nhất thể Mạt Lai Y, xin hãy lắng nghe lời thỉnh cầu của con, nữ thần Khắc La Thác Thiếu, đức mẹ Lạp Khắc Tây Tư, đức bà A Đặc La Ba Tư, xin cho con chỉ dẫn…” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa số 44 đơn giản vẽ một ngôi sao năm cánh trên mặt đất, sau đó đặt chén thánh, lư hương, nến lên trên, nhắm mắt lại, lẩm bẩm niệm chú.

Quý Trạch thể hiện đơn giản hơn nhiều, một tay cầm gương đen, một tay thắp nến, quan sát thứ gì đó trước gương.

[Nam thần Quý Trạch đẹp trai quá!!] 

[Anh trai số 102 xông lên đi! Người bản địa vẫn là tốt nhất!]

[Bảo bối Oánh Oánh đang viết gì vậy? Đạo diễn, cho xin thêm góc quay!]

[Số 98 đang làm gì thế, đứng hình rồi hả, sao không lấy ra thứ gì hết vậy?]

[Tưởng đi chơi hả gái, lần trước chọn một trong năm còn có thể đoán bừa, giờ cần bản lĩnh thật sự, không bịp được nữa đâu.]

[98 biến đi được không, chẳng làm được cái vẹo gì còn ở đó chiếm cảnh quay.]

……

Tên tôi bất ngờ tiến vào vị trí thứ năm trên bảng nhân khí của vòng sơ khảo Thần Bí học.

Chỉ là người khác có nhiều fan hâm mộ, hội ủng hộ đông đảo, còn tôi thì nhiều antifan, hứng hết búa rìu dư luận.

Mặc dù không nhìn thấy phần thảo luận của họ, nhưng tôi không hề rảnh rỗi nha, nhân lúc này, tôi tranh thủ thời gian xuất nguyên thần, chuẩn bị xem thử diện mạo thật sự của Giang Thành bên trong kết giới ra sao.

Thành phố này hoàn toàn khác với những gì mắt thường nhìn thấy, mặc dù vừa rồi tôi cảm nhận được rất nhiều quỷ khí u ám, nhưng sau khi xuất thần cũng không khỏi bị dọa một phen.

Xuất hiện trước mắt tôi vậy mà là một thành phố ma bị cháy đến mức không thể nhìn ra dáng vẻ ban đầu được nữa, máu thịt và xác chết trải đầy khắp nơi.

Bốn phía bị nhấn chìm trong đêm tối, tro giấy chưa cháy hết bay loạn khắp bầu trời, phả vào mặt là mùi máu tanh và mùi xác chết thối rữa nồng nặc, những ngôi nhà rêu phong cũ kỹ bị cháy đen, vách tường phủ một lớp nhựa đường nhớp nháp.

Mặt đất dưới chân mất kết cấu, giống như đang giẫm lên lông của một con thú khổng lồ. Cách đó không xa là cây cầu Nam dẫn vào thành phố, nước sông chảy qua cầu vốn dĩ trong vắt nay đã hóa thành sông máu cuồn cuộn. Không biết có thứ gì đang sôi sục dưới đáy sông, không ngừng sủi bọt lên trên.

Khiếp đảm nhất là nhìn từ xa, những ngôi nhà vốn đã đổ sụp giờ lại được thắp đèn sáng trưng giữa bóng tối vô tận.

“Tìm được rồi!” Theo tiếng reo lên của anh trai số 102, nguyên thần của tôi cũng trở về.

“Đinh Can Mậu Khảm Tỷ Tốn Môn, quẻ Tốn, nhìn hướng Đông Nam, Giáp Kỷ Ngũ Lý Địa, chúng ta đi lối này, không xa lắm.”

Trước đó tôi không chú ý nhiều lắm tới anh ta, sau khi nguyên thần trở về, tôi mới nhìn kỹ số 102. Anh ta tầm hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, có vẻ ngoài đoan chính, khắp người tản ra ánh sáng vàng, chính khí ngời ngời, sau này ắt sẽ đại thành.

Nhưng tốt nhất là tôi nên tránh xa anh ta, nếu sau này anh ta tu thành chính quả, tôi chẳng khác nào nghé con đưa vào miệng cọp.

“Không sai.” Quý Trạch kết thúc việc trên tay, thổi tắt nến, đồng ý với lời của số 102, ngoảnh mặt nhìn về hướng Đông Nam, “Vừa rồi ngọn nến tâm linh trong gương cũng chỉ về hướng đó.”

“Nói bậy!” Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên đột nhiên ngẩng cao đầu bước ra, nói tiếng Trung khá gượng gạo, “Căn cứ theo bí thuật Cửu Cúc vĩ đại của bọn ta, hướng Đông Nam là điểm chết, hướng Bắc mới là cửa sinh! Các cậu không có năng lực thì đừng nói bừa lừa gạt mọi người.”

“Ai ui, tiểu Từ Nhi vẫn là cái dạng trẻ con này hả?” Lúc này, một anh lớn vùng Đông Bắc lặng yên ra trận, “Nói nhiều làm gì, muốn đi hướng Bắc thì đi đi, ở đây lớn tiếng ầm ĩ được cái chi.”

“Theo hướng Đông Nam, các người sẽ chết hết đó!” Người đàn ông trung niên số 169 có vẻ sợ mất thể diện, mặt đỏ lên, tức giận nói: “Muốn sống thì đi theo tôi, muốn chết cứ việc đi theo bọn họ!”

Các thí sinh khác không nói gì, đưa mắt nhìn nhau. Có lẽ trong buổi thi tuyển chọn, phát hiện ra Quý Trạch có thể là một cái bắp đùi lớn, mọi người lần lượt xếp hàng theo hướng Đông Nam, bày tỏ bản thân cũng cảm thấy ở đó an toàn hơn.

Thế là hai mươi người còn lại chúng tôi bắt đầu đi theo hướng Đông Nam, còn số 169 một mình đi theo hướng Bắc.

Kỳ thật số 169 nói không hoàn toàn sai, hướng Đông Nam có mắt trận, nhưng khí tức không phù hợp, sự tương phản này có phần cố ý. Giống như mặt biển thoạt nhìn có vẻ êm đềm, nhưng bên dưới cuộn trào sóng dữ.

Nhưng hướng Bắc mà số 169 nói tới là nơi có dòng sông máu. Tôi cũng không biết một khi người này qua cầu thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Cùng lúc đó, lượng khán giả xem trực tuyến bên ngoài tăng vọt, sức nóng thậm chí còn vượt qua livestream mua bán hàng của các đỉnh lưu, ngoài ra còn có nhiều người dẫn chương trình phát sóng bình luận trực tiếp.

“Chắc chắn là có kịch bản!”

Người dẫn chương trình gameshow nổi tiếng Anh Anh Tương đeo tai nghe có hình tai thỏ, vừa nhai kẹo cao su vừa nói: “Tất cả đều được ghi hình ở trường quay quy mô lớn, có nhân vật chính, có bối cảnh, có đạo cụ, chờ xem, đợi tối nay bọn họ tới khách sạn, tổ chương trình sẽ xuất hiện giả thần giả quỷ cho coi.”

Nhưng cũng có vài người dẫn chương trình chuyên nghiệp đưa ra bình luận:

“Số 102 là đạo sĩ, vừa rồi sử dụng Kinh Dịch Bát Quái, dùng phương pháp này tìm đồ rất là hiệu nghiệm.”

“Cô gái buộc tóc đuôi ngựa số 44 hẳn là vu nữ Wicca, nghe lời cầu nguyện của cô ấy chắc là tín đồ thờ phụng nữ thần Mặt Trăng Tam Hợp.”

“Cô gái số 98 nói mình chỉ đoán bừa, tôi nghĩ cô ấy chắc chắn có gì đó muốn che giấu.”

Trong số đó nổi tiếng nhất là blogger chuyên vạch trần những trò lừa đảo có tên “Báo Long vô địch”:

“Tôi có quen với nội bộ của tổ chương trình, nếu video này đạt hơn một triệu lượt thích thì ngày mai tôi sẽ bay đến Giang Thành, phát sóng trực tiếp chống lừa đảo cho mọi người xem!”

8.

Đúng như số 102 đã nói, chúng tôi đi bộ khoảng nửa giờ thì đến trước cửa khách sạn.

Mặc dù tôi không nhìn thấy phần bình luận phía sau ống kính, nhưng có thể đoán lúc này chắc hẳn người xem đang spam điên cuồng.

[Làm giả vừa thôi, sao có thể tồn tại một tòa nhà mới như vậy ở cái thành phố đổ nát này.]

[Nè mấy chế, trang trí đẹp đó chứ, có thể làm chuyến du lịch ba ngày đến chỗ nhuốm màu cổ kính này.]

[Hừm, trả lại tiền đây!”

Khách sạn này thật sự mới quá.

Mặc dù nó được mô phỏng theo phong cách của khách sạn cổ xưa, nhưng hoàn toàn khác với cảnh tượng cỏ dại mọc um tùm bên ngoài, nơi này gần như sạch sẽ không chút tì vết.

Kiểu tồn tại đột ngột như vậy giống với một câu chuyện cổ tích phương Tây mà tôi từng nghe.

Ngôi nhà kẹo.

Có người cố ý đặt nó ở đây, chờ chúng tôi bị lừa vào trong sẽ ăn tươi nuốt sống chúng tôi.

Mỗi một chỗ trong khách sạn đều như mách bảo với chúng tôi, ở đây chắc chắn có vấn đề.

Một đám người đứng ở cửa, không ai dám tiên phong đi vào.

Trong ấn tượng của tôi, Giang Thành chưa từng có khách sạn kiểu này, không biết có được xây sau khi tôi rời đi không nữa? Tôi nhìn xung quanh, toàn bộ khách sạn được xây chủ yếu bằng tre và gỗ, chiếm diện tích không lớn, chia làm hai tầng trên và dưới, trên cửa treo một tấm biển đề hai chữ lớn “Miếu Loạn”.

“Chúng ta làm gì bây giờ — đi vào?” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa có chút sợ sệt nhìn Quý Trạch.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, mọi người dường như đã quen với việc hỏi xem Quý Trạch nghĩ thế nào trước khi đưa ra quyết định.

“Đi vào.” Anh ta nhìn sắc trời sắp tối, do dự nói, “Không biết tổ chương trình biết được bao nhiêu nội tình, nhưng tôi luôn cảm thấy ban đêm ở ngoài nguy hiểm hơn.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!