Trò chơi sinh tồn: Quỷ Đô Giang Thành – P.3

9.

Chúng tôi vừa bước vào đại sảnh khách sạn đã thấy một người phụ nữ đầu đội khăn xếp, thắt lưng quấn vải đứng đối diện.

Vậy mà ở đây có người?

Dường như cô ta đã chờ từ lâu, vừa thấy chúng tôi bước vào liền nhiệt tình tiếp đón.

“Các vị khách quý muốn ở trọ sao?”

“Đúng vậy.” Quý Trạch chú ý giữ khoảng cách với cô ta.

“Được nha. Các vị sẽ ở tầng hai. Vì khách sạn không có phòng đơn nên mọi người tự chia nhóm đi, hai người một phòng. Khách sạn sẽ không phục vụ sau giờ hợi*, nếu ban ngày mọi người có việc cần ra ngoài thì nhớ phải trở về phòng trước giờ hợi, cũng không được tự ý đi lại trong khách sạn nha.”

(*giờ hợi: 21-23h)

“Được.” Quý Trạch ngược lại hết sức kiệm lời, quay sang nói với chúng tôi, “Chúng ta có đúng hai mươi người, chia thành mười phòng, mọi người tự chọn nhóm, phần còn lại sẽ bốc thăm, như vậy được không?”

“Tôi muốn chung nhóm với cậu!” Quý Trạch vừa dứt lời đã có người la lên.

Tôi nhìn sang, không ngờ một người đàn ông có vẻ ngoài mạnh mẽ lại lên tiếng trước.

“Dựa vào đâu, tôi cũng muốn chung nhóm với anh Quý Trạch.” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa không chịu thua.

Cuối cùng, để cho thuận tiện và công bằng, mọi người quyết định chia theo nguyên tắc phòng cùng giới. Quý Trạch và anh trai số 102 một phòng, cô gái buộc tóc đuôi ngựa và bà Rona một phòng, người đàn ông có vẻ ngoài mạnh mẽ và anh lớn vùng Đông Bắc một phòng, những người khác cũng tự lập nhóm, chỉ còn tôi, cô nhóc số 43, cô gái tóc vàng số 171 và em gái mặc đồ thủy thủ số 81 vẫn chưa chọn được.

“Tôi ở chung phòng với chị ấy.” Chúng tôi còn chưa lên tiếng thì cô nhóc số 43 đã chỉ vào tôi, lạnh lùng nói.

“Em gái chắc chưa?” Số 171 khinh thường liếc nhìn tôi, dùng trình duyệt phiên dịch trên máy tính bảng, “Nếu tối nay xảy ra chuyện gì, em sẽ không trông mong cô ấy đưa ra đáp án bừa để cứu nguy đấy chứ?”

“Không cần cô quản.” Số 43 vẫn trưng ra bộ mặt khó ở như cũ.

Sau khi nhận chìa khóa, tôi và số 43 lập tức đi về phòng.

Chúng tôi được xếp vào phòng trong cùng trên góc tầng hai, đối diện là phòng của em gái mặc đồ thủy thủ, bên cạnh là phòng của Quý Trạch và anh trai số 102.

Nói thêm về vị trí phòng của tôi, mọi người đều cho rằng căn phòng nằm cuối hành lang là không may mắn nên chẳng ai muốn vào ở cả.

“Hay là chúng ta đổi phòng?” Lúc nhận chìa khóa, Quý Trạch hỏi tôi, “Hai người bọn tôi là đàn ông, dương khí thịnh hơn.”

“Vu sư phương Tây cũng bàn đến dương khí hả?” Tôi cười trêu chọc anh ta rồi quay người mở cửa với số 43.

Cười chết mất, ở chỗ này, dương khí thịnh mới là mục tiêu sống nha.

10.

Phòng ốc được bố trí đúng chuẩn, vẫn mang phong cách Trung Hoa, có hai giường đơn, một phòng tắm, một ban công nhỏ bên ngoài có thể nhìn thấy khu dân cư cũ kỹ rộng lớn phía sau.

Điểm đặc biệt duy nhất là trong phòng không có một tấm gương nào cả.

Tôi vừa đặt túi hành lý lên giường thì số 43 chủ động bắt chuyện với tôi.

“Này số 98, tôi là Tôn Oánh, còn chị tên gì?”

Ù ôi, tính khí của nhóc nhỏ này thật không vừa nha. Nhưng nghĩ đến chuyện có thể đang bị ghi hình nên tôi vẫn cười ngọt ngào với nhóc ấy.

“Tôi lớn hơn nhóc một chút, nhóc gọi tôi là chị Yêu cũng được.”

“Ờ.” Tôn Oánh chẳng mấy hào hứng đáp lại, cúi đầu sắp xếp đồ đạc của mình, “Này, chị muốn ngủ bên nào?”

“Tôi ngủ bên ngoài, bên trong an toàn hơn.” Giọng điệu của tôi hết sức nhẹ nhàng.

Nếu có chuyện gì xảy ra, bên ngoài sẽ chạy nhanh hơn.

“Được thôi, nhưng tốt nhất buổi tối chị đừng ngủ như chết, phong thủy bố trí phòng ốc ở đây rất lạ, chưa kể bà chủ ở dưới chắc cũng không phải hạng tốt lành gì.”

Còn phải nói, có nơi ở nào mà trên dưới mỗi bên chỉ có một cửa, dương đối âm, cửa trước và cửa sau đối diện nhau không?

Về phần bà chủ, không phải tổ chương trình đã nói rồi sao? Ngoại trừ người chơi, không còn ai sống cả.

Đêm đó, tôi vừa ngủ thiếp đi, bên tai liên tục vang lên tiếng sột soạt.

Trước khi đi ngủ, chúng tôi đã đóng cả cửa ra vào lẫn cửa sổ nên đây không phải là tiếng động từ bên ngoài.

Két một tiếng, cửa phòng tắm sau lưng tôi bị đẩy ra, nhiệt độ xung quanh giảm thấp, tiếng bước chân nhỏ nước lõng bõng từ bên trong truyền ra, giống như có người đạp giày từng bước tới chỗ giường tôi. 

Tôi nhắm mắt, gặp chuyện không sợ, cứ phớt lờ nó thì bên thua sẽ là nó, nó chẳng thể làm gì được tôi.

Mùi tanh ẩm ướt và lạnh buốt phả vào tai tôi, dường như nó đang thổi vào người tôi, muốn đánh thức tôi dậy.

Đừng ép tôi dùng chăn ngăn lại nha.

Tuy rằng tôi không nhìn thấy nó nhưng khán giả trước màn hình lại nhìn thấy rõ.

[Ôi ôi ôi cứu mạng với, thứ gì dính dính ghê vậy, rong thành tinh hả?]

[Tổ chương trình có tâm ghê, không chơi trò giết chóc sau cánh cửa mà để người chơi đối mặt trực tiếp với quái vật.]

[Số 98 chết rồi hả, sao không cử động gì hết vậy, ngồi dậy chịu chết đi chứ!]

Nó không ngừng kéo mạnh chăn của tôi nhưng không được, lại quay sang kéo chân tôi, thấy tôi nằm lì không cử động, tiếng bước chân lại vang lên, lần này dường như nó qua giường của Tôn Oánh rồi.

“Cút!”

Chắc Tôn Oánh chịu không nổi, gần như lập tức nhảy ra khỏi giường. Sau đó, một luồng sáng chói lóa lướt qua mí mắt tôi.

Cừ thật đấy! May là tôi chưa mở mắt, không thì chắc bị cô nhóc làm mù thật rồi.

“Ngao—”

Một tiếng rít chói tai vang lên, thứ đó lập tức biến mất không còn dấu vết.

“Chị ổn không?”

Tôn Oánh tắt đèn pin công suất lớn, bật đèn bàn, ngồi bên giường hỏi tôi.

“Không sao, vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?” Tôi dụi mắt ngồi dậy.

“Chị thật sự không biết gì hả?” Cô nhóc có vẻ không tin chút nào, cau mày, khoanh tay lại, trên khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ chín chắn.

“Trang bị của nhóc là gì vậy, mạnh thật đó?”

“Chị không cần lừa tôi.” Cô nhóc nhìn thẳng vào mắt tôi, “Chị đã cố tình che giấu thực lực trong buổi thi tuyển chọn. Tôi có thể hiểu là do chị không muốn rêu rao, cũng sẽ không hỏi thân phận và bối cảnh của chị, nhưng tôi cần phải biết rõ một việc, nếu đã không muốn bị bại lộ, vậy chị tham gia chương trình này vì mục đích gì?”

Thấy tôi không nói gì, cô nhóc chỉ vào máy quay trong phòng.

“Chị còn nhớ trong thỏa thuận có điều khoản ba vị trí đứng đầu danh sách sẽ được hưởng đặc quyền hay không? Tôi xếp thứ hai theo số liệu ngày hôm qua, tôi chọn ngừng phát sóng trong mười phút, từ lúc tôi bật đèn, bọn họ chỉ có thể xem hình ảnh của mấy người kia.”

“Tại sao tôi phải nói với nhóc?” Tôi quay trở lại giường.

Sao tôi có thể mở miệng nói với một đứa nhóc phú nhị đại* mặc toàn hàng hiệu, dùng toàn đồ nghề công nghệ cao rằng tôi tham gia là vì — rỗng túi.

(*phú nhị đại: người được sinh ra trong gia đình có địa vị kinh tế xã hội cao)

Tôn Oánh không tiếp tục truy hỏi, đổi chủ đề: “Lúc trước chị từng đến đây rồi hả? Sau khi xuống máy bay, tôi vẫn luôn để ý tới chị. Biểu hiện lúc chị chọn phòng, lúc nhìn bà chủ, không giống một kẻ lừa đảo chỉ dựa vào vận may mà dám tham gia chương trình đánh cược mạng sống như thế này.”

“Phải rồi, quên chưa nói với chị. Tôi là hội viên của câu lạc bộ Môn Tát, trước khi đến đây, tôi đã điều tra qua thông tin của từng người chơi. Có thể nói tôi biết rõ như lòng bàn tay thân phận của từng thí sinh, nhưng lại không tra ra được quá khứ của chị.”

Tôi cong mắt cười, nhưng trong lòng bắt đầu dè chừng cô nhóc này, hỏi ngược lại: “Nếu tôi nói với nhóc thì tôi được lợi ích gì?”

“Tôi có thể giúp chị lọt vào vòng chung kết.”

Tôi càng cười nhiều hơn: “Nếu nhóc cho rằng tôi đang che giấu thực lực, vậy tại sao bây giờ không nghĩ đến việc tôi có thể dựa vào bản thân để tiến vào vòng chung kết?”

Tôn Oánh dừng lại, nhìn thời gian trên máy tính bảng, chỉ còn hai phút, lời ít ý nhiều nói: “Chị không cần lãng phí thời gian vòng vo với tôi, tôi chỉ muốn nói trò chơi này tàn bạo và phức tạp hơn chị nghĩ nhiều. Bên cạnh việc sống sót, mức độ hoàn thành nhiệm vụ và nhân khí cũng sẽ quyết định chị có khả năng tiến vào vòng thi phía sau hay không. Tôi có thể giúp chị tiến vào vòng chung kết mà không bại lộ thân phận, nhưng bù lại, chị phải giúp tôi giành vị trí thứ nhất.”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn vào mắt cô nhóc, trong đó chứa sự trầm tĩnh không nên có ở một đứa trẻ.

Lời nói của Tôn Oánh thật sự khiến tôi lay động, tôi cần tiền, nhưng không thể để người khác hoài nghi làm bại lộ thân phận, càng không thể hại người làm hỏng việc tu luyện, nhưng cứ giả vờ làm heo, chỉ sợ cuối cùng không ăn được hổ.

Chưa kể tôi đã từng hứng chịu hậu quả của việc tùy tiện bại lộ thực lực cũng như nhẹ dạ tin tưởng vào con người.

“Được thôi.” Tôi suy nghĩ một lúc rồi chìa tay với Tôn Oánh, ra hiệu cô nhóc đưa tay ra, “Nhưng nhóc phải hứa không được có dụng ý khác, cũng không được cố ý làm tổn thương người vô tội.”

Tôn Oánh hiển nhiên không hiểu động tác của tôi, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, nhưng thời gian gấp rút, cô nhóc vẫn giơ bàn tay múp lên, làm theo hướng dẫn nắm lấy cổ tay tôi, lật qua tạo ấn khế ước: “Tôi hứa.”

Trong lòng tôi dâng lên ý cười. 

Lập khế ước với hồ ly, không thể làm trái, nếu không, phải cam tâm tình nguyện hiến dâng linh hồn.

11.

Mặc dù đã là giữa đêm, nhưng sau khi hình ảnh được phát sóng tiếp, phần bình luận vẫn bị nhấn chìm trong biển lời chửi mắng.

[Chuyện quái gì thế? Sao cảnh của bảo bối Oánh Oánh lại bị cắt lâu như vậy?]

[Bảo bối Oánh Oánh vừa dùng thứ gì, đèn pin laser Phật Quang sao?  Trừ ma bằng vật lý thật hả!]

[Rong thành tinh đó thì sao, bị tiêu diệt rồi ư?]

[Ghé qua phòng phát sóng của tôi, đèn pin trừ ma tương tự cái của bảo bối Oánh Oánh chỉ có 128 tệ, lập tức giao hàng đến tận nhà; bật nó lên nếu gặp chuyện, quỷ ma cũng phải sợ hét lên!]

“Suỵt.” Cô nhóc Tôn Oánh này diễn giỏi thật, vừa hết thời gian liền thay đổi sắc mặt, giơ tay ra hiệu bảo tôi nói thầm, “Chắc chắn nó còn ở trong phòng.”

Tôi mang dép lê theo cô nhóc ra khỏi giường, giả vờ lo lắng nhắc nhở: “Nhưng ở đây không có nơi nào để trốn, nó sẽ không nhập vào chỗ nào đó chứ, tối om như vậy, chúng ta thật sự không thể nhìn thấy nó.”

Tôn Oánh nghe tôi nói, im lặng một lúc rồi chợt tỉnh ngộ: “Tôi biết rồi, từ lúc bước vào chúng ta đã phát hiện ra cả căn phòng này, thậm chí là phòng tắm, đều không có gương, rõ ràng là có gì đó không bình thường. Lúc nãy tôi nghe âm thanh phát ra từ bên chỗ chị, là hướng cửa hoặc phòng tắm.”

“Hợp với nước, nước có thể phản chiếu, gương cũng có thể phản chiếu, có khả năng trong phòng không có gương là vì gương sẽ phản chiếu hình dạng của nó, nước cũng vậy, nhưng không ai rảnh nhìn chằm chằm vào nước cả buổi.”

Không tệ, đứa trẻ này có thể xử lý được.

Tôi rất hài lòng, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên tán đồng, gật đầu nói: “Lúc nhỏ tôi từng nghe kể về một truyền thuyết, thôn Tây Sơn có nhiều mỹ nữ, thôn Đông Sơn có một thụ yêu, thụ yêu sinh ra đã không có mặt, sau khi tu luyện cũng không thể biến thành hình dạng con người, thế nên tối nào nó cũng đến thôn Tây Sơn để trộm mặt. Phụ nữ ở thôn Tây Sơn đều treo gương trên giường lúc đi ngủ, khi thụ yêu đến, nó không thể phân biệt đâu là mặt người đâu là mặt trong gương, chỉ đành trở về tay không.”

“Sau đó có một cô gái tên Chu Hoà cho rằng đây là chuyện không có căn cứ, không chịu treo gương trên giường, đến đêm liền bị xẻo mặt, sáng ra gieo mình xuống sông tự vẫn. Nhưng vì không có mặt nên không thể đầu thai, trở thành quỷ không mặt, trốn vào trong gương. Người xưa thường nói, ban đêm không được mặc đồ trước gương, cũng không được treo gương đầu giường, nếu không, một lúc nào đó nằm mơ tỉnh dậy, vô tình nhìn vào gương, rất có thể sẽ gặp Chu Hoà.”

Tôi vốn định dọa Tôn Oánh, nhưng con nhóc này cứ trưng cái mặt như bị liệt dây thần kinh ra, sau khi nghe tôi kể, cô nhóc bước tới trước giường, đột nhiên giở tấm nệm lên.

Bên dưới là một tấm gương phẳng bằng đồng.

Gương đồng được đánh bóng mỏng tang, không có khung, chỉ có mặt gương, được dát vào rãnh của vạt giường, tản ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Đừng nhìn nữa, tôi đoán nó ở dưới giường của chị.” Tôn Oánh lấy ra một cây bút nổ to cỡ ngón tay từ trong hành lý, ấn mạnh vào gương rồi ngoảnh đầu hỏi tôi, “Thôn Tây Sơn mà chị nói không phải ở ngay đây chứ?”

12.

Chu Hoà có thật, quỷ không mặt cũng có thật, nhưng đây không phải là thôn Tây Sơn, cô ta cũng không bị thụ yêu trộm mặt.

Năm thứ hai tôi đến Giang Thành, một đêm nọ có người gõ cửa, nói rằng ở phía Bắc cầu có một thai phụ sinh khó, nhờ tôi đến xem.

Đến nơi tôi mới biết, đây đâu phải là sinh khó, rõ ràng là do thai phụ đã uống quá nhiều loại thuốc có tên “Chuyển Thai Hoàn” trong suốt thai kỳ, khiến thai nhi bị dị tật.

“Là thuốc gì? Mang đến tôi xem thử.” Tôi hơi lo lắng, thai nhi quá lớn, bụng người mẹ đã căng đến mức nổi gân xanh.

“Đây này, chỉ còn hai viên thôi.” Mẹ chồng của thai phụ vội tìm một chiếc lọ nhỏ rồi đổ ra cho tôi xem.

Tôi cúi đầu ngửi ngửi, hai tay run lên làm rơi viên thuốc xuống đất.

Đây rõ ràng là một quả trứng!

Trứng trùng, hay còn gọi là cổ.

Loại cổ này lúc mới dùng sẽ không có triệu chứng gì, nhưng cái thai lớn dần lên, bụng thai phụ sẽ nhọn ra, giống với “tướng thai nam” mà người ta hay nói, nhưng trên thực tế, cổ trùng bên trong đang hút máu của thai nhi để tự nuôi dưỡng, chờ đến ngày sinh nở, hiến tế linh hồn cả mẹ lẫn con để cổ trùng ra đời.

“Nhà chúng tôi cầu được thứ này ở chỗ ngôi miếu cạnh cổng thành, dùng lâu như vậy cũng không có vấn đề gì, thai nhi quả thật hấp thu rất tốt, sao lại, sao lại thành ra như vậy…” Nhìn hiện tượng kỳ lạ của thai phụ, gia đình nhà chồng hoảng loạn.

“Ngôi miếu vớ vẩn gì vậy!” Tôi lo lắng đến mức suýt chửi tục, bảo tất cả người nhà ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và thai phụ, tôi xuất nguyên thần, cố định ba hồn bảy phách của thai phụ, lòng hạ quyết tâm lôi thai ma ra ngoài.

Toàn thân đứa trẻ sơ sinh ma dày đặc khí đen, không có miệng nhưng tiếng khóc như tiếng ếch kêu.

Điều đáng sợ nhất là, vì bước cuối cùng bị tôi cắt ngang nên nó chưa hấp thu và phát triển hoàn toàn, kết quả là đường nét trên mặt và tay chân chưa hình thành đầy đủ, trông như một khối thịt hình người đang ngọ nguậy.

Ngay lúc tôi chuẩn bị diệt trừ nó, người mẹ đột nhiên lên tiếng.

“Đừng giết nó, cầu xin cô —”

Tôi đứng hình luôn.

“Nó không phải là con của cô, con của cô bị nó ăn rồi.” Tôi lạnh lùng nói, “Cho dù cô cưỡng ép giữ nó lại, nhưng nó không có mặt, không có hình dáng của con người, cũng không có linh hồn, không thể sống sót, không thể tái sinh.”

“Tôi không sợ, tôi không sợ…” Giọng người mẹ run rẩy, “Da lông trên cơ thể là nhận từ cha mẹ, lấy mặt của tôi cho nó.”

“Đừng nghĩ tới chuyện đó.” Tôi ghét nhất những người yêu thương mù quáng như vậy, “Thuật đổi mặt khó như lên trời, cho dù cô muốn cũng không thể làm được.”

“Trả lại cho tôi…” Người mẹ gắng gượng đứng dậy, chỉ vào đứa trẻ ma trên tay tôi, “Nếu cô giết nó, tôi sẽ tự sát, cô phạm sát nghiệp sẽ bị trời trừng phạt.”

Tôi nhìn người mẹ mà không nói nên lời, trong lòng thầm nghĩ, dù sao cổ thuật cũng chưa thành, đứa trẻ ma này sẽ không thể sống tới ngày mai, tốt hơn hết cứ để người mẹ tự giải quyết, tránh cho tôi bị thiên lôi đánh vì phạm vào cấm kỵ. Thế là tôi trả đứa trẻ ma lại cho người mẹ, kèm lời dặn.

“Không được để quỷ không mặt gặp nước, sau khi chết nhất định phải thiêu xác.”

Không ngờ hôm sau tôi nghe trong thành đưa tin người mẹ đã nhảy xuống sông tự sát, lúc thi thể được vớt lên, không biết khuôn mặt đã bị ai xẻo mất.

Người mẹ đó chính là Chu Hoà, sau này bị tôi phong ấn dưới sông cầu Nam, trở thành quỷ không mặt mà mọi người thường nhắc tới.

Ngay khi Tôn Oánh chuẩn bị đập vỡ chiếc gương dưới giường của tôi, tôi đã ngăn cô nhóc, quay lưng lại với máy ghi hình, đưa cho cô nhóc một mảnh giấy.

“Đi vào phòng tắm, diễn một vở kịch.”

Đêm hôm đó, Tôn Oánh tìm thấy một con quỷ không mặt trong nước bồn tắm, sau đó dùng lửa thiêu cháy nó.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!