Trò chơi sinh tồn: Quỷ Đô Giang Thành – P.1

Giới thiệu:

Tôi tham gia vào một chương trình thực tế về tâm linh, ở đó tôi sẽ cạnh tranh với các nhà ngoại cảm hàng đầu thế giới.

Tôi tưởng rằng mọi thứ đã có sẵn kịch bản, nhưng không ngờ trạm dừng chân đầu tiên lại là nhà tôi.

“Các thí sinh thân mến, đây là thành phố ma Vũ Đô, được mệnh danh là vùng đất cấm đứng đầu châu Á.”

“Nhiệm vụ vòng này đã công bố xong, toàn bộ chương trình sẽ được phát sóng trực tiếp.”

“Xin chú ý: Ngoại trừ người chơi, trong thành phố không còn người sống nào cả!”

Tên truyện: Trò chơi sinh tồn: Quỷ Đô Giang Thành

Tên do editor tự đặt

Tác giả: 蛮蛮蛮

Nguồn: Zhihu

Đề cử + raw: Thanh Tiếu Quân

Editor: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

 

1.

Tôi tên Hứa Yêu, là một hồ yêu được sinh vào những năm Thuận Trị* đầu triều đại nhà Thanh. Bởi vì tổ tiên của tôi từng cứu mạng Hoàng Thái Cực, nên người dân địa phương đã xây một ngôi miếu Hồ Tiên để dâng hương khói. Dòng tộc chúng tôi được che chở, từng bước bắt đầu tu luyện.

(*Thuận Trị: vị hoàng đế thứ hai của triều đại nhà Thanh, lên ngôi sau khi Thanh Thái Tông Hoàng Thái Cực qua đời, thời gian được nhắc đến thuộc thế kỷ mười bảy, tính đến nay nữ chính tầm bốn trăm tuổi)

Theo lời khoe khoang của cha tôi thì gia đình chúng tôi là đời sau của tộc Đồ Sơn* nên có linh căn.

(*tộc Đồ Sơn: trong nhiều tác phẩm, các nhân vật hồ yêu thường có họ Đồ Sơn)

Sau này, khi tôi trở thành con hồ ly đầu tiên trong mười đời tổ tiên trở lại đây hóa hình thành công, cha vừa hưng phấn đi vòng quanh tôi vừa không nhịn được mắng mỏ.

“Mợ nó, hóa ra linh khí của ông đây đều bị con hồ ly nhỏ nhà ngươi hút sạch rồi!”

Sau đó, một mình tôi rời nhà xuống núi đi đến Giang Thành ở Vũ Đô, mở một hiệu thuốc bên cạnh cầu Nam, chuyên bốc thuốc chữa bệnh cho người dân đến khám.

Ngoài công việc này, để tránh thiên lôi ghé thăm, tôi cũng sẵn lòng giúp đỡ những gia đình nào có phụ nữ khó sinh, trẻ con khóc đêm hay âm huyệt dương trạch* có vấn đề.

(*âm huyệt dương trạch: mộ của người chết, nơi ở của người sống)

Mọi người ở Giang Thành truyền tai nhau rằng bên cầu Nam có vị tiên sinh nhị trạch tên là Hứa Yêu, am hiểu thuật âm dương, hộ người bình an.

Sau đó xảy ra một chuyện bất ngờ, tòa nhà sắp sập, tôi không còn cách nào khác đành phải rời đi, một lần nữa ẩn mình trong núi.

Khi tôi trở lại thế giới này, thời thế đã đổi thay từng ngày. 

Hiện tại rất khác so với trước đây, để kiếm sống, tôi làm lại nghề cũ, mở một cửa hàng trực tuyến bán nến ly, bài tarot.

Trước đây tôi từng mở sạp bói toán, xem phong thủy, bây giờ thì bói bài xem tử vi trực tuyến cho mọi người, cũng coi như theo kịp thời đại.

Gần đây tôi xem trên mạng có thấy  quảng cáo giới thiệu về một chương trình.

[Chào mừng đến với chuyên mục Thần Bí học, chúng tôi hiện đang tuyển dụng người từ khắp nơi trên thế giới:
Bạn có phải là chuyên gia về Thần Bí học?
Bạn có am hiểu Lục Hào Bát Tự, Kỳ Môn Độn Giáp, Tử Vi Đấu Số; hoặc giỏi về Chiêm Tinh Đoán Chữ, Giải Mã Giấc Mơ, Ngôn Ngữ Digan cổ?
Bạn có phải là một đạo sĩ chính gốc, một vu sư* Wicca, một nhà tâm linh huyền bí, hay một học giả Maya?
Bất kể bạn đến từ đâu, có bối cảnh thế nào —
Miễn là bạn có chìa khóa mở đến một thế giới khác, tại sao không cùng với chúng tôi tham gia vào một trận chiến ngoại cảm rúng động lòng người?]

(*vu sư: phù thủy, thầy bà mo, thầy bà đồng)

Bất kể đến từ đâu? Từ hang hồ ly trên sườn núi Đại Bắc Câu có được không?

Tôi lắc đầu, vừa định tắt đi thì chợt nhìn thấy một dòng chữ nhỏ nằm dưới poster quảng cáo.

[Vị trí nhất, nhì, ba sẽ nhận được tiền thưởng tương ứng là một triệu, tám trăm ngàn, năm trăm ngàn tệ. Tất cả thí sinh tiến vào vòng chung kết đều sẽ được chia tiền hoa hồng!]

Còn có tiền hoa hồng? Chắc đây là kiểu chương trình có sẵn kịch bản và đạo cụ rồi.

Nhưng khi nghĩ đến doanh số bán hàng ảm đạm của cửa hàng, và vài đơn xem bói bị đánh giá một sao bởi vì tôi ăn ngay nói thật đụng chạm người ta, lòng tôi đau như cắt đăng ký theo thông tin liên hệ trên poster.

Dù sao cũng chỉ là đóng kịch, tôi đã đóng giả làm người ngần ấy năm,  vào vòng chung kết chắc cũng không khó.

2.

“Lạc Vào Thần Bí Học” không hổ danh là chế tác lớn toàn cầu, vô cùng tỉ mỉ và hoành tráng.

Tôi vừa xuống máy bay đã có xe chuyên dụng của tổ chương trình đón tới hội trường thi sơ khảo.

Ở hội trường có hàng trăm người đang tập trung, đủ loại màu da, đủ loại trang phục, không chỉ có thầy bói mù, đạo sĩ áo vàng, mà còn có vu nữ Digan, đại thần đội mũ lông chim trĩ trên đầu, nam nữ lớn bé, đủ mọi thành phần.

Thoạt nhìn, quần bò và áo thun của tôi có vẻ lạc quẻ vì chúng quá đỗi bình thường.

“Các bạn thí sinh thân mến, hoan nghênh đến với Lạc Vào Thần Bí Học.”

Âm thanh đột ngột phát ra từ dàn loa trên tường.

“Tôi là Trần Sâm, người dẫn chương trình của trận thi đấu này. Trước khi chính thức tham gia vòng thi sơ khảo, chúng ta cần phải tiến hành một lượt sàng lọc, chọn ra những thí sinh có năng lực ngoại cảm thật sự.”

Cùng với giọng nói phát ra, một người đàn ông đầu hói mặc đồ vest đứng ở phía trước chỉ vào hình ảnh trên tường hội trường, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Trước mặt các bạn có năm bức ảnh, nhưng chỉ có chủ nhân của một bức ảnh còn sống. Hãy dùng con mắt thứ ba của mình để tìm ra nó trong vòng mười phút và gửi câu trả lời về cho hậu trường. Người hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn sẽ có thể tiến vào vòng thi sơ khảo.”

“Mười phút, có phải quá ngắn rồi không?” Một người đàn ông tóc vàng mắt xanh la lên.

“Tôi cần phải chạm vào bức ảnh mới cảm nhận được, có thể cho chúng tôi chạm vào từng ảnh được không?” Một người khác đưa ra yêu cầu.

Trần Sâm dùng tay ra hiệu mọi người im lặng.

“Thật xin lỗi, chỉ nhìn ảnh thôi. Kể từ bây giờ, toàn bộ cuộc thi sẽ được phát sóng trực tiếp trên toàn cầu. Mời các thí sinh nhanh tay tranh thủ thời gian!”

Đến lúc này, mọi người đều im lặng, bắt đầu thi triển tài năng và bản lĩnh của mình.

Phân biệt sống chết không phải là việc khó. Lúc tôi còn xem bói đoán mệnh ở Giang Thành, chỉ nhìn thoáng qua một con ma đã chết tám trăm năm cũng có thể đoán ra ngày sinh tháng đẻ của nó. Cho dù không chạm vào thì vẫn có thể nhìn thấy khí tràng* phản xạ từ ảnh của người sống và người chết rất khác nhau.

(*khí tràng: năng lượng vô hình do con người phát ra, phản ánh mức độ nắm bắt quy luật tự nhiên của người đó.)

Tôi nín thở, tập trung tinh thần khai mở linh giác*, cảm nhận từng bức ảnh một, trong lòng đã rõ.

(*linh giác: giác quan tâm linh)

Ngoại trừ cậu bé ở giữa, tôi ngửi thấy mùi mốc từ bốn người còn lại, hiển nhiên là họ không còn sống nữa.

Thời gian còn nhiều, tôi không vội nộp đáp án, thay vào đó, tôi quay đầu nhìn xung quanh một vòng, quan sát phản ứng của những người khác.

Ồ, nhìn như vậy thật sự thấy được nhiều thứ muôn màu muôn vẻ nha. Có người đùa nghịch quả cầu pha lê, có người bày bài tarot đầy bàn, có người bấm đốt ngón tay thật nhanh, cũng có người lẩm bẩm gì đó trong miệng…

Và tôi đặc biệt chú ý đến cô nhóc ở bên cạnh mình.

Nhóc ấy tầm mười tuổi, người châu Á, đầu hình quả táo dựng đứng, cả người tản phát ra khí tức kỳ quái nồng đậm, đang viết rất nhiều con số khó hiểu lên tờ giấy, không biết muốn tính toán cái gì.

Lạ quá. Tôi nhíu mày, gắng sức ngửi ngửi, mùi này rất quen, nhưng dường như tôi chưa từng gặp qua nhóc ấy, thật sự không thể nhớ ra bất kỳ ký ức liên quan nào.

Nhưng sao người nhà có thể yên tâm để một cô nhóc nhỏ như vậy tham gia cuộc thi kiểu này?

“Hết giờ.”

Mười phút nhanh chóng trôi qua. Trần Sâm rung chuông trong tay.

“Vui lòng nộp đáp án cuối cùng của mọi người. Chúng tôi sẽ công bố kết quả sau năm giây nữa.”

“Đáp án là — bức ảnh số bốn, tổng cộng có hai mươi mốt thí sinh thành công tiến vào vòng sơ khảo của cuộc thi lần này. Chúc mừng các bạn.”

“Tiếp theo chúng tôi sẽ phỏng vấn ngẫu nhiên một số thí sinh đạt tiêu chuẩn, xem thử bọn họ tìm ra đáp án chính xác như thế nào.”

Người đầu tiên được phỏng vấn là một cụ bà người nước ngoài ngồi giữa hàng ghế thứ nhất, trang phục và trang sức trên đầu bà ấy hết sức khoa trương, vừa nhận mi-crô đã nói một tràng xí xa xí xồ gì đó. 

“Vâng. Cảm ơn bà Rona. Bà ấy nói rằng bản thân dựa vào thuật đọc lá trà, bà ấy nhìn thấy ngọn lửa, bánh xe, trái tim màu đen và răng chó phân biệt xuất hiện trên người chủ nhân của bốn bức ảnh kia, đại biểu cho nguyên nhân dẫn đến cái chết của từng người.”

Cả hội trường trở nên xôn xao.

Vãi chưởng, cao thủ trong dân gian đây rồi, hoàn toàn chính xác nha!

Người phụ nữ trong bức ảnh số một chụp nó chỉ vài giờ trước khi qua đời, vì linh hồn người chết đang mặc quần áo giống hệt như trong bức ảnh, chết cháy trong nhà; người trong bức ảnh thứ hai gặp tai nạn ô tô, thời gian chết lâu hơn, có lẽ là được cấp cứu một khoảng thời gian, có mùi thuốc trong bệnh viện; bức ảnh thứ ba là một cụ bà bị bệnh, có lẽ bà ấy được ra đi trong thanh thản, bà ấy là người duy nhất cho tôi cảm giác dễ chịu và bình yên; câu chuyện sau bức ảnh số năm thì đẫm máu hơn nhiều, chỉ là một đứa trẻ, chết dưới miệng chó điên.

Tôi thầm tặc lưỡi, tán thưởng nhìn bà Rona có vẻ điên điên khùng khùng trước mặt.

Ở một bên chúng tôi không nhìn thấy, mục bình luận nhảy ào ào như cơn bão vừa đổ bộ.

[Vãi, thật hay giả vậy, tôi nhìn sao cũng thấy giống nhau, đều đen như mực.]

[Lầu trên, người ta là vu nữ Digan chuyên nghiệp đấy, còn mi chỉ là người chuyên uống trà sữa, có thể giống nhau sao?]

[Cũng phải, nhưng chỗ trái tim màu đen hơi cấn nha, trong bã trà cũng nhìn ra được là màu gì ư?]

Người được phỏng vấn thứ hai là một anh chàng mặc đồ đen và đeo kính râm, anh ta tự nhận mình là đời sau của vu sư phương Tây.

“Vừa rồi trong lúc thiền định, tôi nhìn thấy vài hình ảnh. Cậu bé trong bức ảnh số bốn — nói đúng hơn thì cậu ta đã trở thành một ông chú rồi, bây giờ có lẽ ông ấy đang tắm?”

Qua kính râm, đường nét khuôn mặt sắc sảo của anh ta nhanh chóng thu hút nhiều sự chú ý, số lượt bình luận lập tức tăng lên.

[Á đồ, hình ảnh đẹp quá sức tưởng tượng.]

[Wow, số mười bảy đẹp trai quá, tôi muốn toàn bộ thông tin về anh ấy trong vòng năm phút.]

[Ha ha ha, kể rõ chuyện đi tắm hơn đi.]

Trần Sâm tiếp tục phỏng vấn thêm vài người nữa. Đa số họ đều nhìn thấy hoặc bói ra một vài thông tin, cũng giống như việc tôi khai mở mắt thần nhìn thấy khí tràng vậy. 

Chỉ có điều ngoại trừ bà Rona số một và anh chàng đeo kính đen số mười bảy, những người khác ít nhiều đều nói những thứ linh tinh.

“Xin hỏi cô gái trẻ này.” Trong lúc không chú ý, chiếc mi-crô bất ngờ được đưa tới miệng tôi, “Làm sao cô tìm ra được bức ảnh của người sống?”

Tôi ngập ngừng đứng dậy: “Ừ thì cái đó… tôi đoán bừa thôi. Bốn là con số may mắn của tôi.”

Lời lẽ ở khu bình luận đột ngột quay xe.

[Úi chà, hàng rởm đến rồi.]

[Chọn một trong năm, xác suất hai mươi phần trăm, một số người chọn bừa cũng trúng.]

[Phiền chết đi được, bớt giỡn được không? Ghét nhất là xem mấy thành phần đoán bừa này.]

[Có lẽ nào là chân nhân bất lộ tướng, không thì cũng bị loại ở vòng thi sơ khảo thôi.]

Mặc dù tôi không nhìn thấy bình luận của họ, nhưng cách xa nửa vòng trái đất vẫn bị réo gọi hắt hơi.

“Hy vọng cô em cũng gặp may mắn như vậy ở vòng thi sơ khảo tiếp theo.”

Trần Sâm không nói nhiều, mỉm cười kết thúc cuộc phỏng vấn. Trái lại, cô bé bên cạnh tôi đang cúi đầu viết gì đó, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu nhìn tôi.

3.

Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, chúng tôi ký hợp đồng rồi lên chuyến bay đặc biệt do tổ chương trình sắp xếp để đến địa điểm thi sơ khảo.

Trước đó, Trần Sâm giữ bí mật mọi thứ liên quan đến nội dung thi.

Trên chuyến bay, tôi tình cờ ngồi cùng hàng với số mười bảy.

“Xin chào, tôi tên Quý Trạch, là một vu sư, có sở trường cảm ứng và đọc tâm.”

Lúc cất cánh, có lẽ để tránh cảm giác ngượng ngùng nên anh ta chủ động chào tôi.

Tôi nhìn chiếc kính râm của anh ta, tháo tai nghe và buộc lòng đáp lại: “Chào anh, tôi tên Hứa Yêu, là — người chuyên buôn bán các đạo cụ ma pháp?”

Anh ta cười ha ha mấy tiếng: “Vừa rồi có nghe cô trả lời bản thân chỉ đoán bừa, tác phong của tổ chương trình này rất khó, nếu không đã không bắt chúng ta ký thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm. Cũng không biết sẽ gặp phải thứ gì ở vòng sơ khảo nữa đây.”

“Thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm?”

Đều là lỗi của tôi, vừa rồi không chịu đọc kỹ hợp đồng, cứ thế hồ đồ ký tên tự bán mình. Nghĩ đến đây, tôi không khỏi tức giận: “Quá đáng nhất là hành vi tịch thu điện thoại di động!”

“Đúng, sau khi bước vào cuộc thi, chúng ta chỉ có thể sử dụng duy nhất máy tính bảng do tổ chương trình cung cấp.” Quý Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ, “Nhưng nếu chúng ta có thể lọt vào ba thứ hạng đầu, có lẽ sẽ có đặc quyền.”

“Hầu hết người tiến vào vòng sơ khảo đều có một vài bản lĩnh thật sự, hy vọng có thể chống đỡ qua vòng đầu tiên.”

Tôi không hiểu lắm những gì anh ta nói, đành ngượng ngùng cười đáp lại, đeo tai nghe tiếp tục luyện phim.

Chỉ là khí tức trên người anh chàng này khiến tôi cảm thấy rất thoải mái, vì vậy trước mắt tôi không nghĩ anh ta là kẻ bịp bợm, anh ta chỉ cố làm ra vẻ mà thôi.

4.

Cả chặng đường đều giữ im lặng, đại khái xem hết ba tập phim Chân Hoàn Truyện, âm thanh thông báo đến nơi, máy bay chuẩn bị hạ cánh mới vang lên bên tai tôi.

Vừa ra khỏi sân bay, tôi đã muốn câm nín.

Chờ đã.

Chẳng phải đây là —

Nhà của tôi?

Giang Thành, Vũ Đô.

Dù trải qua nhiều năm, ở đây đã thay đổi triệt để, nhưng khí tức quen thuộc vẫn khiến tôi suýt chút nữa hét lên.

Đi thêm hai dặm nữa là có thể đến hiệu thuốc của tôi rồi.

Nhưng nhắc mới nhớ, sau tai nạn lần đó, đã một trăm năm rồi tôi chưa về đây.

“Tất cả người chơi chú ý.”

Giọng của Trần Sâm phát ra từ chiếc loa bên đường.

“Các bạn đã đến nơi thi vòng sơ khảo, thành phố ma Vũ Đô. Tại đây đã xảy ra một vụ thảm sát bi thảm nhất trong lịch sử, hàng trăm người mất mạng chỉ trong một đêm, kể từ đó không còn ai sống ở đây, vậy nên mới có tên gọi là thành phố ma.”

“Nhưng vì đã qua nhiều năm, đến giờ vẫn chưa tra ra nguyên nhân dẫn đến thảm họa.”

“Nhiệm vụ chính lần này là tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra ở thành phố ma vào một trăm năm trước. Nhiệm vụ phụ là phá bỏ lời nguyền tại đây.”

“Thân ái nhắc nhở: mời các bạn tự dời bước đến khách sạn ở trung tâm thành phố để ở. Sau khi tiến vào địa điểm thi đấu, tổ chương trình sẽ không đi theo ghi hình nữa, thay vào đó sẽ phát sóng trực tiếp vòng sơ khảo thông qua máy bay không người lái và các camera cố định để đảm bảo không có góc chết. Xin hãy thận trọng từ lời nói cho đến hành động.”

“Các thí sinh chú ý, truyền thuyết kể rằng, khi màn đêm buông xuống, thành phố ma sẽ có một diện mạo khác. Nói không chừng chỉ có những nhà ngoại cảm thật sự mới có thể sống sót và tìm ra đáp án tại thành phố ma này. Chúc mọi người may mắn.”

Sau một tiếng bíp dài, không còn động tĩnh nào khác.

Tôi nhìn lên bầu trời, còn chưa đầy một giờ nữa là đến lúc trời tối.

Quê hương cũ trước mắt tôi giờ đã là một thành phố bị bỏ hoang vắng vẻ, trong tầm mắt nhìn không ra một chút dấu vết nào của sự sống.

Khoảnh khắc đặt chân lên vùng đất Giang Thành này, một loại khí tức quái dị, nhớp nháp và nặng nề cứ quanh quẩn trong lòng tôi.

Đây không còn là Giang Thành mà tôi biết.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!