Đường Tam trùng sinh – C.68

Chương 68: Thiên Hồ Chi Nhãn

Thiên Hồ Chi Nhãn? Đường Tam trong lòng hơi động.

Năng lực này nghe qua dường như là cao tầng đại khí thượng đẳng cấp! Thiên Hồ Yêu Vương thậm chí còn là một trong hai nhà tiên tri vĩ đại của Tổ Đình. Đó chính là tồn tại đỉnh phong tại toàn bộ đại lục.

Không nghĩ tới, Độc Bạch vậy mà được truyền thừa loại Yêu Thần biến này. Nếu mình cũng có thể thu được lạc ấn này, tiến hành dung hợp Thiên Hồ Chi Nhãn và Linh Tê Tâm Nhãn một chút, có thể khiến Linh Tê Tâm Nhãn tiến hóa được hay không?

Lợi ích mà Linh Tê Tâm Nhãn mang lại rất rõ ràng. Nâng cao tinh thần lực. Cải thiện thị lực. Đồng thời có thể dò xét bí mật của nguyên tố. Thậm chí ở một mức độ nhất định có thể tìm lành tránh dữ.

Vấn đề duy nhất là, hiện tại không thể nâng cấp Linh Tê Tâm Nhãn một cách dễ dàng. Bởi vì lúc trước nó đã dung hợp với Ưng Nhãn.

Đường Tam vốn nghĩ rằng, trong tương lai còn cần tiếp tục thôn phệ huyết mạch chi lực của Bạch Đầu Chuẩn Yêu và Linh Tê Lộc Yêu. Như vậy mới có khả năng nâng cấp Linh Tê Tâm Nhãn.

Nhưng lúc này nghe đến năng lực Thiên Hồ Chi Nhãn, hắn không khỏi cảm thấy kỳ quái. Nếu bản thân tiếp tục dùng Linh Tê Tâm Nhãn dung hợp với những năng lực Yêu Thần biến phương diện thị giác, vậy có khiến Linh Tê Tâm Nhãn phát sinh biến chất không? Thiên Hồ Chi Nhãn rất có thể là năng lực thiên phú mạnh nhất ở phương diện này. Khẳng định là một lựa chọn không tồi!

“Quan lão sư, Độc Bạch hắn là mấy giai?” Đường Tam tò mò hỏi.

Quan Long Giang nói: “Tam giai. Tất cả các Thiên Hồ ở thời điểm mới sinh ra đều là nhất giai, vô cùng yếu ớt. Hơn nữa số lượng người thừa kế huyết mạch Thiên Hồ rất ít. Từ trước đến nay luôn được coi trọng.

Độc Bạch hiện tại được biết đến là nhân loại duy nhất có được truyền thừa Thiên Hồ biến. Điều này phải chú ý giữ bí mật, tuyệt đối không được nhắc tới bên ngoài.”

Đường Tam vội vàng gật đầu: “Hắn không sao chứ?”

Quan Long Giang nói: “Không sao. Khi hắn sử dụng Thiên Hồ biến, tinh thần lực của bản thân vô cùng ổn định. Ở giữa sẽ sinh ra…”

Nói tới đây, hắn tạm dừng lại: “Ngươi trước tiên hãy nghỉ ngơi đi. Sau khi hắn khá hơn, ta sẽ bảo hắn tới xin lỗi ngươi.”

“Không cần, không cần. Khiến hắn bị thương, người cần xin lỗi là ta mới đúng.” Đường Tam có chút lúng túng nói.

Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt của những học viên khác nhìn hắn đều có phần ngạc nhiên. Thực hiển nhiên, hắn cũng không phải là người thứ nhất bị Độc Bạch thăm dò.

Nhưng có thể khiến Độc Bạch chịu thiệt thì hắn đúng là một trong số ít người.

Lão sư cùng các học viên đi rồi, Đường Tam mới thở phào nhẹ nhõm. Độc Bạch chuyện này, khiến cho đánh giá của hắn đối với Cứu Rỗi học viện lại tăng lên một bậc.

Huyết mạch Thiên Hồ, đây hẳn cũng là huyết mạch cao cấp trong toàn bộ Yêu Quái tộc. Cho dù huyết mạch của Độc Bạch không đủ thuần túy, không thể so sánh với Thiên Hồ yêu chân chính. Nhưng Quan Long Giang lúc trước đã nói, hắn là con người duy nhất được truyền thừa Thiên Hồ biến. Chỉ một điểm này thôi cũng có thể thấy được hắn quan trọng nhường nào.

Có thể vào được Cứu Rỗi học viện, được tổ chức Cứu Rỗi trọng điểm bồi dưỡng, e rằng không có ai là người bình thường!

Năng lực thiên phú của các học viên khác nhất định cũng đều rất mạnh. Đơn giản chỉ xét về huyết mạch, Phong Lang Biến của hắn chắc chắn là yếu nhất trong tất cả mọi người.

Tinh thần của Độc Bạch bị thương, vấn đề đầu tiên Đường Tam phải đối mặt chính là không có ai dẫn hắn đi mua đồ dùng sinh hoạt.

Ngay lúc hắn định chịu đựng thiền định trên chiếc giường gỗ tối nay, cửa phòng lần thứ hai vang lên tiếng gõ.

“Mời vào.” Đường Tam đứng lên, từ trong phòng ngủ đi ra ngoài.

Cánh cửa bị đẩy ra, một bóng người nhỏ nhắn xinh đẹp bước vào.

Đây là một thiếu nữ nhìn qua có vẻ nhiều tuổi hơn Đường Tam một chút, hẳn là bằng tuổi với Mỹ công tử. Nàng buộc tóc đuôi ngựa cao trên đầu, làn da trắng trẻo, đôi mắt to màu xanh lam nhìn qua vô cùng xinh đẹp. Khi cười lên, trên mặt còn mang theo hai lúm đồng điếu dễ thương.

“Xin chào.” Đường Tam chủ động chào hỏi.

“Chào ngươi, ta là Trình Tử Chanh. Ta tới dẫn ngươi đi mua đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.” Trình Tử Chanh cười hì hì nói.

“Vậy làm phiền ngươi.” Đường Tam mỉm cười nói. Các lão sư suy nghĩ thật chu đáo!

Trình Tử Chanh cười nói: “Không phiền, không phiền. Ngươi cứ coi như là một lời cảm ơn đi.”

“Cảm ơn?” Đường Tam ngẩn người.

Trình Tử Chanh gật đầu một cái, nói: “Đúng nha! Độc Bạch cái tên kia đáng ghét chết đi được, ỷ vào Thiên Hồ Chi Nhãn của mình suốt ngày nhìn trộm. Thật muốn dạy dỗ hắn, hừ!”

Đường Tam rõ ràng cảm nhận được sát khí từ trên người nàng, không khỏi âm thầm cảm thán.

Thật sự không thể đắc tội với nữ nhân a! Tuổi tác bao nhiêu cũng đều giống nhau.

Trình Tử Chanh cười nói: “Lần này thật tốt, ngươi khiến hắn chịu thiệt. Lão sư nói hắn không thể sử dụng Thiên Hồ Chi Nhãn ít nhất là nửa tháng. Đáng đời!”

Đường Tam cười khổ nói: “Ta cũng không cố ý. Thương tích của hắn không nghiêm trọng chứ?”

“Không có việc gì, Thiên Hồ Chi Nhãn được mệnh danh là khí vận chi tử, vận khí rất tốt. Không dễ xảy ra đại sự. Ngươi làm hắn bị thương khiến chúng ta cũng thấy lạ. Bình thường chúng ta cũng muốn chỉnh đốn hắn, nhưng luôn gặp phải vài tình huống kỳ quặc, đành để tên kia chuồn mất.

Hơn nữa, thời điểm ai mà muốn đối phó với hắn thì đều sẽ gặp xui xẻo. Thật đáng ghét! Ngươi cũng phải cẩn thận. Ngươi làm hắn bị thương, cần phải chú ý tới vận khí của mình. Có điều ngươi có thể làm hắn bị thương, chứng tỏ vận khí của ngươi hẳn là không tệ.”

Còn có cách nói này sao?

Khí vận chi tử?

Vận khí của Độc Bạch là vô dụng trên người hắn, Đường Tam có thể lý giải được điều này.

Dù sao hắn cũng từng là Thần vương chuyển thế, loại chuyện vận khí này ở trên người hắn rất khó sinh ra tác dụng xấu.

Hắn đi tới nơi này, vốn chính là nghịch thiên mà đi. Hắn có thể mang theo ký ức kiếp trước trùng sinh tại đây, đối thủ chân chính cần đối mặt chính là Vị Diện Chi Chủ của vị diện này.

Đừng nói vận khí của Độc Bạch, cho dù là vận khí của Thiên Hồ Yêu Vương e rằng cũng không có cách nào ảnh hưởng đến hắn.

“Đi thôi, ta đưa ngươi đi.” Trình Tử Chanh vẫy vẫy tay với hắn rồi xoay người bước ra ngoài.

Đường Tam đi theo Trình Tử Tranh ra khỏi Cứu Rỗi học viện. Theo con đường cũ mà Trương Hạo Hiên từng dẫn hắn đến, đi về phía tiểu trấn.

“Chúng ta tới nơi nào mua đồ?” Đường Tam hỏi.

Trình Tử Chanh nói: “Trong trấn của chúng ta có đồ dùng sinh hoạt bình thường. Nếu là thứ đồ đặc biệt hoặc vật quý giá thì phải vào thành mới có. Nhưng ngươi cũng không cần phải vào trong thành đi.”

Đường Tam trong lòng thầm nghĩ: Ta rất muốn vào trong thành, còn muốn tới khu trung tâm nữa! Ta muốn uống trà sữa.

Nhưng vừa mới đến nơi này, trước tiên vẫn nên làm quen với hoàn cảnh, không vội vào thành.

“Được được.” Hắn gật đầu đồng ý.

Trình Tử Chanh nói: “Quan lão sư bảo ta giới thiệu một chút về học viện tiểu trấn cho ngươi. Trong trấn của chúng ta có hơn một nghìn tám trăm hộ gia đình, với khoảng năm sáu nghìn người. Trong số chủng quần nhân loại phụ thuộc chúng ta, đây có thể coi là quy mô tương đối lớn. Sở dĩ mọi người tụ tập ở chỗ này chủ yếu là để phục vụ cho Gia Lý học viện. Điều này ngươi biết chứ.”

Đường Tam nói: “Trưởng trấn lão sư trước đây đã nói qua cho ta.”

Trình Tử Chanh nói: “Tiểu trấn chủ yếu phụ trách cung cấp các loại đồ vật mà học viện Gia Lý cần hàng ngày. Đôi khi, còn phải giúp đỡ học viên của Yêu Quái tộc tại Gia Lý học viện tiến hành tu luyện. Cho nên chúng ta cũng có Bồi Luyện đoàn chuyên biệt của học viện.”

“Bồi Luyện đoàn của học viện? Đó là cái gì?” Đường Tam kinh ngạc hỏi.

Trình Tử Chanh nói: “Ý nghĩa như tên, chính là bồi luyện cùng những yêu quái đó. Bồi luyện có thể kiếm được một chút thu nhập, đây là một trong những thu nhập quan trọng của trấn. Cung cấp các loại phục vụ khác cho học viện cũng giúp kiếm thêm được một ít thu nhập. Toàn bộ học viện tiểu trấn đều phải dựa vào Gia Lý học viện mà sống.”

“Việc bồi luyện, có thể gặp nguy hiểm hay không?” Đường Tam hỏi.

Trình Tử Chanh nói: “Bình thường thì không có. Nếu phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì không thể tránh được. Học viên của Gia Lý học viện đối với nhân loại chúng ta cũng không có địch ý gì. Hơn nữa chúng ta còn cùng bọn hắn bồi luyện, cũng là giúp bọn hắn nâng cao thực lực.”

Đường Tam gật đầu nói: “Nghe vậy, dường như ngươi có ấn tượng rất tốt đối với Gia Lý học viện.”

Trình Tử Chanh nhìn hắn một cái rồi nói: “Về sau ngươi sẽ biết. Nói tiếp về tiểu trấn đi.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!