Đường Tam trùng sinh – C.49

Chương 49: Bách Điểu Đầu Lâm*

Người mặt hổ còn xuất hiện nhanh hơn so với tưởng tượng của Đường Tam, mục đích của Đường Tam đã đạt được, đồng thời Đường Tam cũng càng ngày càng hiểu rõ, tổ chức Cứu Rỗi có lẽ không mạnh. Một tổ chức mạnh mẽ và nghiêm ngặt, sẽ không dễ dàng tìm đến, âm thầm khảo sát hắn càng là lựa chọn tốt hơn. Nguyên nhân chính là do bọn họ cực kỳ thiếu nhân tài, mà bản thân hắn tuổi còn nhỏ đã có thực lực tứ giai, làm sao có thể không coi trọng?

Trên mặt lộ ra nụ cười nhạt, Đường Tam gật đầu nói: “Chúng ta có thể bắt đầu chưa ?”

Hai mắt người mặt hổ híp lại, quay lại nhìn vợ chồng Vương Diên Phong. Vương Diên Phong chậm rãi kéo vợ lui lại, nhường một khoảng không gian không quá rộng trong phòng.

Người mặt hổ vừa muốn mở miệng, hắn đột nhiên cảm thấy mối nguy. Thanh quang lóe lên, đạo Phong Nhận đã đến trước mặt hắn.

Lưỡi Phong Nhận này trông không lớn, nhưng nó rất cứng, đến nỗi Phong Nhận vốn có màu lục lam nhạt lại trở thành màu lục lam và rất sắc bén.

Người mặt hổ nhấc tay nhanh như chớp, hướng về phía Phong Nhận bắt lấy. Cảnh tượng khiến hắn kinh sợ trong nháy mắt đã xảy ra.

Phong Nhận cách hắn trong gang tấc, ngay lúc sắp đả thương hắn thì bất ngờ ngừng lại, rất đột ngột, hoàn toàn trái với quy luật vận động.

Trong lòng bàn tay tên người mặt hổ được bao phủ bởi một lớp lông có hoa văn, rõ ràng là lòng bàn tay phình lên, nhưng chỉ bắt được khoảng trống.

Ngay lúc này, Phong Nhận màu xanh lam lần thứ hai tăng tốc, nó gần như ngay lập tức ở trước mặt người mặt hổ.

Trong tình huống này, người mặt hổ không thể tránh được.

“A”

Âm thanh kêu trầm thấp được phát ra từ miệng của người mặt hổ. Làn khí cùng âm thanh phát ra, Phong Nhận nổ mạnh, mặt nạ của người mặt hổ cũng theo đó nứt ra. Sau một chiêu này, người mặt hổ thực sự bị thiệt thòi đôi chút.

Vương Diên Phong đứng bên cạnh thấy rất rõ, cái Đường Tam thực sự phóng ra không phải là một đạo Phong Nhận, mà là hai. Phong Nhận đầu tiên là xoay tròn bay ra, dựa vào tốc độ xoay cao đã khiến cho Phong Nhận lơ lửng giữa không trung. Đường Tam đã luyện tập qua kỹ năng này với Vương Diên Phong, ngay cả khi Vương Diên Phong tự hỏi cũng không thể thực hiện được như Đường Tam, tùy ý điều khiển Phong Nhận dừng lại nơi muốn dừng.

Sau đó, đạo Phong Nhận thứ hai bay ra, đập vào Phong Nhận thứ nhất đang dừng, hai đạo Phong Nhận cùng nhau bùng nổ, tạo ra những vụn Phong Nhận nhỏ hơn, trở thành một cuộc tấn công bao trùm. Nếu người mặt hổ không gầm thổi bay một ít Phong Nhận, hắn sẽ còn chịu thiệt nhiều hơn nữa.

Mặt nạ của người mặt hổ bị phá vỡ, để lộ một khuôn mặt cương nghị, hắn rõ ràng có chút ngạc nhiên. Giây tiếp theo, hắn thấy có hai đạo Phong Nhận bắn ra từ trong tay Đường Tam, hướng thẳng tới hắn.

Đôi mắt của người mặt hổ ngưng tụ, trên người tản ra ánh sáng xanh đậm, trong phút chốc, nhiệt độ trong toàn bộ căn phòng dường như giảm xuống mấy độ. Lông xanh đậm trên tay hắn trở nên sậm màu hơn, hai cánh tay cũng trở nên tráng kiện hơn. Nhưng mà, sau khi hắn thi triển Yêu Thần biến , dường như chỉ có bàn tay và cánh tay là thay đổi, các bộ phận khác của cơ thể không có gì biến hóa.

Phong Nhận không tiếng động, trông như nó bị bắn lệch xẹt qua hai bên của người mặt hổ, người mặt hổ không hề thả lỏng cảnh giác. Hắn không cần nhìn bằng mắt cũng có thể cảm nhận được hai Phong Nhận bay vòng về sau chém vào hướng lưng chính mình.

Cho dù đó là Phong Nhận treo lơ lửng trước mắt hay Phong Nhận bay vụt theo vòng cung, hắn đều cảm thấy mở mang tầm mắt.

Khi Quỷ Quỷ báo với hắn về tình huống của Đường Tam, hắn vẫn có chút khó tin, một đứa trẻ chỉ có chín tuổi có thể liên tục chiến thắng vài tên Yêu Quái tứ giai? Nhìn vậy thì hắn cũng đâu khác gì thiên phương dạ đàm*. Nhưng giờ khắc này, hắn có phần tin tưởng, chỉ riêng là kỹ năng này đã đủ để khiến hắn cảm thấy chấn động. Nếu tất cả những điều này đều do Vương Diên Phong dạy, thì Vương Diên Phong kia cũng rất khó lường ! Dĩ nhiên, nếu so sánh thì Đường Tam càng quan trọng hơn, Đường Tam càng trẻ tuổi, thì tiềm năng phát triển của hắn sẽ càng lớn hơn trong tương lai.

Tại thời điểm đầu óc người mặt hổ đầy suy nghĩ, Đường Tam vẫn đang lặng lẽ phóng ra những Phong Nhận. Những chiếc Phong Nhận màu lục lam này tưởng như vô hình, nhưng lại có thể khiến người mặt hổ cảm thấy bị uy hiếp.

Hai Phong Nhận đầu tiên bay ra, không giống như người mặt hổ tưởng tượng là chém vào sau lưng hắn, mà là thực sự tan ra, xẹt qua nhiều chỗ sau lưng hắn. Hắn đã sớm ngưng tụ Băng Thuẫn phía sau lưng, nhưng không phát huy được tác dụng phòng thủ.

Đường Tam liên tục phóng ra mười hai đạo Phong Nhận, thanh quang lượn lờ trong khắp phòng. Những Phong Nhận này không phá hủy những đồ vật trong phòng, tất cả đều tập trung vây quanh người mặt hổ.

Cách điều khiển Phong Nhận kỳ lạ như vậy, người mặt hổ vẫn là lần đầu nhìn thấy, chính ngay lúc này, hắn đã chọn chủ động tấn công.

Hai tròng mắt người mặt hổ ngay lập tức biến thành màu xanh đậm, một đôi hổ chưởng* được bao quanh bởi sương băng. Mũi chân hắn nhấn trên mặt đất một chút, khí tức cường đại nháy mắt bùng nổ, độ ấm trong phòng kịch liệt giảm mạnh, bề mặt cơ thể của hắn xuất hiện một lớp giáp băng. Hắn hoàn toàn không để tâm đến những Phong Nhận đó, mà trực tiếp lao thẳng về phía Đường Tam.

Tốc độ bổ nhào về phía trước cực nhanh, Hổ Phác* !

Mà những Phong Nhận đang lơ lửng trong không trung, trong khoảnh khắc của người mặt hổ bắt đầu phát động, giống như bị kích thích, tất cả đều bắn về hướng người mặt hổ.

Người mặt hổ cũng không để ý chúng, tiếp tục tấn công, giáp băng trên cơ thể lại ngưng tụ thêm vài phần. Mắt thấy đối phương, người mặt hổ sắp vồ tới trước mặt Đường Tam, Đường Tam lúc này mới di chuyển. Người mặt hổ chỉ cảm thấy hoa mắt, Đường Tam trước mặt biến mất, tựa như người đứng đó lúc nãy chỉ là một bóng ma.

Cùng lúc Đường Tam vụt đi, Phong Nhận cũng đã tới.

Vương Diên Phong cùng Khâu Tĩnh đứng bên ngoài xem mà bất ngờ không dứt. Họ không thể tin vào mắt mình. Mười hai Phong Nhận bay tán loạn trong không trung trước kia, lúc này đang được sắp xếp thành một hàng ngay ngắn, lần lượt chém tới cùng một vị trí trên lưng người mặt hổ.

Đây là thủ pháp Bách Điểu Đầu Lâm!

Với tinh thần lực của Đường Tam hiện giờ, đương nhiên không thể kiểm soát được trăm đạo Phong Nhận, nhưng chỉ có mười hai, hắn vẫn có thể dễ dàng thực hiện.

Thủ pháp Bách Điểu Đầu Lâm, bách điểu tại phi, nhân lâm tắc tụ*. Đối mặt với sự phòng thủ vững chắc của đối thủ, tấn công tập trung vào một điểm!

Chưa kể đến việc Phong Nhận của Đường Tam vốn đã bị nén lại, cho dù là một Phong Nhận bình thường, liên tiếp mười hai phát vào cùng một vị trí cũng sẽ tuyệt đối không thoải mái.

“Ầm” một tiếng, Phong Nhận đầu tiên nổ tung. Ngay khi người mặt hổ muốn quay người lại, thì Phong Nhận thứ hai đã lao tới.

Hai Phong Nhận liên tiếp bùng nổ khiến hắn loạng choạng. Tận lực đỡ lấy đạo thứ ba, thứ tư!!

Cùng với ánh sáng xanh lấp lánh, giáp băng trên lưng của người mặt hổ bị oanh tạc không ngừng, để những mảng sương băng và những cơn gió mạnh liên tục xuất hiện. Hắn chỉ muốn làm một động tác đơn giản là xoay người, nhưng cũng không thể làm được.

Trong lòng hắn vô cùng kinh hãi, nhưng hết lần này đến lần khác đều không có biện pháp.

Càng quan trọng hơn là, khi Phong Nhận thứ năm rơi xuống, giáp băng phía sau hắn sẽ vỡ tan. Hắn chỉ có thể cố gắng đề tụ* huyết lực tiếp tục cường hóa giáp bang, nhưng thân thể lại bị oanh kích từng bước hướng về phía trước.

Đường Tam âm thầm cảm thấy, khi Phong Nhận thứ chín rơi xuống, thân hình người mặt hổ đã bị đánh văng vào tường. Giáp băng trên người đột nhiên vỡ tan. Ba Phong Nhận cuối cùng không đánh xuống, mà lặng lẽ tiêu tán trên không trung.

Trong lúc nhất thời, trong cả ngôi nhà gỗ lượn lờ các nguyên tố gió và băng, như thể nơi này vừa trải qua một trận bão tuyết.

Người mặt hổ bị đánh văng vào tường chỉ cảm thấy lưng đau nhói, khí huyết trào trong lồng ngực nhất thời không kìm được.

Hắn chợt xoay người, cơ thể hắn đã thay đổi. Nói một cách chính xác, khi lưỡi Phong Nhận thứ bảy rơi xuống lưng, hắn đã hoàn thành quá trình biến đổi Yêu Thần biến, cơ thể hắn cao đến hai mét rưỡi và được bao phủ bởi lông hổ với vằn lông màu xanh đậm.

————————————————————————–

*Bách điều đầu lâm: trăm chim về rừng.

*Hổ chưởng: bàn tay Người mặt hổ .

*Hổ phác: Hổ vồ.

*Bách điều tại phi, nhân lâm tắc tụ: trăm chim đang bay, người tụ trong rừng.

*Đề tụ: ngưng tụ, dồn lại.

*Thiên phương dạ đàm: chuyện lạ, chuyện không có thật trên đời.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!