Đường Tam trùng sinh – C.1

Chương 1: Tiêu rồi, sẽ bị ăn sao?


“Oa oa, oa oa!” Tiếng khóc yếu ớt vang vọng trong căn phòng hẹp bị thông gió bốn phía. 

Một người phụ nữ ôm chặt đứa trẻ trong ngực, dùng chiếc chăn bông rách để ngăn đứa trẻ khỏi gió lạnh luồng qua cửa ra vào và cửa sổ. Bên trong căn phòng tối tăm, bầu không khí vô cùng âm u. Ngọn đèn giống như lúc nào cũng có thể bị dập tắt. 

“Oa oa!” Đường Tam cố gắng phát ra âm thanh thêm một lần nữa, nhưng cũng chỉ có thể phát ra tiếng khóc. 

Vừa đến thế giới này được mấy ngày, là-mới-chỉ-được-mấy-ngày. Hắn vừa được sinh ra, tròn ba ngày tuổi, nhưng đã sâu sắc cảm nhận được một cảm giác vô cùng tồi tệ.

Hắn từng là Thần Vương mạnh mẽ đứng đầu, vì đi tìm thê tử chuyển thế mà từ bỏ tất cả. Cuối cùng, ngay lúc thần thức sắp tiêu tán, hắn cảm nhận được một tia cảm ứng, thế là hắn đi tới thế giới này. Cho dù hắn mạnh đến mức nào, một khi chuyển thế trùng sinh thì hiện tại cũng chỉ là một đứa bé mà thôi. Quý báu nhất là ký ức của kiếp trước, đáng buồn nhất là ký ức có cường đại hơn nữa cũng không thay đổi được thân thể nhỏ bé yếu ớt này. 

Ba ngày sau khi được sinh ra, ăn sữa của người mẹ mới, hiện tại hắn thậm chí không thể nghe hiểu ngôn ngữ ở thế giới này, dù sao cái này cũng cần thời gian. Nhưng hắn rõ ràng cảm nhận được bản thân trùng sinh đến một thế giới còn gian nan hơn nhiều so với tưởng tượng.

Kiếp trước, nói thế nào thì hắn cũng được sinh ra trong một gia đình thợ rèn, chưa kể cha của hắn còn là cường giả đứng đầu sống ẩn thân, thậm chí hắn còn có được thiên phú cường đại. Nhưng bây giờ, lo lắng lớn nhất của hắn lại là chuyện mình có thể sống sót hay không. 

Cuộc tìm kiếm đường dài trong vũ trụ khiến cho thần thức của hắn chỉ có thể miễn cưỡng lưu giữ được ký ức. Trừ cái đó ra, hắn căn bản không thể làm gì khác. Nhưng hắn có thể cảm nhận được thân thể nhỏ nhoi của mình khổ sở đến mức nào.

Người mẹ này bị thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài dẫn đến thân thể trùng sinh của hắn bị suy dinh dưỡng theo đúng nghĩa đen, ngay cả tiếng khóc cũng thật yếu ớt.

Kiếp trước, hắn cũng có con nên biết đứa trẻ bình thường khóc ra sao! Nhưng bây giờ, đến cả khóc cũng thật chật vật, gần như lúc nào cũng có thể bị tắt thở. Dù hắn chưa từng nghĩ tới mình sẽ trùng sinh đến một gia đình ngậm thìa vàng, nhưng cũng không nghĩ sẽ thảm như vậy.

Thần Vương trùng sinh lại có thể chết bất cứ lúc nào, há chẳng phải kết truyện luôn sao? Khác gì viết một cuốn tiểu thuyết chưa kịp có chương mà đã hết kịch?

Có điều hắn vẫn cảm nhận, hiểu thêm được đôi chút về thế giới này trong ba ngày qua. Lý do hắn cảm nhận được tình cảnh của mình không ổn có quan hệ rất quan trọng với sự hiểu biết này.

Hắn trùng sinh làm nhân loại, ít nhất là một nhân loại không khác gì nhiều so với thế giới mà hắn đã trải qua. Thế nhưng trên thế giới này, nhân loại dường như là tồn tại rất hèn mọn, nói đơn giản chính là – Nô lệ! Nhân loại làm nô lệ cho chủng tộc cao hơn, do đó tình cảnh mới thê thảm như vậy.

Ba ngày qua, hắn chưa thấy mặt cha của mình, chỉ cùng người mẹ này sống nương tựa lẫn nhau. Mỗi ngày sẽ có người khác lặng lẽ mang thức ăn tới cho mẹ để hai người duy trì sự sống. Vẻ mặt của mọi người đều đờ đẫn, hoặc nói là tê liệt, dường như họ đã quá quen thuộc với hoàn cảnh trước mắt. Dù sao thì Đường Tam cũng có trí nhớ kiếp trước nên thần trí của hắn ở thế giới này mạnh hơn so với người bình thường.

Trong khi đó, lý do khiến hắn không học được ngôn ngữ của thế giới này là vì nhân loại ở đây rất ít nói chuyện và giao lưu, nếu có cũng chỉ nói mấy chữ đơn giản. 

“Có lạnh không?” Khoé miệng của Đường Tam co giật một chút, nhịn không được lại “oa oa” khóc hai tiếng.

“Tiểu Vũ, nếu nàng chuyển thế, nhất định phải phù hộ cho tướng công của nàng nha! Không nói những cái khác, trước tiên phù hộ cho tướng công của nàng có thể sống sót. Nếu không, chúng ta thật sự không có cách nào đoàn tụ một nhà được nữa.” Cơ thể suy yếu khiến hắn tiếp tục vô thức chìm vào giấc ngủ.

Một tháng ròng rã trôi qua trong tình trạng mơ mơ màng màng. Mỗi ngày ăn một chút sữa, cuối cùng hắn cũng không bị chết đói, nhưng thân thể nhỏ nhoi vẫn suy yếu. Đường Tam dựa vào nhận thức đánh giá cơ thể này: “Kinh mạch thật là nhỏ bé mỏng manh!”

Đã qua một tháng, e là cân nặng của cơ thể yếu ớt này chỉ khoảng năm đến sáu cân*, tương đương với một đứa trẻ sơ sinh bình thường ở kiếp trước.

(*cân: nửa kg) 

“Rầm!”

Cánh cửa mỏng tang đột nhiên mở ra. Đây là âm thanh lớn nhất mà Đường Tam nghe được kể từ khi đến thế giới này. Hắn theo bản năng mở to mắt nhìn. Một gã có thân hình cường tráng từ ngoài cửa bước vào. Nhìn thấy bộ dáng của gã, Đường Tam không khỏi có chút ngẩn người, bởi vì đó không phải là bộ dáng của nhân loại. Ở thế giới hắn từng biết có rất nhiều quái vật, nhưng con quái vật này lại có chút mới mẻ.

Gã vào đây hẳn là giống đực, cơ thể tương tự thân người, cao khoảng hơn hai mét, phía trên lại mọc ra một cái đầu sói, răng nanh nhe ra, trên thân mang theo mùi tanh nhàn nhạt. Vóc dáng cường tráng đó gần như làm nát khung cửa.

“Một tháng rồi, giao cho ta.”

Người sói gầm nhẹ nói với người mẹ. Mẹ Đường Tam ôm chặt lấy hắn, nước mắt trong hốc mắt lập tức chảy xuống. Một tháng, Đường Tam xem như có thể nghe hiểu một chút ngôn ngữ của thế giới này. Hiện tại trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả.

“Thứ người sói muốn rõ ràng chính là ta. Muốn giao ta ra làm gì? Ăn sao?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!