Như đã từng yêu – C.5

Chương 5: Sự cố trên phố

Tiểu Vũ vừa ra khỏi phòng ngủ của Đường Tam đã thấy một màn đặc sắc. Trên bàn thức ăn còn nghi ngút khói, từ góc độ của cô chính là hình ảnh Đường Tam đang đè lên người Phương Mộc Triết.

Cô sửng sốt, hắng giọng một chút: “Ê hèm, hai người đang làm gì vậy?”

Nghe tiếng cô, hai người đàn ông lập tức buông nhau ra. Đường Tam một bộ dáng đĩnh đạc đi đến kệ lấy chén. Phương Mộc Triết gãi đầu ngồi ngay thẳng trên ghế ăn.

Ánh mắt Tiểu Vũ nhìn Phương Mộc Triết đầy bất thiện. Cô lặng lẽ rửa mặt, định bụng sẽ rời đi ngay nhưng Đường Tam không dễ dàng thả người. Có mặt Phương Mộc Triết cô cũng không muốn làm anh mất mặt. Đường Tam ra hiệu Tiểu Vũ ngồi ghế cạnh anh.

Phương Mộc Triết ngồi đối diện thấy Đường Tam tự nhiên gắp thức ăn cho Tiểu Vũ. Anh ta bĩu môi, ăn tiếp phần của mình.

“Đường tổng, không ngờ anh nấu ăn ngon như vậy. Cô nào lấy được anh là phúc ba đời.” No bụng, Phương Mộc Triết bắt đầu nói dong nói dài.

“Ai bảo người tôi yêu không thích nấu ăn.” Đường Tam sâu kín nói.

Hai đôi ánh mắt như có như không nhìn cô gái nào đó đang vùi đầu ăn sáng.

Phương Mộc Triết vừa mở cửa phòng vệ sinh đã bị Đường Tam đẩy ngược vào trong. Tiếp theo, cơn đau nhói dưới bụng khiến anh ta suýt ngã nhào xuống đất, hô hấp có chút không thông.

Phương Mộc Triết nhịn đau nhe răng nói: “Anh có ý gì? Tôi đã nói tôi không có tình ý gì khác với Tiểu Vũ.”

Đường Tam thong thả rửa tay, nhìn cũng không thèm nhìn: “Nếu anh có thì không chỉ đơn giản một cú đấm vậy đâu.”

Nghĩ đến cảnh tối qua, tên đàn ông này say rượu hôn bừa Tiểu Vũ, Đường Tam lại bừng lên lửa giận. Nếu không phải đêm qua nghe anh ta tha thiết gọi tên người khác trong mơ thì chắc chắn anh ta sẽ phải trả giá đắc.

Dù vậy Đường Tam cũng phải động tay cho vơi cục tức này. Tiểu Vũ của anh là người mà ai muốn hôn đều có thể tuỳ tiện hôn ư?

Phương Mộc Triết mơ hồ nhớ ra chuyện tối qua, nhất thời xấu hổ, lập tức xì hơi không dám tức giận. Anh ta ôm bụng đi ra ngoài thì bất chợt nghe tiếng của Đường Tam.

“Cảm ơn!”

Phương Mộc Triết lắc đầu khoát tay: “Tôi cũng chỉ lợi dụng anh mà thôi.”

Đường Tam khẽ cười: “Nếu gặp khó khăn thì trực tiếp gọi cho tôi, trong khả năng nhất định không chối từ.”

Phương Mộc Triết ừ một tiếng rồi bước ra, trong thâm tâm thầm khinh thường, còn không phải bảo anh ta sau này đừng có làm phiền Tiểu Vũ hay sao. Nhưng có câu nói này của Đường Tam, tương lai nhất định anh ta sẽ có thêm trợ giúp.

Dù mục đích ban đầu là gì thì mỗi người đều đã đạt được thứ mình muốn, cần chi truy cứu quá nhiều.

Tiểu Vũ khó hiểu nhìn bộ dáng hơi cúi người của Phương Mộc Triết nhưng ngại Đường Tam, thêm chuyện đêm qua khiến cô tức giận nên chẳng nói gì với anh ta.

Phương Mộc Triết tự biết mình có lỗi nhưng vô cùng khó xử với thế giằng co giữa Đường Tam và Tiểu Vũ. Anh ta cười gượng với Đường Tam rồi ngồi lên ghế lái phụ. Thật ra đắc tội với phụ nữ còn đáng sợ hơn nhiều.

Cả đoạn đường không một ai lên tiếng. Đường Tam đưa hai người đến công ty của Phương Mộc Triết rồi lập tức rời đi.

Tiểu Vũ vô thức nhìn xe anh dần đi xa, trong lòng có chút mất mát.

“Tiểu Vũ…” Phương Mộc Triết ngượng ngùng kéo lại chú ý của cô, “Cái đó… Đêm qua, anh xin lỗi.”

Tiểu Vũ giẫm chân anh ta một cái, xoay người bước vào công ty.

Phương Mộc Triết đuổi theo cô: “Em đừng tức giận như vậy. Anh cũng khổ tâm lắm.”

Tiểu Vũ nhận ra nét đượm buồn nơi đáy mắt Phương Mộc Triết, không đành lòng im lặng: “Hai người lại sao rồi?”

Phương Mộc Triết u sầu: “Cậu ấy đá anh rồi.”

Tiểu Vũ không mấy ngạc nhiên, thứ tình yêu cấm kỵ không được chúc phúc của bọn họ nếu không đủ mạnh mẽ thì không thể vượt qua giông bão.

Cô vỗ vai an ủi Phương Mộc Triết: “Có lẽ anh ấy có nỗi khổ riêng. Hai người yêu nhau như vậy…”

Nói đến đây Tiểu Vũ chợt sững người. Trước đây cô cũng từng nói những lời tương tự với Đường Tam. Hoá ra khi ấy cô cũng cảm thấy bọn họ yêu nhau vô cùng sâu đậm. Là tự cô đa tình mà thôi.

Tan làm, một mình Tiểu Vũ dạo phố đêm. Có lẽ do tâm trạng, nhìn phố xá nhộn nhịp nhưng lòng cô cảm thấy trống rỗng và lạc lõng.

Hôm nay Kiều Tuyết ghé qua thử trang phục. Bọn họ vốn không ưa thích gì nhau nhưng thái độ khi làm việc tương đối hoà hoãn. Kiều Tuyết chỉ nói chuyện công việc nhưng trợ lý của cô ta thì không giống vậy, thái độ kiêu căng khiến người khác khó chịu. Tiểu Vũ không phải loại người hay để tâm đến thái độ của kẻ khác nhưng không biết do vô tình hay cố ý, cô trợ lý này luôn miệng nhắc đến Đường Tam, sợ mọi người không biết phía sau Kiều Tuyết có Đường Tam chống lưng.

Có lúc Tiểu Vũ cảm thấy thắc mắc, Kiều Tuyết sao có thể đi đến đỉnh cao danh vọng cùng một người trợ lý không biết giữ mồm giữ miệng như thế. Kim chủ phía sau cô ta thật sự là một tay che trời rồi.

Nhưng dù người trợ lý nói gì thì Tiểu Vũ cũng để ngoài tai. Chỉ là cuối buổi cô lại thấy Trịnh Lăng đến đón Kiều Tuyết, tất nhiên xe là của Đường Tam. Hài hước thật!

Bên đường bao đôi tình nhân tay trong tay lướt qua. Rõ ràng có nhiều người đang đi một mình nhưng Tiểu Vũ chỉ chú ý đến các cặp đôi mà thôi. Tự nhiên lòng buồn vô cớ!

Bất chợt một bóng người lao nhanh qua, Tiểu Vũ giật mình, vài giây sau mới hoàn hồn nhận ra túi xách bị giật, cả điện thoại và bản vẽ đều ở trong đó. Cô vừa hô hoán cướp vừa chạy đuổi theo, mới được vài bước thì đế giày cao gót bị gãy, cô cứ thế trợt chân ngã xuống lề đường.

Một người đàn ông từ đâu xuất hiện ân cần hỏi han, những người khác thấy không có gì cũng tản ra bỏ đi.

Tiểu Vũ đau mắt cá chân đến túa mồ hôi, nhất thời chưa phản ứng kịp với người đàn ông lạ đang giúp đỡ mình. Đến khi bàn tay khiếm nhã như vô tình chạm vào đùi mới khiến cô cảnh giác, nén đau từ chối sự giúp đỡ của gã ta.

Gã hau háu nhìn Tiểu Vũ. Cô gái trước mắt quá mức xinh đẹp khiến gã không kiềm chế được sờ mó một chút, không ngờ bứt dây động rừng.

“Ông mà không đi ngay là tôi la lên đó.” Tiểu Vũ gằn giọng cảnh cáo gã.

“Thì sao chứ, vợ yêu.”

Tiểu Vũ trợn mắt nhìn gã, gặp phải biến thái rồi.

Đường Tam như mọi khi dừng xe dưới căn hộ của Tiểu Vũ. Anh chau mày nhìn đồng hồ rồi nhìn khung cửa sổ tối đen, bình thường giờ này đèn nhà cô luôn sáng. Một cảm giác bất an quanh quẩn trong lòng anh.

Anh sốt ruột gọi điện thoại cho cô, chuông reo hồi lâu nhưng không ai bắt máy. Anh gọi vài lần đều là như vậy, đến lần gần nhất thì đối phương trực tiếp ngắt máy. Tiểu Vũ dù giận anh, chán ghét anh nhưng nhất định sẽ không bỏ qua điện thoại của anh.

Đường Tam nóng lòng xuống xe đi vào chung cư, vừa sải bước vừa gọi điện lần nữa. Lần này điện thoại được nối máy.

“Em đang ở đâu?” Không đợi bên kia lên tiếng, anh đã hỏi vội.

“Cô ta bị tai nạn, đang cấp cứu. Tút tút tút…” Giọng con trai xa lạ vọng ra, nói xong lập tức ngắt máy.

Đường Tam gọi lại lần nữa, hiển nhiên đối phương đã tắt máy luôn rồi.

Anh siết chặt điện thoại, chửi tục một câu, tiếp tục lại phòng bảo vệ, xác thực Tiểu Vũ chưa quay về mới vội vàng quay lại xe, vừa lái vừa gọi điện thoại cho Ngô Thiên.

Anh lái xe đến bệnh viện gần đó, vào phòng cấp cứu hỏi thăm, không có tin tức của cô. Trên đoạn đường từ công ty về nhà cô, bệnh viện gần nhất chỉ có cái này. Dù vô cùng lo lắng nhưng anh bắt buộc bản thân phải tỉnh táo. Anh chợt nhớ đến một người.

“M… nó, tôi muốn kiện cô ta. Cô ta nhất định phải bồi thường tổn thương tinh thần cho tôi.” Gã đàn ông gào lên với đồng chí cảnh sát.

Cảnh sát đã hiểu đầu đuôi ngọn ngành. Nhìn cô gái xinh đẹp đang im lặng ngồi đằng kia, nhìn lại gã đàn ông vẻ mặt thô bỉ, dĩ nhiên anh ta tin tưởng tính chân thật của ai hơn. Nhưng sự thật đúng là Tiểu Vũ đã đánh gã, còn động cơ sàm sỡ thì… không có bằng chứng.

Tiểu Vũ vừa đau vừa mệt ngồi ở đó nghe tiếng gào rống của gã. Cô vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại chuyện trên phố lúc ấy, gã nói với mọi người cô là vợ gã, còn đòi bắt cô về nhà. Vậy mà cũng có người tin thật, nghĩ là mâu thuẫn gia đình. Gã túm lấy cô, không biết khi ấy lấy đâu ra sức lực, cô đập mạnh túi xách lên người gã, cũng chẳng hiểu nỗi, gã đâu yếu ớt đến nỗi bị đập một cái liền ngã. Cứ thế lăn ra ăn vạ.

Một bóng người chậm rãi ngồi xổm trước mặt Tiểu Vũ, bàn tay thon dài ấm áp nắm lấy tay cô.

“Đừng sợ, anh ở đây.”

Giọng nói của anh dành cho cô luôn ôn nhu như vậy. Giây phút này, mọi nỗ lực kiên cường của cô như sụp đổ. Mắt cô phiếm hồng nhìn anh.

Đường Tam thật muốn lập tức ôm cô vào lòng an ủi. Anh đã nghe hết mọi chuyện, người anh yêu chắc hẳn đã rất sợ hãi. Anh nhìn cô một lượt.

“Em không bị thương chứ?”

Tiểu Vũ lắc đầu nhìn anh. Từ khi thấy anh, cô dường như quên hết cả đau đớn.

“Chờ anh một chút, được không?” Đường Tam khẽ hỏi.

Tiểu Vũ gật đầu. Cô tin tưởng, có anh ở đây thì sẽ không còn ai dám khi dễ cô nữa.

Đường Tam đi về phía gã đàn ông còn đang đôi co với đồng chí cảnh sát, lý lẽ rất hùng hồn.

Một cảnh sát muốn ngăn anh lại thì bị sếp của mình xuất hiện từ khi nào lắc đầu ra hiệu.

“Chúng ta không thể đắc tội người đàn ông này. Chỉ cần không chết người là được. Ai bảo gã ta trêu chọc người không nên chọc nhất.”

Anh cảnh sát trẻ nhìn người đàn ông trầm ổn đầy khí chất lãnh đạm kia, một thân tây trang cao quý, không khó đoán là một nhân vật lớn.

“Tôi là bạn trai cô ấy.” Đường Tam nhã nhặn tự giới thiệu. Anh ôn hoà như thế nhưng tự nhiên gã thấy trong lòng sợ hãi. Ánh mắt đó quá sắc bén. Nhất thời gã ngưng gào rống.

“Nghe nói bạn gái tôi đánh ông. Ông muốn kiện cô ấy?” Anh tiếp tục hỏi.

“Đúng… đúng… Tôi muốn giúp đỡ cô ta, ai ngờ cô ta không biết điều còn đánh tôi… Cậu xem… cô ta hung dữ như vậy… cậu bỏ quách cho rồi.” Không biết tại sao giọng nói của gã ta trở nên lắp bắp.

“Ừm. Là cô ấy không đúng. Lẽ ra cô ấy không nên đánh ông như vậy.”

Đường Tam chậm rãi nói. Gã đàn ông âm thầm vui mừng, nhưng rất nhanh gã đã bị một cú đạp thật mạnh té thẳng xuống đất, bên tai vang lên giọng nói từ tốn của Đường Tam.

“Như vầy mới đúng.”

“Mày dám…” Gã ôm chân đau nhói, không ngờ Đường Tam dám đánh gã tại sở cảnh sát.

“Chồng của cô ấy? Tỉnh mộng đi.” Đường Tam lại nhấc chân, cú đạp này khiến gã không dám hít thở vì quá đau, không còn sức để lên tiếng, chỉ có thể rên rĩ lăn lộn dưới đất.

“Luật sư của tôi ở bên ngoài.” Đường Tam ném lại một câu rồi đi về phía Tiểu Vũ.

Cô tròn mắt nhìn anh. Đường Tam xoa tóc cô.

“Thoải mái không?”

Tiểu Vũ nhịn cười, gật đầu. Đúng là sảng khoái.

Cô vui đến nỗi quên mất chân bị thương, đứng dậy mới cảm thấy cơn đau từ mắt cá chân truyền đến. Đường Tam chú ý, ấn vai cô ngồi lại ghế, lần nữa ngồi xổm xuống tháo giày cô ra.

Cổ chân trái của Tiểu Vũ bị sưng đỏ. Tiểu Vũ chột dạ không dám nhìn anh. Đường Tam không nói gì, đứng dậy khom người bế ngang cô lên.

Tiểu Vũ lần này cũng rất phối hợp, mặc kệ anh ôm mình rời khỏi sở cảnh sát.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!