Như đã từng yêu – C.17

Chương 17: Rung động

Nắng mai xuyên qua ô cửa sổ, Tiểu Vũ vô thức kéo chăn trùm kín đầu. Nhưng rất nhanh tấm chăn đã bị kéo xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn còn đang say ngủ.

“Tiểu Vũ, mau dậy đi. Chúng ta còn có buổi hẹn hò.” Giọng nói của đàn ông trầm thấp vang lên bên tai.

“Không muốn, anh bế em cơ.” Tiểu Vũ ngái ngủ làm nũng.

Chẳng mấy chốc đã có đôi tay rắn chắc bế bổng cô lên. Tiểu Vũ hài lòng dụi đầu vào ngực đối phương, nhếch môi cười, hé mắt nhìn sườn mặt của người yêu.

“Tiểu Tam, thật là đẹp trai nha!”

Đường Tam khẽ cười, cúi đầu muốn hôn lên môi cô. Tiểu Vũ rất phối hợp, còn chu môi chờ anh…

“Reng! Reng!”

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên, Tiểu Vũ giật mình tỉnh dậy. Lúc này nhịp tim của cô vẫn đang đập thình thịch. Hoá ra chỉ là mơ thôi! Hai má cô nóng ran, định thần nhìn lại xung quanh.

Cô đang nằm trên sô pha ngoài phòng khách. Trên ghế đối diện còn có một bộ chăn gối đã được gấp gọn gàng. Tiểu Vũ nhớ lại chuyện trời mưa tối qua. Vậy Đường Tam…

Một giây sau ánh mắt của cô đã thấy tờ giấy bắt mắt để trên bàn. Nét chữ thật lưu loát ngay ngắn “Anh về trước. Lát nữa sẽ đến đón em.”

Đi rồi sao? Tiểu Vũ vỗ mặt mình. Trời ơi, cô để cho người đàn ông khác ở trong nhà qua đêm! Dù hai người chẳng làm gì kỳ lạ nhưng cảm giác không được bình thường à nha!

Đến phòng bếp, cốc vỡ đã được quét dọn sạch sẽ. Tiểu Vũ thầm mắng, sao cô có thể ngủ như con heo chết như vậy! Động tĩnh gì cũng không hay biết, thật xấu hổ mà!

Tiểu Vũ xuống lầu chờ Đường Tam. Không lâu sau đã thấy chiếc xe đạp quen thuộc. Anh đã thay đồ mới, vẫn áo sơ mi mộc mạc bình thường. Chỉ là trong mắt Tiểu Vũ hôm nay có chút khác lạ, cố che giấu cảm xúc không nhìn anh nhiều hơn, ngoan ngoãn ngồi lên ghế sau.

Xe lăn bánh, Tiểu Vũ lại ngước nhìn bóng lưng của anh. Nghĩ đến giấc mơ buổi sáng, mặt không khỏi đỏ lên. Sao cô lại mơ một giấc mơ kỳ lạ như vậy! Cô thật sự chưa từng có ý nghĩ không nên với anh, nhiều hơn chỉ là cảm kích. Nếu là một người khác, có lẽ cô cũng sẽ hành động như vậy. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ tự an ủi của cô, trên đời này không có nếu như. Bất quá giấc mơ kia cứ quấy nhiễu suy nghĩ của cô. Tiểu Vũ miên man nghĩ ngợi, nhập tâm đến mức Đường Tam gọi mấy lần cũng không nghe. Đến khi xe đạp dừng lại ven đường cô mới ngây ngốc bừng tỉnh, ngượng ngùng nhìn khuôn mặt có vẻ khó hiểu của anh.

“Có chuyện gì sao?” Cô lí nhí hỏi.

“Em muốn ăn món gì?” Đường Tam cũng không hỏi nhiều, chỉ nhìn đôi má hây đỏ của cô.

Tiểu Vũ chợt nhận ra bọn họ đã đến con đường chuyên bán đồ ăn sáng. Cô nhanh chân nhảy xuống xe, bỏ lại một câu “Để em đi mua” rồi chạy mất. Đường Tam dõi theo bóng lưng cô, khẽ cười.

Trong lúc chờ chủ quán gói đồ, Tiểu Vũ cố gắng ổn định lại tâm trạng bất thường của mình. Cô mua hai phần bánh bao và sữa đậu nành.

Xe tiếp tục lăn bánh. Khi đến gần trường học, Tiểu Vũ ngồi sau kéo vạt áo của anh.

“Anh cho em xuống chỗ này được rồi.”

Đường Tam nhíu mày, nghiêm túc hỏi: “Tại sao?”

Tiểu Vũ đáp không nghĩ ngợi: “Mọi người sẽ nhìn thấy.”

Đường Tam lại hỏi: “Em để ý?”

Tiểu Vũ thật lòng trả lời: “Không phải… Em sợ người khác bịa chuyện gây phiền phức cho anh.”

Suy cho cùng thì hình tượng của Đường Tam trong lòng mọi người là một chàng trai si tình với thanh mai trúc mã của mình, hai người mới chia tay không lâu mà anh đã đi cùng cô gái khác, dù giữa bọn họ không có gì nhưng người khác nhất định sẽ đàm tiếu.

Đường Tam thờ ơ đáp: “Cây ngay không sợ chết đứng. Nếu anh cho em xuống giữa đường như vậy thì chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Tiểu Vũ im lặng không nói gì thêm. Đường Tam cứ vậy chở Tiểu Vũ đến tận cổng trường. Dĩ nhiên chuyện này đã lọt vào mắt không ít người.

Cả buổi học hôm nay, Tiểu Vũ không tài nào tập trung được vì trong đầu cô cứ lập lại giấc mơ lúc sáng, hơn nữa trái tim còn nhen nhóm lên cảm giác kỳ lạ. Diệp Tinh quan tâm hỏi han, Tiểu Vũ chỉ lắc đầu, bản thân cô cũng không biết mình bị gì.

Diễn đàn bát quái của trường rất nhanh đã đăng tin Đường Tam đưa Tiểu Vũ đi học. Dù bây giờ anh rất ít xuất hiện trong trường nhưng chủ đề về anh luôn rất hot, ai bảo anh vừa có ngoại hình, vừa có thực tích và tính cách mà mọi cô gái ham muốn.

Đối diện với sự tò mò của Diệp Tinh, Tiểu Vũ khẳng khái nói: “Không phải như cậu nghĩ đâu.” Tiểu Vũ bắt đầu kể lại mọi chuyện với Diệp Tinh, phản ứng của cô nàng chỉ là “học trưởng quả là một người có trách nhiệm”, hai mắt tỏa sáng như thể anh đang đứng trước mặt vậy.

Đến chiều Đường Tam đúng giờ đến đón Tiểu Vũ tan học. Cô ngồi lên yên xe của anh trước ánh mắt soi mói của vài người. Đi được một đoạn cô mới bớt căng thẳng, ngập ngừng mở miệng nói với anh về mấy tin đồn trên diễn đàn trường.

Đường Tam có vẻ chẳng mấy quan tâm: “Chúng ta không thể sống theo miệng lưỡi thiên hạ. Chỉ cần em không thấy phiền là được. Anh chẳng sao cả.”

Tiểu Vũ quả thật không sợ người ta đàm tiếu về mình, cô chỉ không muốn người khác đặt điều về anh. Bất quá có vẻ anh cũng chẳng để tâm.

Hôm nay Đường Tam đưa Tiểu Vũ đến cửa nhà, đảm bảo mọi thứ vẫn ổn anh mới rời đi. Chẳng hiểu sao cả buổi tối tâm trạng của cô rất vui, còn vẽ được vài bản phác họa. Con người ta vui vẻ thì hiệu suất công việc quả thật rất tốt.

Nằm trên giường, lăn qua lộn lại mấy vòng, trong đầu Tiểu Vũ không ngừng hiện lên dáng vẻ của Đường Tam. Cô nắm điện thoại, chần chừ mãi cũng gửi cho anh một tin nhắn: “Cảm ơn anh, ngủ ngon.”

Đường Tam bên này đang day day huyệt thái dương vì đau đầu, anh còn đang bận bịu với mớ giấy tờ công việc. Điện thoại “ting ting” báo tin nhắn, anh mở ra xem, khoé môi vô thức cong lên ý cười.

“Ngủ ngon, mai lại gặp.”

Không lâu sau Tiểu Vũ nhận được tin nhắn hồi đáp. Cô cảm thấy lòng mình như đang nở hoa. Đúng vậy, mai gặp!

Hôm nay Tiểu Vũ đã không còn ngượng ngùng như trước. Cô mặt một chiếc váy dài ngang gối, ngắm mình thật kỹ trong gương xem đã ổn chưa. Sao có cảm giác giống như hẹn hò vậy, cô thầm nghĩ rồi lại đỏ mặt.

Đến giờ ăn trưa, Tiểu Vũ lúng túng hỏi Diệp Tinh xem cô nàng từng thích anh chàng nào chưa. Diệp Tinh nhanh chóng bắt được trọng điểm, ám muội hỏi: “Cậu và học trưởng thật sự…”

Nghe Diệp Tinh nói huỵch toẹt ra như vậy khiến Tiểu Vũ kinh hãi, vội che miệng cô nàng: “Cậu nhỏ tiếng chút đi. Tớ… thật ra tớ… có vẻ hơi thích anh ấy.”

Diệp Tinh cũng phối hợp nhỏ giọng: “Nói rõ xem nào.”

Tiểu Vũ bắt đầu xoắn xuýt: “Tớ cũng không rõ nữa, chỉ là cảm giác có chút kỳ lạ…”

Tiểu Vũ thành thật kể về cảm giác mong chờ, ấm áp khi ở gần anh, thậm chí cô còn hay nghĩ về anh, mỗi lần như vậy tâm trạng sẽ rất vui.

Diệp Tinh gật gù: “Vậy là đúng rồi. Cậu rơi vào lưới tình mất rồi. Còn học trưởng thì sao?”

Nghe Diệp Tinh hỏi như vậy, Tiểu Vũ thoáng chốc ngẩn người. Anh thì sao? Cô nghiêm túc suy nghĩ. Anh quả thật rất tốt với cô, nhưng dường như cái tốt của anh luôn có lý do. Nghĩ kỹ lại, thật sự anh chẳng có ý gì mập mờ với cô cả.

Tiểu Vũ trầm tư, sắc mặt vô thức ủ dột. Diệp Tinh nhìn một cái liền hiểu, cái này là tương tư đơn phương rồi.

Diệp Tinh khoác vai Tiểu Vũ: “Quản anh ấy nghĩ thế nào làm gì, cậu cứ thẳng thắn hỏi anh ấy. Cậu xinh đẹp như vậy, tớ không tin anh ấy không đổ gục.”

Tiểu Vũ nhìn Diệp Tinh, có cảm giác không đáng tin chút nào: “Cậu quên rồi sao, thanh mai trúc mã của anh ấy là hoa khôi của trường.” Sắc đẹp ở đây cơ bản không quan trọng.

Diệp Tinh bĩu môi: “Trong mắt tớ cậu đẹp hơn hẳn vị học tỷ đó. Hơn nữa chẳng phải bọn họ đã chia tay rồi sao?”

Tiểu Vũ lại rơi vào trầm tư. Mặc dù cô luôn cảm thấy Kiều Tuyết không xứng với Đường Tam, nhưng ai biết được tình cảm trong lòng anh thế nào, anh vẫn còn yêu cô ta nhiều hay không, dù sao thì bọn họ cũng đã bên nhau nhiều năm.

Diệp Tinh thở dài: “Hạnh phúc là do mình nắm bắt. Học trưởng bây giờ là hàng độc thân rất hot đấy, cậu mà không tranh thủ coi chừng người khác nhảy vào đoạt đi mất, lúc đó đừng có ôm tớ khóc hu hu.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!