Như đã từng yêu – C.16

Chương 16: Mưa to, nhà lại cúp điện

Đường Tam nhìn rõ biểu cảm của Tiểu Vũ, không biết tại sao, thậm chí lúc này anh cảm thấy cô thật đáng yêu, có chút muốn trêu chọc cô, nhưng rốt cuộc vẫn không đành lòng.

Anh không nhịn được giơ tay búng nhẹ lên trán cô: “Em nghĩ gì thế? Trông anh giống hạng người xấu lắm sao?”

Tiểu Vũ liếc anh một cái, nhất thời không hiểu đây là tình huống gì, vô thức hỏi: “Sao anh lại có những thứ này?”

Đường Tam lấy lại dáng vẻ nghiêm túc, trầm giọng nói: “Trần Bân ở trọ cùng khu với anh. Nói ra thì chuyện này bắt nguồn từ anh. Em còn nhớ đám người tập kích anh trong hẻm nhỏ không. Tên cầm đầu gọi là Lỗ ca, hắn muốn trả thù.”

Anh nói ngắn gọn, cũng không giải thích nhiều. Tiểu Vũ hoàn toàn không biết, lúc biết chuyện này lòng anh nóng như lửa đốt thế nào đâu. Sáng sớm anh đã đến lớp của Tiểu Vũ, rốt cuộc cũng tóm được kẻ gửi hộp giấy, nhưng tên này chỉ là sinh viên nhận tiền gửi đồ thôi. Kẻ đứng sau lại là bọn lưu manh Lỗ ca.

Đường Tam ngắm nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt. Với dung mạo thế này, quả thật rất dễ lọt vào tầm ngắm của mấy kẻ háo sắc.

Anh không nhịn được, dè dặt hỏi: “Bạn trai của em đâu? Anh ta biết chuyện này không?” Nói ra hai chữ “bạn trai” này, trong lòng anh rõ ràng có cảm giác kỳ lạ khó diễn tả.

Tiểu Vũ còn đang suy nghĩ những lời anh nói về việc Lỗ ca nhắm vào mình, theo bản năng trả lời: “Em không có bạn trai.”

Đường Tam kinh ngạc khi nhận được câu trả lời. Đã chia tay rồi sao? Anh muốn quan sát thêm nhưng chỉ thấy cô nhíu mày nhìn hộp giấy, rõ ràng là trả lời trong vô thức. Bất giác môi anh hơi nhếch lên, có lẽ bản thân anh cũng không biết mình đang cười khẽ.

“Em còn sống ở chỗ cũ không? Ở một mình?” Đường Tam hỏi tiếp.

“Vâng.” Tiểu Vũ đáp, không biết có nên nói chuyện này với người lớn không. Nếu nói ra thì chắc chắn không thể tự do như bây giờ nữa.

“Trước mắt việc đi lại của em sẽ do anh phụ trách.”

“Hả?” Tiểu Vũ lúc này mới kinh ngạc nhìn anh. Có phải cô nghe nhầm không?

“Chuyện này là do anh liên lụy đến em. Không cần từ chối. Hơn nữa Lỗ ca là một gã biến thái, ai mà biết gã sẽ làm gì.” Đường Tam đường hoàng nói, trong mắt loé lên chút lạnh lẽo.

Tiểu Vũ khẽ rùng mình, nghĩ đến mấy bức ảnh kia, mặt không khỏi đỏ lên. Đúng là kẻ biến thái. Nghĩ tới nghĩ lui, trước mắt chỉ có thể nghe theo lời Đường Tam. Như lời anh nói, anh cũng có liên quan đến chuyện này, nghĩ vậy nên Tiểu Vũ không thấy ngại nữa.

Đường Tam đưa Tiểu Vũ về đến chung cư. Gặp bác bảo vệ, ông ấy tò mò nhìn Đường Tam, rõ ràng ông ấy đang hiểu lầm quan hệ giữa Tiểu Vũ và Kỳ Viễn nên nghĩ Tiểu Vũ là cô gái không đứng đắn. Nhưng bác bảo vệ không nói gì, chỉ đưa cho cô một kiện bưu phẩm.

Tiểu Vũ nhìn bưu phẩm trong tay, địa chỉ người gửi vô cùng xa lạ, nhưng người nhận đúng là tên cô. Một chút nghi hoặc loé qua, nhưng Tiểu Vũ rất nhanh đã không nghĩ nhiều, cô vội chào tạm biệt Đường Tam, ôm bưu phẩm lên chung cư.

Căn chung cư này có an ninh tương đối tốt, phải được người sống ở đây thông báo trước với bảo vệ thì người lạ mới được đi vào. Đến đây Tiểu Vũ xem như cảm thấy an toàn. Nhưng khi cô mở kiện bưu phẩm, nhìn thấy vật bên trong, sắc mặt lập tức trắng bệch, cơ thể không nhịn được khẽ run…

Đường Tam ấn chuông cửa, rất nhanh người bên trong đã lao ra. Nhìn khuôn mặt không chút huyết sắc của Tiểu Vũ, anh cảm thấy trong lòng rất khó chịu, rõ ràng cô đã bị dọa cho kinh sợ.

Tiểu Vũ không ngờ Đường Tam đến nhanh như vậy, tóc anh đều mướt mồ hôi. Giây phút nhìn thấy anh, cô như thấy được cái phao cứu sinh, trái tim cũng thả lỏng một chút, suýt nữa thì bật khóc rồi.

“Đừng sợ, có anh ở đây!” Đường Tam đặt tay lên vai cô, nhẹ giọng an ủi.

“Bọn chúng thật quá đáng!” Tiểu Vũ mím môi, muốn mắng nhưng không biết phải mắng thế nào, chỉ có thể buông một câu ủy khuất.

“Để anh vào xem. Nếu em sợ thì ở ngoài này chờ anh.”

“Không, em ở phía sau anh là được.” Lúc này chỗ nào có anh mới là nơi cô cảm thấy an toàn.

Nghe chút ỷ lại trong lời nói của Tiểu Vũ khiến Đường Tam hơi rung động, thậm chí có cảm giác muốn ôm cô vào lòng để an ủi. Nhưng quan hệ giữa bọn họ hiện tại vô cùng bình thường, làm như vậy không thích hợp, không khéo còn khiến cô hiểu lầm là anh đang lợi dụng cô.

Vào phòng khách, Đường Tam đã thấy ngay kiện bưu phẩm rơi trên đất. Anh đến gần, còn Tiểu Vũ đã nhích ra xa, đứng tựa vào tường, thấp thỏm nhìn anh.

Trong kiện bưu phẩm là xác một con mèo đen vô cùng thê thảm, trước khi chết rõ ràng là nó đã bị tra tấn tàn bạo. Nhìn thấy cảnh này, máu nóng xọc thẳng lên đầu Đường Tam. Ánh mắt của anh thoáng chốc trở nên lạnh lùng. Anh nhanh tay thu dọn xác mèo và kiện bưu phẩm, còn chu đáo giúp cô làm sạch sàn nhà. Hương nước lau sàn đã xua đi mùi tanh tưởi của xác mèo.

Nhìn một loạt hành động của anh, Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng. Nãy giờ cô chỉ dám đứng nhìn từ xa, ai bảo cô nhát gan cơ chứ! Lúc này cô mới bừng tỉnh, vào bếp rót cho anh cốc nước. Nhưng ông trời hôm nay muốn trêu gan của cô. Không biết bên ngoài đã kéo mây từ lúc nào, đột nhiên “đoàng!” một tiếng, cả căn nhà tối đen. Tiểu Vũ giật mình đánh rơi chiếc cốc, không nhịn được hét lên một tiếng. Quá giống phim kinh dị rồi! Xác mèo đen, đêm mưa sấm chớp, cúp điện, sau đó thì… bóng người xuất hiện trong ánh đèn mờ ảo.

Tiểu Vũ suýt chút nữa thì ngất luôn, cũng may giọng Đường Tam đúng lúc vang lên.

“Em không sao chứ?”

Đường Tam đang chiếu đèn điện thoại đứng ở cửa phòng bếp. Lúc nãy anh nghe tiếng cốc vỡ, sợ cô bị thương.

Tiểu Vũ xua tay bảo mình không sao, muốn che giấu vẻ thất thố, ngồi xổm xuống định thu dọn mảnh vỡ, ngồi rồi mới thấy mình thật ngu ngốc. Ai lại nhặt mảnh vỡ trong bóng tối?

“Cẩn thận chứ!” Đường Tam không nhịn được la lên.

Anh bước đến ngồi xuống trước mặt cô. Kỳ thật hai người mang dép trong nhà, cũng không sợ mảnh sứ vỡ đâm vào chân. Chỉ là hành động tiếp theo của Đường Tam khiến bản thân anh cũng cảm thấy khó hiểu. Anh đặt điện thoại vào tay Tiểu Vũ rồi bế cô như bế công chúa ra phòng khách. Quả là hành động dư thừa!

Nhưng lúc này không một ai lên tiếng, chỉ có tiếng mưa to đập vào cửa kính, át đi tiếng tim đập thình thịch của ai kia. Tiểu Vũ không hề bài xích, ngược lại có cảm giác an tâm, dường như còn có chút thích thú.

Thả Tiểu Vũ xuống ghế sô pha, Đường Tam lúc này mới ý thức được hành động không hợp lẽ thường của mình. Nhưng bóng tối đã che đi hết vẻ ngượng nghịu, anh ngồi xuống một chiếc ghế khác. Hương thơm từ trên người cô vẫn còn vương vấn nơi chóp mũi anh.

Một khoảng im lặng đến lạ lùng. Rốt cuộc vẫn là Đường Tam lên tiếng, anh hỏi trong nhà có đèn dự phòng hay nến không.

Tiểu Vũ chán nản lắc đầu. Đây là khu chung cư cao cấp, hiếm khi bị cúp điện. Hơn nữa nơi này ban đầu là do Kỳ Viễn sắp xếp, những thứ ít sử dụng này cơ bản cô chẳng biết đặt ở đâu, cứ lắc đầu xem như không có vậy.

Trời bên ngoài càng lúc càng mưa tầm tã. Bóng đêm bên khung cửa sổ càng thêm phần tĩnh mịch. Không khí cũng bắt đầu lạnh dần.

Nương theo ánh đèn điện thoại, Tiểu Vũ lấy ra hai chiếc chăn, một cái cho mình và một cái cho Đường Tam. Mỗi người ngồi ở một ghế sô pha, chờ có điện, chờ tạnh mưa.

Hai người bắt đầu trò chuyện về những việc đời thường, không khí vô cùng hài hoà.

Nói được một lúc lâu, Đường Tam chỉ nghe được câu trả lời mơ hồ của cô. Hoá ra Tiểu Vũ đã ngủ thiếp đi. Đường Tam nhìn cô gái nhỏ vùi người trong chăn, yên tĩnh nhắm mắt ngủ, nhất thời cảm thấy trong lòng ấm áp. Anh khẽ mỉm cười, nhìn mưa bên ngoài không hề có dấu hiệu muốn tạnh, chậm rãi nhắm mắt lại.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!