Như đã từng yêu – C.14

Chương 14: Từng bước đến gần

Hôm nay là ngày cuối tháng, ánh trăng chỉ còn là hình lưỡi liềm mỏng manh. Con hẻm nhỏ lọt thỏm giữa những căn nhà cao tầng, vài tia sáng le lói qua khung cửa sổ. Nếu không có vài bóng người đang hoạt động ở cuối hẻm thì nơi này quả thật vô cùng âm u tĩnh mịch.

Bình thường sẽ không ai chui vào một nơi như vậy khi trời sập tối.

Diệp Tinh hốt hoảng nhìn Tiểu Vũ, vội vàng nắm chặt tay cô, nhỏ giọng nói: “Cậu điên à? Chúng ta báo cảnh sát thôi.”

Tiểu Vũ gạt tay Diệp Tinh, lòng nóng như lửa đốt: “Không kịp nữa! Điện thoại có mạng không?”

Diệp Tinh gật đầu nghe lời Tiểu Vũ, tay cầm điện thoại không ngừng run rẩy, chớp mắt đã thấy Tiểu Vũ lao vào con hẻm.

Những người bên trong dường như đang rất hăng say nên không để ý có người đi vào. Dù sao thì bọn chúng cũng là băng nhóm đầu gấu nổi tiếng của khu này, chẳng mấy người dám đắc tội với chúng. Chúng nhận tiền làm việc cho người ta, không cần biết lý do, chỉ cần trả nhiều tiền là được. Như tên thanh niên đen đủi trước mắt này, không quen biết không thù hằn nhưng vẫn phải chịu quyền cước của chúng. Nhìn hắn nho nhã như vậy nhưng sức phản kháng cũng thật lớn, còn phản công trúng bọn chúng. Bất quá một người sao chọi lại nhiều người, rốt cuộc cũng phải nằm chịu đòn đó thôi. Thói côn đồ thành quen, càng đánh càng hưng phấn.

“Cho chừa cái tội tranh giành phụ nữ với người có tiền.” Một tên trong số đó bỡn cợt nói, chân lại đạp thêm một cú.

Người đang nằm dưới đất hiện tại chỉ có thể co người chịu đòn, rõ ràng bị đánh không nhẹ.

Tiểu Vũ nhìn thấy cảnh tượng này, máu nóng dồn lên não, mọi sợ hãi đã bay biến đâu mất, hai tay siết chặt túi xách trong tay, hét lớn.

“Mau dừng tay!”

Không biết giọng nói của cô có bao nhiêu khí thế nhưng bọn người đó quả thật dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô.

“Chu choa, em gái bị lạc đường sao? Có cần bọn anh đưa về không?” Nhìn thấy người đẹp, một tên trong số đó huýt sáo trêu ghẹo, có cảm giác mồi ngon dâng đến miệng.

“Nếu không ngại đến đồn cảnh sát thì đi thôi.” Bỏ qua nhịp tim đập dồn dập của mình, Tiểu Vũ nhướng mày bình tĩnh đáp trả, giơ điện thoại trong tay, thản nhiên nói, “Từ lúc các người kéo vào đây thì tôi đã gọi báo cảnh sát.”

“Quy u quy u ~”

Tiểu Vũ vừa dứt lời thì còi xe cảnh sát đúng lúc vang vọng gần đó. Hiển nhiên là quá đột ngột, bọn người đó đưa mắt nhìn nhau. Kỳ thật chúng chỉ nhận tiền cảnh cáo tên thanh niên này một trận mà thôi. Một tên nhuộm tóc vàng nhìn như kẻ cầm đầu phất tay ra hiệu. Cả đám kéo nhau bỏ chạy, trước khi đi còn không quên nhìn chằm chằm Tiểu Vũ.

“Cô em thú vị lắm!” Tên tóc vàng gằn giọng nói.

Tiểu Vũ không nói gì, chờ bóng dáng đám người đó biến mất khỏi con hẻm, cô mới thở dồn dập, rõ ràng là rất sợ hãi. Chờ đến khi người nằm dưới đất lom khom bò dậy, Tiểu Vũ mới hoàn hồn chạy lại giúp đỡ.

“Học trưởng, anh không sao chứ?”

Đường Tam lắc đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt rồi cụp mắt xuống. Anh chống tay đứng dậy, quần áo đầu tóc xộc xệch vô cùng thê thảm, trên mặt có vài chỗ sưng đỏ.

Chậc, khuôn mặt đẹp trai này! Bọn người đó chẳng biết quý trọng tài nguyên gì cả!

Diệp Tinh ở đầu hẻm lú đầu nhìn vào, nhanh miệng hối thúc.

“Chúng ta lập tức rời khỏi đây đi. Anh đi được không?” Tiểu Vũ quan tâm hỏi, kỳ thật giữa bóng tối, cô không nhìn rõ ánh mắt âm trầm của anh.

“Còn đi được, chưa bị gãy xương.” Đường Tam đáp, cúi người định nhặt chiếc ví rơi dưới đất.

“Để em để em.” Tiểu Vũ nhanh tay nhặt giúp anh rồi vô thức nắm tay anh choàng qua vai mình, rõ ràng là muốn đỡ anh đi.

Ngay khoảnh khắc đó, Đường Tam lập tức cứng đờ người. Cảm giác này… Trong đầu anh không khỏi nhớ lại hình ảnh môi chạm môi lần trước. Hương thơm thiếu nữ vờn quanh chóp mũi anh.

“Sao vậy?” Thấy anh không động đậy, Tiểu Vũ khó hiểu ngẩng đầu nhìn.

Tia sáng xuyên qua ô cửa kính, chiếu rọi đôi mắt long lanh xinh đẹp của thiếu nữ. Đường Tam hơi ngẩng người, bất giác nhấc bước chứ không phải thu tay lại.

Kỳ thật âm thanh lúc nãy là tiếng phát ra từ điện thoại chứ chẳng có cảnh sát nào đang đến cả. Trái tim nhỏ của Diệp Tinh vẫn còn sợ hãi, không ngờ Tiểu Vũ trông yếu đuối như vậy nhưng lại tràn đầy tinh thần trượng nghĩa. Cô nàng nào biết Tiểu Vũ lúc đó thật sự lo lắng, chỉ sợ chậm một chút thì Đường Tam sẽ bị đánh thêm một cái. Đây là lần đầu tiên Tiểu Vũ liều mình giúp đỡ người khác như vậy.

“Muộn rồi, anh đưa hai em về.” Ra đến đầu ngỏ, ánh đèn đường trở nên sáng rực hơn bao giờ hết, Đường Tam lúc này mới rút tay ra khỏi vai Tiểu Vũ, nhận lấy xe đạp từ chỗ Diệp Tinh.

Hai cô nàng ngây ngốc nhìn nhau rồi nhìn Đường Tam. Nếu không phải mặt anh có vài chỗ sưng đỏ thì ai mà nghĩ người vừa bị đánh là anh.

Tiểu Vũ không nhịn được hỏi: “Không phải bọn em nên đưa anh đến bệnh viện kiểm tra mới đúng sao?”

Đường Tam nghe vậy khẽ cong khoé môi: “Anh không sao, chỉ bị thương ngoài da. Còn chưa nói lời cảm ơn hai em. Cảm ơn nhiều nhé!”

Cười mỉm cũng đẹp trai hút hồn như vậy! Diệp Tinh không nhịn được âm thầm cảm thán, ngoài mặt gật đầu liên tục nói không có gì.

Rốt cuộc cả ba cùng đi bộ đến dưới ký túc xá nữ sinh. Vẫn chưa đến giờ đóng cửa. Tiểu Vũ phải công nhận một điều, Thanh Đại quả nhiên rất hiện đại, quy định của ký túc xá rất thoáng. Mọi người đều trưởng thành cả rồi, phải biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình.

Tạm biệt Đường Tam, Tiểu Vũ theo Diệp Tinh lên phòng cô ấy ngồi một lúc. Lẽ ra Tiểu Vũ nên về chỗ ở của mình, nhưng cô sợ Đường Tam lại muốn đưa mình về, mà anh lại đang bị thương.

Sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá, Tiểu Vũ một mình xuống lầu, đi được một đoạn thì nghe thấy giọng nói tương đối quen thuộc.

“Anh đưa em về.”

Tiểu Vũ giật mình, kinh ngạc nhìn sang ghế đá cách đó không xa. Còn không phải là Đường Tam sao! Thứ lỗi cho cô đi đường mà chẳng nhìn ngó xung quanh.

“Học trưởng, sao anh còn ở đây?” Tiểu Vũ ngây ngốc hỏi.

“Lên xe đi.” Đường Tam không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, chỉ chỉ yên xe đạp phía sau.

Tiểu Vũ hơi chần chừ, một mặt vì nghĩ anh bị thương, mặt khác cô cảm thấy hai người họ cũng chẳng thân thiết lắm, lỡ như có tin đồn không hay.

Đường Tam nói tiếp: “Xem như lời cảm ơn vậy.”

Anh vẫn nhớ Tiểu Vũ không ở ký túc xá trong trường. Anh không biết bình thường cô sinh hoạt thế nào nhưng nghĩ đến việc một cô gái xinh đẹp như Tiểu Vũ đi một mình trên phố đêm, sao anh có thể yên tâm được chứ?

Người ta đã nói như vậy, Tiểu Vũ không tiện từ chối, nếu không có vẻ cô quá hẹp hòi. Cô nhanh chóng ngồi lên yên sau xe đạp.

Sau khi chắc chắn Tiểu Vũ đã ngồi vững, Đường Tam bắt đầu đạp xe. Tuy nói không gãy xương nhưng phần cơ vẫn bị đánh trúng, tốc độ đạp xe chậm hơn hẳn bình thường.

Tiểu Vũ cảm thấy may mắn vì hôm nay không mặc váy, ngồi thẳng đã không quen, nếu ngồi nghiêng không biết sẽ thế nào. Chắc cũng mười năm rồi cô mới ngồi lại xe đạp. Đường phố bây giờ tương đối bằng phẳng, không xốc nảy lắm, Tiểu Vũ chỉ vịn hờ dưới yên người lái.

Ngay trước mắt cô là tấm lưng dày rộng dưới lớp áo sơ mi mỏng manh của Đường Tam. Hơi ngước mắt lên sẽ thấy mái tóc ngắn đen dày và chiếc cổ thon dài ẩn hiện sau cổ áo. Dường như đây là lần đầu tiên Tiểu Vũ nghiêm túc nhìn bóng lưng của một người đàn ông như vậy. Gió nhè nhẹ thổi mùi hương bạc hà qua chóp mũi. Tiểu Vũ lại có cảm giác mơ hồ kỳ lạ, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn.

“Két!”

Tiểu Vũ không kịp phản ứng nhoài người về trước, mặt đập thẳng vào lưng anh.

“Xin lỗi em! Vừa mới có con chó chạy băng qua đường.”

Giọng anh lúc này có chút khàn khàn. Tiểu Vũ ngẩng mặt, thấy anh đang ngoái đầu nhìn mình, ánh mắt có gì đó là lạ. Cô lắc đầu bảo mình không sao, trong lòng thầm nghĩ ở gần anh chẳng có lúc nào suông sẻ… Nhưng mà… nhưng mà… tay cô đang ôm chặt eo anh, bộ ngực còn dán vào lưng anh!

Mặt Tiểu Vũ lập tức nóng ran, nếu là ban ngày sẽ thấy mặt cô ửng đỏ.

“Chúng ta đi tiếp thôi.” Tiểu Vũ cúi mặt, lặng lẽ ngồi thẳng người dậy, đồng thời thu tay lại.

“Ừm.” Đường Tam đáp một tiếng, tiếp tục cho xe lăn bánh.

Tiểu Vũ ngồi phía sau nên không phát hiện vẻ mặt có chút mất tự nhiên của anh. Lúc nãy, khoảnh khắc cô áp người vào lưng anh, anh rõ ràng cảm nhận được như có tia lửa điện chạy qua người mình, tựa như lần chạm môi hôm đó. Chỉ là một sự cố khá bình thường, nhưng sao trong lòng cứ khắc ghi mãi, anh còn nhớ rõ hàng mi cong dài, đôi môi hồng mộng nước như mật ngọt ấy.

Mỗi người đều có sự ngượng ngùng riêng nên cả đoạn đường không ai nói với ai câu nào.

Đường Tam dừng xe dưới chung cư nơi Tiểu Vũ đang sống. Người nào đó lập tức nhảy xuống xe. Nói vài câu chào khách sáo, Tiểu Vũ vẫy tay tiễn Đường Tam về. Lúc này cô mới dám xoay người, vỗ lấy hai má nóng ran của mình. Chắc lại sắp bệnh rồi?

Đường Tam chạy được một đoạn, nhịn xuống xung động muốn quay đầu nhìn. Anh rốt cuộc làm sao vậy? Anh vẫn còn nhớ người đàn ông lần trước đi ăn cùng cô, thậm chí bọn họ dường như còn sống chung. Nghĩ đến đây, ánh mắt anh đột nhiên trầm xuống.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!