Như đã từng yêu – C.13

Chương 13: Lặng lẽ

Mới đó Thanh Hoa đã bước vào mùa mưa, khí trời trở nên ẩm ướt. Tiểu Vũ nhìn nước trút mờ mịt bên ngoài giảng đường, trong lòng cảm thấy có chút tẻ nhạt. Kỳ Viễn vẫn chưa trở về, công việc của cô cũng dậm chân tại chỗ, sinh hoạt hằng ngày trôi qua hết sức bình lặng.

“Dạo này sao cậu cứ ngồi ngẩn người như vậy?” Diệp Tinh đẩy cốc sữa đậu nành còn hơi khói đến trước mặt Tiểu Vũ rồi ngồi xuống.

Tiểu Vũ cầm lên uống một ngụm, toàn thân nhất thời cảm thấy ấm áp: “Tớ không thích trời mưa, cảm giác rất tịch mịch.”

Dường như trời mưa khiến người ta đa sầu đa cảm hơn, dễ bộc lộ cảm xúc tiêu cực hơn.

“Ôi chao, tớ thấy ngoại hình của cậu rất thích hợp làm minh tinh, tâm hồn lại của nhà văn, thế quái nào cậu lại học thiết kế nhỉ?” Diệp Tinh cảm thán, cứ nhìn mãi Tiểu Vũ, mỗi ngày được ngắm nhan sắc này thì chẳng cần vitamin bồi bổ làm gì!

“Cậu tưởng làm minh tinh dễ lắm à? Sao hạng A có được mấy người? Chưa kể cả ngày phải kín kín đáo đáo như tội phạm, làm gì cũng phải thận trọng như nguyên thủ quốc gia. Tớ chẳng có chí lớn như vậy.” Tiểu Vũ nhún vai.

“Nhắc mới nhớ, học tỷ Kiều Tuyết dọn khỏi ký túc xá rồi. Căn phòng “mỹ nữ” giờ không còn ai cả.”

Tiểu Vũ không mấy ngạc nhiên, dù sao Kiều Tuyết cũng đang nhận vai diễn, sinh hoạt bên ngoài sẽ thoải mái hơn, chưa kể… nghĩ đến đây cô lại khó chịu vu vơ.

Diệp Tinh đột nhiên ghé sát vào người Tiểu Vũ, thấp giọng thì thầm bên tai cô: “Tớ còn nghe nói Kiều Tuyết và Đường Tam đã chia tay, đặt dấu chấm hết cho cặp đôi tiên đồng ngọc nữ của trường mình.”

Tiểu Vũ vô thức nhướng mày, đây là sự thật sao? Vì biết rõ nguyên nhân nên cô không quan tâm đến cảm xúc của Kiều Tuyết thế nào, chỉ là trong lòng không ngừng tự hỏi Đường Tam hiện giờ ra sao. Tình cảm trân trọng nhiều năm, người phản bội lại không phải là anh, không biết anh sẽ đau lòng nhiều thế nào?

“Sao lại thất thần nữa rồi?” Diệp Tinh quơ tay trước mặt Tiểu Vũ.

“Tớ chỉ cảm thấy nhân sinh thật khó hiểu. Tại sao không thể đối tốt với nhau, trân trọng những người yêu thương mình.”

Tiểu Vũ nhìn màn mưa ngày càng dày đặc bên ngoài, hơi lạnh khiến cô khẽ rùng mình, bất giác co rụt hai đầu vai.

Lớp học buổi trưa kết thúc, Tiểu Vũ mang tâm trạng không vui bước dọc con đường lát đá dẫn ra bờ hồ sau trường. Đường đi vẫn còn đẫm nước, không khí ẩm ướt thật sự quá mức khó chịu, đang là giờ ăn trưa nên khu vực này chẳng có mấy người.

Tiểu Vũ ngồi xuống ghế đá bên dưới một gốc cây to, vẽ cảnh hồ tĩnh lặng trước mắt. Mỗi khi không vui cô đều có sở thích như vậy.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, đâu đó vang lên giọng nói cãi vã. Tiểu Vũ nhăn mày đè mạnh bút chì trong tay, ngòi bút đáng thương bị gãy mất rồi.

“Tại sao lại tránh mặt anh?”

“Chúng ta chia tay rồi, cơ bản không còn gì để nói.”

“Chỉ một lời chia tay thì em muốn phủi sạch mọi thứ hay sao? A Tuyết, đừng như vậy nữa. Xem như em không niệm tình cũ thì cũng nên quý trọng bản thân mình. Dừng lại trước khi quá muộn.”

“Ha ha, đây là lựa chọn của em. Anh đã không giúp được gì thì cũng đừng can thiệp vào cuộc sống của em.”

“Em…”

“Anh làm gì vậy, buông em ra.”

Âm thanh giằng co vùng vẫy. Tiểu Vũ cảm thấy mình không thể nghe tiếp được nữa. Có nơi nào đó trên người vô cùng khó chịu. Cô khoát ba lô lên vai, bước ra khỏi gốc cây đi nhanh về phía con đường lát đá. Hai người kia dường như không ngờ ở đây còn có người, nhất thời khựng lại, âm thanh vùng vẫy cũng dừng theo.

Nhưng chỉ chốc lát, “Bốp!” Cú tát vang rõ giữa không gian yên tĩnh. Bước chân Tiểu Vũ khẽ dừng. Sau lưng cô vang lên tiếng giày cao gót. Chẳng bao lâu, một bóng người từ phía sau chạy lướt qua người cô, thậm chí không để ý còn va phải vai cô.

Nhìn bóng lưng Kiều Tuyết khuất dần, Tiểu Vũ sửa lại ba lô, ép buộc bản thân tiếp tục bước đi. Phía sau hoàn toàn im lặng, không biết anh đang làm gì, mà cô cũng chẳng muốn để tâm thêm nữa. Quả thật anh rất yêu cô ta, yêu đến mù quáng. Đáng đời!

Bước khỏi con đường lát đá, trời lại đổ mưa. Tiểu Vũ vừa kịp che dù thì mưa bắt đầu trút nước. Cô dừng lại chốc lát, cuối cùng vẫn quay lại con đường đá vừa rồi.

Mưa to như vậy nhưng rất nhanh Tiểu Vũ đã nhìn thấy bóng lưng của Đường Tam thấp thoáng phía sau gốc cây to, chỗ ghế đá cô vừa ngồi khi nãy.

Nước mưa xuyên qua kẽ lá dội thẳng xuống người anh, toàn thân ướt đẫm nhưng anh chỉ lẳng lặng ngồi đó. Tiểu Vũ không bước tiếp nữa, chỉ đứng như vậy lẳng lặng nhìn anh. Từ chỗ đang đứng, Tiểu Vũ không có cách nào nhìn thấy biểu cảm của anh, huống hồ mưa còn to đến thế. Chỉ là bóng lưng anh quá mức cô độc.

Mưa đến nhanh rồi cũng tan nhanh, không biết qua bao lâu, mưa chỉ còn lất quất. Rốt cuộc Tiểu Vũ cũng xoay người cất bước. Người đến người đi, ai có thể quản cuộc đời của ai cơ chứ, nếu đã lựa chọn thì nên tự mình gánh lấy kết quả.

Tay chân bị cóng rồi, buốt giá đến tận tâm can.

Hậu quả của việc xúc động chính là một đợt cảm mạo ghé thăm. Nhưng lần này có Kỳ Viễn nên Tiểu Vũ không quá thảm thiết. Không thể không thừa nhận tay nghề của Kỳ Viễn quá tốt, cả tuần không có một món ăn trùng lặp. Đối với chuyện này, Tiểu Vũ hết sức rầu rĩ.

“Thật hết nói nổi, đã bệnh như vậy còn ham ra ngoài chơi.” Kỳ Viễn đẩy cái chén vừa lau sạch đến trước mặt Tiểu Vũ.

“Không phải vấn đề ham chơi, Darling cứ như vậy sẽ chìu hư dạ dày của Tiểu Vũ, sau này làm sao có thể sống xa Darling được.” Tiểu Vũ làm nũng, lời nói ra cũng tự cảm thấy nổi da gà.

Thế nhưng Kỳ Viễn lại cong cong khoé miệng, tâm trạng như nở hoa, không nhịn được giơ tay xoa tóc Tiểu Vũ: “Ngoan!”

“Xin lỗi đã làm phiền, thức ăn của quý khách đây ạ!” Một giọng nói trầm thấp cất lên.

Nghe giọng nói này, Tiểu Vũ kinh ngạc ngước nhìn. Bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Vũ vừa định mở miệng thì Đường Tam đã quay người dọn thức ăn lên bàn. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị có chút lạnh lùng của anh, Tiểu Vũ mím môi không lên tiếng nữa, lẳng lặng nhìn cái chén trước mắt.

“Chúc quý khách ngon miệng.”

Tiểu Vũ khẽ liếc nhìn Đường Tam đi xa. Cô từng đến đây vài lần nhưng hôm nay là ngày đầu tiên thấy anh làm việc ở đây.

“Cháu biết cậu ta à?” Kỳ Viễn dựa vào ghế, khoanh tay trước ngực nghiêm túc nhìn Tiểu Vũ.

“Học trưởng khoá trên. Tình cờ gặp vài lần.” Nói đến đây, Tiểu Vũ vô thức nhớ lại lần chạm môi kia, chỉ vậy thôi mà mặt hơi nóng rồi.

“Ánh mắt cháu nhìn cậu ta có chút kỳ lạ.” Kỳ Viễn vẫn đang đánh giá áo bông nhỏ nhà mình, trong lòng cảm thấy hơi nghi ngờ, “Cháu thích cậu ta à?”

Thanh niên lớn lên đẹp trai như vậy làm gì, thêm nét lạnh lùng kia nữa, rõ ràng muốn làm mờ mắt mấy cô gái trẻ. Nhìn qua là biết không phải dạng tử tế gì. Hừ! Đáng ghét!

Tiểu Vũ không hề biết những lời trong lòng của Kỳ Viễn, nếu không chắc sẽ té ngửa mất. Thế nhưng Tiểu Vũ lúc này đang giật mình xấu hổ.

“Cậu này, cháu còn nhỏ mà. Hơn nữa học trưởng đã có bạn gái rồi, anh ấy còn rất yêu người bạn gái này, cả trường đều biết.” Tiểu Vũ nhanh chóng phủ nhận theo bản năng, sao có thể như vậy?

“Vậy thì tốt. Cháu còn nhỏ, cẩn thận kẻo bị lừa mất. Đàn ông đẹp trai thật sự không đáng tin.” Sắc mặt Kỳ Viễn lúc này mới dịu lại.

Tiểu Vũ dở khóc dở cười, Darling đang nói chính mình luôn đấy à. Trong nhận thức của cô, Kỳ Viễn từng là người đàn ông đẹp trai nhất, còn đẹp hơn cả cha cô.

Suốt bữa ăn, Tiểu Vũ không gặp lại Đường Tam. Mà cô đang bị mấy câu chuyện hài hước của Kỳ Viễn chọc cười, cơ bản chẳng còn hơi sức nghĩ ngợi chuyện khác.

Qua thêm mấy ngày, Kỳ Viễn lại đi công tác. Tiểu Vũ như được phóng thích, có thể tự do bay nhảy bên ngoài. Cô hẹn Diệp Tinh đi ăn tối, hai cô nàng chơi vui đến mức quên cả thời gian.

“Ôi, no quá đi mất. Tớ hứa ngày mai nhất định sẽ bắt đầu giảm cân.” Diệp Tinh vừa ôm túi bánh ngọt vừa khoát tay Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ nhìn cô bạn thân, không nhịn được lên tiếng: “Tớ nghe câu này từ miệng cậu ít nhất mười lần rồi.”

“Lần trước là nháp thôi, lần này mới là thật.” Diệp Tinh không hề cảm thấy xấu hổ, tự tin bào chữa cho tính tham ăn của mình.

Aizzz, Diệp Tinh cô chỉ ăn nhiều hơn người thường một chút, có trách thì trách cái cơ thể hít không khí thôi cũng có thể tăng cân này. Nhìn sang người bên cạnh, rõ ràng cũng ăn nhiều như cô nhưng vóc dáng lại luôn cân đối. Nhân sinh thật là bi ai mà!

Diệp Tinh quyết định sẽ đi bộ để tiêu bớt năng lượng. Tiểu Vũ không có ý kiến gì, đi bộ hít thở khí trời cũng tốt.

Tiểu Vũ lại vô thức rẽ vào con đường mà Đường Tam hay làm thêm. Cửa hàng đã treo bảng đóng cửa, nhân viên đang thu dọn bàn ghế. Có vẻ hôm nay ông chủ làm ăn rất tốt, đóng cửa sớm hơn mọi khi. Chỉ là Tiểu Vũ không thấy bóng dáng của Đường Tam, cũng không thấy xe đạp của anh dựng bên ngoài cửa hàng như mọi khi. Hôm nay anh không đi làm hay là tan làm sớm?

Đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua trong lòng, Tiểu Vũ tiếp tục trò chuyện với Diệp Tinh. Hai người bước qua vài con hẻm, trong lúc lơ đãng, Tiểu Vũ nhìn thấy chiếc xe đạp quen mắt bị ngã ở đầu hẻm phía đường đối diện bên kia. Một cảm giác bất an khó hiểu dâng lên trong lòng Tiểu Vũ.

“Sao vậy? Có chuyện gì ư?” Thấy Tiểu Vũ dừng bước, Diệp Tinh tò mò hỏi, hiếu kỳ nhìn theo ánh mắt của cô.

“Là xe của học trưởng.” Tiểu Vũ trả lời, muốn băng qua đường xem thử.

Diệp Tinh kéo tay cô lại, khó hiểu hỏi: “Học trưởng nào? Chỗ đó khá vắng vẻ, nguy hiểm lắm.”

Nghe vậy Tiểu Vũ càng thêm sốt ruột: “Học trưởng Đường Tam. Chúng ta qua xem một chút đi. Anh ấy không thể vô duyên vô cớ vứt xe ở đó được.”

Không chờ Diệp Tinh lên tiếng, Tiểu Vũ đã đi trước. Lòng cô đang rối bời, không thể lo nghĩ được nhiều như vậy.

Hai cô gái thấp thỏm đến gần, tới đầu hẻm đã loáng thoáng nghe thấy âm thanh hỗn loạn.

Không ổn rồi!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!