Sóng ngầm – C.1

Chương 1: Tâm loạn (Thượng)

Tựa người vào lồng ngực Đường Tam, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn của hắn khiến Tiểu Vũ không nhịn được rơi nước mắt. Hắn còn sống, người nàng yêu rốt cuộc còn sống. Suýt chút nữa bọn họ lại bị chia cắt vĩnh viễn. Dù từng hứa đời đời kiếp kiếp nhưng nàng thật sự không tin có kiếp sau, chết là hết, cho nên người sống nên quý trọng những gì mình có ở hiện tại. Lời hứa hẹn kiếp sau thật sự không đáng tin nhất trên đời.

Một kiếp này nàng dường như mất đi tất cả người thân, cha trong ký ức quá mức mơ hồ, mẹ chết thảm dưới tay kẻ thù, hai đệ đệ bảo bọc nàng từ nhỏ là Đại Minh và Nhị Minh cũng bị kẻ đó ép đến đường cùng phải hiến tế mà chết, chính kẻ đó đã móc quả tim người nàng yêu. Dường như mọi thống khổ của nàng đều do một tay kẻ đó gây ra. Giờ đây nàng còn sống, làm sao có thể nói không hận thấu xương người đàn bà độc ác kia. Nàng cũng có thất tình lục dục, càng không phải thánh nữ không buồn không giận.

Vậy mà lúc này nàng lại chứng kiến những giọt nước mắt đau lòng thương xót trước câu chuyện xưa được xem là bi ai của kẻ ác kia. Chỉ như vậy bà ta liền được cảm thông, bỗng chốc trở thành người bị hại. Vậy ai sẽ khóc cho những sinh mạng vô tội chết dưới dã tâm của bà ta.

Nàng liếc nhìn đại sư, người lão sư đáng kính của mình. Nàng không hiểu tại sao lão sư có thể quên hết mối thù cả gia tộc của ngài đã bị tàn sát dưới tay ai. Có lẽ lòng vị tha của ngài bao la vô bờ bến. Nhưng nàng không làm được như vậy.

Bà ta khổ sở liền đem thiên hạ chà đạp dưới chân mình? Lý do này cũng hay ho đấy nhỉ! Nàng mím môi ngăn không cho mình bật cười thê lương. Sự tha thứ quá mức rẻ mạc.

Nàng lần nữa áp mặt vào ngực Đường Tam, hy vọng hơi ấm của hắn có thể xoa dịu xúc động muốn hủy diệt trong lòng nàng.

Cảnh tượng chia tay sinh ly tử biệt của ba người bọn họ khiến trái tim nàng như bị đâm một nhát dao. Từng câu từng chữ giữa bọn họ như tiếng búa đập vào tai nàng. Năm đó, nàng chưa kịp nói lời vĩnh biệt với những người thân yêu quý nhất của mình, cả đời này cũng chẳng còn cơ hội nữa.

“Tiểu Vũ đừng khóc, mọi chuyện đã kết thúc rồi!” Dường như nhận ra nàng đang run rẩy, Đường Tam dịu dàng thì thầm bên tai nàng, vòng tay ôm chặt nàng vào lòng. Giờ phút này hắn còn được ôm người mình yêu, hắn nghĩ mình đã quá đỗi may mắn. Mọi thù hận tan dần, hắn chỉ nghĩ cùng nàng nắm tay trải qua đời đời kiếp kiếp.

Tiểu Vũ ngẩng mặt bắt gặp ánh mắt ôn nhu vô tận của Đường Tam, cơn rét lạnh trong lòng cũng dần được sưởi ấm.

Nàng chứng kiến giây phút cuối cùng của kẻ thù, tự ép bản thân nghĩ rằng bà ta đã chết, chết xem như trả hết hận thù.

Đưa mắt nhìn Hồ Liệt Na và Thiên Nhận Tuyết mang thi thể Bỉ Bỉ Đông rời đi. Giây phút cuối các nàng quay nhìn Đường Tam, ánh mắt bi thương như muốn nói rất nhiều điều. Đặc biệt là Hồ Liệt Na, đôi mắt mị hoặc chất chứa vô vàn tình cảm và luyến tiếc. Dường như nàng ta từng có một đoạn duyên phận với Đường Tam mà nàng không biết. Lý do gì khiến Đường Tam nương tay dù nàng ta là người của Võ Hồn Điện? Một cảm giác khó chịu nhen nhóm trong lòng nàng.

Người đáng chết đã chết, người cần đi cũng đã đi rồi.

Tất cả thật sự đã kết thúc ư?

Nhưng vì sao khi nghe Tuyết Băng muốn tổ chức hôn lễ cho mình và Đường Tam, Tiểu Vũ ngược lại cảm thấy chơi vơi, sức lực toàn thân như bị rút cạn, trước mắt đã là một mảnh tối om.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Tiểu Vũ mơ hồ nghe thấy có người nỉ non gọi tên mình. Nàng nhíu mày chậm chạp mở mắt, nhất thời chưa quen với ánh sáng xung quanh.

“Tiểu Vũ, nàng rốt cuộc tỉnh rồi. Nàng có biết ta lo lắng đến thế nào không?” Giọng nói của Đường Tam có hơi kích động, nhớ lại cảnh tượng nàng chợt ngất trong vòng tay hắn khiến hắn vẫn còn hốt hoảng. Cũng may nàng chỉ bị kiệt sức mà thôi.

Tiểu Vũ chớp đôi mắt xinh đẹp, đến khi lấy lại tiêu cự, đập vào mắt nàng là khuôn mặt đẹp trai rất đỗi quen thuộc đang tươi cười, nàng còn có thể nhìn thấy bóng mình in rõ trong đôi mắt say đắm của hắn.

“Ca!” Nàng vô thức gọi hắn.

“Ta đây!” Đường Tam vuốt ve chiếc mũi xinh xắn của nàng.

“Ca!” Nàng lại gọi, nhất thời chỉ muốn gọi hắn như vậy thôi.

“Ừm!” Hắn kiên nhẫn hùa theo nàng, một tiếng ‘ca’ này hắn nghe cả đời cũng không đủ.

“Ca!” Tiểu Vũ mở to mắt ngắm nhìn hắn trong khoảng cách thật gần. Từ khi hắn thành thần, đây là lần đầu tiên nàng an ổn cảm nhận hắn chân thật đến thế. Vẫn là khuôn mặt đẹp không góc chết, nay lại thêm khí chất thần thánh khiến hắn như một tuyệt tác không thể so sánh, càng không dám mạo phạm.

“Ngẩn người gì vậy? Có phải người đàn ông của nàng rất soái hay không? Ta cho nàng nhìn cả đời.” Đường Tam khẽ cười áp trán lên trán nàng.

“Huynh đáng ghét!” Hai má Tiểu Vũ đỏ lên. Hắn cứ như vậy nguyện ý chỉ thuộc về nàng thôi sao?

“Nhưng đúng là rất soái. Nay huynh đã là thần, cảm giác ngày càng không thể với tới.” Nàng bất giác nói lời thật lòng. Mặc dù bây giờ hắn đã thay một thân áo vải đơn giản nhưng sự thật hắn chính là thần, rạng rỡ đến mức vô thực, dường như hắn đã tách biệt khỏi thế giới này. Cách biệt hiện tại của bọn họ không chỉ là làn ranh mà là rãnh trời vời vợi. Nàng có thể đuổi kịp bước chân của hắn sao?

“Ngốc! Nàng nghĩ vu vơ gì đó. Ta vĩnh viễn là Đường Tam của nàng.”

Dứt lời, hắn cúi đầu dùng hành động chứng minh giữa bọn họ là chân thật.

Tiểu Vũ ngây ngốc đón nhận nụ hôn bất ngờ của hắn. Môi chạm môi, lưỡi hoà lưỡi, hơi thở quyện vào nhau. Nếm được mật ngọt sao có thể dễ dàng buông tha, Đường Tam hôn nàng càng lúc càng sâu, càng táo bạo. Tiểu Vũ của hắn quá đỗi ngọt ngào, quá mức động lòng người, hắn có cảm giác mình đang trên đà mất kiểm soát. Quả thật toàn thân hắn đang đè lên người nàng, bàn tay không an phận mò mẫn xoa nắn bờ mông cong đàn hồi. Hắn đã là thần nhưng lúc này không ngăn được lửa nóng toàn thân, nơi nào đó đã ngẩng lên hùng dũng, so với lúc trước thì phản ứng sinh lý bây giờ càng thêm nhạy cảm. Mà hắn chính là đang buông thả dục vọng, đứng trước người mình yêu, lý trí cũng chỉ là một lời nói suông mà thôi.

Hắn từng nói sẽ đợi đến đêm tân hôn nhưng bây giờ lại muốn nuốt lời. Nàng là tiểu yêu tinh duy nhất có thể đánh cắp lý trí của hắn. Bọn họ vốn dĩ nên thuộc về nhau từ sớm. Không biết sao trong lòng hắn có chút bất an. Hắn muốn “yêu” nàng để cả hai thuộc về nhau trọn vẹn. Rốt cuộc, trên đời này vẫn có thứ khiến hắn sợ hãi, duy nhất chính là không thể nắm tay nàng đi khắp hồng trần phồn hoa. Vì vậy hãy cho hắn xấu xa bội ước một lần.

Tiểu Vũ chỉ nghĩ Đường Tam sẽ hôn nàng âu yếm như mọi khi. Nhưng cảm nhận được vật cứng rắn và hơi thở tràn đầy dục niệm của hắn khiến nàng ý thức được hắn muốn làm gì. Nàng yêu người đàn ông này, yêu bất chấp sinh mệnh nên nàng sẵn sàng hùa theo ham muốn của hắn, kỳ thật đây cũng là ham muốn của nàng. Nàng nhiệt tình đáp lại hắn. Ngay khi bàn tay hắn theo vạt áo xoa nắn đôi nhũ hoa động tình của nàng, ngay khi nàng sắp buông thả bản thân thì tiếng nam nữ rên rỉ, âm thanh xác thịt va chạm kịch liệt vang lên từ sâu trong tiềm thức, trước mắt nàng lại là cảnh tượng khảo hạch của Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết. Dù chỉ là ảo cảnh, khi đó Đường Tam cũng đã chứng minh hắn trọn vẹn chỉ dành cho nàng nhưng lúc này đây nó lại khiến nàng hoảng hốt, dạ dày bất giác cuộn lên.

“Đừng!” Tiểu Vũ kêu lên một tiếng, một tay ngăn Đường Tam đang chôn mặt ở cổ mình, một tay bụm miệng khó chịu.

Một tiếng này đủ khiến Đường Tam giật mình dừng mọi động tác, phản xạ nhanh nhẹn ngồi bật dậy. Tiểu Vũ lập tức nhoài ra mép giường bắt đầu nôn khan.

Đường Tam lo lắng vừa vỗ nhẹ lưng nàng vừa nắm tay nàng âm thầm kiểm tra. Thần lực nhu hoà chạy xuôi trong cơ thể Tiểu Vũ khiến nàng cảm thấy khá hơn rất nhiều.

“Xin lỗi, là ta không tốt, không khống chế được bản thân. Nàng còn chưa khỏe hẳn mà ta đã…” Đường Tam đỡ nàng ngồi tựa vào đầu giường, vừa lầm bầm hối lỗi vừa đưa nước ấm kề môi nàng, nơi đó hơi sưng đỏ vì hành vi càn rỡ của hắn.

Tiểu Vũ đặt ngón tay lên môi hắn ngăn lại những lời tự trách. Nàng biết vấn đề nằm ở chỗ nàng chứ không phải do hắn. Nhưng nàng không thể nói với hắn là nàng đang u uất, đang để ý rất nhiều chuyện cũ, rốt cuộc chỉ có thể cầm lấy tay hắn áp lên má mình.

“Muội… cũng rất muốn được huynh yêu…” Nói đến đây, vẻ mặt tái nhợt của nàng có chút sắc đỏ ngượng ngùng, “Nhưng có lẽ trận chiến lúc trước đã ảnh hưởng đến cơ thể của muội… Huynh nói thật với muội đi, còn cứu được không?”

“Nói ngốc gì thế?” Nhìn ánh mắt lấp lánh ý cười của nàng, mặc dù biết nàng trêu mình nhưng Đường Tam cũng không nhịn được cốc nhẹ trán nàng, rồi lại nhè nhẹ xoa xoa, “Nàng còn phải sinh cho ta một đàn con. Không cho phép nói nhăn nói cuội.”

“Một đàn?” Tiểu Vũ nhướng mày nhìn hắn.

“Một đàn thỏ con sẽ rất đáng yêu.” Đường Tam cười ha ha, mặc dù Tiểu Vũ đã lột xác thành người nhưng hắn không nhịn được nghĩ đến một đàn thỏ con vây quanh gọi hắn cha ơi, đáy lòng tràn đầy ấm áp và hạnh phúc.

“Hừ, huynh tự đi mà sinh!” Mặt Tiểu Vũ lúc này đã đỏ tận mang tai.

“Được được, mấy đứa trẻ trắng trẻo mập mạp cũng không tệ.” Đường Tam cảm thấy Tiểu Vũ nhà hắn lúc thẹn thùng thật mê người, chỉ là hắn không dám lỗ mãng động tay động chân nữa.

“Ai đồng ý lấy huynh, đừng ở đây nói nhảm.” Tiểu Vũ ném cái gối về phía Đường Tam rồi nhanh chóng rút người vào trong chăn. Ban ngày ban mặt nói loại chuyện xấu hổ này. Lúc nãy bọn họ suýt chút nữa… Ôi, ngượng ngùng chết mất.

“Ha ha ha! Quên nói với nàng, hôn lễ của chúng ta sẽ cử hành vào giữa tháng sau, là chỉ dụ của bệ hạ.” Đường Tam ôm lấy kén chăn thì thầm lên tiếng, “Ta thật sự không chờ được nữa.”

Tiểu Vũ lú đầu khịt mũi liếc hắn. Khen cho một câu chỉ dụ của bệ hạ.

“Có đói không? Ta mang thức ăn cho nàng.” Thấy nàng muốn sinh khí, Đường Tam lập tức chuyển đề tài.

Tiểu Vũ gật đầu, nhìn thân ảnh hắn biến mất vào hư không. Trở thành thần quả nhiên có nhiều thuận tiện, di chuyển cũng chỉ trong một cái chớp mắt.

Căn phòng xa hoa rộng lớn chỉ còn lại mình nàng. Tiểu Vũ vén chăn bước chân trần xuống nền thảm lông mềm mại. Nàng nhìn khắp lượt căn phòng tràn ngập sắc hồng dành cho phái nữ này, nhất thời không nghĩ ra được mình đang ở đâu.

Trong lúc nàng đang suy tư thì đột nhiên bị người bế bổng. Nhận ra hơi thở quen thuộc, nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn để mặc hắn bế mình đi về phía ghế mây bên cửa sổ.

Tia nắng sớm chiếu vào phòng tràn đầy ấm áp. Đâu đó bên ngoài vang lên tiếng chim hót vui tai. Trên bầu trời cao, mây xanh lượn lờ trong trẻo. Thật tốt khi có thể đắm mình trong bầu không khí yên bình đến vậy. Đường Tam nhất quyết không buông nàng ra, đặt nàng ngồi trên đùi tựa vào lòng mình, một tay ôm eo nàng, một tay vén tóc nàng ra sau tai.

“Thật thích!” Tiểu Vũ không nhịn được cảm thán.

“Hửm! Là thích ta mỗi ngày đều thân mật với nàng như vậy hay sao?” Đường Tam nhanh nhẹn lên tiếng, cố ý nói lên tiếng lòng của mình.

“Dĩ nhiên, có đệm thịt miễn phí sao lại không thích!” Tâm trạng thoải mái hơn một chút nên nàng cũng hùa theo hắn.

“Có làm đệm thịt cũng là đệm thịt của Tiểu Vũ. Có phải nên thưởng cho ta hay không?” Người nào đó thừa cơ xông lên.

Tiểu Vũ gật đầu khẽ cười: “Huynh nhắm mắt lại đi.”

Người nào đó vô cùng phấn khởi, chìa khuôn mặt yêu nghiệt chờ ban thưởng.

“Ngọt không?” Tiểu Vũ ôm cổ hắn, nháy mắt hỏi.

Đường Tam nhai quả nho mộng nước trong miệng, vô cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể dứt khoát gật đầu. Thứ Tiểu Vũ cho hắn đều là cực phẩm. Hắn với tay cầm miếng bánh đặt trước miệng nàng.

“Đây là bánh hoa mật, món ăn mới ưa chuộng của mấy cô nương trong thành. Nàng nếm thử xem.”

Tiểu Vũ phối hợp cắn một miếng, bánh thơm ngọt tan dần trong miệng, quả thật rất ngon.

“Từ khi nào đầu gỗ nhà huynh toàn lời ngon tiếng ngọt, còn biết cách dụ dỗ mấy cô nương? Hừ hừ!” Tiểu Vũ cắn thêm một cái, nhướng mày nhìn hắn.

“Cái gì mà dụ dỗ mấy cô nương? Ta là đang đường đường chính chính theo đuổi thê tử nha.” Đường Tam mặt không đỏ tim không loạn dõng dạc trả lời. Hắn không thể bán đứng đám huynh đệ tận tình truyền thụ kinh nghiệm cho mình. Phải biết Tiểu Vũ nhà hắn rất thân với đám tâm can bảo bối của nhà người ta.

Tiểu Vũ chưa từng trải qua mối tình vắt vai nào khác, cứ thế ngây ngô bị tên đàn ông nào đó hạ gục. Nàng vui thầm trong lòng, thật sự có cô nương nào không thích nghe mấy lời đường mật cơ chứ!

Sau khi xác định tình trạng cơ thể nàng không còn gì đáng ngại, Đường Tam mới yên tâm tay trong tay dẫn nàng ra khỏi phòng.

Tiểu Vũ thích thú quan sát toà kiến trúc độc đáo này, từng chi tiết thiết kế vô cùng tinh xảo, hình dạng bên ngoài hệt như phiên bản khổng lồ của Phật Nộ Đường Liên. Dù biết đây là Đường Môn nhưng kỳ thật nàng không có ấn tượng rõ ràng về nơi này, lúc trước là vì mất đi linh hồn, về sau thì dành trọn tâm trí lo lắng cho Đường Tam. Nơi bọn họ vừa ở chính là khuôn viên dành riêng cho tông chủ.

“Tông chủ! Phu nhân!” Mấy thị vệ canh gác vừa nhìn thấy hai người lập tức cúi chào, ánh mắt nhìn Đường Tam hoàn toàn là sự tôn sùng. Đây chính là thần vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, cao không thể với tới.

Đường Tam mỉm cười gật đầu, vẫn là dáng vẻ hoà nhã như trước. Một tiếng “phu nhân” này nghe thật thuận tai. Mắt thấy Tiểu Vũ muốn mở miệng, tám chín phần là muốn đính chính, hắn phản ứng nhanh nhẹn, chỉ tay về phía trước rồi bắt đầu giới thiệu cho nàng.

Tiểu Vũ nhìn hắn có hơi là lạ, nhưng thấy hắn thao thao bất tuyệt vô cùng cao hứng, nàng nhất thời cũng bị cuốn hút theo. Nàng cảm giác hắn có một loại chấp niệm sâu sắc đối với hai chữ Đường Môn.

“Ca, huynh bây giờ có rất nhiều tiền nha!” Tiểu Vũ không nhịn được cảm thán. Nàng không biết Đường Môn có bao nhiêu tiền nhưng nhìn từ quy mô thì chẳng kém Thất Bảo Lưu Ly Tông là bao.

“Như vậy mới có thể lo cho Tiểu Vũ của ta cả đời vô ưu vô phiền.”

“Muội mới không cần tiêu nhiều tiền như vậy!” Tiểu Vũ vô thức phản bác.

“Vậy để dành cho bảo bối của chúng ta.” Đường Tam nói lời vô cùng thuận miệng.

“Dẻo miệng.” Tiểu Vũ mắng khẽ một tiếng nhưng lại ngoảnh mặt tủm tỉm cười. Kỳ thật từ lúc nàng quen biết hắn, ngoài thời gian đầu còn làm công độc sinh kiếm phí sinh hoạt thì hầu như bọn họ không mấy quan tâm đến vật chất. Từ một đứa trẻ làm công nghèo nàn không có gì nổi bật, giờ đây hắn đã đứng trên đỉnh cao danh vọng, vượt cả phạm trù của nhân loại.

Nàng thật sự có thể đuổi theo bước chân của hắn sao? Kỳ thật nàng không biết bản thân đang là tồn tại dạng gì. Nàng không hề được nhận truyền thừa thần vị mà chỉ là vỏ của Tu La Kiếm. Có lẽ Tu La Kiếm chỉ mượn nhờ lực lượng của nàng và Đường Tam để đối phó với La Sát Thần. Nếu một lúc nào đó Tu La Kiếm rời khỏi nàng thì nàng chẳng khác nào nhân loại bình thường, sẽ trải qua sinh lão bệnh tử, cuối cùng bị chôn vùi theo dòng chảy thời gian. Mà hắn lại là trường tồn vĩnh cửu.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!