Sóng ngầm – C.2

Chương 2: Tâm loạn (Hạ)

Mấy vị trưởng lão Đường Môn đang đi về phía Đường Tam. Chờ suốt ba ngày mới gặp được tông chủ, thật có chút bất đắc dĩ. Sau chiến tranh, vấn đề cần giải quyết chất chồng như núi. Vậy mà người nào đó không biết ngượng ngùng ở lỳ trong phòng dính lấy mỹ nhân. Tiểu Vũ hôn mê ba ngày, Đường Tam cũng biệt vô âm tính ba ngày. Rõ ràng chỉ cách vài vách tường mà như xa vạn dặm. Bệ hạ muốn tìm hắn cũng ngại không dám bước vào. Mọi người đều biết Tiểu Vũ chính là vảy ngược của Đường Tam. Ai dám quấy rầy hắn chăm sóc nàng cơ chứ.

“Tiểu Vũ, tỷ rốt cuộc cũng tỉnh rồi. Mọi người đều rất lo lắng, đặc biệt là Tam ca, một bước cũng không rời.” Ninh Vinh Vinh không biết đến từ lúc nào, vừa nói vừa ôm chầm lấy Tiểu Vũ. Sau lưng nàng ta chính là Áo Tư Tạp và Mã Hồng Tuấn đang cười gian với Đường Tam.

Bạch Trầm Hương đứng cách đó vài bước, có vẻ lúng túng. Kỳ thật thì nàng ta vẫn cảm thấy thiếu tự tin khi đi cùng mọi người. Tiểu Vũ vẫy tay với Bạch Trầm Hương, tự nhiên trong lòng dâng lên sự đồng cảm. Yêu một người xuất sắc hơn mình cũng là một dạng khổ sở. Trước đây nàng chưa từng để ý, nghĩ rằng cả đời này mình không thể sống thiếu Đường Tam nên chỉ cần nỗ lực ở bên cạnh hắn là đủ. Nhưng trải qua trận ác chiến kia, nàng bất chợt cảm thấy trống rỗng, nàng không làm được gì cho hắn ngoài việc trơ mắt nhìn trái tim hắn bị người ta bóp nát. Tất cả chỉ còn là sự bất lực.

“Ca, muội ra ngoài dạo một chút. Đã lâu không ngắm cảnh phố xá đông người.” Tiểu Vũ hỏi ý Đường Tam. Từ bao giờ mà việc ở cạnh hắn khiến nàng cảm thấy có chút ngột ngạt. Chỉ cần tách khỏi hắn, nàng cần không gian để bình tĩnh lại.

“Ta đi cùng nàng.” Đường Tam trả lời không chút do dự. Bây giờ trong lòng hắn chỉ còn duy nhất ý niệm không muốn rời xa nàng dù chỉ một bước. Không biết từ lúc nào, sâu trong tiềm thức, hắn cảm thấy có chút bất an mơ hồ.

“Không cần.” Tiểu Vũ gần như trả lời theo phản xạ. Một lời nói này khiến cả nàng lẫn Đường Tam đều sửng sốt. Nàng biết mình thất thố, lập tức mỉm cười ôm cánh tay hắn, “Huynh xem, mọi người đều đang chờ huynh bàn chuyện quan trọng. Huống hồ muội sẽ đi cùng Vinh Vinh và Hương Hương. Chuyện phụ nữ với nhau, cánh đàn ông mấy huynh không hiểu đâu.”

“Đúng đó Tam ca, huynh đừng cả ngày bám lấy Tiểu Vũ như người chồng nhỏ như vậy.” Vinh Vinh không nhìn nổi độ đeo bám của Đường Tam, kéo Tiểu Vũ về phía mình.

Đường Tam không phản bác, chỉ âu yếm xoa đầu Tiểu Vũ dặn dò: “Đi sớm về sớm. Ta chờ nàng về ăn cơm.”

Cả đám còn lại chỉ có thể nhìn trời trách đất. Làm ơn đừng phát cẩu lương nữa có được không.

Đến khi thân ảnh ba mỹ nhân biến mất, Áo Tư Tạp và Mã Hồng Tuấn lập tức kè vai Đường Tam: “Tiểu Tam, đệ xong rồi. Thê nô, đây chính là tấm gương thê nô điển hình. Sau này có bị chà đạp cũng mỉm cười mãn nguyện cho xem. Hết thuốc cứu rồi.”

“Không phải như vậy càng thêm tình thú sao!” Đường Tam dõng dạc đáp trả trước tiếng ồ kinh ngạc của mọi người, đây còn là Đường Tam băng thanh ngọc khiết mà họ biết sao. Bị nhúng chàm rồi!

“Hơn nữa không phải mọi người đều thế cả ư?” Đường Tam nhìn đám người hóng chuyện khó hiểu này.

“Ta không có.” Thái Thản hắng giọng khẳng định.

“Ta là trụ cột của cả nhà nha.” Bạch Hạc nhỏ giọng.

Hai lão già còn lại lắc đầu như trống bỏi.

“Ít nhất cũng chưa đến trình độ như đệ.” Áo Tư Tạp cười trừ.

“Bàn chính sự.” Đường Tam xoay người bước về phòng nghị sự. Hắn còn không hiểu cả đám huynh đệ của mình sao.

Mặc dù chiến tranh không trực tiếp xảy ra ở thành Thiên Đấu nhưng cuộc sống của người dân vẫn bị ảnh hưởng rất nhiều. Phố xá không còn đông đúc tấp nập như mọi khi, con người thì chất chứa muộn phiền. Có trải qua mới biết chiến tranh kinh khủng như thế nào, hao tốn của cải, đặc biệt là tổn thất mạng người. Trẻ con hỏi mẹ rằng cha đâu, người mẹ chỉ có thể nén bi thương nói rằng cha là chiến sĩ dũng cảm ở nơi tiền tuyến bảo vệ quốc gia. Đứa bé cười ồ nói to, sau này nó cũng muốn trở thành một người chiến sĩ anh dũng như cha.

Tiểu Vũ không nhịn được cúi xuống mỉm cười với đứa bé, do dự một lúc mới đưa tay xoa đầu nó. Đứa bé cũng không bài xích cô gái xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

“Nếu hai mẹ con gặp khó khăn hoặc bé con muốn theo đuổi ước mộng thì cứ đến Đường Môn. Cầm thứ này giao cho thủ vệ.”

Tình cờ gặp mặt cũng coi như có duyên. Tiểu Vũ đưa lệnh bài Đường Môn cho người mẹ. Nàng không biết đây là lệnh bài cấp bậc bạch kim tượng trưng cho địa vị cao nhất trong Đường Môn, trên đời này chỉ có hai cái.

Vinh Vinh và Hương Hương muốn nói lại thôi. Dù Tiểu Vũ có tuỳ ý như thế nào thì Đường Tam vẫn luôn dung túng cho nàng, huống hồ chỉ là một tấm lệnh bài. Không ai trong số họ đoán được rằng đứa trẻ này tương lai sẽ tỏa sáng rực rỡ, là đệ tử thân truyền của Đường Tam, kế tục vinh quang kiêu hãnh một thời Đường Môn. Nhưng đấy là chuyện sau này.

Đi dạo một vòng, lòng Tiểu Vũ càng thêm nặng trĩu. Nhìn những gì chiến tranh gây ra, nàng càng thêm câm thù Võ Hồn Điện. Chỉ một Bỉ Bỉ Đông chết cũng không trả hết tội. Một giây thoáng qua, trong lòng nàng dâng lên ý niệm muốn hủy diệt.

Ba người đi mua sắm, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có Vinh Vinh và Hương Hương hưởng ứng, mua rất nhiều đồ, còn Tiểu Vũ cả đoạn đường đều trầm mặc cứ như người mất hồn.

“Tiểu Vũ, tỷ sao vậy?” Vinh Vinh nhìn bàn tay trống trơn của nàng, Tiểu Vũ tỷ hôm nay thật khác.

“Ta có chút mệt. Phải rồi, hôm đó tàn dư của Võ Hồn Điện giải quyết thế nào?”

“Nể mặt Tam ca, Tuyết Băng bệ hạ đã tha mạng cho tất cả những người quy hàng, thậm chí còn cho phép trọng dụng nếu bọn chúng có cống hiến.”

“Vậy sao?” Tiểu Vũ khẽ cười, không tiếp tục hỏi nữa. Đường Tam vẫn luôn suy nghĩ cho đại cục. Hy vọng mọi thứ có thể diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp.

“Các muội về trước đi, ta muốn đến học viện Sử Lai Khắc thăm mẹ nuôi một chút.” Tiểu Vũ dừng lại ngay ngã tư đường.

“Vậy muội phải bàn giao với Tam ca thế nào đây?” Hương Hương khó xử nói, dù sao thì nàng ta cũng đang ở Đường Môn.

“Này, ta không phải trẻ con.” Tiểu Vũ bất đắc dĩ lên tiếng. Dường như mọi người vẫn còn quen với trạng thái không có linh hồn của nàng trước đây, “Nơi này không được mấy người có thể đả thương ta. Hơn nữa Tiểu Tam muốn tìm ta không phải chỉ là chuyện trong nháy mắt thôi sao!”

Đúng vậy, Tiểu Vũ muốn đi, Đường Tam cũng không cản nổi. Nàng đi về phía học viện Sử Lai Khắc, bay thẳng đến hậu viện nơi ở của Liễu Nhị Long.

“Mẹ nuôi!” Nàng cất tiếng gọi khi nhìn thấy Liễu Nhị Long đang ngồi ngẩn người bên vườn hoa hồng đỏ.

Liễu Nhị Long bị tiếng gọi của nàng làm giật mình, bối rối nghiêng đầu chùi khoé mắt, rõ ràng là vừa mới khóc. Tiểu Vũ nhíu mày đến gần, ôm lấy nàng ta.

“Đừng khóc. Người còn có Tiểu Vũ.” Nàng vỗ nhè nhẹ lên lưng Liễu Nhị Long.

Liễu Nhị Long rốt cuộc không đè nén được cảm xúc, không ngừng khóc thút thít. Đến cuối cùng, nàng ta vẫn thua một người đã chết. Chỉ vài câu nói đáng thương đã xoá bỏ mọi hận thù, trọn đời khắc cốt ghi tâm. Còn quan hệ huyết thống với nàng ta mãi mãi là ranh giới, hữu danh vô thực. Ngần ấy năm đợi chờ của nàng ta cũng không bằng một giọt nước mắt của người ấy. Thua! Không phải đã thua triệt để rồi sao?

“Con đi tìm đại sư.” Tiểu Vũ siết chặc nắm đấm. Mặc dù Liễu Nhị Long nhỏ tuổi hơn nàng rất nhiều nhưng lại là người cho nàng cảm giác yêu thương của mẫu tử. Nàng không muốn nhìn người thân thiết của mình bị tổn thương.

“Không cần, Tiểu Vũ. Con còn không biết tính cách của chàng ấy ư? Dù con có làm gì cũng không thay đổi được tình cảm trong lòng chàng. Huống hồ… người ấy đã chết.” Liễu Nhị Long giữ tay Tiểu Vũ. Dù không cam lòng nhưng nàng ta cũng không muốn khiến người mình yêu khó xử.

“Sau khi trở về, đại sư từng đến thăm người chưa?”

Liễu Nhị Long nhắm mắt trầm mặc. Nếu là trước đây, Tiểu Vũ sẽ nghe lời cùng nàng ta cam chịu. Nhưng lúc này, trong lòng nàng chỉ toàn sự phẫn nộ. Vì kẻ thù của nàng mà tổn thương người thân của nàng, dù là ai cũng không được phép.

Với tu vi hiện giờ, Liễu Nhị Long căn bản không giữ được Tiểu Vũ. Nàng đã lao đi như cơn gió.

Ngọc Tiểu Cương mấy ngày nay nhốt mình trong phòng, ngẩn người mình chiếc nhẫn bạc cũ kỹ đã cất giữ bao năm qua. Vật còn nhưng người đã mất. Bao nhiêu kỷ niệm thời thanh xuân như nước lũ ập về. Hoá ra nàng ấy đã trải qua rất nhiều cố sự, đã chịu đựng muôn vàn thống khổ. Là chính ông ta đã phụ nàng!

“Cốc cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên kéo Ngọc Tiểu Cương về thực tại. Ông ta mệt mỏi nói với người bên ngoài.

“Các ngươi đi đi, ta muốn yên tĩnh một mình.”

“Đại sư! Là ta, Tiểu Vũ.”

Ngọc Tiểu Cương nhíu mày, tự hỏi tại sao Tiểu Vũ lại đến tìm mình. Mặc dù ông ta là lão sư của nàng nhưng thực tế bọn họ rất ít khi gặp riêng. Dù sao thì Đường Tam đã vượt xa người lão sư là ông ta từ lâu rồi.

Tiểu Vũ ngồi xuống ghế sô pha đối diện, ngẩng mặt nhìn khuôn mặt tiều tụy của Ngọc Tiểu Cương.

“Mới mấy ngày không gặp, lão sư ngài như đã già đi mấy tuổi. Chúng ta diệt trừ được Võ Hồn Đế Quốc, không phải nên vui mừng ư!” Tiểu Vũ thản nhiên nói, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc gì.

Tay cầm ly trà của Ngọc Tiểu Cương khựng lại, khẽ nhíu mày.

“Ngài như vậy có biết mẹ nuôi của ta rất đau lòng hay không?” Tiểu Vũ không chờ ông ta lên tiếng, tiếp tục nói từng câu từng chữ.

“Là ta có lỗi với nàng.” Thông minh như Ngọc Tiểu Cương lập tức hiểu được mục đích Tiểu Vũ đến đây làm gì.

Nhất thời trong căn phòng yên tĩnh tràn ngập áp lực khiến người ta nghẹt thở. Ngọc Tiểu Cương không chịu được phải lùi về sau đến khi đụng vào vách tường. Tiểu Vũ bây giờ đã là Nhu Cốt Đấu La cấp chín mươi bảy. Ngọc Tiểu Cương làm sao chống được lãnh ý của nàng.

“Biết mình có lỗi vì sao còn làm tổn thương nàng? Vì một người phụ nữ độc ác mà giẫm đạp lên tấm chân tình của nàng ư? Nếu đã không thể mang đến hạnh phúc cho người ta thì tại sao còn dây dưa không rõ? Ngài có biết ngài ở đây đau lòng còn nàng ở ngoài kia rửa mặt bằng nước mắt hay không?”

Tiểu Vũ tuôn ra một tràng câu chất vấn, mỗi câu là một loạt âm thanh vỡ vụn nứt nẻ vang lên. Hai tay nàng siết chặc áp chế cơn thịnh nộ trong lòng.

“Dừng tay!”

Cả căn phòng lập tức trở nên yên ả lại. Một bóng người vừa mới xuất hiện chắn giữa Tiểu Vũ và Ngọc Tiểu Cương.

Đường Tam nhìn Tiểu Vũ một cái rồi đi đến bên cạnh Ngọc Tiểu Cương, phát ra một ít thần lực giúp ông ta ổn định lại: “Lão sư, người không sao chứ?”

Ngọc Tiểu Cương lau vệt máu nơi khoé miệng, xua tay ý bảo mình không sao.

Tiểu Vũ nhìn hai người đàn ông trong phòng có chút chướng mắt, không nói một lời liền xoay người bỏ đi. Vừa đến cửa đã nhìn thấy Liễu Nhị Long đang cười gượng với nàng.

“Tiểu Vũ, cảm ơn con. Ta và chàng ấy có lẽ cần thẳng thắn với nhau vài chuyện.”

Tiểu Vũ gật đầu rồi thở dài bước đi. Yêu rồi ai cũng bi lụy như vậy.

Tiểu Vũ đang đi thì bị một vòng ánh sáng bao phủ, bàn tay được người nào đó nắm lấy, thoáng chốc đã trở về căn phòng màu hồng ở Đường Môn.

“Huynh buông muội ra.” Tiểu Vũ khó chịu khi nghĩ đến ánh mắt lúc nãy của Đường Tam nhìn mình, có khó hiểu, cũng có trách cứ.

“Tiểu Vũ! Nàng sao vậy? Không khỏe chỗ nào sao?” Đường Tam không buông tay, chỉ vén nhẹ tóc mái của nàng.

“Con mắt không khỏe, nhìn thấy kẻ khiến người ta chán ghét.” Tiểu Vũ vẫn còn tức giận trong lòng.

“Chuyện của trưởng bối, chúng ta không nên xen vào. Hơn nữa, ta xem lão sư chẳng khác nào cha ruột, cho nên…” Đường Tam nhỏ giọng nói với nàng.

“Cho nên huynh sẵn sàng đối đầu với muội đúng không?” Tiểu Vũ cố gắng thoát khỏi tay Đường Tam.

Đường Tam sững sốt một chút. Hắn không hiểu tại sao sự việc lại trở nên gay gắt như vậy. Lúc nãy nhìn thấy Tiểu Vũ gây áp lực cho đại sư, hắn thật sự rất khó xử, không muốn bên nào phải tổn thương. Xét theo tình huống khi đó thì đại sư thế yếu bị thương nên hắn mới đến xem đại sư trước, vừa mới quay lưng Tiểu Vũ đã bỏ đi. Nàng chưa bao giờ hành động lỗ mãng như vậy!

“Lão sư không phải kẻ thù của chúng ta.” Đường Tam bất đắc dĩ nói.

“Người bị tổn thương đâu phải người thân của huynh nên huynh mới cảm thấy mọi chuyện không quan trọng. Khốn kiếp, đàn ông các người đều đáng ghét như nhau.”

Tiểu Vũ không áp chế được lửa giận trong lòng, nhất thời bộc phát. Khí tức kinh khủng khiến cả Đường Môn rung chuyển. Tất cả mọi người đều lục đục ra xem đã xảy ra chuyện gì.

Đồ đạc trong căn phòng màu hồng đã vỡ nát, chỉ có Đường Tam và Tiểu Vũ vẫn duy trì thế đứng như cũ.

“Huynh còn không buông? Muội không muốn cãi nhau với huynh.” Phát một chút nộ khí khiến nàng bình tĩnh hơn.

“Được, chúng ta không cãi nhau nữa. Nàng nghĩ xem, chờ chúng ta thành hôn, Nhị Long lão sư còn không phải nhạc mẫu của ta sao. Ta thế nào lại xem nàng ấy là người dưng được chứ? Đừng giận nữa, ta chờ nàng đến giờ vẫn chưa ăn cơm.”

Trong lòng Đường Tam vô cùng oan ức, tự nhiên bị người yêu mắng khốn kiếp. Hắn chỉ an ủi nàng chậm một chút. Phụ nữ đôi khi thật khó hiểu. Hắn ngây ngô gãi đầu nhìn nàng.

Tiểu Vũ mím môi nhìn bộ dáng không biết làm sao của hắn, rốt cuộc mềm lòng, nhịn xuống một bụng lửa giận.

Đường Tam nắm bắt nét mặt của nàng, trộm hôn nàng một cái chớp nhoáng rồi huýt gió nắm tay người yêu đến phòng ăn.

Vừa thấy bóng dáng của hai người, cả đám hóng chuyện lập tức giải tán. Tiểu Vũ đỏ mặt quay sang đánh vào ngực hắn: “Tất cả đều tại huynh.”

“Được được, là ta không tốt. Tối nay ta chấp nhận chịu phạt.” Đường Tam cúi người nói nhỏ vào tai nàng. Mặt Tiểu Vũ như trái cà chua.

“Đáng ghét.”

Ở cảnh giới hiện tại, mọi sinh hoạt đối với Đường Tam đã không nằm trong phạm trù của nhân loại. Nhưng hắn rất hạn chế sử dụng thần lực, vẫn duy trì thói quen hành động của người bình thường. Chẳng hạn như hắn cơ bản không cần ăn uống. Nhưng hắn vẫn rất háo hức thưởng thức mỹ vị nhân gian, bởi vì có nàng, hắn muốn cùng nàng nếm qua mọi thứ, muốn được nhìn ngắm cái miệng nhỏ của nàng ăn món ngon. Cảm giác thật là mỹ diệu.

Tối đến, sau khi tắm xong, Tiểu Vũ nằm trên giường thẩn thờ nhìn trần nhà. Từ chiều đám người Áo Tư Tạp đã lôi kéo Đường Tam đi đâu, đến giờ vẫn chưa về. Nhờ vậy nàng mới có thời gian tự suy ngẫm.

Mấy ngày nay Tiểu Vũ cũng cảm giác được cảm xúc của mình bất thường. Đặc biệt là chuyện lúc trưa, rõ ràng lúc đó trong lòng nàng đã nổi lên sát ý mơ hồ. Nàng không chắc nếu Đường Tam không xuất hiện sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa. Nàng chưa bao giờ bốc đồng như vậy. Thậm chí lúc Đường Tam che chở cho đại sư, nàng còn muốn đối kháng lại hắn, đáng nói là khi ấy, nàng vậy mà không muốn nhìn mặt hắn. Sao lại có thể như vậy? Từ lúc bắt đầu, nàng lúc nào cũng muốn thời thời khắc khắc ở bên cạnh hắn. Nhưng bây giờ trong lòng nàng lại có chút hoảng hốt bất an…

“Sao vậy? Chờ ta ư?” Đường Tam trực tiếp nằm cạnh nàng, nghiêng người nhìn ngắm dung nhan xinh đẹp động lòng người nhất thế gian. Hắn say mê vuốt ve gò má trơn mịn của nàng.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!