Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương

 

Giới thiệu:

Vào ngày đính hôn với thái tử gia Kinh Khuyên, tôi đã bỏ trốn.

Tôi chạy đến một trấn cổ, thèm nhỏ dãi vẻ đẹp của ông chủ nhà nghỉ tại đây, bày hết vốn liếng để chinh phục anh ta.

Ông chủ nhà nghỉ lạnh lùng cự tuyệt tình yêu của tôi.

“Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của một người đàn ông, tôi muốn giữ thân như ngọc cho vợ tương lai của tôi.”

Lòng tôi như tro tàn, đồng ý với cha mẹ trở về kết hôn.

Tin xấu là tôi gặp lại ông chủ nhà nghỉ tại lễ đính hôn.

Tin xấu hơn nữa là anh ta cũng là chồng sắp cưới của tôi.

Ông chủ nhà nghỉ trước đây, giờ là chồng sắp cưới của tôi, bước đến chỗ tôi.

“Không ngờ chứ gì, hoa nhà hay hoa dại cũng đều là tôi.”

Tên truyện: Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương (tên do editor đặt)

Tác giả: 苏漱素

Đề cử: Meo Meo

Editor: Tuyết Vũ @ Hoa Lạc sơn cư

Nguồn truyện: Zhihu

Nguồn ảnh: Pinterest


1.

Nghe đồn thái tử gia Kinh Khuyên* vừa từ nước ngoài trở về, không những tướng mạo hung dữ mà tính tình còn nóng nảy.

(*Kinh Khuyên: Kinh trong Bắc Kinh, vòng phe phái quyền lực ở Bắc Kinh)

Là công chúa nhỏ của Hồng Kông, kết hôn với anh ta là việc tôi không thể trốn tránh.

Mệnh của tôi do tôi không do trời, vì vậy tôi đã thu xếp hành lý và bỏ trốn ngay trong đêm.

Tôi không dám nhìn mặt người chồng sắp cưới này, một chút cũng không.

Sau nửa tháng, cuối cùng tôi cũng cắt đuôi được đám người mà cha mẹ cử đến để bắt tôi về kết hôn. Nơi tôi đặt chân đến là một trấn cổ có non xanh nước biếc.

Trấn cổ vẫn chưa bị khai phá, chỉ có một nhà nghỉ duy nhất nằm trên núi.

Tôi kéo theo hành lý mở cửa, lập tức bị ông chủ nhà nghỉ đang làm bánh gạo giữa nhà hấp dẫn.

Ông chủ nhà nghỉ chỉ mặc một cái áo ba lỗ màu trắng, tay cầm búa lớn giã từng cái lên cục bột làm bánh.

Cơ bắp săn chắc, vòng eo dẻo dai, khuôn mặt góc cạnh sắc nét, từng giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh mặt trời…

Tôi không nhịn được nuốt nước bọt, đầu gối chợt trở nên mềm nhũn giống như cục bột dưới búa của anh ta.

“Tiểu thư Thẩm Tâm Di phải không? Đưa hành lý của cô cho tôi.”

Thẩm Tâm Di là tên giả của tôi, khi anh ta gọi, tôi gần như không có phản ứng.

“Tôi là vị khách duy nhất trong nhà nghỉ này sao?”

Nơi này nhìn qua có vẻ tồi tàn, chỉ có năm phòng nhưng lại rất sạch sẽ gọn gàng.

“Ừ, chỉ có hai người chúng ta. Nếu cô sợ thì yên tâm đi, ở đây an toàn lắm.”

“Là tôi sợ anh gặp nguy hiểm.”

Chẳng hạn như gặp phải người có lòng dạ không đứng đắn như tôi.

Anh ta không nghe rõ: “Cô nói gì cơ?”

Tôi âm thầm cắn ngón tay, ngắm cơ bụng của anh ta: “Cũng không có gì, buổi tối ông chủ Tạ nhớ đóng cả cửa phòng lẫn cửa sổ khi đi ngủ.”

Bởi vì có người mang lòng dạ đen tối là tôi đây.

2.

Người như tôi từ nhỏ đã có năng lực hành động mạnh mẽ.

Ví dụ như, tôi đã quyết đào hôn* hôm nay thì tuyệt đối sẽ không để đến ngày mai.

(*đào hôn: bỏ nhà trốn đi trước ngày cưới)

Đêm đến, tôi nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.

Mỗi lần nhắm mắt lại, trong đầu tôi toàn là dáng người toát ra hoóc-môn nam tính của ông chủ.

Anh ta giơ chiếc búa lớn, dưới nhiều góc độ và tư thế khác nhau giã bột.

Cả người tôi ngứa ngáy không yên, chỉ mất một giây để đưa ra quyết định.

Đêm khuya, tôi đến gõ cửa phòng ông chủ Tạ.

“Cô Thẩm, sao giờ này còn chưa ngủ, cô thấy sợ hả?”

Ông chủ Tạ buồn ngủ díu cả mắt lại nhưng vẫn tốt bụng hỏi thăm tôi.

Tôi để ý thấy chiếc áo phông trắng của anh ta hơi xộc xệch, vừa nhìn đã biết lúc nãy mặc vội để ra mở cửa.

Ôi thật là, sao lại mặc nhiều như vậy, là có gì không nỡ khoe ư?

“Ông chủ Tạ, trong phòng tôi có… A Phiêu.”

Anh ta có chút mờ mịt hỏi: “A Phiêu* là gì?”

(*Từ gốc là 阿飘, có thể hiểu là ma, nhưng với ngữ cảnh ông chủ Tạ ngơ ngác không hiểu nên Vũ sẽ để là A Phiêu luôn)

Cái đó không quan trọng.

Tôi kinh hãi la lên, nhảy bổ vào lòng ông chủ Tạ.

Anh ta đứng không vững, bị tôi đẩy ngã lên giường.

Tôi nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của anh ta, trông mới tội nghiệp làm sao.

“Là nó đó… Ông chủ Tạ, anh không biết nó sao?”

Ê hèm, tôi chính là A Phiêu, A Phiêu là tôi, chuyên đi quyến rũ tâm hồn đàn ông vào đêm khuya.

“Nếu cô thấy sợ, tôi có thể thức canh bên ngoài, cô về phòng ngủ đi.”

Ông chủ Tạ bị tôi đè phía trên, cố tránh ánh mắt của tôi.

Tôi cúi người xuống, lắc đầu.

“Vừa nãy có ai đó gõ cửa phòng tôi, cốc cốc cốc, tiếng động lớn lắm.”

“Không dám giấu giếm, tôi đã bỏ nhà đi. Nhà tôi muốn gả tôi cho một tên vô lại để trả nợ, tôi không nghe lời nên đã trốn đi.”

Tôi cố gắng khiến anh ta mủi lòng thương, nhưng không nhận ra vẻ mặt của anh ta đã thay đổi.

“Tên vô lại? Trả nợ?”

Tôi khóc nức nở.

“Hic, tên vô lại đó nhìn trúng khuôn mặt xinh đẹp của tôi, muốn chiếm bằng được. Mấy tháng nay tôi bị truy đuổi khắp nơi, tinh thần kinh hãi như chim sợ cành cong, lá gan càng lúc càng nhỏ, luôn có cảm giác như có ai đó sắp bắt cóc mình lúc giữa đêm. Ông chủ Tạ tốt bụng ở với tôi một đêm đi mà.”

Anh ta không thương tiếc đẩy tôi ra: “Kẻ vô lại cũng biết nghỉ ngơi, sẽ không nóng vội đến mức nửa đêm lùng bắt người.”

“Hả?”

“Tôi có đề nghị này, nếu cô thật sự lo lắng thì đêm nay cứ một mắt giữ tỉnh táo, còn một mắt canh chừng.”

Tôi sửng sốt, anh ta thật sự bảo tôi thức trắng đêm?

Tôi không tin người dịu dàng như ông chủ Tạ lại có thể nói ra những lời như vậy!

“Trên tường có cô gái nào kìa!”

Tôi vừa la vừa nhào vào đôi vai rộng của ông chủ Tạ.

Anh ta túm cổ áo tôi rồi đẩy tôi ra ngoài.

Giống như ném cái bánh gạo vậy.

“Cô Thẩm không muốn ngủ, nhưng kẻ vô lại cần ngủ.”

Ông chủ Tạ có vẻ ngoài đoan chính như vậy thì làm sao có thể là phường vô lại?

Tôi nói thái tử gia Kinh Khuyên là tên vô lại cũng không oan tí nào.

Hắn không chỉ đối xử hà khắc với kẻ dưới mà còn đánh cả em trai ruột của mình, chỉ cần hắn chướng mắt đối tác kinh doanh nào đó thì có thể khiến đối phương phá sản như chơi.

Chưa kể tình sử của hắn còn dài như sớ, vô số nữ minh tinh bị đồn là có quan hệ tình cảm với hắn.

Tôi không muốn dành cả đời mình để sống cạnh một người như vậy.

Tôi thà tìm một người nhà quê như ông chủ Tạ, đẹp trai hay không không quan trọng, quan trọng là tôi thích ăn bánh gạo nhỏ.

Sáng hôm sau, tôi bước ra khỏi phòng thì thấy ông chủ Tạ đang xay đậu.

Hôm nay anh ta mặc áo sơ mi trắng, tay áo buộc ngang khuỷu tay, để lộ một phần cánh tay trắng nõn.

Anh ta hơi nghiêng người, dùng tay đẩy cối xay đá nặng trịch, cơ lưng dẻo dai theo động tác của anh ta mà co duỗi.

Ông chủ Tạ lại phát phúc lợi rồi.

Có một số người rõ ràng là đang xay đậu, nhưng nhìn vào lại giống như đang tập máy trong phòng tập thể hình.

Tôi lau khóe miệng, đến gần ông chủ Tạ để quan sát kỹ hơn mấy nhóm cơ nhỏ của anh ta đang vận động.

“Nhìn đủ chưa?”

“Ông chủ Tạ không cần tỏ ra xa cách như vậy, chỉ là tôi muốn uống ít sữa đậu nành mà thôi.”

Vẻ mặt của tôi vừa đáng thương vừa thành thật.

Ông chủ Tạ nghĩ đến hành động của tôi đêm qua, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

“Cô rốt cuộc là thèm ăn hay thèm tôi?”

“Nếu tôi nói mình thèm ăn thì có vẻ tôi quá thiên về vật chất, vậy nên tôi thèm ông chủ Tạ.”

“Thèm tôi đến mức không màng vật chất nữa sao?”

“Ông chủ Tạ là người kế thừa phi vật chất.”

Có rất nhiều người biết làm bánh gạo, xay đậu.

Nhưng mọi động tác khi làm bánh gạo, xay đậu dường như cần có sự phối hợp nhuần nhuyễn, người có sẵn vóc dáng có thể phô bày chúng một cách hoàn mỹ đã sớm bị thất truyền.

Khi tôi còn đang ngây người nhìn vóc dáng* của ông chủ Tạ thì anh ta đã đến trước mặt tôi, đút thứ gì đó vào miệng tôi.

(*từ gốc 双开门: vóc dáng của nhân vật nam trong truyện tranh của Hàn Quốc, có đầu nhỏ, vai rộng, là xu hướng thẩm mỹ nam mới của Hàn Quốc)

Có vị ngọt và tan chảy trong miệng.

“Đây là gì?”

“Kẹo râu rồng, tôi vừa làm sáng nay.”

Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh ông chủ Tạ kéo thanh lò xo… à không, giống kéo kẹo mạch nha hơn.

Anh chàng này đang quyến rũ tôi, chắc chắn là vậy rồi!

“Ông chủ Tạ, lần sau anh có thể biểu diễn trực tiếp cho tôi xem được không?”

4.

Ông chủ Tạ vừa biểu diễn một màn xay đậu vừa kéo kẹo râu rồng, khẳng định là đang xài chiêu lạt mềm buộc chặt với tôi.

Hỡi ôi, người đàn ông mưu mô này đang muốn dụ dỗ tôi sa ngã vào vòng tay của anh ta đây mà.

Tôi xách chiếc giỏ tre nhỏ theo ông chủ Tạ vào rừng hái nấm.

Mặt trời đang lên, tôi thấy ông chủ Tạ dừng ở phía trước chờ tôi, tôi chợt nảy ra ý định nói dối về việc bị say nắng.

Tôi ngã vào vòng tay anh ta, suy nhược hôn mê.

Ông chủ Tạ ấn mạnh vào huyệt nhân trung* của tôi, tôi đau quá, nhảy dựng lên như một con khỉ.

(*huyệt nhân trung: nằm trên rãnh môi mũi)

Ngoảnh đầu lại thì thấy anh ta đang nhịn cười.

Tôi đẩy anh ta: “Anh cố ý!”

Ông chủ Tạ không nhịn nữa mà bật cười, đôi mắt trông thật đẹp.

Mới nãy tôi còn buồn bực và hơi nản lòng, nhưng khi thấy anh ta cười tôi, tôi lại nảy sinh ác ý.

Lần này tôi định dùng liều thuốc mạnh hơn.

Buổi trưa, chúng tôi đốt lửa trong hang động để nấu canh nấm.

Tôi nhìn thấy khóe miệng của ông chủ Tạ bị muỗi đốt, trong đầu lại nghĩ ra ý xấu.

Tôi cất đi lọ nước hoa đã dùng một nửa.

Tôi ngồi xuống cạnh ông chủ Tạ, nhìn vào khóe môi của anh ta, sợ hãi che miệng.

“Ông chủ Tạ, khóe môi của anh có hai cái lỗ nhỏ kìa, chẳng lẽ bị rắn cắn rồi sao?”

Anh ta nhìn tôi một lúc, sau đó trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ.

“Tôi sẽ không xui xẻo vậy chứ, trên núi này có rất nhiều rắn độc.”

Đây chính xác là những gì tôi muốn.

“Vậy chúng ta nên làm gì?”

“Ở nơi hoang dã thế này quả thật khó xử lý. Nhưng con rắn cắn tôi chắc không phải là rắn độc đâu, cô Thẩm không cần phải quá lo lắng.”

“Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, để tôi giúp anh hút máu độc ra nha.”

(*có ý nhắc nhở phải làm việc cẩn trọng, đề phòng những việc không hay xảy ra)

Tôi không do dự chút nào, trực tiếp ép anh ta lên vách đá.

Ông chủ Tạ vừa không đứng vững vừa bị tôi áp chế đến mức không thể động đậy.

Tôi một mặt hiên ngang sắp cắn người nhưng lại bị một bàn tay ngăn cản.

“Cô Thẩm, làm vậy không tốt đâu.”

“Có gì không tốt chứ, anh và tôi đều chưa kết hôn, là chuyện anh tình tôi nguyện thôi mà.”

Nói xong, tôi nhìn thấy ánh mắt của anh ta nhìn sang chỗ khác, dường như đang nghĩ đến chuyện gì đó.

Tôi lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn: “Ông chủ Tạ có bạn gái chưa?”

“Không có…”

“Vậy anh do dự cái gì? Anh cũng không có vợ sắp cưới.”

“Vợ sắp cưới?” Ông chủ Tạ đột nhiên nhìn tôi, hàng mi dài nhanh chóng rũ xuống, “Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của một người đàn ông, tôi muốn giữ thân như ngọc cho vợ tương lai của tôi.”

Tim tôi ngừng đập.

“Vậy để em* làm vợ sắp cưới của anh có được không?”

(*tùy ngữ cảnh thay đổi cách xưng hô cho tình cảm một chút nha)

Vừa nói tôi vừa vuốt ve đôi má dại ra của anh ấy, nhìn vào đôi mắt đã mất đi vẻ thản nhiên kia, thì thầm vào tai anh.

“Bây giờ em có thể giúp anh giải độc được chưa?”

5.

Ông chủ Tạ không trả lời, hàng mi dài rũ xuống.

Không nói gì, tôi cho rằng anh đã đồng ý.

Tôi nhón chân như chuồn chuồn lướt nước chạm vào cằm anh.

Tiếp theo tôi vòng tay qua cổ ông chủ Tạ, lần này mục tiêu là khóe miệng đã sưng đỏ kia.

Ngay lúc quan trọng, ông chủ Tạ lại đẩy tôi ra.

Tôi lảo đảo, kinh ngạc nhìn anh.

Cả người anh ấy cứng ngắc, lấy tay che khuôn mặt đỏ bừng rồi bước đi nhanh.

Tôi tìm thấy ông chủ Tạ đang ngồi bên bờ sông.

Anh ấy có vẻ đã bình tĩnh lại.

“Ông chủ Tạ sống ở trên núi đã lâu, chắc hẳn đã biết cách xử lý khi bị rắn cắn, vừa rồi là tôi lắm chuyện.”

Tôi tiếc rẻ chờ dịp khác.

“Cô Thẩm định cả đời không quay về sao?”

“Chuyện này còn phải xem ông chủ Tạ sẵn lòng cho tôi ở lại bao lâu.”

“Người đó… thật sự khiến cô chán ghét vậy ư?”

Tôi hiểu ông chủ Tạ đang nói đến chồng sắp cưới của tôi.

Tôi đặt nắm tay nhỏ bé của mình lên ngực.

“Hắn là tên vô lại khét tiếng khắp cả nước, sao có thể so sánh với ông chủ Tạ dịu dàng được chứ?”

“Lỡ như, ý tôi là lỡ như… anh ta không tệ hại như lời đồn thì sao?”

Dù là vậy, nhưng tại sao tôi phải đặt cược cuộc hôn nhân của mình vào một người như vậy kia chứ.

So với thái tử gia Kinh Khuyên chưa  gặp mặt bao giờ, tôi cho rằng ông chủ Tạ trước mặt thực tế hơn.

“Nếu đó không phải là người tôi thích thì việc hắn ta tròn méo thế nào có liên quan gì đến tôi.”

Không biết ông chủ Tạ nghe trúng câu nào của tôi mà môi mím chặt, cằm hơi run lên.

Tôi định nhìn cho kỹ thì thấy ông chủ Tạ đột nhiên đứng lên, mặt sa sầm bỏ đi.

Tôi cảm thấy hơi lúng túng, lúc đứng dậy, khóe mắt vô tình va phải dải sáng màu vàng đằng kia.

Ngẩng đầu nhìn, đập vào mắt tôi là một cánh đồng hoa hướng dương bao la bát ngát giữa thung lũng.

Trước khi tôi bước đến, ông chủ Tạ đang nhìn đồng hoa hướng dương này đến ngẩn người.

Sau đó tôi chợt phát hiện ra một điều.

6.

Để khẳng định suy đoán của mình, sau khi trở về nhà nghỉ, tôi đã đi dò la xung quanh vài lần.

Quả nhiên tôi phát hiện căn phòng nào cũng có treo tranh hoa hướng dương, ngoài ra còn có nhiều đồ thủ công mỹ nghệ về hoa hướng dương khác nhau.

Ông chủ Tạ có vẻ rất thích hoa hướng dương.

Thuận theo sở thích của anh ấy, tôi dùng hoa hướng dương làm dây buộc tóc, còn mặc thêm chiếc váy màu vàng.

Tôi chạy đến chỗ ông chủ Tạ lượn qua lượn lại vài vòng, nhưng anh ấy chỉ liếc nhìn tôi rồi lạnh lùng nói: “Đến lúc tiểu thư Thẩm Tâm Di nên rời đi rồi.”

Tôi có chút chưng hửng: “Tôi chưa có ý định rời đi.”

“Sắp đến mùa du lịch rồi, phòng ốc sẽ không đủ nữa.”

“Ở đây cũng có mùa du lịch?”

Nhưng ông chủ Tạ không nghe tôi  nói, trực tiếp rời khỏi phòng.

Tôi cảm thấy mất mát, không biết tại sao anh ấy lại đột nhiên trở nên xa cách như vậy.

Cứ tiếp tục cũng không phải là biện pháp.

Trong lúc ông chủ Tạ chẻ củi ngoài sân, tôi trốn vào một góc nhìn trộm.

Chặt hết một bó củi, anh ấy mở nắp chai uống nước.

Tôi nuốt khan nhìn hầu kết của anh ấy di chuyển lên xuống.

Khi tôi lấy lại tỉnh táo thì người cũng đã đến bên cạnh ông chủ Tạ.

Anh ấy cũng nhìn thấy tôi.

Chúng tôi nhìn nhau, cảm giác có chút ngượng ngùng.

Là người thông minh, tôi giỏi nhất trong việc xoa dịu bầu không khí dạng này, đầu óc tôi nhanh chóng xoay chuyển, tôi bóp mạnh cái chai, nước lập tức bắn lên khắp mặt ông chủ Tạ.

“… Tôi chỉ muốn giúp anh rửa mặt, anh có tin không.”

Ông chủ Tạ nghiến răng: “Không tin cũng phải tin.”

“Mà cô đến đây làm gì?”

Tôi ngại ngùng nói: “Chân giường của tôi dường như bị gãy rồi, tôi không tài nào ngủ ngon cho được.”

Ông chủ Tạ tỏ vẻ không thể tin nổi: “Ngay cả giường sắt mà cô cũng ngủ gãy được?”

“Ừ thì phiền anh hàn nó lại được không?”

Ông chủ Tạ là người tốt, sẽ không từ chối yêu cầu của tôi.

Thấy anh ấy lấy dụng cụ hàn từ phòng bên cạnh ra, mắt tôi sáng lên, lập tức theo sau.

7.

Dáng vẻ hàn sắt của ông chủ Tạ quá là mê người.

Anh ấy mặc áo sơ mi màu xanh lam, tay áo buộc chắc vào bắp tay, vung tay một cái siết chặt ốc vít, vung tay cái nữa giơ máy hàn lên.

Anh ấy nửa quỳ xuống, cơ bắp chân sau duỗi thẳng tạo thành góc vuông hoàn hảo, hệt như một bức tượng Hy Lạp cổ đại.

Hàng loạt tia lửa bắn ra, chiếc giường sắt nhanh chóng được hàn lại.

Tôi xứng đáng được chiêm ngưỡng cảnh tượng đẹp đẽ này.

Không phí công tôi dùng dao cạo mài vết gỉ sắt cả đêm.

Qua chuyện này có thể thấy được, mặc dù ông chủ Tạ tỏ thái độ lạnh lùng với tôi nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của tôi.

Tôi nghĩ mình nên nói chuyện tử tế với ông chủ Tạ để rõ ràng mọi thứ.

Tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có sự hiểu lầm nào đó.

“Ông chủ Tạ, tối nay chúng ta ăn thịt cừu nướng trong vườn nha.”

“Ông chủ Tạ bị dị ứng với thịt cừu.”

Một giọng nữ từ bên ngoài truyền vào.

Tôi nhìn ra cửa thì thấy một đôi chị em ruột.

Cô gái đó có vẻ bằng tuổi tôi, trông rất thanh tú.

Cô gái tên là A Quỳ này bước vào, liếc mắt nhìn tôi rồi mỉm cười ngọt ngào với ông chủ Tạ.

“Anh Tạ, em đến mượn anh bó củi. Giỏ trứng này là mẹ em nhờ em đưa cho anh.”

Ông chủ Tạ nhận lấy rồi dẫn A Quỳ vào nhà lấy củi.

Em trai của A Quỳ mới năm tuổi, cậu nhóc bước lại gần, ngây ngốc nhìn tôi.

“Chị ơi, chị đẹp quá.”

“Em trai nhỏ tên gì?”

“Em tên A Hướng. Hướng trong hoa hướng dương*.”

(*hoa hướng dương trong tiếng Trung gọi là hướng nhật quỳ)

Lúc này tôi mới nhận ra tên của cô gái đó có một chữ Quỳ, có nghĩa là hoa hướng dương.

Nghĩ đến điều này, lòng tôi như thắt lại.

Ông chủ Tạ trở ra, giúp A Quỳ mang củi về nhà cô ấy.

Tôi kéo A Hướng lại đằng sau.

Cảnh tượng hai người họ trò chuyện cười đùa phía trước thật là chói mắt.

A Hướng nắm tay tôi, khen ông chủ Tạ không ngớt.

“Chị gái, ông chủ Tạ siêu tốt luôn đó.”

Tôi lơ đãng trả lời: “Ừ.”

“… Anh ấy không chỉ là người tốt mà còn có thể làm tốt nhiều thứ.”

A Hướng tiếp tục nói luyên thuyên.

“Anh ấy còn biết vẽ tranh, em từng nhìn thấy một bức tranh trong ngăn kéo của anh ấy, đó là bức vẽ chị của em. Anh Tạ vẽ chị của em rất đẹp, em suýt chút nữa đã không nhận ra.”

Trong ngăn kéo của ông chủ Tạ có bức tranh vẽ A Quỳ?

Tôi không thể tin được chuyện này. Nó thậm chí còn khó chấp nhận hơn cảnh tượng trước mắt.

Một cánh đồng hoa hướng dương.

Nhà của A Quỳ nằm trên đồng hoa hướng dương đó.

Chỗ đó là thung lũng mà hôm ấy ông chủ Tạ nhìn đến ngẩn người.


Comments

6 bình luận cho “Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương”

  1. 1 truyện thật dễ thương 🤗 cảm ơn bạn đã dịch nhó

    1. Cảm ơn bạn đã ghé thăm nhà, Vũ sẽ trồng thêm nhiều hoa nữa, lần sau lại ghé thăm nhé, tiếp tục ủng hộ Vũ nha ❤️

  2. Truyện dễ thương quá, chúc nhà đông khách.

    1. Cảm ơn bạn, tiếp tục ủng hộ Vũ nha ❤️

  3. Truyện hay quá ak

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!