1.

Ta là Yêu Non đời thứ hai mươi mốt.

Ta vốn là con cháu của gia tộc Thượng Quan được truyền thừa hơn ngàn năm. Trải qua bao triều đại, gia tộc ta vẫn đời đời hưng thịnh là nhờ có bí mật.

Ta còn nhớ năm đó, vào một ngày trời đầy tuyết, cha mẹ đưa ta đến tổ trạch ở Hoàng thành. Trên đường đi, người vốn không tin Thần Phật như mẹ ta lại cầm chuỗi ngọc, miệng không ngừng khấn vái. Ta lạnh đến phát cống, cũng lười hỏi nhiều.

Đến nơi, cả nhà ta được dẫn vào một căn phòng xa hoa rộng lớn. Bên trong đã rất đông người, ta để ý thấy có vài chục bé gái trạc tuổi ta.

Bọn ta được cho ăn một bữa thịnh soạn, sau đó một đường đến mật thất phía sau tổ trạch. Chỉ những bé gái mới được bước vào.

Bên trong mật thất le lói ánh đuốc đủ nhìn thấy đường, đi thêm một lúc là tới khoảng trống tương đối thoáng đãng. Nơi này trông như một cái hang động, thoang thoảng có mùi ẩm thấp. Rõ ràng rất lâu rồi mới có người lui đến đây.

Cuối hang động là một đài tế. Ta xếp gần cuối nên không rõ ràng lắm, chỉ làm theo mọi người cùng quỳ xuống. Có người tiến đến thoa lên trán bọn ta một vệt chất lỏng dinh dính thơm tho.

Sau một bài tế thật dài, ta tưởng chừng mình suýt ngủ gật thì lại có người đến bảo ta chọn lấy một thẻ thăm.

Dưới ánh sáng lờ mờ, ta nhìn thẻ thăm cũ kỹ không rõ niên đại trong tay mình, dường như trên đó có khắc hình một con hồ ly lắm đuôi.

Giây phút đó, ta cảm thấy có một đôi mắt vô hình đang dò xét mình. Tóc gáy ta dựng đứng, cảm thấy có gì đó không đúng.

Quả nhiên, chẳng bao lâu có một nhóm người đến trước mặt ta, quỳ gối hành lễ với ta.

Ta ngẩn người, chậm chạp theo bọn họ bước lên đài. Một người đeo mặt nạ hồ ly nắm lấy tay ta, ánh mắt nhìn khiến ta run rẩy.

Chuyện tiếp theo ta chẳng muốn nhớ lại. Bọn họ đàn áp ta nằm sấp trên đài tế. Giữa cái lạnh buốt giá trời đông, một mũi dao cắt đứt lớp áo phía sau lưng ta. Cái lưng trần của ta cứ thế lồ lộ ra ngoài. May thay lúc đó ta chỉ là đứa trẻ mười tuổi, nếu không ta nhất định sẽ liều mạng với họ. Cả đám người lớn áp bức một đứa trẻ, xăm sống lên lưng ta hình con hồ ly lắm đuôi màu đỏ giống trong thẻ thăm.

Từng mũi kim đâm vào da thịt, nghĩ lại ta càng thêm ghét bỏ cái hình xăm đó.

Lúc mẹ ta nhìn thấy ta, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ, cha ta thì đỡ hơn, chỉ lung lay sắp ngã.

Ta có chút bất đắc dĩ, người nên ngất xỉu phải là ta mới đúng.

Sau hôm đó, cả nhà ta một bước lên hương, người người kính trọng, được cấp cho biệt viện trong tổ trạch.

Mẹ ta vừa lau nước mắt vừa kể với ta về bí mật Yêu Non.

Đại khái là tổ tiên Thượng Quan năm đó đã ký kết khế ước với Quỷ Núi, đời đời giúp nó hộ núi, ngược lại nó ban phước cho Thượng Quan gia mãi hưng thịnh.

Mỗi năm mươi năm gia tộc sẽ chọn ra một Yêu Non đi hộ núi, đến ta là Yêu Non đời thứ hai mươi mốt.

Ta hỏi gia chủ hộ núi là làm gì?

Ngài ấy mỉm cười nói: “Chỉ việc sống trên núi thôi.”

Ta còn chưa kịp phản ứng, ngài ấy còn sâu kín nói thêm: “Trở thành Yêu Non, tên sẽ được đưa vào gia phả dòng chính, thờ phụng trong từ đường, ngày ngày nhận nhang khói tín niệm của cả gia tộc.”

Ta: “…”

Kỳ thật lời gia chủ nói cũng không phải khoa trương.

Ngày ta đi “nhận chức”, cha mẹ, anh trai và gia chủ cùng đưa tiễn ta.

Xe ngựa dừng lại trước một hẻm núi, gia chủ trầm giọng nói: “Đến đây thôi, cung tiễn Yêu Non.”

Ngài ấy cúi người hành lễ với ta. Ta có chút không quen, nhưng quả thật bây giờ thân phận của ta đã khác, một tiếng Yêu Non, nghe cao quý biết bao.

Ta gật đầu rồi quay sang quỳ trước cha mẹ, dập đầu ba cái.

Sau hôm nay, duyên phụ mẫu xem như đã tận. Năm mươi năm bằng một đời người, kiếp này ta không thể báo hiếu cha mẹ được nữa.

Lời đến cổ thì nghẹn lại, cuối cùng ta chỉ thốt được một câu: “Mọi người bảo trọng.”

Vẫn không đành lòng nói ra hai chữ vĩnh biệt.

Ta vội vàng đeo giỏ, túi vải, chân bước nhanh vào trong hẻm núi.

Mẹ của ta dường như lại ngất đi, nhưng ta không dám quay đầu. Dùng sự cô độc của ta đổi lấy cho họ một đời sung túc an yên.

Ta một đường đi theo sự chỉ dẫn của gia chủ, đến khi tưởng chừng không đi nổi nữa thì thấy phía trước cách đó không xa có một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng đợi.

Vừa thấy ta, thiếu nữ nhoẻn miệng cười, chạy đến vỗ vai ta, hét lớn “bảo trọng” rồi một đường vui vẻ chạy về phía ta vừa đến.

Đó là… Yêu Non đời trước?

2.

Theo cấp bậc ta phải gọi nàng ấy một tiếng “bà cô”, nhưng năm mươi năm rồi, sao một người lại có thể trẻ đến thế, chỉ như thiếu nữ tuổi đôi mươi.

Và quan trọng hơn là, bà cô còn chưa bàn giao cho ta cái gì đã chạy mất. Vị Yêu Non này có phải là quá tắc trách rồi không!

Yêu Non thế hệ mới ta đây đứng ngây ngốc một lúc, trong đầu trống rỗng.

Ngước nhìn dãy bậc thang đá dẫn lên cao tít tắp, có lẽ một đường đi lên là được?

Ta tay xách nách mang tiến lên phía trước. Gọi là Yêu Non nhưng thể lực lại của người phàm trần, leo chẳng được bao lâu ta đã thở hổn hển.

Mặt trời xuống núi, trong rừng cây chẳng có một tiếng côn trùng, chỉ có gió thổi hiu hiu. Ta ngồi nghỉ trên bậc thang đá rồi ngủ lúc nào chẳng hay, tỉnh lại trời đã sáng.

Ta vừa leo vừa nghỉ, đến ngày thứ tư cũng thấy được một căn nhà gỗ đơn sơ. 

Đến nơi rồi?

Toàn thân ta rã rời, gục ngã ngay trước cửa nhà.

Nhìn hoàn cảnh xung quanh, ta ba phần chán nản, bảy phần bất lực, tự hỏi bà cô đã trải qua năm mươi năm như thế nào.

Ngoài căn nhà gỗ mộc mạc có phần cũ kỹ và bộ bàn ghế bằng gỗ đã sờn bên ngoài, nơi này đơn điệu đến nhàm chán.

Nhưng cảnh thiên nhiên ngược lại vô cùng hùng tráng và mỹ lệ.

Nơi ta đang đứng chính là đỉnh núi, vừa hay ngọn núi này lại cao nhất. Dõi mắt nhìn ra xa chính là những dãy núi trùng điệp vây quanh tạo nên một thung lũng rộng lớn. Ngang tầm mắt ta là những đám mây trắng lượn lờ như chốn bồng lai tiên cảnh.

Phía trước cách căn nhà không xa là những tảng đá xếp chồng tương đối bằng phẳng, có thể ngồi lên thả hồn ngắm cảnh.

Nơi này cao như vậy nhưng không khí lại mát mẻ chứ không hề lạnh lẽo.

Ta dọn dẹp căn nhà, tuy cũ kỹ nhưng khá chắc chắn, vật dụng sinh hoạt tương đối đầy đủ.

Lần này ta chủ yếu mang theo rất nhiều hạt giống, sách truyện và giấy bút.

Không được bước chân khỏi ngọn núi này, ta không muốn nơi đây trở thành lồng giam của mình, ta phải biến nó trở thành thế giới của riêng ta.

Dưới sự nỗ lực của ta, sau một năm, quanh nhà gỗ đã mọc vô số loài hoa sặc sỡ màu sắc, hương thơm thanh mát.

Ta đặt cho nơi đây một cái tên phong nhã – Hoa Lạc sơn cư.

Sáng ngắm hoa, đọc truyện,

Tối thưởng nguyệt, viết văn,

Nguyện một đời bình bình an an.

Ta tận hưởng cuộc sống nhàn nhã này. Ngoài việc không được rời khỏi đây, không được tiếp xúc với người ngoài thì mọi thứ đều tuyệt vời.

Hằng năm người của Thượng Quan gia sẽ mang đồ đặt dưới chân núi cho ta. Trước khi đi, ta đặc biệt nhờ họ mang đến cho ta nhiều sách truyện mới. Ngoài việc thỉnh thoảng nhớ đến người nhà, cuộc sống như hiện tại, một người không có chí lớn như ta cầu còn không kịp.

Ngọn núi lớn này ngoài thực vật thì chỉ có chim chóc, ong bướm, ta sống ở đây mười năm, chưa từng gặp qua loài động vật nào khác, càng đừng nói đến vị Quỷ Núi trong truyền thuyết kia.

Cuộc sống nhàn nhã khiến ta quên mất nhiệm vụ hộ núi của mình là gì. Có lẽ đúng như lời gia chủ từng nói, chỉ cần sinh sống là được.

Trên núi có một rừng trúc, ta phát hiện trong thân trúc có chứa nước vị ngòn ngọt, uống nhiều sẽ say giống như rượu. Ta đặt cho nó cái tên là Trúc Tửu. Mỗi đêm trăng tròn, ta sẽ ngồi trên mỏm đá, vừa đón gió ngắm trăng, vừa uống Trúc Tửu. Làm thần tiên có lẽ cũng chỉ thế thôi.

Hôm nay là sinh thần hai mươi tuổi của ta, ta lại nhớ nhà, nỗi cô đơn đong đầy. Ta đặc biệt uống nhiều hơn mọi hôm, men say khiến đầu óc ta chếnh choáng. Ta xiêu vẹo đến dòng suối cách nhà gỗ không xa rửa mặt.

Ta nhíu mày nhìn cái bóng mờ ảo trên tảng đá cạnh bờ suối, trông giống như một người đang nằm vậy. Ta phì cười, ta say quá rồi, trông gà hóa cuốc, nơi này sao có người khác được.

Ta về nhà, đánh một giấc thật say.

Sáng sớm tỉnh dậy, hương hoa khiến tinh thần ta thoải mái không ít. Nhìn muôn hoa khoe sắc quanh nhà thật là thích mắt.

Ta theo thói quen đến bờ suối rửa mặt. Lúc này mới giật mình kinh ngạc, bóng người kia vậy mà là thật.

Ta nghi hoặc gọi vài tiếng, đối phương không phản ứng. Ta thận trọng lại gần, dùng nhánh cây vén tóc của đối phương, lộ ra khuôn mặt trắng bệch.

Ta bị dọa sợ chết khiếp, tự dưng ở đâu xuất hiện một cái xác.

Nhưng rồi ta lại tự trách, nếu đêm qua ta không uống say tưởng gặp ảo giác thì biết đâu đối phương sẽ không chết.

Lòng ta nổi lên niềm trắc ẩn, đào lấy một cái hố, xem như vì đối phương làm chuyện cuối cùng.

Ta chuẩn bị lấy sức ba bò chín trâu kéo cái xác thì chợt nghe được tiếng nói thì thào.

“Cứu…”

Xác chết vùng dậy?

Ta sợ chết khiếp, tay run rẩy, chỉ nghe “cộp” một tiếng, đầu đối phương trực tiếp nện xuống tảng đá.

Toàn thân ta cứng đờ nhìn dòng máu đỏ tươi chảy theo kẽ đá.

Ta cẩn thận kiểm tra, hơi thở của đối phương tuy mỏng manh như có như không, nhưng đúng là vẫn còn thở.

Ta mang tâm lý hối lỗi một lòng một dạ chăm sóc đối phương. Sau hai ngày hôn mê, đối phương rốt cuộc cũng ra dáng của người sống.

Nhìn vào khuôn mặt có chút huyết sắc kia, ta không khỏi suýt xoa.

Không ngờ đời này ta còn có thể gặp được một nam nhân tuấn mỹ đến thế, mày rậm, mũi cao, môi mỏng, đường nét khuôn mặt góc cạnh.

Ta thậm chí nổi lên một chút lòng háo sắc, giơ tay sờ soạng da mặt mềm mại của hắn.

Chậc, da bảo dưỡng thật tốt!

3.

“Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?”

Ta lặng người nhìn vẻ mặt như lạc trong sương mù của mỹ nam tử.

Ta vậy mà lỡ tay làm hắn hỏng đầu rồi.

Hắn ngây ngô nhìn ta, ánh mắt như con cún nhỏ: “Mỹ nữ, ta dường như chẳng nhớ gì cả.”

Có phải ta nên chịu trách nhiệm cho chuyện này hay không?

Bao nhiêu nghi hoặc đều bị ta vứt sau đầu. Từ lúc ta nhận chức Yêu Non này, chưa từng có ai trả lời nghi vấn của ta. Khó lắm mới gặp một người, đáng tiếc hắn chẳng khác nào một tờ giấy trắng.

Ta lắc đầu thở dài, uổng cho khuôn mặt như yêu nghiệt của hắn.

Ta tốt bụng dẫn hắn xuống tận chân núi, uyển chuyển nói với hắn đi đến thế giới loài người sẽ tốt cho trí nhớ của hắn.

Nhưng hắn lại rưng rưng ánh mắt: “Nhưng ta sợ gặp phải kẻ xấu.”

Đây là ngụ ý khen ta là người tốt?

Ta dở khóc dở cười, nghĩ đến cũng có lý, nhan sắc của hắn mà ra đường sẽ rất dễ thu ong dụ bướm, lỡ bị kẻ xấu lừa mất thì sao.

Lúc đó ta chợt nghĩ, thay vì để người khác hưởng lợi, chi bằng ta giữ hắn lại bên người, ngày ngày ngắm nhìn cũng rất bổ mắt.

Nhưng ngoài mặt ta vẫn phải tỏ ra miễn cưỡng thu nhận hắn.

Hắn cong cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ khiến ta lóa mắt. Ta mặc niệm trong lòng, là hắn không chịu đi đó thôi!

Dạo gần đây ta có đọc một tiểu thuyết, trong đó hình tượng nam chính chính là bạch nguyệt quang của ta. Ta bèn lấy một chữ trong tên của nhân vật này đặt tên cho hắn.

“Từ nay ta gọi ngươi là A Lăng, có được không?”

Hắn vui vẻ đồng ý.

“Ngươi cũng đừng gọi ta là mỹ nữ, ta tên Tuyết Vũ.”

Trong lòng ta có chút luyến tiếc, suy cho cùng, cô gái nào chẳng thích được khen là mỹ nữ.

“Tuyết Vũ… Tiểu Vũ… Tiểu Vũ…” Hắn ngây ngốc vừa lẩm bẩm gọi vừa cười.

Ta lắc đầu mặc kệ, thật là một tên ngốc.

Từ nay, trong quãng thời gian dài đằng đẵng còn lại, ta rốt cuộc đã có người bầu bạn.

Ngoài tính cách hơi ngốc một chút thì A Lăng rất tháo vát, học tập rất nhanh. Hắn có thể dọn nhà, trồng rau, tưới hoa, nấu ăn, thậm chí là đẽo khắc gỗ.

Ta bỗng nhiên trở nên cực kỳ nhàn rỗi. Ngồi trên xích đu mà hắn mới làm cho ta, nhìn hắn bận rộn tới lui, có cảm giác thật là hưởng thụ.

Thường thì A Lăng rất nghe lời, nhưng cũng có nhiều lúc hắn rất cố chấp.

Chẳng hạn như ta muốn hắn làm thêm một căn phòng, đóng thêm cái giường nhưng hắn một mực từ chối. Hắn bảo như vậy sẽ làm mất đi vẻ phong nhã vốn có của căn nhà. Loại chuyện phá hoại thẩm mỹ như vậy, hắn thà ngủ dưới sàn chứ nhất quyết không làm.

Ta cũng lười quản hắn, dù sao người bị hành xác cũng là hắn. Vì thế mỗi đêm đều là cảnh tượng ta ngủ trên giường, hắn đoan chính ngủ dưới đất. 

Đôi lúc trong lòng ta âm thầm hậm hực, chẳng lẽ ta không có một chút sức quyến rũ nào nên đêm này qua đêm khác, hắn luôn thành thành thật thật ngủ yên.

Nghĩ xong ta lại tự phỉ nhổ, chẳng lẽ ta hy vọng hắn phi lễ mình. Sao ta lại có suy nghĩ muốn nhúng chàm hắn như vậy. Quá xấu xa rồi!

Suy cho cùng, hắn không có trói buộc, rồi một ngày cũng sẽ rời đi.

Nghĩ đến đó, ta bồn chồn không ngủ được, âm thầm ngắm nhìn hắn dưới ánh trăng. 

Mỗi ngày có hắn bầu bạn dường như đã trở thành thói quen của ta. Nếu một mai hắn rời đi, ta phải làm thế nào?

Thấy ta cả ngày rầu rĩ, A Lăng quan tâm hỏi han.

“Tiểu Vũ đang nghĩ gì thế?”

Ta dời tầm mắt nhìn cảnh núi non hùng vĩ, thở dài: “Nhạn lạc rồi cũng sẽ có ngày trở về cố hương.”

Hắn lại hỏi: “Nàng là đang nói đến ta phải không?”

Ta cười hỏi hắn: “Ngươi sẽ rời khỏi đây sao?”

Hắn trầm mặc. Giây phút đó, lòng ta cảm thấy có chút không thoải mái.

“Ta cần một lý do.”

Giọng hắn trầm khàn. Ta không dám nhìn vào ánh mắt có phần sâu lắng của hắn. Đứng trước mặt ta dường như không còn là chàng thiếu niên ngây ngô như thuở ban đầu.

Ta giật mình phát hiện, ta chẳng biết gì về hắn. Cái tên A Lăng cũng là ta đặt cho hắn.

Những ngày tiếp theo dường như không có gì khác biệt. Hắn vẫn là A Lăng thích bám lấy ta, còn ta ngày ngày ngắm hoa thưởng nguyệt, làm một cô nương nhàn nhã. Chuyện hôm đó giống như nằm mơ nói mộng mà thôi.

Hôm nay A Lăng vui vẻ khoe với ta hắn vừa làm xong một cây đàn gỗ, vô cùng thành thục ngồi xếp bằng trên tảng đá ngắm cảnh của ta.

Hắn đặt đàn gỗ lên chân, hai mắt nhắm nghiền, tay bắt đầu gãy đàn. Tiếng đàn nhanh chóng ngân nga, như mật ngọt rót thẳng vào tim ta.

A Lăng mặc áo trắng, mi thanh mục tú có phần thoát tục. Gió nổi lên cuốn theo vô vàn cánh hoa như nhảy múa. Dưới ánh chiều tà, phía sau mây trắng lượn lờ như hư như ảo, thiếu niên tựa tiên nhân.

Giây phút đó, ta nhìn đến thất thần, trái tim bắt đầu bay bổng, đôi chân vô thức nhảy điệu múa tưởng chừng đã quên từ lâu – Phượng cầu Hoàng.

Nhạc ngừng gió tan, bốn mắt nhìn nhau, hoa rơi lả lơi.

“Tiểu Vũ thật đẹp.”

Hai má ta nóng ran, ngượng ngùng cười nói: “Cầm nghệ của A Lăng quả thật thoát tục. Không nghĩ đến ngươi còn biết chơi đàn.”

“Mấy ngày nay đột nhiên nhớ lại vài chuyện, dường như trước đây ta rất thích đánh đàn.”

Tựa hồ có thứ gì đó rơi vỡ trong lòng ta.

4.

Ta gượng cười chúc mừng hắn: “Rất tốt, rất tốt. A Lăng sớm muộn cũng sẽ nhớ lại mọi thứ.”

Buổi sáng như mọi ngày, ta ngồi trên xích đu đọc truyện, A Lăng rót cho ta chén trà hoa. Hắn lại pha chế ra hương vị mới. Ta đưa lên mũi, hương thơm vờn quanh vô cùng dễ chịu.

A Lăng cũng rót cho mình một chén, thản nhiên nói: “Ta đã nhớ ra mình là ai.”

Tay ta khẽ run, trà nóng sánh ra tay. Hắn nhíu mày, lập tức đi đến, cúi người nắm lấy tay ta thổi thổi, giọng trách cứ.

“Phải cẩn thận chứ. Nàng như vậy sao ta có thể yên tâm.”

Ta rụt tay về, lạc giọng nói: “Ta cũng đâu phải là trẻ con, chút thương tích này có đáng là gì.”

Hắn chậm chạp thu tay về, sâu kín nói: “Nhưng ta sẽ đau lòng.”

Tim ta hẫng mất một nhịp, vờ như không có gì, cười nói: “A Lăng thật biết nói chuyện, trước đây chắc đã khiến không ít cô nương vui vẻ.”

Hắn cười cười không nói gì, trở về tiếp tục uống trà.

Thấy bộ dạng thờ ơ của hắn, ta không nhịn được hỏi: “Ngươi sẽ rời khỏi đây sao?”

Hắn đáp: “Ừm. Nhưng nếu nàng muốn ta ở lại, không phải không được.”

Ta xem như hắn trả lời lấy lệ. Trước đây hắn mất trí nhớ, ta có thể vô tư chiếm dụng hắn. Nhưng giờ hắn đã nhớ lại, sao ta có thể xấu xa níu giữ hắn. Hắn còn có người thân, thậm chí là người yêu đang chờ đợi hắn.

Ta cứng miệng hỏi: “Ngươi định khi nào sẽ đi?”

“Bây giờ.”

“Hả” Ta kinh ngạc thốt lên, “Sao gấp như vậy? Ngươi còn chưa thu dọn gì cả.”

“Nơi đây vốn chẳng có thứ gì thuộc về ta nên ta không cần thu dọn.”

“Ừm… vậy ngươi đi đi.” Ta máy móc nói.

“Nàng không tiễn ta sao?”

“Tiễn hay không tiễn có gì khác biệt. Ta còn có truyện đọc dở, cũng lười xuống núi.” Ta cầm quyển sách che đi nét mặt cứng đờ của mình.

“Cũng không hỏi gì ư?” Hắn vẫn cố chấp.

Ta xua tay, kìm nén giọt nước mắt chực rơi: “Sau này chẳng còn gặp lại, hà cớ phải biết nhiều.”

Ta không dám hỏi, cũng không cần thiết phải hỏi, hắn là ai, từ đâu đến… bây giờ không còn quan trọng nữa. Không biết sẽ không thấp thỏm giày vò. Suy cho cùng, ta cũng không thể rời khỏi nơi này để đi tìm hắn.

Giây phút này, ta nực cười bản thân sao lại lý trí đến vậy.

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, là ánh nắng chói chang hay mắt nhòe nước khiến cảnh vật trước mắt ta trở nên mơ hồ.

Hắn đi rồi. Không biết lúc rời đi, hắn có từng ngoảnh lại hay không?

Hoa cỏ xung quanh vẫn rực rỡ khoe sắc như trước, nhưng thiếu mất một người, mọi thứ cũng đã mất đi một phần sức sống. 

Trang giấy kia chưa từng lật qua, quyển sách từ đầu đã cầm ngược.

A Lăng là người tinh tế, hắn có phát hiện ra điểm này không?

Ta đứng phắc dậy, nhấc làn váy chạy theo con đường xuống núi.

Ta vẫn chưa nói lời từ biệt, chúc hắn một đời bình an.

“A Lăng, đi chậm một chút. Ta có thể nhìn thấy ngươi lần cuối hay không?”

Ta chạy xuống chân núi thì trời đã sẩm tối, đây có lẽ là thời gian kỷ lục ngắn nhất của ta, nhưng chung quy vẫn không đuổi kịp bước chân của hắn.

Ta gấp gáp đến độ quên mất ranh giới, như có một bức tường vô hình ngăn cản ta. Phản lực đẩy ta ngã ra sau.

Nhìn con đường dẫn ra khỏi núi chìm trong bóng đêm, ta oà khóc nức nở.

Không kịp, đã bỏ lỡ rồi!

A Lăng của ta đã không còn nữa.

Tim nghẹn thắt nhói đau. Giá như lúc đó ta không cứng miệng, giá như ta sớm nhận ra lòng mình… thì bây giờ đã không hối hận như vậy.

Dù hắn là ai đi chăng nữa thì hắn cũng từng là A Lăng của ta, ký ức vẫn còn đó, làm sao có thể không nhớ nhung.

Một tuần trôi qua đối với ta thật nặng nề, ta nhìn đâu cũng thấy hình bóng của hắn.

Mất đi rồi mới biết hắn quan trọng với ta thế nào. Từ lâu hắn đã âm thầm bước vào trái tim ta, chiếm trọn nơi đó.

Hằng đêm ta say sưa bên từng bầu Trúc Tửu, dùng men say ép mình đi vào giấc ngủ. Nhưng mỗi giấc mơ đều là A Lăng, hắn nói cười với ta, hắn đàn ta múa… khi tỉnh dậy càng thêm đau lòng.

Đêm nay ta lại thấy hắn, nhưng hắn đang tay trong tay sánh bước cùng một cô nương khác, hỉ phục đỏ rực muốn chọc mù mắt ta.

Ta khản giọng gọi hắn, cầu xin hắn nhìn ta, nhưng ánh mắt hắn chỉ mãi hướng về cô nương đó.

Ta giật mình tỉnh giấc, khuôn mặt đầy nước mắt. Hóa ra chỉ là mơ…

Bên ngoài ánh trăng sáng tỏ, lại là một đêm trăng tròn.

Làm thế nào cũng không ngủ tiếp được nữa, đầu cứ âm ẩm đau. Ta quyết định đi ngâm suối cho thanh tỉnh.

Nước suối trên ngọn núi này vào đêm rất ấm. Ta trầm cả người xuống nước, nước vây lấy da thịt thoải mái không nói thành lời.

Chợt ta cảm thấy có vòng tay ôm lấy eo ta, giây tiếp theo cả bờ môi bị chiếm đoạt.

Ta ngây người trong thoáng chốc rồi mới phản ứng kịp, cố sức đẩy đối phương ra. Nhưng vòng eo càng bị siết chặt, đối phương càng cuồng dã ngấu nghiến môi ta.

Ta ra sức vùng vẫy, sau một lúc cả hai nổi lên khỏi mặt nước.

Ta mở to mắt, đập vào mắt là đôi mày rậm quen thuộc, khí tức không thể nào quen hơn.

5.

Ta ngừng giãy giụa, có chút không dám tin vào mắt mình.

Ánh mắt nhìn nhau, ta thấy ý cười trong mắt đối phương. Nụ hôn bắt đầu trở nên dịu dàng.

A Lăng, là A Lăng của ta!

Nếu đây là mơ, xin đừng đánh thức ta. 

“Tiểu Vũ, ta không chờ được nữa.” Hắn khàn giọng nói, áp trán lên trán ta, hơi thở dồn dập.

“A Lăng, ta sai rồi. Chàng đừng đi nữa được không?” Ta vòng tay ôm chặt lấy hắn, chỉ sợ hắn đột nhiên biến mất, cũng quên đi cả hai đang khỏa thân.

Mặt ta hoen ướt, không biết là nước mắt hay nước suối trong.

“Vậy nàng bù đắp cho ta thế nào?”

Ánh mắt ta mê ly nhìn hắn, nhất thời không phản ứng kịp.

A Lăng lắc đầu, khẽ thở dài: “Quên đi, vẫn là ta chủ động thì hơn.”

Nói xong, tay hắn bắt đầu không an phận.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt thiếu niên đẹp đến mức không chân thật, từng đường cơ bắp hoàn hảo như tạc tượng, giọng nói khàn khàn như chú ngữ rót vào tai ta.

“Sẽ không hối hận?”

Ta thở hổn hển bấu vào vai hắn: “Đến lúc này còn nói nhiều làm gì? Chàng rốt cuộc có được hay không?”

Sau đó ta thật sự hối hận, hối hận vì đã khiêu khích con dã thú trong lòng hắn.

Mệt chết ta rồi!

Ta vùi mình trong chăn. Người sau lưng vừa cử động, cả cơ thể ta run lên. Ta nhắm mắt quyết định giả chết, còn tiếp tục nữa thì thật sự là muốn cái mạng của ta luôn.

Tiếng A Lăng cười khúc khích, bàn tay nắm lấy khỏa đào trước ngực ta xoa mạnh.

Ta ấm ức nghiêng đầu nhìn hắn trách cứ: “Chàng… chàng ức hiếp ta.”

“Hửm?” Hắn nhếch khóe môi, “Chẳng phải trong sách gọi đó là tình thú sao? Ta ức hiếp nàng chỗ nào? Chỗ này? Hay chỗ này?…”

Hỏi một câu, hắn động tay một cái.

Cả người ta tê dại, khóc không ra nước mắt. Thiếu niên ngây ngô trước đây sao giờ lại vô sỉ như vậy.

Lại một hồi lăn lăn trên giường.

Lần nữa ta tỉnh lại đã là xế chiều. A Lăng vừa lúc đẩy cửa bước vào, cả người đã ăn mặc chỉnh tề.

Ta ngượng ngùng kéo chăn trùm kín đầu, nghĩ đến bản thân nhiệt tình tối qua, thật là mất mặt.

A Lăng ngồi xuống bên giường, ôm lấy cả ta và ổ chăn lên.

“Ăn cũng ăn rồi, nàng định không chịu trách nhiệm sao?”

Ta không cho là đúng, lú đầu ra phản bác: “Loại chuyện này không phải nam nhân các người được lợi nhất ư?”

A Lăng nhếch môi cười: “Là nàng đón ý hùa theo ta, nếu nàng không đồng ý, chẳng lẽ ta lại mạo phạm nàng.”

Vô sỉ!

Ta không thèm chấp nhất với hắn. Dù sao ta cũng vô cùng thỏa mãn.

A Lăng đã chuẩn bị sẵn trà bánh cho ta. Hắn vẫn chu đáo như trước đây.

Ăn uống no nê, ta thở ra thoải mái. Hắn bước đến cười với ta, ôn nhu nói: “Tiểu Vũ, trời tối rồi.”

Ta: “?”

Sau một hồi lăn lăn lộn lộn, ta chẳng muốn nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

A Lăng vùi mặt vào cổ ta, hơi thở ấm nóng khiến ta ngứa ngáy.

“Chúng ta bái thiên địa nha.” Hắn thủ thỉ bên tai ta.

“Nhưng ta không thể rời khỏi nơi này.” Ta thốt lên, “Đây là chuyện trọng đại cả đời. Người thân của chàng thì sao? Họ sẽ đồng ý chứ?”

A Lăng nhìn ta, ánh mắt ba phần bất lực, bảy phần như ba.

“Ngốc quá! Nàng không có một chút hoài nghi nào sao, về thân phận của ta?”

Ta vốn định hỏi hắn, nhưng hắn nào có cho ta cơ hội.

“Nàng nghĩ người bình thường có thể xuất hiện ở đây ư, Yêu Non?”

“Chàng biết?” Ta không khỏi kinh ngạc, ta chưa từng nói với hắn chuyện này.

“Ta không những biết mà ta còn là chủ nhân của khế ước gia tộc Thượng Quan.”

“Chàng là Quỷ Núi?”

Ta run giọng hỏi, không dám tin thiếu niên đẹp tựa tiên nhân trước mặt lại là Quỷ Núi. Trong tưởng tượng của ta, quỷ là tồn tại vô cùng xấu xí, làm thế nào “quỷ” còn đẹp hơn “yêu”?

“Vậy là từ đầu chàng đều lừa ta? Mất trí nhớ? Về với người thân?” Ta kích động hỏi.

A Lăng thở dài kéo ta vào lòng: “Nếu ta không giả vờ mất trí nhớ thì sao có thể tiếp cận nàng. Nhưng nàng một mực vô tâm vô phế, nếu không có gì xúc tác thì sao nàng có thể nhận ra lòng mình.”

Nói một hồi sao ta lại thành người đuối lý. Những lời hắn nói không sai, nhưng…

“Nhưng chàng cũng không nên lừa ta, hại ta thương tâm lâu như vậy.” Nghĩ đến mấy ngày ăn không ngon ngủ không yên vừa qua, ta có chút ấm ức.

Hóa ra hắn chưa từng rời đi, ngược lại âm thầm xem ta ngược thân.

Đáng ghét!

“Đừng nghĩ nói vậy thì ta sẽ tha thứ cho chàng. Tốt nhất chàng nên thành thật một chút, nói xem rốt cuộc là có chuyện gì.”

A Lăng kể một lượt chuyện lúc trước hắn đã gặp tổ tiên Thượng Quan như thế nào. Hắn là Quỷ Núi, là linh hồn của cả dãy núi hùng vĩ này. Mà ngọn núi ta đang ở chính là ngọn núi trấn trạch, nhận được nhiều dương khí nhất. Âm dương cần cân bằng nên cần có nữ tử đến sinh sống.

“Nhưng ta không hề bạc đãi những cô nương ấy, sau khi rời khỏi đây, họ sẽ giữ mãi tuổi thanh xuân đến hết thọ nguyên, sẽ có một cuộc đời mới như ý nguyện.”

“Vậy thời gian họ ở đây cũng giống như ta, chàng sẽ… ở cùng họ sao?” Ta ê giọng hỏi, căng thẳng chờ hắn trả lời.

“Tiểu Vũ ghen rồi ư? Tuy rằng ta rất thích nàng ghen vì ta nhưng ta không nỡ để nàng khó chịu. Kỳ thật ta chưa từng tiếp xúc với bọn họ, chỉ nhìn qua một lần rồi thôi. Ngần ấy năm ta đều ẩn mình tu luyện.”

Hắn thản nhiên nói, ánh mắt đầy chân thành. Ta cũng nguyện ý tin những lời hắn nói. Có nam nhân như hắn ở bên, sao các nàng còn muốn rời đi!

“Nhưng sao chàng lại chọn ta?” Đây là thắc mắc lớn nhất trong lòng ta.

Mặc dù nhan sắc của ta cũng được xem là hoa lệ, nhưng hắn là Quỷ Núi, lẽ nào còn để ý mấy thứ phù phiếm này, hắn sống hàng ngàn năm, có gì chưa từng gặp phải.

A Lăng vuốt tóc ta: “Ngày nàng mới đến đây, ta vừa nhìn thấy nàng thì đã nhất kiến chung tình. Ta cũng không rõ tại sao, chỉ biết trong tim có một cảm giác kỳ lạ, ánh mắt không nhịn được muốn ngắm nhìn nàng, có lẽ đó chính là duyên phận. Khi ấy nàng còn nhỏ, ta chỉ có thể ẩn mình nhìn nàng lớn dần từng ngày, chờ đến lúc nàng trưởng thành.”

Ta rùng mình, ngần ấy năm luôn có một đôi mắt dõi theo ta, nếu là bình thường, ai lại không khiếp sợ.

“Đừng tưởng ta không biết bạch nguyệt quang trong lòng nàng. Cái tên A Lăng này là nàng đặt theo tên hắn.” 

Nam nhân bắt đầu hờn dỗi rồi. Hắn vậy mà lại ghen với một nhân vật trong truyện.

Ta có chút chột dạ, kỳ thật lúc nhìn thấy hắn, ta không tự chủ nghĩ đến hắn giống hệt hình tượng bạch nguyệt quang trong lòng ta.

“Vậy ta không gọi chàng là A Lăng nữa.” Ta vẽ vòng tròn trên ngực hắn, cố ý lấy lòng hắn.

Hắn bắt lấy bàn tay không an phận của ta, ánh mắt nóng bỏng, ương bướng nói: “Không được. Ta là A Lăng của nàng, đời đời kiếp kiếp đều là A Lăng của nàng.”

“Ngoan, gọi A Lăng.” Hắn dụ dỗ ta nhưng lại tà ác không dừng động tác.

Ta nức nở thở dốc, phát ra khỏi miệng toàn là âm thanh như tiếng mèo kêu.

Hắn bảo ta không ngoan, đáng bị phạt.

Ta: “…”

Hắn là Quỷ Núi, sức lực của ta nào sánh kịp với hắn. Ta nên vui hay nên khóc đây!

6.

Ngày ta mặc giá y cứ ngỡ mọi thứ đang mơ. A Lăng mặc hỉ phục, mỉm cười dịu dàng đứng giữa vườn hoa vươn tay chờ ta.

Dưới ánh mặt trời ấm áp, ta và A Lăng bái đường, chính thức kết thành phu thê.

Trên trời muôn chim bay lượn. Ngẩng mặt đã thấy vô số loài vật lớn nhỏ nhảy múa xung quanh.

A Lăng ôm ta vào lòng, cười nói: “Đấy là bạn bè, thần dân của ta. Ngày vui của chúng ta, bọn họ đặc biệt đến đây chúc mừng.”

Hai mắt ta hoe đỏ, ít nhất hôn lễ của bọn ta cũng được chúc phúc, mặc dù khách mời tương đối đặc biệt.

“Nương tử, đêm xuân đáng giá ngàn vàng.”

Ta vô cùng bất đắc dĩ, hỏi hắn: “Rốt cuộc chàng học những thứ này từ đâu.”

Hắn đắc ý nói: “Ta đọc sách của nàng, còn nhiều điều lý thú lắm.”

Ta: “…”

Một tối nọ, ta bị cảm giác nhồn nhột ở lưng đánh thức. Ta khó hiểu làu bàu.

“Chàng sao vậy, cho ta ngủ chút đi.”

“Ta càng nhìn càng thấy chướng mắt hình xăm sau lưng nàng.”

Ta thật hết cách: “Chẳng phải mỗi đời Yêu Non đều phải xăm nó hay sao?”

A Lăng kinh ngạc nói: “Con người thật biết vẽ chuyện, ta đâu có bảo tên Thượng Quan kia làm như vậy. Hơn nữa con hồ ly xấu xí này đâu phải ta.”

Ta nhướn mày: “Hả? Nói vậy ta chịu đau oan ức rồi. Nhưng chân thân của chàng không phải là hồ ly lắm đuôi sao?”

A Lăng hừ mũi đáp: “Hồ đồ, năm đó ta chỉ mượn thân xác Cửu Vĩ Thiên Hồ nói chuyện với tổ tiên của nàng. Nghĩ lại ta còn ghét bỏ cái mùi hồ ly thối kia.”

Ta bật cười, chớp mắt: “Ta muốn nhìn thấy chân thân của chàng.”

A Lăng trở nên lúng túng, hai tai bất giác đỏ lên, hắng giọng nói: “Nhân hình của ta không phải rất tốt sao? Nàng buồn ngủ mà, mau ngủ tiếp đi.”

Hiếm thấy bộ dạng quẫn bách của hắn, ta sao có thể bỏ qua.

Dưới sự mè nheo của ta, A Lăng không tình nguyện biến hình.

Chân thân của A Lăng hóa ra là một nắm cát vàng.

Ta không nhịn được cười một tiếng.

A Lăng đen mặt, đè ta dưới thân: “Tướng công của nàng chính là Hồng Hoang Vô Cực Sa, tồn tại cùng trời đất.”

Ta vòng tay ôm cổ hắn: “Kỳ thật chàng là gì không quan trọng, ta chỉ biết chàng là A Lăng của ta.”

Vị Hồng Hoang Vô Cực Sa nào đó vô cùng hài lòng.

Sau đêm đó, trên lưng ta không còn hình xăm hồ ly mà là một đóa mẫu đơn kiêu sa.

Một ngày nọ, ta nằm đọc truyện trên xích đu, đến trưa vẫn không thấy bóng dáng tướng công của mình đâu.

A Lăng đang dọn phòng sách cho ta. Lúc ta đi vào, hắn đang treo một bức tranh lên vách.

Ta hiếu kỳ đến nhìn. Nguyên bản đây là bức chân dung ta vẽ hắn lúc hắn vờ bỏ đi, sau này ta cũng quên mất nó.

Bây giờ trong bức họa đã có thêm chân dung của ta tươi cười xinh đẹp đứng bên cạnh hắn kèm dòng chữ “Vũ Chi Lăng”.

Lòng ta cảm thấy ngọt ngào không tả xiết. 

A Lăng dạo này bận rộn dựng hàng rào, làm một cái cổng hoa xinh đẹp ở đầu đường dẫn xuống núi, còn tự tay khắc một tấm bảng hiệu “Hoa Lạc sơn cư” treo bên trên.

Ta thắc mắc hỏi hắn định làm gì. 

Hắn xoa đầu ta, cười nói: “Ta sẽ gỡ bỏ phong bế ngọn núi này, về sau nơi đây sẽ mở cửa tiếp khách viếng thăm. Chúng ta sẽ giống những văn sĩ, đánh đàn, viết văn, vẽ tranh.”

Ta tròn mắt nhìn hắn: “Sao tự dưng chàng lại làm như vậy?”

“Ta không muốn nàng cảm thấy ngột ngạt và buồn tẻ.”

Ta ôm chầm lấy hắn, hạnh phúc không nói nên lời.

Ta rốt cuộc có nơi chốn thuộc về mình, có người ta yêu, có việc ta thích làm.

Nguyện một đời bình an.

Ta là Yêu Non đời thứ hai mươi mốt, cũng là vị Yêu Non cuối cùng.


Comments

4 bình luận cho “Yêu Non”

  1. Oh yeh. Truyện tự sáng tác nhưng khá hay. Mặc dù pha lẫn kha khá phong cách muội từng thấy nhưng cũng có điểm sáng tạo cho riêng mình. Nhờ tỷ mà muội rốt cuộc biết cái tên vĩnh hằng trong lòng mình nên diễn tả quê hương là một lục địa đầy hạnh phúc giả tạo hay là một sơn cốc yên tĩnh thanh tịnh, nơi chỉ thuộc về riêng mình. Ngoài ra nó thực sự giúp muội xác định nên đi hướng viết truyện tích cực hay tiêu cực rồi. Muội chắc chắn sẽ nhộn cả hai thành một phong cách bi ai nhẹ nhàng kết đẹp. ( đọc 1 mình )

    Nếu có cơ hội muội cũng muốn tạo web giống tỷ lắm, nhưng không có đủ dũng khí và cũng chả biết cách tạo.

    Nhưng vẫn phải…..

    Cảm ơn tỷ nhiều lắm.

    Bình Hi đa tạ .^^.

    1. Một chiếc bình luận siêu dài, siêu trải lòng ❤️ xuất phát điểm Vũ cũng như tờ giấy trắng thôi, nhưng vì đam mê làm liều ấy. Nếu bồ phân vân chưa có chốn về thì có thể cân nhắc làm đồng bọn với Vũ nè 🥰

      1. Vâng. Muội qua được web này nhờ bên web duongtamtrungsinh.com đề cập á. Dù sao đây là sơn cốc khá tốt đối với muội. Mấy sơn cốc khác muội chưa từng ở lâu như bây giờ…. muội cũng theo dõi tỷ trên fb đó. Chúc tỷ luôn có thể an lành, hạnh phúc với những lựa chọn của mình…

        1. Ồ, chung ổ Đấu La 5 luôn hả, định mệnh rồi ❤️ theo phe tui đi bồ 😝

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!