Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương – P.2


8.

Ông chủ Tạ rõ ràng dị ứng với thịt cừu, nhưng buổi tối vẫn nướng một đĩa.

Hai chúng tôi ngồi trong vườn, anh ấy im lặng, tôi cũng không nói gì.

Tôi cúi đầu ăn thịt, còn anh ấy uống rượu.

Trước đây tôi luôn chủ động bắt chuyện với ông chủ Tạ, nhưng giờ lại không có tâm trạng, xung quanh trở nên lặng ngắt như tờ.

Chẳng mấy chốc ông chủ Tạ đã uống quá chén, chúng tôi bắt đầu trò chuyện, anh một câu, tôi một câu.

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi là loại người chưa đến Hoàng Hà* thì chưa cam lòng.

(*Hoàng Hà: con sông dài thứ hai Trung Quốc, bắt nguồn ở Thanh Hải, chảy vào Bột Hải, dài 5464 km)

Tôi hỏi anh ấy: “Ông chủ Tạ có người mình thích chưa?”

Nghe vậy, ông chủ Tạ ngẩng đầu, men rượu khiến ánh mắt của anh ấy trở nên dịu dàng tình cảm.

Anh ấy nhìn tôi không chớp mắt rồi gật đầu.

Tim tôi lập tức thắt lại, người đó chắc chắn không phải là tôi mà là A Quỳ.

“Anh uống nhiều rồi, tôi đi lấy cho anh một ít nước mật ong.”

“Trong ngăn kéo thứ ba của tôi.”

Thật hiếm khi ông chủ Tạ không từ chối tôi, còn tốt bụng chỉ cho tôi chỗ để lấy.

Trong phòng của anh ấy là loại tủ ba tầng, tôi lục lọi một lúc thì tìm thấy một bức tranh.

Đúng như lời A Hướng đã nói, đó là tranh màu nước vẽ hoa hướng dương.

Trong tranh quả nhiên có một cô gái mặc váy trắng, tay cầm một bông hoa hướng dương, cụp mắt mỉm cười.

Giây phút đó, tôi đã không kiềm được nước mắt.

Dùng nước mật ong làm cái cớ để rời đi, tôi không muốn tiếp tục chủ đề đó nữa, không muốn nghe anh ấy nói người mình thích là A Quỳ.

Anh ấy đã dùng một cách thức khác để nói với tôi câu trả lời đau lòng này.

Tôi buồn bực quay trở lại bàn.

“Tôi tìm không thấy, anh tự tìm đi.”

Nói xong, tôi bắt đầu nốc hết ly này đến ly khác.

Ông chủ Tạ có làm thế nào cũng không ngăn được tôi.

Mỗi người có tâm sự riêng, cả hai đều say, dìu dắt nhau về phòng.

Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.

9.

Tôi xấu hổ, lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn trước khi trời sáng.

Ông chủ Tạ từng nói, trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của anh ấy, nhưng tôi đã hủy đi nó.

Đáng tiếc người trong lòng anh ấy không phải là tôi mà là A Quỳ.

Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được cảnh ông chủ Tạ ôm lấy đống trinh tiết* rơi vãi đầy đất, bật khóc thế nào khi tỉnh dậy.

(*chỗ này có lẽ ám chỉ quần áo)

Ngồi trên máy bay trở về nhà, đang ngủ giữa chừng thì tôi đột ngột đứng dậy rồi tự tát mình một cái: Mày thật khốn kiếp.

Nửa tháng sau, cha mẹ nắm tay tôi dẫn vào lễ đường tổ chức lễ đính hôn giữa tôi và thái tử gia Kinh Khuyên, tôi không phản kháng chút nào.

Ở cuối con đường hoa, một người đàn ông quý phái trong bộ lễ phục màu trắng quay người lại. Tôi nhìn thấy khuôn mặt giống hệt ông chủ Tạ!

Không có một chút chuẩn bị nào.

“Sao anh có thể là…”

Người đàn ông không đợi tôi nói hết đã nắm chặt tay tôi. 

Tôi đau đến mức vô thức lùi lại, anh ta vẫn không chịu buông tay.

Bàn tay của anh ta giống như que hàn nắm chặt lấy tôi như thể sợ tôi chạy mất.

Tôi ngẩng đầu lên, có chút ai oán, nhưng lại nhìn thấy anh ta nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười.

“Hoa nhà hay hoa dại cũng đều là tôi. Thế nào, em còn không hài lòng?”

10.

Tôi thấp thỏm hoàn thành nghi thức đính hôn.

Tôi lén nhìn chồng sắp cưới của mình trong suốt buổi lễ. Khuôn mặt anh ta tràn ngập niềm vui và hạnh phúc như thể đã yêu tôi từ lâu lắm rồi.

Tôi có chút bối rối.

Anh ta nắm tay tôi nhận lời chúc phúc của khách khứa. 

Tôi nhân cơ hội hỏi anh ta: “Anh thật sự là ông chủ Tạ sao?”

Quên chưa giới thiệu thái tử gia Kinh Khuyên tên là Lục Thôi Kiết.

Cách phát âm của chữ “Kiết” giống với chữ “Tạ”, tôi đoán đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Lục Thôi Kiết nghe tôi hỏi, anh ta chỉ nhìn tôi chứ không trả lời.

Cái nhìn đó thật khó hiểu, ẩn chứa một chút mỉa mai lạnh lùng khiến tôi rùng mình.

Sau buổi lễ là tới phần vũ hội.

Tôi đứng trong góc mải mê suy nghĩ về những gì xảy ra hôm nay, đột nhiên có một chàng trai trẻ đi về phía tôi.

Cậu ta đến mời tôi khiêu vũ.

“Chào cô Thẩm, tôi là Lục Viêm, Thôi Kiết là anh trai của tôi.”

Em trai của Lục Thôi Kiết, cậu ta có phải là người bị Lục Thôi Kiết đánh đến nhập viện không?

So với Lục Thôi Kiết giống như người mẫu thì Lục Viêm chỉ có thể xem là có khuôn mặt hài hòa.

Ngoại hình của hai anh em họ không có điểm gì giống nhau.

“Cô Thẩm xinh đẹp cởi mở nhưng lại cưới phải một người như anh trai tôi, thật sự tủi thân cho cô rồi, tôi thay mặt anh ấy xin lỗi cô.”

Là một tên trà xanh.

“Cậu nói đùa rồi, e rằng cậu cũng không tốt đẹp hơn bao nhiêu.”

Không biết tôi trà hay không trà, nhưng tôi là người chỉ thích nói sự thật.

Lục Viêm giật mình, nhìn qua có vẻ xấu hổ.

“Cô Thẩm thích cười nói, tính tình vui vẻ, còn tôi thường ngày rất trầm tĩnh, người khác gọi tôi là hoa cao lãnh. Chúng ta vừa vặn bổ sung cho nhau, nhưng thật đáng tiếc.”

“Hoa cao lãnh? Vậy trước tiên cậu phải cao cái đã.”

Tôi nhìn chiều cao của Lục Viêm.

Lục Viêm giật giật khóe miệng, nhạc nổi lên, cậu ta chìa tay với tôi.

Ánh sáng phía sau tôi bị che khuất, một bóng người cao lớn bao bọc lấy tôi, oái âm thì thầm vào tai tôi.

“Em không định dành điệu nhảy đầu tiên trong buổi tối hôm nay cho chồng sắp cưới của mình sao?”

11.

Tôi bị kéo vào vòng tay của Lục Thôi Kiết.

Lời tuyên bố bá đạo của anh ta vang lên bên tai tôi.

“Lục Viêm, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của cậu chạm vào người phụ nữ của tôi.”

Lục Viêm mặt đỏ bừng, tỏ vẻ yếu ớt.

“Anh, sao anh có thể nói về em như vậy!”

“Nữ sinh đại học bị cậu làm cho to bụng đang ở trước cửa, cậu không định đi gặp mặt sao?”

Lục Viêm đột nhiên tái mặt, xấu hổ nhìn tôi, ảo não bỏ đi.

Đuổi Lục Viêm đi rồi nhưng Lục Thôi Kiết vẫn không buông tôi ra.

“Thẩm Tâm Di, tôi vừa không để mắt tới là em nói chuyện cười đùa với người đàn ông khác, em không sợ tôi ghen hả?”

Lục Thôi Kiết tiến lại gần chóp mũi của tôi, hơi thở nóng rực khiến tôi choáng váng.

“Tôi hơi mệt nên về trước đây.”

Tôi đẩy Lục Thôi Kiết ra, không dám nhìn mặt anh ta rồi quay người bỏ đi.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của anh ta.

Trong phòng khách sạn, tôi ngồi trên giường ngâm chân, đầu óc toàn nghĩ về Lục Thôi Kiết.

Lục Thôi Kiết rõ ràng rất giống ông chủ Tạ, nhưng tính cách của hai người hoàn toàn khác nhau.

Ông chủ Tạ dịu dàng, tốt đẹp, giống như ngọn gió thổi qua đồi.

Anh ấy đắm mình trong nắng sớm để làm bánh gạo cho tôi, nghĩ đến thôi cũng thấy sảng khoái.

Về phần Lục Thôi Kiết.

Khí tức bức người, ngông cuồng tự cao tự đại, khóe miệng luôn treo một tia tà khí.

Mặc dù hôm nay anh ta đuổi Lục Viêm đi bằng cách thức không quá khó coi, nhưng cũng có thể thấy anh ta bá đạo và mạnh mẽ ra sao, hành động cực đoan không chừa kẽ hở.

Hoàn toàn là một tên vô lại đáng sợ.

Cánh cửa đột ngột mở ra, tôi nhìn mà kinh hãi, Lục Thôi Kiết bình tĩnh đi đến trước mặt tôi.

Tôi vô thức co rúm người lại muốn trốn.

Lục Thôi Kiết ngồi xổm xuống, nửa quỳ trên thảm, giơ tay nắm lấy bàn chân tôi.

“Lục Thôi Kiết, anh…”

12.

Lục Thôi Kiết đổ thêm nước ấm lên mu chân tôi.

Bàn tay to lớn ôm quanh mắt cá chân tôi, ngón tay ấn nhẹ vào lòng bàn chân.

Tôi cảm thấy cả người bức rức khó chịu.

“Vẫn còn thắc mắc tôi là ai à?”

Lục Thôi Kiết ngước mắt nhìn tôi.

Đôi mắt ấy thật ấm áp khiến tôi trong phút chốc không nói nên lời.

“Nếu tôi nói tôi là ông chủ Tạ thì em có tình nguyện làm vợ của tôi hay không?”

Lục Thôi Kiết đầy tâm sự ngổn ngang.

“Nếu được vậy thì tôi sẽ làm ông chủ Tạ của em cả đời.”

Chẳng biết tại sao tôi lại cảm thấy khó chịu.

“Anh ngỏ lời muốn tôi làm vợ của anh cả đời nhưng anh lại giấu giếm tôi. Khi nào anh thành thật nói rõ với tôi mọi chuyện thì tôi sẽ xem xét có muốn làm vợ của anh hay không.”

Lục Thôi Kiết nhìn tôi, giọng điệu vô cùng dịu dàng.

“Ở trong khách sạn không thoải mái, theo tôi về nhà sống. Tôi đã chuẩn bị cho em rất nhiều thứ, em sẽ thấy thích.”

13.

Lục Thôi Kiết là đang thông báo với tôi chuyện này, không cho phép tôi phản đối.

Rất nhanh tôi đã chuyển đến căn biệt thự mà Lục Thôi Kiết chuẩn bị cho tôi.

Vừa đặt chân vào tôi đã choáng váng.

Căn biệt thự màu xanh lam này nằm giữa đồng hoa hướng dương rộng lớn, trông hết sức khoa trương.

Khắp phòng của tôi đều được trang trí bằng hoa hướng dương.

Ngay cả tủ quần áo của tôi cũng được chuẩn bị sẵn, tất cả đều có màu vàng tươi.

Mắt tôi cay cay, lại nghĩ đến A Quỳ.

14.

Ngày nào Lục Thôi Kiết cũng trở về. Tôi không biết anh ấy bận gì.

Nhưng mỗi ngày tôi đều sống rất thoải mái và ăn uống thỏa thích.

Lục Thôi Kiết mặc cho tôi như một con búp bê xinh đẹp.

Anh ấy vẽ lông mày cho tôi, chải chuốt tóc mái giúp tôi.

Như người bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, không ngại phiền phức giúp tôi chỉnh ghim cài áo hình hoa hướng dương đúng vị trí.

Tay của Lục Thôi Kiết thậm chí còn không chạm vào quần áo của tôi, nhưng chỉ cần nhìn tay anh ấy ở vị trí gần như vậy cũng đủ khiến hàng mi của tôi run rẩy, đỏ mặt tránh né.

“Tâm Di thật xinh đẹp.”

Ánh mắt của Lục Thôi Kiết dịu dàng như nước, nhưng tôi luôn có cảm giác anh ấy không nhìn tôi.

Đúng hơn là anh ấy đang hồi tưởng lại chuyện gì đó trong trí nhớ.

Tôi cảm thấy bản thân như sắp chết chìm trong tình yêu của Lục Thôi Kiết, bầu không khí vô cùng mập mờ, bàn tay của người đàn ông di chuyển đến lưng tôi.

Chúng tôi sắp hôn nhau thì đột nhiên tôi nhìn thấy bức tranh trên tường, đầu óc lập tức tỉnh táo, lùi lại vài bước.

Nó chính là bức tranh màu nước trong ngăn kéo của ông chủ Tạ, hình ảnh của A Quỳ trong đó thật chói mắt.

“Lục Thôi Kiết, người anh yêu là ai?”

Nước mắt tôi chực rơi.

Dù có trầm mê đến đâu thì tôi cũng không cho phép bản thân thỏa hiệp với kiểu tình yêu của người thứ ba này.

Lục Thôi Kiết không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu.

“Người tôi yêu dĩ nhiên là em.”

Phải mất một lúc lâu anh ấy mới thốt ra được câu trả lời, nhưng lại thất thần nhìn chỗ khác.

“Anh tin bản thân mình không!”

Trước sự dối trá của anh ấy, tôi đóng sầm cửa bỏ đi.

Tôi nhanh chóng nhận ra mình đã làm sai điều gì đó, mọi chuyện xảy ra sau đó điều không phải là thứ tôi mong muốn.

15.

Mẹ của Lục Thôi Kiết đến gặp tôi và tặng cho tôi rất nhiều trang sức đắt tiền, còn cảm thấy bất bình thay cho tôi.

“Lục Thôi Kiết thật là quá đáng, nhốt người ta cả ngày không sợ bị bệnh sao!”

Lúc mẹ chồng tương lai của tôi đến, tôi gần như không nhận ra bởi vì bà ta hoàn toàn khác với Lục Thôi Kiết. Ngược lại, Lục Viêm giống bà ta như đúc.

“Lục Thôi Kiết không nhốt con, chỉ là con thích ở nhà mà thôi.”

Mẹ chồng tương lai nắm lấy tay tôi, tha thiết nói.

“Chắc hẳn con đã nghe một số lời đồn về nó, tất cả đều không sai. Lục Thôi Kiết có tính khí thất thường, nó bị bệnh tâm thần. Tội nghiệp Lục Viêm nhà chúng tôi bị nó đánh gãy ba chiếc xương sườn. Nếu con kết hôn với nó, Tâm Di con nhất định sẽ bị bạo hành. Con phải thật nhẫn nhịn.”

Người phụ nữ trước mặt tôi nói với vẻ khinh miệt và chán ghét.

“Cảm ơn, con biết rồi.”

Nhìn thấy tôi phản ứng bình tĩnh như vậy, bà ta tỏ ra thất vọng.

“Kỳ thật con không cần tự trách vì trước đó đã bỏ trốn. Con bỏ đi không lâu thì Lục Thôi Kiết cũng biến mất.”

“Cho đến hôm qua, cuối cùng dì cũng biết tại sao nó biến mất.”

Bà ta đưa cho tôi một phong bì.

“Tâm Di, con tự xem đi.”

Tôi tò mò mở phong bì ra xem thì thấy một xấp ảnh bên trong.

Chúng đều là ảnh ông chủ Tạ ở nhà nghỉ.

Tôi xuất hiện trong vài bức ảnh, nhưng tất cả đều chỉ chụp được bóng lưng mờ ảo.

Có một bức ảnh có bầu không khí rất tốt, tôi giúp ông chủ Tạ lau mồ hôi, anh ấy cúi đầu xuống nhìn tôi trìu mến.

Tôi đang định cong môi lên thì thấy mẹ chồng tương lai của tôi chỉ vào bức ảnh.

“Đôi cẩu nam nữ đó thật sự làm bại hoại thuần phong mỹ tục mà.”

“Nhìn xem, Lục Thôi Kiết và con hồ ly tinh trên núi này đã sống vui vẻ biết bao!”

Bà ta còn muốn mắng tiếp nhưng đã bị tôi ngắt lời.

“Dì không nhận ra cô gái trong bức ảnh là con ư?”

Mẹ chồng tương lai mở to mắt khó tin.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!