Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương – P.3

16.

Sau khi gặp mẹ của Lục Thôi Kiết, tôi bắt đầu nghi ngờ mối quan hệ máu mủ giữa họ.

Hành vi cợt nhả của Lục Viêm đã chứng thực nghi ngờ của tôi.

Tôi có hẹn ăn tối với đám bạn bè ở Bắc Kinh, lại tình cờ gặp được Lục Viêm trong một khách sạn.

Cậu ta đi thẳng tới chỗ bọn tôi rồi ngồi xuống, nói mình muốn mời khách.

Đám bạn của tôi cũng thuộc tầng lớp đứng đầu trong xã hội, Lục Viêm giống như con chó động dục, không ngừng tỏ ra ân cần.

Bạn của tôi vô tình nhắc đến Lục Thôi Kiết.

“Trước đây Lục Thôi Kiết ra nước ngoài, thậm chí bọn tớ còn không có cơ hội được gặp anh ấy. Hôm nào Tâm Di cậu phải dẫn chồng sắp cưới đến để bọn tớ được chiêm ngưỡng.”

Lục Viêm nghe mọi người khen Lục Thôi Kiết đẹp trai, khóe miệng nhếch lên.

“Anh tôi đã tốn rất nhiều tiền để sửa mặt, nếu mọi người không tin, trong điện thoại của tôi còn có ảnh trước kia của anh ấy.”

Lịch sử đen tối của Lục Thôi Kiết cứ thế bị Lục Viêm vạch trần một cách trắng trợn.

Trong ảnh là một cậu trai mập mạp quê mùa.

Lưng tôi tê dại một trận.

Là cậu ấy, bạn cùng lớp thời cấp ba của tôi.

17.

Trí nhớ của tôi về những việc đã qua đó có thể tổng kết bằng đôi ba câu.

Lúc đó Lục Thôi Kiết học cùng lớp với chúng tôi, giống như ôn thần* vậy.

(*ôn thần: vị thần gieo rắc dịch bệnh, gây tai họa cho người khác)

Tóc tai bù xù che khuất khuôn mặt, rất mập, đeo kính gọng đen, còn nổi nhiều mụn nữa.

Rõ ràng là cậu ấy giúp mọi người vệ sinh lớp học, đổ rác, vẽ báo tường, nhưng vẫn bị cô lập.

Cậu ấy phát vở bài tập, một số bạn nữ còn chê bẩn không nhận.

Vốn là một người hiền lành dễ bảo, nhưng một ngày nọ, cậu ấy bỏ học vì đánh nhau, từ đó không xuất hiện nữa.

Lục Thôi Kiết chưa từng đổi tên, chỉ là tôi đã quên mất anh ấy.

“Anh ấy không phẫu thuật thẩm mỹ.” Tôi phản bác lại Lục Viêm đang buông lời chế nhạo Lục Thôi Kiết ở đối diện, “Anh ấy vẫn luôn trông như thế.”

Lục Viêm cười khẩy: “Chị dâu, chị không tin tôi có thể hiểu, không ai có thể chấp nhận một người chồng đẹp trai như vậy lại mang vẻ đẹp giả tạo cả.”

“Có gì không thể chấp nhận được? Bộ dạng hiện tại của cậu còn không bằng lúc anh trai cậu béo nhất.”

Đám bạn của tôi đều phì cười.

Lục Viêm xấu hổ nói: “Ảnh này mờ quá, nếu chị thấy rõ bộ dạng trước đây của anh ấy thế nào thì sẽ không nói như vậy nữa.”

Tôi chống cằm: “Anh ấy lúc béo trông thật đáng yêu. Tôi còn khen anh ấy nữa đó.”

Sắc mặt của Lục Viêm thay đổi.

Tôi bồi thêm: “Quên chưa nói, tôi và anh yêu của tôi là bạn học cấp ba.”

Nghe tôi nói xong, cả bàn ăn lặng ngắt như tờ.

Có người gọi tôi từ phía sau: “Tâm Di, xin lỗi anh tới trễ.”

Tôi không chắc Lục Thôi Kiết đã nghe được bao nhiêu, nhưng chắc hẳn anh ấy đã nghe được tiếng gọi “anh yêu” kia.

Nếu không anh ấy đã không nhìn tôi một cách sến súa như vậy.

18.

Đêm hôm mát mẻ, tôi ngồi trên xích đu giữa cánh đồng hoa hướng dương.

Lục Thôi Kiết đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đẩy xích đu cho tôi.

“Lục Viêm dọa em sợ rồi phải không?”

“Chuyện nhỏ. Miệng lưỡi của cậu ta sao có thể lợi hại bằng em.”

“Ý của anh là mấy bức ảnh.”

Bức ảnh? Những bức ảnh trước đây của Lục Thôi Kiết?

“Tâm Di, em tin hay không thì tùy, nhưng anh không hề phẫu thuật thẩm mỹ. Anh chỉ nỗ lực tập luyện để giảm cân và chăm sóc da mà thôi.”

Tôi không khỏi xúc động.

“Sao em lại không tin anh cơ chứ, anh cắn răng nâng tạ, lăn bụng trên máy đến chảy nước mắt, giữa đêm tập máy chạy bộ đến mức làm phiền người khác. Đắp mặt nạ lạnh khi ngủ, ăn cơm cũng không quên học cách chăm sóc da từ các beauty blogger. Chịu đựng liệu trình trẻ hóa da bằng sóng ánh sáng như kim châm, chịu đựng phương pháp tẩy lông bằng nhiệt lạnh. Tất cả vì để có thể xuất hiện trước mặt em, để em vừa mắt. Em còn oán thán gì nữa?”

Biểu tình của tôi như hổ như sói, giống như đang nghĩ cách ăn thịt người đàn ông trước mặt này.

Những ngón tay của Lục Thôi Kiết khẽ run lên.

“Tâm Di em đừng như vậy, anh sợ.”

19.

Đêm đó Lục Thôi Kiết đã hứa với tôi, đợi mọi chuyện lắng xuống sẽ nói cho tôi biết sự thật.

Nửa năm sau, chủ tịch Lục ra nước ngoài dưỡng lão, Lục Thôi Kiết lên nắm quyền.

Mẹ con Lục Viêm đi Úc, không trở về nữa.

Tôi và Lục Thôi Kiết sắp kết hôn.

Đêm trước khi đi thử váy cưới, anh ấy đã tiết lộ với tôi bí mật được giấu kín suốt nhiều năm.

Lục Thôi Kiết, thái tử gia Kinh Khuyên, đã phải trải qua một khoảng thời gian vô cùng khó khăn.

Mẹ ruột của Lục Thôi Kiết tên là Tống Uyển, bà ấy đã chết cách đây hai mươi năm.

Cha của Lục Thôi Kiết kết hôn với con gái của tỷ phú là Tống Uyển, từ đó kiếm được một khối tài sản đáng kể.

Sau này gia đình của Tống Uyển bị phá sản, cha của Lục Thôi Kiết từ chối không cứu.

Tống Uyển cô độc qua đời ở nơi xứ người.

Cha của Lục Thôi Kiết tái hôn, cùng vợ kế sinh ra Lục Viêm.

Lúc đó truyền thông còn kém phát triển, nhiều người không biết cha của Lục Thôi Kiết từng có một đời vợ.

Cha của Lục Thôi Kiết sợ bị mang tiếng là kẻ vô ơn nên đã cố tình che giấu sự tồn tại của người vợ này.

Mẹ kế của Lục Thôi Kiết cực kỳ độc ác, Lục Thôi Kiết bị tiêm hoóc-môn từ bé nên phát phì và trở nên xấu xí.

Bà ta còn tung tin đồn khắp nơi nói Lục Thôi Kiết bị bệnh tâm thần, cuồng bạo lực.

“Vậy nên anh đã chân chính trở thành một tên vô lại?”

Lục Thôi Kiết âu yếm vuốt tóc tôi.

“Em cũng thấy rồi đó, tính khí tốt cũng không được người khác tôn trọng.”

Đúng vậy, nếu anh ấy không trở thành một tên vô lại thì làm sao có thể tồn tại.

Người mẹ kế độc ác sẽ nghiền nát anh ấy đến cả cặn bã cũng không còn.

“Vậy còn A Quỳ… cô ấy cho anh cảm nhận được sự ấm áp của thế giới này nên anh mới thích cô ấy đến vậy đúng không?”

Lục Thôi Kiết tỏ vẻ không hiểu ra sao.

“Em đang nói đến A Quỳ sống ở gần nhà nghỉ đó hả? Chuyện này thì liên quan gì đến cô ấy?”

Tôi hết sức kinh ngạc chỉ vào bức tranh trên tường.

“Em trai của A Quỳ nói cô gái trong bức tranh này chính là chị gái A Quỳ của nó.”

Lục Thôi Kiết phì cười.

“Người trong bức tranh này dĩ nhiên là em rồi, nếu không thì tại sao anh lại treo nó trong phòng của em?”

Chí phải.

“Ông chủ Tạ, anh nói có lý.”

20.

Trí nhớ của tôi rất mạch lạc rõ ràng, nhưng lại chẳng đào ra được dấu vết nào cho thấy tình yêu thầm lặng của Lục Thôi Kiết.

Để lấy lòng tôi, trên lớp khoa học, đầu gấu trong trường đã hứa sẽ dẫn tôi đi xem đồng hoa.

Sau đó hắn đưa tôi đi xem, quả thật có một cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn phía sau ngọn đồi.

Các bạn trong lớp trầm trồ không ngớt, vẻ mặt của hắn đầy đắc ý.

Tôi bước vào hái một bông hoa hướng dương để tách lấy hạt.

Sau khi bóc hạt ăn, tôi cười khen chúng rất ngon.

Đầu gấu nói hắn ta vất vả lắm mới trồng được.

Lúc đó tôi không hề nghi ngờ gì cả, sau này tôi mới biết là Lục Thôi Kiết đã âm thầm trồng cho tôi.

Lục Thôi Kiết chăm chỉ vất vả tưới nước cho cánh đồng hoa, nhưng lại bị người khác cướp công, đến trước bày tỏ với tôi.

“Nhưng anh cũng không uổng công, ít nhất em đã khen hạt hướng dương mà anh trồng ăn rất ngon.”

Lục Thôi Kiết thấy tôi áy náy nên nhẹ giọng an ủi tôi.

Anh nói ít nhất anh cũng tận mắt nhìn thấy người con gái mình yêu mỉm cười vui vẻ trên cánh đồng hoa hướng dương.

Khung cảnh này đã được anh dùng màu nước vẽ lại từ nhiều năm trước.

Đêm đó tại nhà nghỉ, Lục Thôi Kiết cố tình để tôi xem được bức tranh này.

Anh cứ nghĩ sau khi tôi nhìn thấy nó thì sẽ nhớ ra anh.

Nhưng tôi chẳng những không có ấn tượng gì về anh, ngược lại hôm sau còn bỏ chạy.

21.

Lục Thôi Kiết nói anh đã đánh mất tôi ba lần.

Một lần là khi học cấp ba, tôi đã chuyển trường mà không báo trước.

Lần thứ hai, anh đã dành nửa cuộc đời để trở thành thái tử gia Kinh Khuyên, có đủ tư cách cưới tôi.

Vậy mà tôi lại bỏ trốn vào đêm trước ngày diễn ra lễ đính hôn với anh.

Lần thứ ba, anh đã lên kế hoạch thuận theo tâm ý của tôi, cùng tôi sống ẩn dật trên núi.

Nhưng tôi lại biến mất.

“Lục Thôi Kiết, em sẽ không rời xa anh nữa.”

Tôi nhìn vào đôi mắt sâu lắng của anh rồi buông lời hứa hẹn.

Lục Thôi Kiết cười đắng chát: “Tâm Di, anh đã ngụy trang nhiều năm như vậy, cũng quên đi con người thật của mình trông như thế nào. Có lẽ anh đã triệt để biến mình thành một tên vô lại, loại người mà em ghét nhất.”

“Tâm Di, em muốn hối hận cũng còn kịp, anh sẽ không ngăn cản em.”

Tôi ôm mặt anh ấy nói: “Yêu phải một tên vô lại nghe cũng có vẻ không tồi.”

Trong mắt của Lục Thôi Kiết tràn ngập kinh ngạc.

Dường như anh cho rằng tôi sẽ không chấp nhận bộ dạng này của anh.

Hai mắt của Lục Thôi Kiết giàn giụa nước mắt nóng hổi, anh ấy hôn cổ tay tôi, khàn giọng nói: “Trước đây vì cảm thấy bản thân kém cỏi nên không dám thổ lộ với em. Anh là một kẻ quái đản không được chào đón ở trường.”

“Anh muốn cho em thấy mặt tốt nhất của anh chứ không phải bộ dạng tồi tệ kia.”

“Là anh quá ích kỷ, anh không nên giấu em chuyện này, em có thể tha thứ cho anh hay không?”

Tôi ôm lấy Lục Thôi Kiết: “Anh không hề tồi tệ, anh vẫn luôn rất tốt.”

“Đừng thích hoa hướng dương nữa mà thích em nè. Em sẽ là ánh dương của anh.”

Lục Thôi Kiết gật đầu.

“Bất quá em vẫn muốn ăn hạt hướng dương.”

Ông chủ Tạ ra đồng hái hoa hướng dương.

Một cái nồi lớn được đặt ngoài sân, khói bốc nghi ngút, là Lục Thôi Kiết đang rang hạt hướng dương cho tôi.

Anh cầm một cái muôi sắt lớn đảo qua đảo lại.

Cánh tay mạnh mẽ, hông và chân săn chắc, mỗi khi anh ấy cử động, chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi làm nổi bật cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện.

Tôi tiến lên nhân tiện vỗ một cái, làm chuyện mà trước kia tôi kiềm chế không có can đảm để làm.

Hừ, người đàn ông đầy quỷ kế đa đoan này, tôi biết rõ là anh cố tình quyến rũ tôi mà.

Bắt đầu từ những thao tác đã được trù tính lúc làm bánh gạo thì tôi đã biết rồi!

Hoàn!


Comments

2 bình luận cho “Tình yêu bánh gạo và hoa hướng dương – P.3”

  1. Ngọt chết mất thôi. Cảm ơn Vũ đã dịch những truyện hay như này

    1. Tiếp tục ủng hộ nhà Vũ nha 🥰

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!