Tội ác dưới lớp váy – P.1

Làng chúng tôi có quy định phụ nữ không được mặc váy, không được để tóc dài để giữ gìn trinh tiết.

Nhưng quả phụ điên trong làng lại đang mang thai, phải chịu cảnh mặc chiếc váy sắt nóng hổi lên người.

Ngày hôm sau oan hồn mượn xác trở về, chỉ tay vào đầu chúng tôi, đếm từng người một.

Trưởng làng nói thần Thổ Địa không nhận hương, đại họa sắp ập xuống đầu.

Tên truyện: Tội ác dưới lớp váy

Tác giả: 晚風撫花港

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: jackieburgan99 – Pinterest

Đề cử + Hỗ trợ raw: Nguyệt Hạ Độc Chước

Editor: Tuyết Vũ

1.

Liên Kiều là một quả phụ điên sống ở phía tây ngôi làng. Bà ấy lại mang thai sau khi vừa bóp chết đứa con của mình vào tháng trước.

Mẹ nói một số người cho rằng bà ấy bị điên, không biết phản kháng, hơn nữa còn là quả phụ của một lão già đã chết nên lẻn lên giường bà ấy chẳng phải việc gì khó khăn.

Trời vào hè, bụng của bà ấy ngày càng to hơn.

Không biết ai đã tung tin bà ấy mang đa thai, có khả năng là con của nhiều người đàn ông cùng một lúc.

Đám phụ nữ muốn bùng nổ tới nơi.

Ngay cả mẹ cũng cãi nhau ầm ĩ với bố một trận: “Ông từng lẻn lên giường cô ta hay chưa?”

Bố không phải là loại người như vậy. Ông ấy vội vàng lắc đầu, thậm chí còn quỳ xuống để chứng minh bản thân trong sạch.

Nhưng mẹ vẫn không tin, việc đàn ông quỳ gối chẳng có một chút phân lượng nào, còn nhẹ hơn cả lông gà vỏ tỏi.

Mãi đến khi có người tới thông báo ban cán sự làng quyết định dùng tư hình với Liên Kiều thì bọn họ mới dừng tranh cãi.

Trưởng làng thông báo qua loa phóng thanh, tất cả dân làng đều phải đến xem, coi như đây là một lời răn đe.

Hôm đó mẹ cau mày dẫn tôi đến cổng làng. Bà ấy không hiểu tại sao Liên Kiều lại bị trừng phạt. Người nên nhận trừng phạt phải là mấy gã đàn ông phạm tội mới phải.

Một sân khấu lớn được dựng tạm ở cổng làng.

Quả phụ điên mặc một chiếc váy mỏng manh ngồi ở giữa sân khấu. Thấy mọi người vây quanh, bà ấy không biết đã xảy ra chuyện gì, còn cắn móng tay cười khúc khích, nước dãi chảy cả xuống cằm.

Con dâu thứ tư của ông Tôn đứng ở góc sân khấu kể lại “tội trạng” của quả phụ điên một cách sống động.

Tôi kéo vạt áo của mẹ, hỏi nhỏ: “Bà ấy phạm tội gì vậy ạ?”

Mẹ hít sâu một hơi, khóe mắt đỏ lên, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh ngộ mà quả phụ điên sắp phải hứng chịu. 

“Bà ấy mặc váy rồi.”

Lúc đó tôi mới nhận ra tôi chưa từng thấy mẹ mặc váy, kể cả tôi cũng vậy.

Mẹ còn nói Liên Kiều vốn là bạn học của mẹ, trong lớp còn có một nữ sinh khác tên là Bảo Vân. Hai người họ có quan hệ rất tốt, gần như như hình với bóng không thể tách rời.

Mùa hè năm đó, trên đường hai người họ cùng nhau đến trường, một cánh tay bất ngờ chìa ra từ trong đám bắp nắm lấy bím tóc dài của Bảo Vân lôi vào trong.

Chờ Liên Kiều gọi người lớn tới thì Bảo Vân đã bị làm nhục đến chết. Liên Kiều cũng phát điên.

Từ đó trong làng có quy định con gái không được mặc váy, không được để tóc dài.

Có người mang một món đồ cũ lên sân khấu. Đó là một chiếc váy sắt, mặt bên có vài ổ khóa, xem chừng dùng để mặc lên cơ thể người.

Con dâu thứ tư của ông Tôn nói: “Từ ngàn xưa, làng chúng ta đã có quy định phụ nữ phải biết giữ gìn trinh tiết, cho dù chết cũng không được đánh mất sự trong trắng. Nhưng người phụ nữ vô liêm sỉ này lại đi quyến rũ đàn ông. Đây chẳng khác nào đang tát vào mặt tổ tiên chúng ta. Mặc vào cho ả!”

Mẹ nắm chặt tay tôi, không nhẫn tâm nhìn cảnh trước mắt nên quay mặt đi.

Quả phụ điên trên sân khấu bị mặc váy sắt, bắt đầu sợ hãi hét lên.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Chiếc váy sắt khóa chặt lên người bà ấy, chỉ chừa lại phần đầu. 

Hố trống được thiết kế đặc biệt trên sân khấu đã bập bùng ánh lửa.

“Tội của ả phải chịu thiêu trên một bó củi.”

Không một ai đứng ra can ngăn vì đây là kết quả sau khi mọi người bỏ phiếu quyết định cách thức xử lý bà ấy.

Tóc tai rối bù, mặt mũi lấm lem cũng không thể làm lu mờ vẻ xinh đẹp vốn có của bà ấy.

Lúc này đây, khuôn mặt của quả phụ điên giàn giụa nước mắt, lời ra khỏi miệng chỉ còn là những tiếng rên rỉ. 

Ngọn lửa nhanh chóng hun nóng váy sắt thành màu đỏ. Quả phụ điên không ngừng vặn vẹo, giãy giụa ở bên trong, từng tiếng hét thảm thiết đau xé ruột gan.

Tôi có thể thấy máu của bà ấy chảy ra qua khe hở trên chiếc váy sắt.

Lúc bà ấy ngất đi, bó củi cũng vừa cháy hết.

Sau khi váy sắt nguội đi, có người đến kéo bà ấy ra ngoài.

Cơ thể bà ấy bị bỏng, xuất hiện vô số vết phồng rộp, sưng tấy, máu nhuộm đỏ chiếc váy mỏng kia.

“Vẫn còn thở!”

Họ vừa nói vừa lấy đại một tấm chiếu quấn bà ấy lại rồi khiêng về nhà bà ấy.

Dọc đường đi, quả phụ điên có tỉnh lại nhưng bị cơn đau hành hạ đến mức ngất xỉu lần nữa.

Con dâu thứ tư của ông Tôn vô cùng đắc ý, có vẻ rất hài lòng với kết quả trước mắt, dù sao thì đây cũng là phương án do bà ta đề ra: “Đây chính là kết cục của kẻ không biết giữ gìn phẩm hạnh của phụ nữ.”

Mẹ hết sức tức giận, nhìn chằm chằm con dâu thứ tư của ông Tôn đang chỉ tay năm ngón trên sân khấu, hừ lạnh một tiếng: “Con trai bà ta kết hôn cũng không thấy bà ta vui vẻ như vậy.”

Kết quả là ông trời cũng không chấp nhận việc dùng tư hình kiểu này.

Hôm sau, dân làng phát hiện con dâu thứ tư của ông Tôn bị treo cổ trên cái cây trước cổng làng. Phía dưới gốc cây chính là sân khấu vẫn chưa bị tháo dỡ.

Mặt bà ta đã chuyển sang màu xanh, nhãn cầu lồi ra, miệng bị khâu lại bằng chỉ, hai tay bị trói sau lưng, trên mặt còn có dòng chữ to tướng được viết bằng mực: Đàn bà lắm mồm.

Ngoài ra trên sân khấu còn đặt đầy người rơm được làm thủ công to cỡ cánh tay. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trước ngực mỗi người rơm đều có một dấu X được vẽ bằng máu, phía sau là ngày sinh bát tự khác nhau.

Ngày sinh này chính là của những người đã đến xem váy sắt hôm qua.

Cả làng bắt đầu nháo nhào hoảng loạn, bởi vì chỉ có Bảo Vân đã chết cách đây hơn mười năm là thạo tay nghề làm người rơm như vậy.

Bà ấy đã quay lại để báo thù.

Có người không tin tà ma nên hôm đó đã ném tất cả người rơm vào lửa thiêu rụi, còn cười khoái trá khi thấy chúng bị cháy thành tro.

Thế nhưng đến tối, kẻ đó đã lái xe chở theo cả nhà trốn lên thành phố. Không ai biết hắn đã nhìn thấy những gì.

2.

Trời vừa rạng sáng, tiếng người bán đậu hũ đã vang vọng khắp làng. 

Hôm qua tôi ăn phải đồ hỏng, bụng đau quặn nên chạy vội vào nhà xí, đúng lúc mơ hồ nhìn thấy một bóng người đi vào nhà của quả phụ điên cách đó không xa.

Mới sáng tinh mơ, là ai thế nhỉ?

Phải biết rằng lúc chúng tôi theo đám người đưa quả phụ điên về nhà, ai ai cũng nhìn thấy tình trạng thảm hại trên người bà ấy, da gần như bong hết cả ra để lộ thịt đỏ bên dưới.

Tôi không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đám người đó thật khốn nạn, quả phụ điên đã đáng thương đến vậy mà còn thừa nước đục thả câu.

Tôi chùi mông rồi trở vào nhà, vừa khéo nghe bố mẹ thảo luận về những chuyện xảy ra lúc họ còn đi học.

Hóa ra nhà Bảo Vân đã nhiều đời làm công việc giữ cửa cho người ta, tay nghề làm người rơm nổi tiếng khắp làng.

Vậy người rơm dùng để làm gì? Xin thưa rằng chúng có rất nhiều công dụng. Nhưng công dụng được nhắc đến nhiều nhất là dùng để hạ chú người khác.

Liên Kiều và Bảo Vân có quan hệ thân thiết đến mức vượt qua cả tình bạn.

Hai người họ đều là mỹ nữ ở trong làng, mỗi lần ra ngoài đều khiến người khác phải ngoái nhìn.

Nghĩ đến chuyện này là mẹ lại thổn thức: “Liên Kiều phát điên không chỉ vì chứng kiến thảm trạng của Bảo Vân mà còn vì gia đình của cô ấy.”

Đúng như những gì con dâu thứ tư của ông Tôn đã nói, ở làng chúng tôi, sự trong trắng của phụ nữ rất quan trọng.

Sau khi Bảo Vân gặp nạn, bố mẹ của Liên Kiều đã bắt bà ấy lên huyện kiểm tra, nếu đã mất trong trắng thì thà để bà ấy chết đi còn hơn.

Trưởng làng thậm chí còn lên sân khấu phát biểu, hùng hồn nói với mọi người rằng: “Phụ nữ tựa như những bông hoa đẹp, càng đẹp càng dễ bị người ta nhanh tay hái mất. Chúng ta phải rút kinh nghiệm, váy và tóc dài chính là thủ phạm của hết thảy tội ác lần này.”

Kể từ đó, phụ nữ trong làng chúng tôi không còn mặc váy hay để tóc dài nữa.

Bố đang hút thuốc, ánh mắt có chút phức tạp nói với mẹ: “Nếu thật sự là Bảo Vân quay lại báo thù thì chúng ta cứ vờ như không biết gì cả.”

Tôi nghe vậy thì vô cùng khiếp sợ. Bố là một người thật thà an phận, sao có thể nói ra những lời như thế?

Sau này tôi mới biết kẻ hãm hại Bảo Vân là người cùng làng. Gã mượn men rượu làm càn, mạnh tay giết chết Bảo Vân. Trưởng làng sợ người ngoài chê cười nên đã ém chuyện này xuống.

Bảo Vân không cha không mẹ, không ai tình nguyện kêu oan thay cho bà ấy.

Tôi chợt nhớ đến cuộc trò chuyện với mẹ vào hôm qua.

“Bà ấy phạm tội gì vậy ạ?”

“Bà ấy mặc váy rồi.”

Giống như chuyện của Bảo Vân bị trưởng làng ém xuống, con dâu thứ tư của ông Tôn cũng bị quấn vội bằng chiếu rơm.

Ngày chôn cất bà ta, không khí vô cùng ẩm ướt, thậm chí còn mơ hồ ngửi thấy mùi thối rữa thoang thoảng đâu đây.

Trưởng làng chỉ đạo cho mấy thanh niên đào mộ, nửa cảnh cáo nửa khuyên can nhắc nhở chúng tôi: “Cô ta chết vì tự sát. Chúng ta là người cùng làng, đừng ăn nói lung tung.”

Nhưng khi con dâu thứ tư của ông Tôn vừa được hạ táng xuống đất thì lại đột nhiên mở miệng, mấy đường chỉ khâu bị đứt, nửa cái lưỡi di chuyển qua lại trong miệng.

Mọi người hoảng sợ bỏ chạy tứ phía, nhưng bước chân ai nấy cũng đều chậm chạp như không còn sức, vấp ngã vào trong vũng bùn, trơ mắt nhìn thi thể đứng thẳng dậy rồi chỉ tay về phía chúng tôi.

“Mày… mày… mày… cả mày nữa!”

Giọng nói này hoàn toàn không phải của bà ta!

Tôi thấy sắc mặt của mẹ thay đổi, cả người run rẩy bảo vệ tôi ở phía sau: “Đây là giọng của Bảo Vân…”

Nửa thi thể gập xuống, tiếng xương gãy khiến mọi người có mặt đều kinh hãi.

Vài cơn gió lốc mù mịt thổi qua, thi thể nằm bất động trên mặt đất.

Trưởng làng ngã nhào vào đám lá rụng, mặt mũi toàn là bụi bặm.

“Oan hồn mượn xác, đại họa ập đến rồi.” 

Còn tiếp…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!