Sinh ly tử biệt – P.3

12.

“Mẹ kiếp, thông báo mọi người đẩy nhanh tốc độ điều tra, không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, phải bắt hung thủ càng sớm càng tốt.”

Trong ấn tượng của tôi, chú Lục rất ít khi chửi thề, chú ấy luôn từ tốn, nhẹ nhàng dạy bảo tôi. 

Nhìn thấy chú ấy mất khống chế vì chuyện của tôi, trái tim tôi đau nhói: “Cháu xin lỗi chú Lục.”

Mẹ tôi ngồi trên ghế, hồi lâu không lấy lại được tinh thần, cuối cùng được chú Lục đưa về: “Cấp trên cho cô nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.”

Trời đang mưa, mẹ cầm chiếc vòng ngồi trên ban công nhìn ra ngoài.

Thời gian cứ dần trôi qua…

Tôi nép vào lòng mẹ, cố tìm lại hơi ấm trống vắng bấy lâu nay.

Mẹ ơi, mẹ đang nhớ đến con đúng không, nhớ đến lúc mẹ ôm con ngồi ngoài ban công chờ bố tan làm?

Chiếc vòng tuột khỏi tay mẹ rơi xuống đất, một hạt châu bị vỡ làm đôi.

Mẹ muốn nhặt nó lên nhưng có người đi trước một bước: “Mẹ, cái này cho con phải không? Dây đeo hơi cũ nhưng chẳng sao cả, con sẽ sửa nó lại, cảm ơn mẹ. Mẹ tặng quà gì con cũng đều thích.”

Miệng ả vẫn ngọt như vậy, đôi mắt cong cong như vầng trăng trên bầu trời. 

Ả đeo nó lên cổ tay một cách tự nhiên.

Cũng phải, mọi thứ trong cái nhà này đều thuộc về ả, chỉ cần ả muốn là mẹ tôi đều cho ả.

Nhưng lần này mẹ tôi lại từ chối: “Cái này là của Vi Vi, con đừng lấy.”

Tống Du Du ngây người, nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên mẹ tôi từ chối ả. 

Ả lúng túng ra mặt, dò hỏi: “Chị về rồi ư?” 

“Chị bị người ta hại rồi.”

“Sao có thể, hung thủ đã bị bắt chưa?” Tống Du Du hỏi.

“Con ra ngoài trước đi, mẹ muốn ở một mình.”

Tống Du Du đành phải rời đi.

Mẹ lấy keo, cố gắng sửa lại hạt châu bị vỡ, nhưng làm thế nào cũng không gắn kết lại được.

Tôi thấy mẹ dần trở nên phát điên, vùi đầu vào chăn, sau đó lái xe ra ngoài với hai mắt đỏ hoe. 

Mưa nặng hạt, ô tô lao nhanh trong màn mưa.

“Cô à, đội trưởng nói cô không được phép đến gần phòng giải phẫu. Hay là em đưa cô về nhà nghỉ ngơi có được không?”

Trợ lý nhìn hai mắt đỏ hoe và quần áo ướt sũng của mẹ, kiên nhẫn khuyên can: “Em biết cô đang rất đau buồn, nhưng mà…”

Cuối cùng anh ta cũng không đành lòng, đành mở cửa ra: “Cô ơi, em đứng canh ngoài cửa, có chuyện gì nhớ gọi em nha.”

13.

Sau khi cửa đóng, mẹ vội vàng lật xác tôi lại, tận mắt nhìn thấy ba nốt ruồi đỏ trên lưng tôi. Lúc này bà ấy không thể chịu được nữa: “Là con, thật sự là con. Đừng tưởng con chết rồi thì mẹ sẽ đau lòng. Chẳng phải con muốn lật lại vụ án của bố con sao? Con làm đi chứ! Có dũng khí thì làm đi, nằm đây được tích sự gì.” 

“Mẹ… mẹ… không muốn con chết, chẳng qua là mẹ không thể vượt qua rào cản trong lòng. Lúc bố con xảy ra chuyện, mẹ có cảm giác nhưng đã không lập tức đến ngay. Mẹ ngu ngốc cho rằng đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu con thì bản thân sẽ cảm thấy tốt hơn. Xin lỗi, xin lỗi con.”

Mẹ khóc, nước mắt lăn dài trên má, từng giọt từng giọt rơi xuống thi thể tôi. 

Sau mấy ngày chết đi, cuối cùng tôi cũng nghe được lời xin lỗi của mẹ. 

Nhưng đã quá muộn rồi mẹ ơi.

Mẹ ôm xác tôi thủ thỉ rất nhiều lời, lúc thì òa khóc, lúc thì bật cười, tự dằn vặt mình như một người điên. 

Mẹ ngất xỉu, bác sĩ nói là do không ăn không uống suốt hai ngày qua, cơ thể suy nhược. 

Tống Du Du chăm mẹ trong bệnh viện.

Hôm sau mẹ tỉnh lại, nắm lấy tay ả: “Vi Vi, là con phải không? Con đến thăm mẹ hả?”

“Con không phải là Vi Vi, con là Du Du, mẹ tỉnh táo lại đi, chị chết rồi. Không phải mẹ đã nói sau này chỉ có một đứa con gái là con thôi ư, tại sao còn phiền lòng vì một người đã chết. Chẳng phải mẹ luôn không thích chị ấy hả?”

Mẹ tôi sững sờ vài giây, ánh mắt lạnh lùng quay đi: “Mẹ không cho phép con nói về chị như vậy, sau này ăn nói cho cẩn thận.”

Ở một góc không ai để ý, Tống Du Du nghiến răng, ánh mắt tràn đầy ý hận.

Kỳ thật hôm đó tôi đã nghe được cuộc trò chuyện giữa chúng. Từ nhỏ thính giác của tôi đã nhạy hơn người bình thường. 

“Muốn thoát khỏi bọn tao? Vậy thì mày tiếp tục ra tay giết nó đi.”

“Bọn tao điều tra rồi, con khốn này đang điều tra chuyện xảy ra năm đó. Nếu ả phát hiện mày là người đứng sau mật báo, vậy mày nói xem mẹ Tần thân yêu của mày có còn thương mày nữa không? Đến lúc đó mày vẫn là một con chuột mắc kẹt trong bùn, không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời.”

Sau đó bọn chúng phối hợp với ả diễn một vở kịch bị cưỡng ép.

Chẳng qua Tống Du Du là một người thông minh, ả biết dù ả không giết tôi thì tôi cũng khó lòng sống sót trở ra. Vì vậy khi ra tay, ả không đâm vào vị trí chí mạng của tôi.

Tôi cũng không hy vọng một ngày nào đó mẹ tôi hối hận muốn ả chết, nhưng trong mắt ả giờ đây chỉ có hận thù. Tôi đoán có lẽ ả ghét tôi vì tôi sẽ phá hủy cuộc sống hạnh phúc của ả. 

14.

Chú Lục đến bệnh viện nhưng không phải để thăm ốm: “Vụ án có phát hiện quan trọng.”

Mẹ tôi lập tức lấy lại tinh thần, ngồi dậy khỏi giường: “Anh nói đi.”

“Theo như điều tra, Tống Du Du bị tình nghi là người của tổ chức xã hội đen, tiếp tay cho bọn tội phạm thực hiện nhiều vụ án lớn. Thậm chí…” Chú Lục ngập ngừng một chút rồi nói, “Cái chết của lão Tống rất có thể là do cô ta tiết lộ hành tung. Theo như tin tức mọi người thăm dò từ nhiều nơi, cô ta có khả năng là con gái ngoài giá thú của thủ lĩnh tập đoàn tội phạm Khôn Trương, sinh ra ở Miến Điện, vì vậy lúc đó mới không tìm được bất kỳ thông tin hộ tịch nào của cô ta.”

Mẹ nghe xong, tay ghì chặt tấm chăn, khớp ngón tay lộ rõ do dùng lực quá sức, sau đó nôn ra một ngụm máu lớn: “Năm đó có người uy hiếp tôi làm giả kết quả khám nghiệm tử thi, nhưng tôi từ chối, lão Tống cũng phá án thành công, áp giải tội phạm đến nơi hành quyết. Bây giờ nghĩ lại thì sau đó không lâu, chúng tôi gặp được… Tống Du Du.”

Mẹ đột nhiên tập trung, biểu cảm nặng nề: “Tôi nhớ ra rồi. Lúc lão Tống xảy ra chuyện, Tống Du Du viện cớ bị đau bụng, cố tình cầm chân tôi. Tôi còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Vi Vi, hận con bé suốt bao năm nay. Tôi không xứng làm một người mẹ.”

Mẹ tôi lại khóc, đau đớn nằm trên giường ôm chặt chiếc vòng tay, nước mắt không ngừng tuôn rơi. 

Chú Lục chống tay, đi tới đi lui trong phòng: “Chứng cứ chưa đầy đủ, tất cả chỉ là suy đoán. Hiện tại không được đánh rắn động cỏ.”

Nhưng Tống Du Du quả thật là người thông minh. Mới ngày đầu bị theo dõi ả đã biến mất. 

Sau này, nhiều chứng cứ chỉ ra suy đoán trước đó hoàn toàn chính xác. Ả thật sự là con gái ngoài giá thú của Khôn Trương. 

Tên tội phạm bị bố tôi triệt hạ năm đó chính là em trai ruột của Khôn Trương. 

Để trả thù và để phá hủy gia đình tôi, hắn đã bảo đứa con gái ngoài giá thú của mình đóng giả làm nạn nhân để được bố mẹ tôi nhận nuôi. Chính ả đã tiết lộ hành tung của bố tôi năm đó.

15.

Tất cả sự việc được phơi bày trước mắt, đây chẳng khác nào một đòn đả kích chí mạng đối với mẹ tôi. Bà ấy bắt đầu mất ngủ triền miên, không thiết tha ăn uống gì cả, cứ cuộn tròn người khóc miết cho đến khi ngủ thiếp đi. Cũng có lúc bà ấy nằm trước mộ bố tôi, khóc lóc sám hối. Cả người tựa như cây khô lá úa. 

Trợ lý túc trực bên cạnh mẹ tôi, sợ bà ấy chẳng may xảy ra chuyện. 

Linh hồn tôi cũng theo sát bên mẹ, tôi không biết bản thân lúc này cảm thấy thế nào.

Hận có, đau lòng có, tôi cũng không biết nữa…

Tống Du Du làm con gái của mẹ tôi hơn mười năm nên bà hiểu rõ ả nhất, cũng đoán được nơi ả lẩn trốn. 

Hôm nay mẹ lên đồ, sau đó đến nơi gõ cửa nhà. Người mở cửa quả nhiên là Tống Du Du. 

Ả vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Mẹ?”

“Du Du, mẹ tin con không làm những chuyện như vậy. Mẹ không tin một lời nào của họ.”

Tống Du Du vô cùng hạnh phúc: “Thật vậy hả mẹ? Vậy mẹ theo bọn con… à không, theo con ra nước ngoài sinh sống, đến một nơi không ai có thể làm phiền chúng ta.”

“Đi đâu?”

“Campuchia thì sao?”

Ba ngày sau, trên đường đến sân bay, mẹ tôi đẩy ngã tài xế khiến ô tô lao xuống dốc. Một loạt nhát dao đâm vào vai trái, tay phải và phần bụng của Tống Du Du.

“Lúc mày gây tổn thương cho con gái tao, mày có từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay hay không? Tao yêu thương mày nhiều năm, đây là cách mày trả ơn tao hả?”

Tống Du Du không hề phản kháng mà nghiêng đầu nằm trên vai mẹ tôi, khuôn mặt đẫm máu và nước mắt: “Sai lầm lớn nhất cuộc đời con chính là đầu thai làm con gái của Khôn Trương. Là con tham lam tình thân vốn không thuộc về mình. Đây là lần cuối con gọi người một tiếng mẹ, thật xin lỗi…”

“Cho dù mày có chết thì tao cũng không bao giờ tha thứ cho mày.”

Chiếc ô tô lao xuống dốc, bình xăng bị bể, xăng đổ lênh láng xung quanh. Khoảnh khắc chiếc xe chuẩn bị phát nổ thì Tống Du Du chợt đẩy mẹ tôi ra ngoài. 

Theo tiếng nổ rền trời, Tống Du Du bị nổ thành từng mảnh. 

Tiếng còi xe vang vọng từ xa.

Trên sân bay, trên đường lộ đều là cảnh sát.

Khôn Trương bị bắt ngay trước khi lên máy bay, chuẩn bị nhận án tử hình.

16.

Mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.

Mẹ tôi còn đang nằm hôn mê trong bệnh viện.

Bác sĩ thở dài lắc đầu: “Phải xem ý chí sinh tồn của người bệnh thế nào, bằng không chẳng biết khi nào người bệnh mới tỉnh lại, có thể là ngày mai, cũng có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại.”

Trước ti vi, một cô bé hỏi: “Bà nội, vụ án mãi mãi bị niêm phong sao?”

Bà nội lau nước mắt: “Sau khi chú cảnh sát đó hy sinh, cả nhà chú ấy cũng chết, không ai có thể mở lại vụ án.”

“Buồn quá, nhưng họ sẽ gặp lại nhau trên thiên đường đúng không bà?”

“Nhất định là vậy, những người yêu nhau sau khi chết chắc chắn sẽ được đoàn tụ.”

17.

Cơ thể tôi ngày càng trở nên trong suốt. Tôi biết đã đến lúc mình phải đi rồi. 

Có ai đó đang đợi tôi ở ngã tư, khuôn mặt tươi cười vô cùng quen thuộc.

Là bố tôi.

“Đứa nhỏ ngốc, có đau không?” 

Nước mắt của tôi cuối cùng cũng tuôn rơi như hạt châu vỡ: “Đau.”

“Biết đau rồi, vậy kiếp sau con còn muốn làm cảnh sát hay không?”

“Đương nhiên rồi, điều ước của con vẫn chưa thành hiện thực mà.”

Bàn tay của bố vẫn ấm áp như xưa, ông nắm chặt tay tôi, từng bước thẳng tiến về phía trước: “Được.”

Hết!

Phần trước

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!