Đường Tam trùng sinh – C.815

Chương 815: Trước lạ sau quen


Mãi đến khi mặt trời lên cao, Mỹ công tử đang cuộn tròn trong lòng Đường Tam mới khẽ động đậy. Nhưng ngay sau đó, cơ thể của nàng có chút cứng đờ, căng thẳng.

Nàng không ngước đầu lên, cũng không động đậy.

Đường Tam tự nhiên hiểu nàng đã tỉnh rồi, sau đó phát hiện vẫn còn đang nằm trong lòng hắn. Hắn nhịn cười, cũng không lật tẩy nàng, bản thân cũng không nhúc nhích, làm như vẫn đang ngủ vậy.

Một lúc sau, Mỹ công tử đang vùi trong lòng âm thầm ngước đầu lên nhìn lén hắn. Nàng nhìn thấy lại là đôi mắt đậm ý cười của Đường Tam.

“Ôi!” Mỹ công tử nũng nịu kêu lên một tiếng, cúi mạnh đầu xuống, lại một lần nữa vùi đầu vào ngực hắn, dùng lực xoay người thật mạnh để thoát ra khỏi sự xấu hổ này.

Đường Tam vội ôm lấy nàng, dở khóc dở cười nói: “Được rồi bảo bối, đừng cựa quậy nữa. Nàng cứ cựa quậy như vậy là có chuyện thật đấy!”

Ánh sáng bạc loé lên, Đường Tam chỉ cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng, người ở trong vòng tay đã biến mất.

Ngoài cửa vọng vào tiếng của nàng: “Ta, ta về thành Gia Lý trước, huynh tự bế quan đi.”

Người ở trong lòng đi rồi, cảm giác trống rỗng đột nhiên ập tới, nhưng Đường Tam lại bật cười.

“Không sao, ta không vội. Trước lạ sau quen thôi.”

Mỹ công tử về lại thành Gia Lý, Đường Tam cũng không vội bế quan, tâm trạng của hắn hiện tại không thích hợp bế quan. Hiếm khi được thả lỏng thế này, hắn đi ra khỏi phòng, đi dạo quanh đảo Nguyệt Nha thăm thú một phen.

Đa số đều đang bận rộn, bận xây dựng, bảo vệ nhà của mình. So với lúc vừa mới di dân, tình hình hiện tại của dân chúng trên đảo Nguyệt Nha đã tốt hơn nhiều. Trên mặt đa số mọi người đều mang theo nụ cười, không còn lo lắng và sợ hãi nữa.

Đây là nơi đầu tiên bọn họ có thể an cư lạc nghiệp, là nơi đầu tiên cho bọn họ sự ấm áp. Bọn họ vô cùng trân trọng nơi đây.

Một mạch đi thẳng đến bờ biển, ngước nhìn đại dương xanh thẳm vô tận, trong mắt Đường Tam lộ ra mấy phần say mê. Biển cả luôn đẹp như vậy, ngắm nhìn biển cả luôn khiến cho người ta có cảm giác thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần.

Nhân loại nhất định sẽ có tương lai ở thế giới này.

Thân là Thần Vương, việc mà hắn cần làm chính là bảo vệ tất cả những điều tốt đẹp này.

Hắn từ từ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Mặt trời lúc này đã lên cao, trời trong vắt, rộng đến vô tận. Chỉ có người từng là Thần Vương như hắn mới hiểu được, trong bóng tối vẫn luôn có một luồng sức mạnh vô hình khống chế tất cả.

Từ ý nghĩa nào đó mà nói, Đường Tam cảm thấy mình rất tham lam, bởi vì hắn muốn có thể cùng với người mình yêu và gia đình vĩnh viễn ở cùng nhau. Cuộc sống vĩnh hằng, đây là kỳ vọng mà bất cứ sinh mệnh nào cũng có, hắn cũng không ngoại lệ. Nhưng cuộc sống vĩnh hằng thật sự có ý nghĩa gì? Không bị khống chế mới được. Tất cả vận mệnh đều phải tự tay mình nắm giữ.

Một kế hoạch cho tương lai bắt đầu được nhen nhóm trong đầu hắn, không chỉ là Pháp Lam Tinh mà còn cả Đấu La Thần Giới nữa. Muốn có thể thật sự bảo vệ được những điều tốt đẹp này, vậy phải làm mọi cách để thoát khỏi những sự trói buộc. Đường Tam không biết mình có thể thành công hay không, nhưng hắn nhất định phải thử.

Lần trùng sinh này, ngoại trừ tìm thê tử, hắn kỳ thật còn thông suốt được rất nhiều thứ, rất nhiều việc mà trước đây hắn còn chưa hiểu. Hắn cảm thấy như vậy rất tốt, hiểu rõ được những thứ này khiến cho trạng thái cả người hắn tốt hơn rất nhiều. Bởi vì hắn thật sự nhìn thấy con đường của tương lai. Con đường này còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất cũng đã có phương hướng.

Đi thẳng đến bãi cát ngồi xuống, Đường Tam lấy ra một quyển sách từ trong nhẫn trữ vật của mình.

Đây là một trong những phần thưởng mà hắn và Mỹ công tử đạt được ở giải thi đấu Tinh Anh Tổ Đình. Những phần thưởng khác hắn không dùng thì cũng lấy làm bàn đạp để thuận lợi rời đi khi đó. Chỉ có mỗi quyển sách này là luôn ở trong tay hắn.

Lúc Đường Tam lấy quyển sách này thì trong lòng đã có một vài cách. Nhân loại muốn có được thiên phú thuộc về mình thì trước tiên phải vô cùng thích hợp với bản thân nhân loại, đồng thời còn phải phù hợp với vị diện này. Chỉ có cả hai thứ đều hoàn toàn phù hợp, thiên phú mới có thể được truyền thừa, mà cực hạn của phần thiên phú này nhất định phải có thể đạt đến cấp bậc Hoàng giả. Không có được tu vi và thực lực Hoàng giả thì tất cả đều không có nghĩa lý gì, không có cách nào giúp được cho tương lai của nhân loại.

Một nụ cười hiện lên, trên mặt Đường Tam lộ ra một tia sáng thần thánh nhàn nhạt, hắn từ từ mở quyển sách, âm thầm cảm nhận những thứ mà quyển sách thần khí có năng lực kỳ lạ này đem lại cho mình, đồng thời cũng âm thầm hấp thu lực lượng tín ngưỡng từ Vô Tận Lam Hải. Hắn cứ như vậy ngồi trên bãi biển, tiến vào trạng thái bế quan.

Thành Gia Lý.

Sau khi Mỹ công tử quay về thì lập tức đi gặp vương phi.

Lúc nàng gặp lại vương phi cũng không khỏi giật mình.

Trong ấn tượng của nàng, vương phi luôn vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn rất khắt khe. Khi nàng còn nhỏ, dường như chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười xuất hiện trên mặt vị vương phi này. Ấn tượng mà vương phi để lại cho nàng đều là cứng nhắc, khắc nghiệt, thậm chí còn vô cùng ghét bỏ nàng. 

Mãi đến khi hiểu lầm được xoá bỏ, bản thân nàng trở thành thành chủ thành Gia Lý, ánh mắt của vương phi dành cho nàng mới dịu dàng hơn mấy phần. Sau khi nàng nhận vương phi làm mẹ nuôi, ít nhất vương phi không còn ghét bỏ nàng nữa, còn có chút bao che cho nàng. Nhưng khi đó, phụ thân của nàng là Khổng Tước Đại Yêu Vương chết đi, vương phi giống như chỉ còn là một cái xác không hồn, vẫn không thấy nụ cười trên mặt.

Nhưng hôm nay khi nàng gặp lại vương phi, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là một nét đỏ ửng trên mặt. Đúng vậy, là đỏ ửng, là khoẻ mạnh, thậm chí còn có chút đỏ ửng vì ngại ngùng.

Vương phi rõ ràng có thêm vài phần sáng sủa, cả người giống như chồi non được sương sớm thấm nhuần, tràn đầy sức sống.

“Người làm sao vậy?” Mỹ công tử dụi dụi mắt, lại nhìn vương phi, xác nhận mình không nhận nhầm người.

Vương phi không khách khí nói: “Làm sao là làm sao? Ngay cả tiếng mẹ cũng không gọi một tiếng, mẹ nuôi không phải là mẹ sao? Uổng cho ta mỗi ngày đều giúp con quản lý cái thành này đến mức mệt muốn chết.”

Mỹ công tử vội vàng nói: “Mẹ cực khổ rồi.”

Vương phi cười nói: “Vậy còn tạm được, sao mặt của con cũng đỏ rồi? Có phải tên tiểu tử đó ức hiếp con hay không?”

Vừa nghe mẹ nuôi nói như vậy, mặt của Mỹ công tử càng đỏ hơn, nhưng vẫn hỏi vặn lại: “Mặt của người cũng đỏ nha! Làm sao vậy? Hồi xuân sao?”

Vương phi trừng mắt: “Nói linh tinh. Con quay về thì tốt rồi, mau dùng đến quyền lực thành chủ của con đi, ta cũng được nghỉ ngơi.”

Vẻ mặt của Mỹ công tử vô tội nói: “Vậy thì không được, con không làm vậy đâu! Đúng rồi, cha đâu?”

Vương phi ho khan một tiếng, mặt lại đỏ lên, đáp: “Ta rót cho hắn huyết mạch bản nguyên, còn đang bế quan hấp thu.”

Mỹ công tử sững người, Tiêu Hà trước đây không phải nói muốn trải nghiệm thiên phú mà Đường Tam có thể đem lại cho nhân loại ư, sao tự nhiên lại lựa chọn bản nguyên Khổng Tước rồi?

Vương phi đương nhiên sẽ không nói với Mỹ công tử đây là do mình cưỡng ép. Ờ, cảm giác cưỡng ép tên đó thật là tốt. Mười mấy ngày nay, nàng có cảm giác như được quay lại những ngày đầu mới quen biết và yêu đương với Khổng Tước Đại Yêu Vương. Mặc dù bây giờ hắn là Tiêu Hà, là nhân loại, nhưng lòng của hắn, ký ức của hắn vẫn là của hắn trước đây!

Vương phi đã tiếp nhận thân phận nhân loại của hắn, tình yêu cũng một lần nữa xuất hiện. Trước tiên nàng muốn hắn phải trở lại là Khổng Tước Đại Yêu Vương! Mặc dù phải tu luyện lại từ đầu, nhưng cơ thể nhân loại của Tiêu Hà lại có thiên phú trác tuyệt, dung hợp huyết mạch của nàng vô cùng tốt. Cứ như vậy, vương phi chắc chắn không lâu nữa hắn sẽ có thể quay về đỉnh phong.

Mỹ công tử mỉm cười nói: “Vậy cũng tốt, cha vẫn quen thuộc nhất đối với thuộc tính không gian.”

Vương phi nói: “Sao con nỡ quay lại đây rồi, tình hình bên phía biển thế nào?” Nàng đương nhiên cũng biết việc nhân loại di dân, đối với việc này nàng cũng không tỏ thái độ quá nhiều. Mấy ngày nay nàng đã hỏi Tiêu Hà rất nhiều việc, Tiêu Hà lại trả lời rất đơn giản, hiện tại hắn cũng đã là nhân loại!

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!