Con gái thừa tướng nổi danh kinh thành – P.1

Cre: AnimeAngua – Pinterest

Ta từng là con gái của thừa tướng nổi danh khắp kinh thành.

Vì một bát máu nhận thân mà ta bỗng chốc trở thành thiên kim giả được bà vú ác ý đánh tráo. Sự thật được phơi bày, cha và huynh trưởng đã tống ta vào thanh lâu.

Cha dùng roi đánh ta, ba huynh trưởng tìm ăn mày đến làm nhục ta. Ngay cả vị hôn phu từng thề non hẹn biển trọn đời trọn kiếp ở bên ta cũng tàn nhẫn in dấu hai chữ “dâm nữ” lên mặt ta.

Sau này bọn họ lại quỳ xuống trước mặt ta, khóc lóc cầu xin tình cảm của ta.

Ta vờ như không quen biết hỏi họ: “Các người là ai?”

Tên truyện: Con gái thừa tướng nổi danh kinh thành

Tác giả: 风火火

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Deĩng

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Editor: Tuyết Vũ


1.

Lúc nhị ca tìm được ta thì ta đang cởi quần áo của một thi thể.

Nhìn vẻ mặt chán ghét của huynh ấy, ta bất an giải thích: “Muội… năm ngày rồi muội chưa được ăn gì cả, giờ vừa đói vừa lạnh.”

Sau khi chạy trốn khỏi thanh lâu, ta bị truy lùng suốt cả chặng đường, năm ngày không ăn không uống. Ta thật sự rất đói, định xin một chút thịt trên người thi thể. 

Giữa trời đông rét mướt, ta chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh do thanh lâu cung cấp, cả người không khỏi run lên vì lạnh nên mới cởi quần áo của thi thể để mặc vào.

“Mới có năm ngày mà ngươi đã đói đến mức không chịu nổi rồi ư? Làm sao có thể so được với Thanh Thanh vì ngươi mà phải trải qua những ngày tháng cơ cực suốt mười lăm năm cơ chứ?”

Nhị ca cười lạnh: “Lâm Nô! Ngươi còn chưa trả hết nợ cho Thanh Thanh. Đừng mơ có thể chạy trốn, mau theo ta về kinh tiếp tục chuộc tội!”

Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ đánh huynh ấy, không để bản thân phải chịu một chút tủi hờn nào cả.

Nhưng ta không còn là cô nương duy nhất trong phủ Thừa Tướng, cũng không còn là Lâm Bảo Châu được cha và các huynh trưởng cưng chiều hết mực. 

Ta chỉ là con gái của một bà vú mang đầy tội nghiệt. Ta tên là Lâm Nô.

Ta cụp mắt, lặng lẽ mặc vào bộ quần áo vừa cởi ra từ trên người thi thể để giữ ấm.

“Được, muội theo huynh về.”

Trên đường về, nhị ca ngồi trên xe ngựa sang trọng, còn ta đi chân trần theo sau.

Nhị ca có lúc thì ném xương gà cho ta nhai, có lúc thì cho ta ăn thức ăn thừa của người đánh xe giống như cho chó hoang ăn.

Ta biết huynh ấy cảm thấy ta bẩn thỉu nên càng muốn nhục mạ ta hơn.

2.

Hôm sau, ta theo nhị ca đến thẳng phủ của Tấn Vương. Khắp nơi treo lụa đỏ, đèn lồng đỏ, dán chữ “hỉ”, trải thảm đỏ.

“Hôm nay là ngày đại hỉ của Tấn Vương và Thanh Thanh. Từ nay trở đi ngươi sẽ làm a hoàn hồi môn cho Thanh Thanh.”

Gió lạnh thổi qua như khoét sâu vào tim ta, vừa tê tái vừa đau đớn.

Nhị ca là người từng giơ nắm đấm cảnh cáo Tấn Vương không được phản bội ta, nhưng bây giờ cũng là người buộc ta trở thành a hoàn hồi môn tham gia đại hôn của vị hôn phu. 

Huynh ấy muốn nhục mạ ta thêm nữa.

Ta không có quyền lựa chọn, phủ của Tấn Vương còn tốt hơn nhiều so với thanh lâu và bên ngoài, ít nhất sẽ không phải chết đói chết rét.

A hoàn hồi môn cũng tốt hơn nhiều so với kỹ nữ thanh lâu, sẽ không bị ép tiếp khách. 

Bước vào đại viện, người chủ trì đang hô nhất bái thiên địa.

Ta ngẩng đầu nhìn thấy Tấn Vương. Từ nhỏ ta đã muốn gả cho chàng. Người đàn ông ta yêu say đắm đang mặc hỉ phục màu đỏ thêu rồng vàng trên tay áo, dáng vẻ giống hệt như trong tưởng tượng về ngày đại hôn của ta, vừa tuấn mỹ cao quý vừa như trăng thanh gió mát.

Nhưng ánh mắt chàng không còn sự dịu dàng, chiều chuộng yêu thương mà thay vào đó là vẻ chán ghét lạnh lùng.

Chàng cau mày, ghét bỏ ra lệnh: “Ai cho ả vào? Ném ra ngoài đi!”

Đông đảo khách mời nhìn qua thì thấy ta đang mặc quần áo mỏng manh, bên ngoài khoác áo của đàn ông, đi chân trần giữa trời tháng chạp lạnh giá.

Vừa không đứng đắn vừa phóng đãng tùy tiện.

“Điện hạ, Lâm Nô theo ta vào.”

Rõ ràng là nhị ca buộc ta đến đây, nhưng giờ lại nói năng mập mờ khiến người khác hiểu lầm.

Đại ca vô cùng chán ghét ta: “Chẳng phải ngươi ở Nghênh Xuân lâu sao? Ngươi đến đây làm gì?”

Tam ca hung hăng trừng ta: “Nếu ngươi dám làm tổn thương Thanh Thanh, lần này ta sẽ không tha cho ngươi!”

Nghe được lời của ba người họ, khách mời lập tức nhận ra ta.

Nửa năm trước, con gái Lâm Bảo Châu của thừa tướng hóa ra chỉ là thiên kim giả được đánh tráo, sau khi sự thật được phơi bày thì đổi tên thành Lâm Nô, bị đuổi khỏi tướng phủ, sau đó bị đưa đến thanh lâu lớn nhất kinh thành. Tin tức lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, không ai là không biết.

“Hóa ra ả chính là thiên kim giả thân đang mang tội. Chẳng phải ả bị đưa vào thanh lâu tiếp khách kiếm sống rồi sao, tại sao còn chạy đến vương phủ?” 

“Chắc là nghe tin Tấn Vương thành thân nên chạy đến tranh giành, mong chim trĩ biến thành phượng hoàng chăng?” 

“Hừ! Chỉ là một ả kỹ nữ, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, ấy vậy mà còn dám mơ tưởng đến Tấn Vương?” 

Nhị ca đến bắt ép ta không nói giúp ta một lời, đại ca và tam ca từng xem ta như châu như ngọc giờ đây lại để những kẻ từng tìm mọi cách lấy lòng ta nhục mạ, phỉ báng ta hết lời này đến lời khác. 

Ta càng bị nhục mạ thì họ càng tươi cười vui vẻ.

Ta chật vật đến nỗi ngón chân quặp xuống đất, nghẹn ngào giải thích: “Ta không có…”

Tấn Vương lạnh lùng ngắt lời ta: “Vậy ngươi đến đây làm gì?”

Ta nhìn Lâm Thanh Thanh đang đội khăn trùm đầu màu đỏ bên cạnh, cố gắng giải thích.

Ánh mắt chàng đầy vẻ uy nghiêm: “Lại muốn làm tổn thương Thanh Thanh? Xem ra ngươi bị trừng phạt như vậy còn chưa đủ!”

Thấy chàng giơ tay lên, ta vô thức quỳ xuống, dập đầu cầu xin: “Ta nào dám nữa, xin ngài thả ta đi, ta sẽ không làm hại Lâm Thanh Thanh, cũng không mơ tưởng đến ngài, ta sẽ tránh đi thật xa.”

Lúc ở thanh lâu, ta bị ép tiếp khách, vì không nghe lời nên bị đánh rất thảm, nhưng ta thà chết chứ không cúi đầu. Sáu tháng qua ta chịu vô số đòn roi, miễn cưỡng giữ lấy sự trong sạch của mình. 

Chàng vội vàng giơ tay bảo vệ Lâm Thanh Thanh ở phía sau, giọng lạnh thấu xương: “Cút!”

Nhị ca có vẻ đang rất hả hê xem kịch hay, vẫn không giải thích giúp ta.

Lâm Thanh Thanh nhẹ giọng cầu xin: “Điện hạ, thời tiết lạnh giá như vậy, để tỷ tỷ ở lại uống một ly rượu mừng cho ấm người đi.”

Nàng không trực tiếp nói muốn ta làm a hoàn hồi môn, nhưng ta biết nàng muốn ta cầu xin nàng.

Ta chỉ có thể quỳ lạy nàng: “Cầu xin ngài đừng đuổi ta đi. Ta có thể làm nô tỳ, làm trâu làm ngựa cũng được, chỉ xin đừng đuổi ta đi.”

Một khi rời khỏi vương phủ, ta nhất định sẽ bị đưa về thanh lâu. Tú bà đã nói nếu để bà ấy bắt được, cho dù ta có chết cũng phải để vị khách biến thái đó chơi xác của ta, chỉ vậy mới trị được con lừa bướng bỉnh như ta. 

Ta không muốn bị bắt trở về.

Lâm Thanh Thanh không nhịn được kéo tay áo Tấn Vương, nhẹ giọng cầu xin: “Điện hạ, tỷ tỷ rất đáng thương, đừng đuổi tỷ ấy đi, hay là…” 

Nàng cắn môi dưới, hạ quyết tâm: “Chàng có thể nhận tỷ tỷ làm trắc phi, như vậy sẽ không phụ tấm chân tình tỷ ấy dành cho chàng nhiều năm qua.” 

Lời nói của Lâm Thanh Thanh đã đẩy ta xuống vực sâu, bởi vì điều mà Tấn Vương ghét nhất chính là việc ta từng thích chàng. Chàng xem việc ấy như một vết nhơ, một nỗi xấu hổ trong đời chàng.

Giờ ta đã ở trong thanh lâu nửa năm mà lòng còn nghĩ đến chàng. Làm sao chàng không cảm thấy ghê tởm cho được, thậm chí còn muốn moi tim ta cho chó ăn.

Ta cụp mắt xuống, vội vàng nói: “Tạ ơn vương phi đã xem trọng. Thân thể của nô tì ti tiện, chưa từng thích Tấn Vương, không dám và cũng không xứng.” 

Hiện tại ta chỉ muốn sống yên ổn, không dám mơ mộng điều gì khác.

Lời ta nói là thật lòng, nhưng không hiểu sao lại khiến Tấn Vương càng thêm tức giận: “Tiện dân dám quấy nhiễu đại hôn của bổn vương, phạt vả miệng ba mươi cái rồi ném ra ngoài!” 

Thị vệ trong phủ đi tới giữ lấy hai tay ta, vả từng cái lên mặt ta. 

Dù rất đau nhưng ta không dám hó hé, chỉ cần cử động một chút thì sẽ bị thị vệ kéo tay khiến áo khoác ta đang mặc bị kéo căng ra, để lộ làn da bầm tím bên dưới.

Ta như một con chó hoang mặc cho bọn họ nhục mạ.

3.

Sau ba mươi cái tát, hai má ta đau rát, răng như muốn lung lay, ta sợ nếu làm vấy bẩn hỉ đường thì sẽ bị đánh nặng hơn, thế nên cố nuốt ngược máu vào trong.

Lúc này nhị ca mới lên tiếng cầu xin cho ta: “Điện hạ, dù sao cũng đã quen biết nhiều năm, cứ để Lâm Nô ở lại làm a hoàn cho Thanh Thanh đi.” 

Đại ca nhìn ta bằng ánh mắt thâm sâu khó dò, trầm giọng nói: “Giữ ả lại cũng được, sao không đưa về nhà giám sát, như vậy khỏi phải lo ả làm chuyện điên rồ.” 

Tam ca không vui: “Mặc kệ là tướng phủ hay vương phủ, chúng ta đều không thể giữ ả lại, tốt nhất là nên đưa ả trở về Nghênh Xuân lâu. Đó mới là nơi ả thuộc về.” 

Nói gì mà đó mới là nơi ta thuộc về? Lời nói của tam ca thật sự rất đả thương người khác. 

Lâm Thanh Thanh nhẹ nhàng ôm tay Tấn Vương, nũng nịu muốn giữa ta ở lại.

Nghe vậy Tấn Vương mới mủi lòng thương: “Nếu mọi người đã cầu xin cho ngươi, vậy ngươi sẽ là a hoàn thấp kém nhất bên cạnh Thanh Thanh. Nếu ngươi dám làm tổn thương nàng thêm một lần nào nữa thì ta sẽ ném ngươi vào quân doanh chứ không phải thanh lâu nữa đâu.”

A hoàn thấp kém nhất chịu trách nhiệm đổ bô, lau chùi nhà xí và làm mọi công việc bẩn thỉu. Còn nếu vào quân doanh thì sẽ trở thành quân kỹ, cuộc sống còn khó khăn hơn cả ở thanh lâu.

Ta cúi đầu tạ ơn: “Nô tỳ chúc vương gia và vương phi răng long đầu bạc, bách niên giai lão, trọn đời trọn kiếp bên nhau.” 

Lục Kỳ An, ta trả lại cho chàng lời chàng đã hứa với ta năm xưa.

Tấn Vương không cho ta đứng dậy hay lui xuống, ta chỉ có thể dịch sang một bên, quỳ trên nền đất lát đá nhìn bọn họ hoàn thành đại hôn.

Mùa đông tháng chạp tuyết rơi đầy trời, tân nương đội mũ phượng áo bào, tân lang mặc lễ phục màu đen trang trọng, bông tuyết rơi trên đầu bọn họ, chẳng mấy chốc đã trắng xóa cả đầu.

Ta cũng vậy.

Ta từng mường tượng ra ngày đại hôn giữa ta và chàng giống hệt như vậy. Giờ mọi thứ đã thành sự thật, nhưng tân nương không phải là ta.

Không biết ta đã quỳ bao lâu, cứ thế nhìn bọn họ thành thân, nhìn bọn họ tiến vào động phòng, nhìn Tấn Vương đi ra kính rượu khách khứa.

Đến lúc trời tối, Tấn Vương trở về phòng, khách khứa giải tán, người hầu đến dọn dẹp rồi lại rời đi.

Họ thậm chí còn không nhìn ta như thể ta là một bức tượng điêu khắc bị lãng quên.

Có vẻ như ta là người duy nhất còn lại trong vương phủ rộng lớn này.

Ta quỳ đó, trong lòng thầm suy ngẫm tại sao ta từ thân phận con gái của thừa tướng nổi danh khắp kinh thành nay lại lưu lạc thành kỹ nữ thanh lâu, thậm chí còn là a hoàn thấp kém?

Ta đã làm gì sai? Ta có tội tình gì đáng bị trừng phạt như thế này?

4.

Có lẽ từ lúc ta sinh ra đã là một sai lầm; mẹ ruột ta tham quyền quý nên đã đánh tráo ta với Lâm Thanh Thanh là sai lầm thứ hai; sự việc thiên kim thật giả được phơi bày, ta vẫn ở lại nhà họ Lâm làm con gái nuôi là sai lầm thứ ba; ta còn thích Lục Kỳ An là sai lầm thứ tư…

Ta thừa nhận hết mọi sai lầm này.

Nhưng ta không thừa nhận những việc như tát Lâm Thanh Thanh, đẩy nàng xuống nước, tìm người hủy đi sự trong trắng của nàng cũng như đầu độc nàng.

Ta liều mạng giải thích nhưng không một người nào tin ta.

Cha tức giận gọi ta là kẻ vong ân, ba huynh trưởng dùng gậy đánh ta, đuổi ta ra khỏi tướng phủ.

Tấn Vương thậm chí còn trực tiếp ra lệnh đẩy ta vào thanh lâu.

Ta chẳng những xinh đẹp mà còn thông thạo cầm kỳ thư họa, từng là con gái của thừa tướng nhưng lại trở thành hoa khôi thanh lâu chỉ sau một đêm.

Tú bà cho ta hai lựa chọn, hoặc là thú nhận những gì ta đã làm với Lâm Thanh Thanh, hoặc là hạ thấp nhân phẩm tiếp khách.

Ta chọn phương án thứ ba, thà chết chứ không nhận tội, cũng không tiếp khách!

Ngày qua ngày ta bị đánh đập, bị bỏ đói, mấy lần suýt chết, nhưng ta tin bản thân không làm sai, không có tội.

Về sau tú bà có vẻ mủi lòng thương, nói chỉ cần ta đến gặp Lục Kỳ An nhận lỗi xin tha, nếu chàng đưa ta đi thì bà ấy sẽ tha cho ta. 

Ta quỳ xuống trước mặt Lục Kỳ An: “Vương gia, ta sai rồi, xin hãy đưa ta đi.”

Chàng ngồi trên lưng ngựa hỏi ta: “Ngươi có nhận tội không?”

“Ta…” Ta vốn cao ngạo từ trong xương tủy, cuối cùng chọn đứng thẳng lưng, không chịu cúi đầu nhìn chàng: “Ta không có tội!”

Ta thừa nhận tội lỗi mẹ ta mắc phải, mẹ nợ con trả. Nhưng ta không thừa nhận những việc mình không làm.

Chàng từ trên cao nhìn xuống ta: “Ngươi còn chưa trả được một phần mười những chuyện đã gây ra cho A Thanh. Cút về đi.”

Không thể cầu cứu, người quật cường như ta đành quay người nhảy xuống sông, muốn dùng cái chết chứng minh bản thân trong sạch.

Lục Kỳ An không nhảy xuống nước cứu ta mà chỉ lẳng lặng nhìn ta vùng vẫy trong nước. Chờ ta chỉ còn một hơi thở mới có người cứu ta rồi đưa ta đến Nghênh Xuân lâu. 

Ta mơ màng không rõ ngày đêm, đến khi nhìn thấy bóng lưng màu đen, ta cứ ngỡ mình sắp chết nên mỉm cười chào Diêm Vương.

Có lẽ chết như thế này sẽ tốt hơn.

“Cô nương hà tất phải bướng bỉnh như vậy, nhận tội với vương gia đi…” 

Tầm nhìn của ta trở nên rõ ràng, hóa ra là quản gia, ta cười gượng: “Ta không có tội.”

Lão quản gia thở dài: “Về nghỉ ngơi đi.”

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!