Đường Tam trùng sinh – C.837

Chương 837: Đánh cược với Liệt Dương Vương


Trong hạt giống Hoàng giả có chứa lạc ấn thần thức của Hoàng giả? Đây là chuyện tất nhiên. Nếu không thì sao có thể gọi là hạt giống Hoàng giả? Lạc ấn thần thức sẽ sinh ra ảnh hưởng thế nào đối với thần khí? Khó mà nói được, kỳ thật Đường Tam cũng không rõ lạc ấn thần thức của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng có thể khống chế Hỏa Thần Quyền Trượng hay không. Nhưng lời này vừa nói ra, ánh mắt của các cường giả tộc Hoả Lê xung quanh đều xảy ra biến hoá nhất định.

Lý do rất đơn giản, nếu những gì Đường Tam nói thật sự xảy ra thì đó chính là tai họa tột cùng đối với tộc Hoả Lê.

Mặc dù thần tính của Hỏa Thần Quyền Trượng đang không ngừng tiêu tán nhưng với tốc độ tiêu tán như bây giờ thì vẫn có thể kéo dài hàng trăm năm, thậm chí là ngàn năm. Nhưng nếu Hỏa Thần Quyền Trượng bị người ngoài khống chế thì tộc Hoả Lê xem như tiêu rồi!

“Ngươi nói bậy!” Liệt Dương Vương tự nhiên cũng nghe ra ý tứ trong đó, lập tức giận dữ, bước lên trước, dùng uy áp cường đại muốn áp chế Đường Tam. Phía sau hắn xuất hiện một vòng sáng như mặt trời, khí tức nóng rực đột nhiên bùng phát.

Ở một nơi như thành Hỏa Thần tại Nham Tương Xích Hải, bất kỳ năng lượng thuộc tính hoả nào cũng đều được tăng phúc rất nhiều. Lực áp bách to lớn như vậy thậm chí cũng khiến Đường Tam cảm thấy ngột ngạt.

“Liệt Dương Vương, không được, hôm nay là đại lễ quan trọng của tộc ta, là lễ mừng Hỏa Thần, không được gây ra động tĩnh lớn.” Tộc trưởng tộc Hoả Lê lại ngăn cản hắn, Hỏa Thần Quyền Trượng trong tay vung lên, nguyên tố Hoả do Liệt Dương Vương phóng ra lập tức lặng lẽ tiêu tán.

Quả là một món thần khí cường đại, Đường Tam không khỏi tán thưởng trong lòng. Nếu vẫn còn Hoả Thần tồn tại, cho dù quyền trượng này chưa đạt đến cấp bậc siêu thần khí thì e rằng cũng không thua kém bao nhiêu.

“Tộc trưởng, đừng để tên tiểu tử nhân loại này lừa gạt, rõ ràng hắn đang ngấp nghé quyền trượng.” Liệt Dương Vương tức giận nói, nhưng hắn cũng hiểu nếu tộc trưởng tộc Hoả Lê khăng khăng ngăn cản, hắn căn bản không làm gì được Đường Tam. Tộc trưởng tộc Hoả Lê nắm trong tay Hỏa Thần Quyền Trượng có thể chiến đấu chống lại Hoàng giả tại Nham Tương Xích Hải. 

Nụ cười trên mặt Đường Tam càng sâu: “Ta muốn ngấp nghé quyền trượng sao? Không bằng để tộc trưởng tự mình đi hỏi quyền trượng. Tất cả thần khí chân chính đều tồn tại khí linh. Tộc trưởng có thể hỏi nó xem ta có thèm muốn nó không.”

Tộc trưởng tộc Hoả Lê sửng sốt, vô thức nhìn vào quyền trượng trong tay. Ánh sáng bảy màu phát ra từ trên quyền trượng ngưng tụ thành hình dạng ngọn lửa, nhẹ nhàng lay động. Sau đó ông ta gật đầu với Đường Tam, trong lòng xuất hiện một số cảm xúc. Là ý tứ vô cùng thân thiết. Rõ ràng món thần khí này đã thừa nhận Đường Tam.

Không thể không thừa nhận! Nó vừa mới hấp thu ý tứ thần tính của Đường Tam. Hơn nữa Hỏa Thần Quyền Trượng còn từng là vũ khí của một vị Thần Chỉ nên nó rất nhạy cảm với Thần Chỉ. Khi nó cảm nhận được Đường Tam là Thần Chỉ, tự nhiên sẽ trở nên thân thiết với hắn. Bởi vì nó hiểu rõ, chỉ có thần tính của Đường Tam mới giúp được nó nhiều nhất. Cho dù có rơi vào tay Đường Tam, dưới sự trợ giúp của hắn, nó sẽ có thể khôi phục lại uy năng trước đây. Bất quá Đường Tam là Hải Thần, nước và lửa hoàn toàn không tương thích. Nó có thể cảm nhận được trên người Đường Tam có khí tức thuộc về Hải Thần Tam Xoa Kích. Nó không cho rằng bản thân có thể thay thế Hải Thần Tam Xoa Kích trở thành thần khí hạch tâm của Đường Tam. Với tư cách từng là vũ khí của một vị Thần Chỉ, ngay cả khi chọn chủ thì nó cũng phải là thần khí hạch tâm. Hải Thần thì sao có thể dùng thần khí hạch tâm có thuộc tính hoả được chứ?

Vì vậy khí linh đã truyền đạt rõ ràng ý niệm của mình cho tộc trưởng tộc Hoả Lê, Đường Tam sẽ không bao giờ thèm muốn nó.

“Ông nội, như vậy đi.” Đúng lúc này, một giọng nói thanh thuý dễ nghe vang lên.

Một người bước ra từ trong đám các cường giả tộc Hoả Lê.

Đây là một thiếu nữ tộc Hoả Lê, mặc trên người váy đỏ, mái tóc đỏ như lửa gần như xõa xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại tỏa ra khí phách anh hùng không thua gì nam nhân. Một đôi mắt màu hồng phấn nhìn chằm chằm Đường Tam, lộ rõ vẻ hứng thú.

Những người có thể đứng trên đài cao này không nghi ngờ gì đều là cường giả cấp bậc Yêu Vương trở lên. Cô gái này cũng có tu vi thập giai.

“Ông nội, Liệt Dương Vương là đối tác quan trọng của chúng ta, lần này đưa ra điều kiện, vị khách mới đến này cũng vậy. Giữa họ xảy ra tranh chấp, tại sao chúng ta không để họ tự giải quyết? Ai thắng thì chúng ta sẽ hợp tác với người đó. Suy cho cùng chúng ta cũng đã hợp tác với tinh tộc Liệt Dương Hoa nhiều năm, không thể vì sự xuất hiện của một người lạ mà làm dao động mối quan hệ hợp tác của đôi bên. Nhưng đồng thời, nếu người này có thể chứng minh bản thân có đủ năng lực thì chúng ta cũng không loại trừ khả năng hợp tác với hắn. Chúng ta sẽ không nhúng tay vào. Đương nhiên bọn họ không thể giải quyết vấn đề tại thành Hỏa Thần, chỉ có thể ra bên ngoài. Điều này sẽ không ảnh hưởng đến tết Hỏa Thần của chúng ta.”

Cô gái cười nói, nhưng ánh mắt hầu như đều tập trung lên người Đường Tam.

Tộc trưởng tộc Hoả Lê nhíu mày, không khỏi do dự. Điều do dự lớn nhất hiện tại của ông ta chính là không muốn đắc tội tinh tộc Liệt Dương Hoa, chung quy thì đây cũng là chủng tộc mạnh nhất Nhật Thần Đế Quốc, Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng hiện tại có lẽ là đệ nhất Hoàng giả trên cả Yêu Tinh Đại Lục. Nếu đắc tội với một thế lực như vậy thì cũng là rắc rối lớn đối với tộc Hoả Lê.

“Ta đồng ý với kiến nghị của Linh Nhi tiểu thư. Chuyện này vốn dĩ có liên quan đến Linh Nhi tiểu thư. Đường Tam, nếu ngươi dám đấu với ta một trận, nếu ta thua thì sẽ lập tức đi ngay, tuyệt đối không dây dưa. Còn nếu ta thắng, ngươi chỉ cần giao ra ngọn lửa vừa xuất ra khi nãy.” Liệt Dương Vương gần như lập tức thốt ra. Bây giờ hắn chỉ muốn giết Đường Tam từ tận đáy lòng.

Đường Tam khẽ mỉm cười, đáp: “Được thôi!”

Tộc trưởng tộc Hoả Lê còn muốn nói gì đó nhưng đã bị cô gái tên Linh Nhi kia kéo tay áo. Ông ta nhìn cháu gái của mình một cái, không khỏi thở dài nói: “Vậy cũng được. Nhưng dù thắng bại thế nào, tộc ta cũng không muốn nhìn thấy hai vị bị tổn thương, chỉ phân thắng bại chứ không đấu sinh tử. Sau khi kết thúc, hai vị vẫn là khách quý của tộc ta, vẫn được hoan nghênh tham dự tết Hỏa Thần.”

Liệt Dương Vương hung hăng nhìn chằm chằm Đường Tam: “Vậy chúng ta đi ra ngoài.”

Đường Tam gật đầu đáp: “Mời!”

Tộc trưởng tộc Hoả Lê quay sang nói với các cường giả trong tộc: “Các ngươi cứ tiếp tục mừng tết Hỏa Thần. Ta sẽ làm chứng cho hai vị này.”

“Ông nội, con cũng đi.” Hỏa Linh Nhi cười ngọt ngào nói, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ phấn khích, xem ra nàng ta mới là người hứng thú nhất đối với chuyện này.

Tộc trưởng tộc Hoả Lê vung Hỏa Thần Quyền Trượng trong tay, một luồng sáng đỏ phóng ra xa. Ông ta bay lên trước, thân hình rơi vào phạm vi của luồng sáng, như thể có một sức mạnh vô hình kéo lấy thân hình của ông ta bay với tốc độ cực nhanh theo hướng luồng sáng đỏ chỉ dẫn.

Hỏa Linh Nhi theo cạnh ông nội, Đường Tam, Liệt Dương Vương và hai cường giả tinh tộc Liệt Dương Hoa còn lại theo sát phía sau. Tất cả đều bay theo hướng của luồng sáng đỏ.

Mọi người đều là cường giả, tốc độ bay tự nhiên sẽ không chậm, rất nhanh đã ra khỏi thành Hỏa Thần, cùng tiến ra thế giới bên ngoài.

Ở trung tâm Nham Tương Xích Hải, hơi nước bốc lên và nguyên tố Hỏa dồi dào là đặc điểm lớn nhất ở đây.

Tộc trưởng tộc Hoả Lê nhìn đôi bên, trầm giọng nói: “Núi Hỏa Thần rất nhạy cảm, không được dễ dàng đụng vào, cho nên phiền hai vị tránh xa một chút rồi mới ra tay để tránh xúc phạm núi thần gây ảnh hưởng không tốt.”

“Hẳn là vậy rồi.” Liệt Dương Vương dường như đã bình tĩnh lại, gật đầu với tộc trưởng tộc Hoả Lê.

Nguyên tố Hoả ở đây quả thật vô cùng dày đặc, Đường Tam rất vui lòng tránh xa, càng gần trung tâm Nham Tương Xích Hải, nguyên tố Hoả càng dồi dào, các nguyên tố thuộc tính khác ngược lại càng ít. Đối với hắn chính là bất lợi. Nhưng ra xa trung tâm sẽ có nhiều nguyên tố thuộc tính khác, đương nhiên sẽ tốt hơn.

Định hướng, mọi người tiếp tục tăng tốc phi hành, bay thẳng đến vùng rìa Nham Tương Xích Hải.

Lúc này Đường Tam đã thi triển Bằng Long biến, đôi cánh vàng sải rộng, chỉ nhẹ nhàng đập động, hắn thong dong bay theo Liệt Dương Vương đang là Đại Yêu Vương đỉnh phong cách đó không xa.

Liệt Dương Vương cũng cảm nhận được khí tức của Đường Tam có sự thay đổi, lúc trước ở tộc Hoả Lê hắn không có cảm nhận rõ ràng như vậy. Nhưng khi Đường Tam không chút do dự đồng ý nhận lời thách đấu của hắn, hắn mới hiểu được Đường Tam tuyệt đối không đơn giản chỉ là thập giai, ắt hẳn đã là thập nhất giai. Nhưng từ khi nào mà nhân loại lại có cường giả thập nhất giai như vậy? Cho dù đám nhân loại này có lén lút tu luyện thì cũng chỉ nên là thập giai mới đúng. Chẳng lẽ Đường Tam không phải là người thuộc Yêu Tinh Đại Lục, là nhân loại đến từ ngoài biển?

Trong lòng hắn đang suy nghĩ về lai lịch của Đường Tam, còn Đường Tam cũng đang âm thầm đánh giá tu vi của vị Liệt Dương Vương này. Không nghi ngờ gì đối phương là thập nhất giai đỉnh phong, nếu không cũng không đến tộc Hoả Lê để tranh thủ hợp tác, tìm kiếm cơ hội giúp bản thân trở thành Hoàng giả, tiến hành đột phá thông qua sự trợ giúp của Hỏa Thần Quyền Trượng. Thập nhất giai đỉnh phong, hơn nữa còn là tinh tộc Liệt Dương Hoa, kẻ này không hề dễ đối phó!

Nhưng để tranh đoạt khí vận, mở đường cho bản thân và Mỹ công tử thành Hoàng trong tương lai, nói thế nào cũng không thể để cho Liệt Dương Vương có được cơ duyên ở chỗ tộc Hoả Lê. Do đó hắn buộc phải chiến thắng.

Đám cường giả bay càng lúc càng xa, trực tiếp phi hành cấp tốc đương nhiên nhanh hơn nhiều so với lúc đi thuyền đến. Dần dần đã thấy nơi giao nhau giữa nước biển màu đỏ và màu xanh. Bọn họ đã đến vùng rìa của Nham Tương Xích Hải.

Đến đây, nụ cười của Đường Tam càng sâu hơn mấy phần. Nếu Nham Tương Xích Hải là lãnh địa của tộc Hoả Lê, vậy thì Vô Tận Lam Hải chính là thế giới của hắn.

Trong Vô Tận Lam Hải, đừng nói chỉ một tên Liệt Dương Vương, cho dù một Hoàng giả đến thì hắn cũng có năng lực chống lại.

Đến vùng rìa Nham Tương Xích Hải, mọi người thả chậm tốc độ.

Tộc trưởng tộc Hoả Lê nói: “Hai vị cứ ở chỗ này. Vẫn câu nói cũ, xin hai vị biết điểm đừng, chỉ phân thắng bại, không tranh sinh tử.”

Ông ta khẳng định không hy vọng Đường Tam và Liệt Dương Vương xuất hiện tình huống người sống kẻ chết, ngọn lửa bảy màu của Đường Tam khiến ông ta cảm thấy vô cùng hứng thú. Đặc biệt là sự thừa nhận của Hỏa Thần Quyền Trượng dành cho Đường Tam, chuyện này chưa từng xảy ra đối với món thần khí này! Hơn nữa trước đó Đường Tam còn nói ra được bọn họ không phải đến từ thế giới này mà là những kẻ ngoại lai, bản thân ông ta cũng muốn trò chuyện với Đường Tam, tìm hiểu xem làm sao hắn biết được. Người thanh niên này đã khơi dậy hứng thú to lớn trong lòng ông ta.

Về phần Liệt Dương Vương, vị này cũng không thể chết tại đây, nếu không sẽ dẫn đến cơn thịnh nộ của toàn bộ Nhật Thần Đế Quốc. Mặc dù tộc Hoả Lê có khả năng tự bảo vệ mình nhưng nếu các Thiên Tinh Hoàng của Nhật Thần Đế Quốc cùng kéo đến thì đây chính là tai họa ngập đầu. Nhiều nhất sẽ khiến cho vài vị Hoàng giả chết đi.

Vì vậy chỉ phân thắng bại mới là kết quả tốt nhất cho đôi bên. Hỏa Linh Nhi nói đúng, bọn họ quyết đấu để xem tộc Hoả Lê sẽ hợp tác với ai, chuyện này tốt hơn nhiều so với để tộc Hoả Lê trực tiếp lựa chọn, ít nhất sẽ không quá đắc tội với một bên nào. Có trách thì trách thực lực không bằng người khác, còn có thể nói gì chứ?

Đường Tam và Liệt Dương Vương tách nhau ra, cách nhau cả trăm mét trên biển. 

Liệt Dương Vương lạnh lùng nhìn chằm chằm Đường Tam, chậm rãi nói: “Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho những gì mình đã gây ra hôm nay. Đáng tiếc ngươi không có cơ hội để hối hận.”

Đường Tam cười nói: “Hai chữ hối hận chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của ta, dám làm thì phải dám tự mình gánh chịu. Trên đời này không có thuốc hối hận, cho dù thời gian quay ngược thì cũng không thể thật sự trở về quá khứ.”

Liệt Dương Vương hừ lạnh một tiếng: “Mời.”

Đường Tam đáp: “Mời.”

Khí thế của hai bên gần như lập tức tăng lên. Sau lưng Liệt Dương Vương đột nhiên xuất hiện một vòng sáng to lớn tựa như mặt trời mọc trên biển rộng, chiếu sáng không gian phía sau. Khí tức vô cùng cường đại nở rộ. Toàn thân hắn biến thành một màu vàng đỏ rực rỡ, mặc dù ở đây không còn là trung tâm của Nham Tương Xích Hải nhưng nguyên tố Hoả vẫn rất dồi dào. Huyết mạch chi lực và khí tức điên cuồng bành trướng. Khí thế cũng tăng lên đáng kể.

Thật mạnh! Cảnh giác áp bách mà Đường Tam cảm nhận được từ hắn giờ khắc này dường như không thua kém gì lần đầu tiên Đường Tam nhìn thấy Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng. Đây quả thật là tồn tại thập nhất giai đỉnh phong, đặc biệt còn ở vùng rìa của Nham Tương Xích Hải, bản thân Liệt Dương Vương còn được tăng cường đáng kể. Nếu thật sự trao Hỏa Thần Quyền Trượng cho hắn, có thần tính thuộc tính hoả trợ giúp, nói không chừng hắn thật sự có thể bước đến ngưỡng cửa đó.

Vào lúc này, trên người Đường Tam cũng phóng ra ánh sáng vàng chói lọi.

Một quang ảnh màu vàng cực lớn đột ngột xuất hiện sau lưng Đường Tam, từ từ bay lên!

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!