Đường Tam trùng sinh – C.839

Chương 839: Thần phạt


Tia sáng màu trắng này xuất hiện từ trong ngực Đường Tam, dường như có thể nhìn thấy trước ngực hắn hiện lên một tầng sương trắng mờ ảo. Tầng sương này hoá thành luồng sáng, bao trùm lên đóa Thiên Dương Hoa.

Thiên Dương Hoa bắn ra thần thức mạnh mẽ của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng. Nhưng ngay sau đó Đường Tam đã vung Hoàng Kim Tam Xoa Kích trong tay, một tia chớp màu vàng từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh lên Thiên Dương Hoa.

Thần phạt! Đây là hình phạt được ngưng tụ từ lực lượng tín ngưỡng, là sức mạnh chỉ thuộc về Thần Chỉ chân chính. Hiện tại Đường Tam đương nhiên kém xa cấp độ Thần Vương mà hắn từng có, nhưng trên Vô Tận Lam Hải, với lực lượng tín ngưỡng ngưng tụ nhiều ngày qua, phát động Thần phạt cũng không có vấn đề gì.

Nói đến cấp độ năng lượng, hiện tại hắn còn kém xa Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng, nhưng Thần phạt thì khác, nó xuất phát từ ý chí cao hơn cấp độ của vị diện này, nó đến từ lực lượng tín ngưỡng do thần vị chuyển hoá. Cường độ năng lượng không cần quá cao, nhưng cấp độ của nó thì có thể áp đảo bất kỳ lực lượng nào trên vị diện này.

Thiên Dương Hoa vốn tỏa sáng lấp lánh rực rỡ để loại bỏ tất cả các nguyên tố Thủy, cùng với ý chí vô cùng cường đại đến từ Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng chỉ trong chớp mắt dường như đã bị dập tắt, khí tức thu liễm. Trong tình huống như vậy, một luồng sáng trắng đã phủ xuống bề mặt Thiên Dương Hoa. Thiên Dương Hoa hơi vùng vẫy nhưng sau đó khí tức tan biến, khép lại thành một nụ hoa, bị luồng sáng hút đi. Liệt Dương Vương ngẩn người nhìn cảnh tượng này, trong lòng không khỏi khẩn trương. Quan trọng hơn là hắn hoàn toàn không rõ đối phương đã làm như thế nào.

Đúng lúc này, quang ảnh màu vàng cực lớn huy động Hoàng Kim Tam Xoa Kích trong tay, từng vòng sáng màu vàng bung nở, hướng về phía đối phương, bao phủ bên trái và bên phải hắn.

Liệt Dương Vương vội vàng công kích, nhưng nguyên tố Thuỷ nồng đậm xung quanh đã làm suy yếu huyết mạch chi lực của hắn trên phạm vi lớn. Mà sau khi vòng sáng màu vàng phủ xuống, tất cả công kích đều lần lượt biến mất. Hắn cũng bị vòng sáng bên trái bên phải giữ chặt, không thể động đậy. Đây đúng là thần kỹ Vô Định Phong Ba!

Tia sáng vàng rực phóng lên cao, chợt mở rộng về phía xa của Vô Tận Lam Hải. Một cảnh tượng chấn động xuất hiện, trong tầm mắt, mọi thứ dường như đều biến thành màu vàng kim, vô số tia sáng xanh từ trong Vô Tận Lam Hải bay ra, được ánh sáng vàng chiếu rọi nên biến thành màu vàng, sau đó ngưng tụ về phía Đường Tam.

Thần kỳ và chấn động. Trong chấn động, mọi thứ không ngừng tăng lên và ngưng tụ. Quang ảnh màu vàng càng trở nên ngưng thực hơn. Giọng nói của Đường Tam mang theo vẻ uy nghiêm và bao la: “Ngươi thua.”

Đúng vậy, Liệt Dương Vương thua rồi, hơn nữa thua mà không có bất kỳ phản kháng nào. Cho dù hắn có sử dụng một thần khí như Thiên Dương Hoa thì cũng không thể trở mình, hoàn toàn bị áp chế từ đầu đến cuối. Trong cảm giác của Liệt Dương Vương, một trận chiến vừa rồi, đối thủ của hắn dường như không phải là một người mà là toàn bộ Vô Tận Lam Hải.

Hắn chưa từng đối mặt với một đối thủ như vậy, thậm chí còn chưa từng nghe nói qua. Đó là lực lượng như thế nào? Không phải Hoàng giả nhưng lại mang đến cảm giác hơn hẳn Hoàng giả. Nhưng điều này sao có thể xảy ra? Tại sao lại xuất hiện một đối thủ có cấp độ như vậy?

Trong khoảnh khắc, Liệt Dương Vương hoàn toàn sững sờ.

Về phần tộc trưởng tộc Hỏa Lê, làm sao ông ta có thể không chấn động cho được. Thần tính, từ trên người Đường Tam, ông ta cảm thụ được thần tính vô cùng mãnh liệt. Ông ta hoàn toàn có thể khẳng định phán đoán của mình không sai, đó chính là hào quang của thần tính.

Nhân loại vậy mà có thể sở hữu thần tính ư? Hơn nữa còn có quan hệ với Vô Tận Lam Hải. Khó trách ngọn lửa mà hắn phóng ra lại có lợi cho Hỏa Thần Quyền Trượng hấp thu. Cảm nhận được thần quang cường đại trên người Đường Tam, lòng hắn đã hoàn toàn nghiêng về một phía.

Nhật Thần Đế Quốc đúng là hùng mạnh, cũng có rất nhiều Hoàng giả, nhưng thật sự bao quanh Nham Tương Xích Hải chính là Vô Tận Lam Hải. Một nhân vật mạnh mẽ có thể dẫn động Vô Tận Lam Hải, còn có thần tính khổng lồ, một đối tượng hợp tác như vậy hiếm có tới cỡ nào?

Thân hình Đường Tam nhỏ lại, trở về hình dạng ban đầu, ánh sáng vàng khắp trời cũng theo đó thu liễm. Nhưng thông qua Hỏa Thần Quyền Trượng, tộc trưởng tộc Hỏa Lê vẫn cảm nhận được có một luồng lực lượng tín ngưỡng cuồn cuộn đang tràn vào cơ thể Đường Tam từ trong Vô Tận Lam Hải.

Liệt Dương Vương không cảm thụ được lực lượng tín ngưỡng, nhưng là người nắm giữ Hỏa Thần Quyền Trượng, đồng thời ngưng tụ lực lượng tín ngưỡng cho quyền trượng, tộc trưởng tộc Hỏa Lê là người hiểu biết rõ nhất.

Tộc Hỏa Lê có bao nhiêu tộc nhân, còn tộc Hải trong Vô Tận Lam Hải lại khổng lồ như thế nào, điều này quả thật không có cách nào tính toán. Đường Tam hấp thu lực lượng tín ngưỡng từ Vô Tận Lam Hải, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là hắn rất có thể sẽ trở thành Thần Chỉ chân chính! Đây cũng là điều mà tộc Hỏa Lê luôn theo đuổi.

Vì vậy, lúc này đây, ánh mắt ông ta nhìn Đường Tam đã trở nên vô cùng nóng bỏng.

Tộc trưởng tộc Hỏa Lê không còn nhìn Liệt Dương Vương nữa, ông ta mang theo Hỏa Linh Nhi đi tới trước mặt Đường Tam, cung kính nói: “Hỏa Quyền tộc Hỏa Lê bái kiến miện hạ.”

Đường Tam cũng không sửa lại xưng hô của ông ta, tuy rằng hắn không phải là Hoàng giả, nhưng bản thân là Hải Thần, một tiếng “miện hạ” này rất xứng.

“Tộc trưởng không cần khách khí, thoạt nhìn trận này hẳn là ta thắng rồi.”

Xa xa, Vô Định Phong Ba trên người Liệt Dương Vương đã tự động giải trừ, sắc mặt hắn vô cùng xấu xí, nhưng khi ánh mắt hắn rơi vào người Đường Tam thì không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi.

Đối mặt với Đường Tam ở trạng thái Hải Thần, hắn có cảm giác vô lực. Mặc dù thực lực của bản thân mạnh mẽ như vậy, nhưng lại giống như đang chiến đấu với Vô Tận Lam Hải. Nhìn sự nhiệt tình mà tộc trưởng tộc Hỏa Lê dành cho Đường Tam, hắn biết rõ mình ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

“Chúng ta đi!” Liệt Dương Vương trầm giọng quát, mang theo hai thuộc hạ Vương giả của hắn bay thẳng về phía Nhật Thần Đế Quốc.

Tộc trưởng tộc Hỏa Lê liếc nhìn hướng bọn họ rời khỏi, cũng không tiễn. Những gì vừa rồi Đường Tam thể hiện thật sự quá mức rung động, ông ta cũng rõ ràng đây mới là lực lượng mà tộc Hỏa Lê cần có.

“Miện hạ, lúc trước có điều mạo phạm, chiêu đãi không chu toàn, mời miện hạ đến thành Hỏa Thần của bọn ta, cùng tộc ta vui mừng đại lễ long trọng.” Hỏa Quyền cung kính nói.

Đường Tam mỉm cười đáp: “Ta cũng có ý này.”

Hỏa Linh Nhi vẫn luôn nhìn Đường Tam chăm chú bằng đôi mắt to, lúc này cũng tự nhiên cười nói, chủ động tiến tới, một tay khoác lấy cánh tay Đường Tam, thân thể mềm mại dán lên thân thể hắn: “Huynh thật là lợi hại, ta biết huynh có thể thắng, huynh cũng thật đẹp trai.”

Đường Tam bất ngờ không đề phòng nên không khỏi sửng sốt, ngay sau đó ánh sáng bạc lóe lên, hắn đã dịch chuyển, kéo giãn khoảng cách với Hỏa Linh Nhi.

“Linh Nhi!” Hỏa Quyền thấp giọng quát.

Hỏa Linh Nhi có chút ủy khuất nói: “Làm sao vậy, không phải huynh ấy đã thắng rồi sao?”

Hỏa Quyền nhìn nàng ta một cái, lại nhìn Đường Tam, đột nhiên ý thức được điều gì đó, vừa phi hành vừa hỏi Đường Tam: “Miện hạ có biết tộc ta ước định với Liệt Dương Vương điều gì không? Hiện tại ngài đã thắng, tự nhiên sẽ phải tiếp nhận ước định này.”

Đường Tam nói: “Hẳn là mượn dùng Hỏa Thần Quyền Trượng đúng không?”

Hỏa Quyền gật đầu: “Từ ý nghĩa nào đó mà nói thì đúng là vậy, nhưng cũng không đơn giản như thế.”

“Hỏa Thần Quyền Trượng của tộc ta là đời đời truyền lại, do nhiều thế hệ tộc trưởng nắm giữ. Mỗi một vị tộc trưởng là do quyền trượng tự mình lựa chọn và được xác định từ khi sinh ra. Người nắm giữ được quyền trượng tán thành sẽ được hào quang thần tính của quyền trượng bao phủ, khiến cho người đó có thể chất tu luyện tốt nhất và có thể phát triển nhanh chóng, đến khi có đủ thực lực nắm giữ quyền trượng. Ta là người chấp chưởng thệ hệ này, mà người nắm giữ đời sau chính là Linh Nhi.”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!