Đường Tam trùng sinh – C.900

Chương 900: Xuất phát


Hắn đương nhiên sẽ không đơn giản bắt cóc tộc nhân Lam Kim Thụ đến Kiến Mộc Chi Quốc của nhân loại, điều đó sẽ khiến lạc ấn Thụ Tổ trong người hắn vỡ nát, từ đó dẫn đến khả năng thành Hoàng của hắn xuất hiện vấn đề lớn, khiến cho vị diện một lần nữa nhắm vào hắn. Vì vậy, hắn nhất định phải mượn nước đẩy thuyền, khiến cho mọi thứ thuận lý thành chương*.

(*Thuận lý thành chương: sự việc cứ thế mà diễn ra thuận lợi)

“Tộc trưởng, lần này ngài đến Tổ Đình vẫn đưa theo những người lần trước đi cùng sao?” Đại trưởng lão hỏi, đồng thời đôi mắt nhìn Đường Tam cũng thêm mấy phần nhiệt huyết, ông ta thật sự muốn được đi cùng Đường Tam lần này! Lần trước đồ Hoàng hoành tráng như thế, lại thêm gần đây thành Kiến Mộc náo nhiệt như vậy khiến cho ông ta càng thêm hiểu được, lần này tộc trưởng đến Tổ Đình nhất định sẽ nhận được sự tiếp đón long trọng nhất chưa từng có, thời khắc huy hoàng như vậy, thân là đại trưởng lão, ông ta thật hy vọng có thể được trải qua một lần.

Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của đại trưởng lão, Đường Tam mỉm cười: “Lần này ta đến Tổ Đình báo cáo công tác cũng hy vọng có thể có được sự ủng hộ của Tổ Đình, cần các trưởng lão đi theo làm chứng. Miểu Sâm phải đi theo ta, những trưởng lão khác sẽ do đại trưởng lão quyết định. Nói gì thì nói, thời gian ta trở về đây quá ngắn, chưa đủ quen thuộc với mọi người. Nhờ đại trưởng lão chọn ra những trưởng lão có đủ uy danh trong tộc đi với ta, như vậy sau khi mọi người từ Tổ Đình quay về thì sẽ truyền đạt lại được cho những tộc nhân trong tộc về ý của Tổ Đình một cách tốt hơn.”

Nghe hắn nói như vậy, đôi mắt của đại trưởng lão lập tức bừng sáng, vội nói: “Tộc trưởng yên tâm, ta nhất định sẽ sắp xếp thật tốt.”

Đường Tam mặc dù biết ông ta suy nghĩ gì nhưng sẽ không nói thẳng để rồi đắc tội với các trưởng lão muốn đi. Các ngươi ai muốn đi thì tự các ngươi quyết định, chuyện đắc tội với các trưởng lão khác tự các ngươi làm đi. Hắn chỉ cần thấy kết quả là được. Cho dù tất cả trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đều muốn đi thì Đường Tam cũng không ý kiến.

Ngày hôm sau, Đường Tam chuẩn bị lên đường thì thật sự xuất hiện một màn khiến người khác phải cạn lời.

Trước Tổ Thụ, tổng cộng đủ cả ba mươi sáu trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đã chuẩn bị sẵn sàng hành trang, mà người đứng đầu chính là đại trưởng lão.

Nhìn thấy cảnh này, đến Đường Tam cũng có chút bất lực, hắn vốn tưởng rằng cùng lắm chỉ gấp đôi so với lần trước, hai mươi bốn trưởng lão đã là tối đa. Ai ngờ đâu đại trưởng lão lại sắp xếp hết cả ba phần tư số trưởng lão đi. Nếu không phải cần người ở lại để trông coi thành Kiến Mộc, có phải toàn bộ trưởng lão đều đi rồi không?

“Chúng ta đi báo cáo công tác chứ không phải đi thị uy.” Đường Tam có chút cạn lời nhìn đại trưởng lão.

Mặt đại trưởng lão đỏ bừng, mặc dù ông ta có vị trí rất cao trong tộc Lam Kim Thụ, nhưng lần này đi báo cáo công tác lại là thời khắc huy hoàng nhất của tộc Lam Kim Thụ từ trước đến nay, các trưởng lão khác không ai muốn từ bỏ khoảnh khắc này cả! Chuyện này tranh luận hết cả tối hôm qua, thậm chí còn lấy cái chết ra để dọa. Cuối cùng không còn cách nào khác nên mới có cảnh tượng trước mắt như vậy.

Đại trưởng lão lúng túng nói: “Tộc trưởng, hiện tại Thụ Tổ đã thức tỉnh, thành Kiến Mộc chúng ta cũng được quang huy của Thụ Tổ chiếu rọi, chắc chắn những tên đạo chích kia không dám đến gây chuyện. Chứng kiến ngài báo cáo công tác là chuyện lớn hàng đầu của tộc ta, vì vậy nên mọi người đều hy vọng có thể cùng đi, người xem…”

Nhìn thấy ánh mắt đầy chờ mong của các trưởng lão, Đường Tam cũng bất lực nói: “Được rồi, cứ như vậy đi. Xuất phát!”

Và kết quả là, hắn cứ như vậy cùng với ba mươi sáu trưởng lão tràn đầy hứng khởi lần nữa lên đường, bay thẳng về phía Tổ Đình.

Bầu không khí của lần lên đường này khác hẳn so với lần trước. Lần trước mặc dù đã có tộc trưởng tân nhiệm, nhưng các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ lại không cho rằng sẽ có thay đổi gì lớn, chỉ là cùng đi với Đường Tam mà thôi. Còn lần này hoàn toàn khác, Thụ Tổ đánh chết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, làm cho một tộc mặc dù không có Hoàng giả tọa trấn nhưng lại có thể đồ Hoàng, từ đó chấn nhiếp bốn phương. Tâm trạng của các trưởng lão đã tốt đến mức không thể nào tốt hơn. Từ trước tới nay bọn họ chưa từng được trải qua huy hoàng như vậy, cả trời đất như bừng sáng hẳn lên trong mắt họ.

Đường Tam cũng không vội đi nhanh làm gì mà thông qua cảm ứng của thần thức tìm kiếm những cánh rừng có đủ khí tức sinh mệnh, từ đó lưu lại khí tức sinh mệnh của mình, cũng thông qua lạc ấn huyết mạch của tộc Lam Kim Thụ kết nối với những thực vật đó, sau đó để cho khí tức sinh mệnh cao cấp của tộc Lam Kim Thụ tương tác qua lại với bọn chúng.

Cứ như vậy, Thụ Tổ có thể có được khí tức sinh mệnh mà những thực vật kia mang lại. Thân là người đại diện cho Thụ Tổ, sự tôn kính hoặc có thể nói là tín ngưỡng của những thực vật này phải do hắn tiến hành thanh lọc trước. Mặc dù không thể bằng được lực lượng tín ngưỡng mà Hải Thần hấp thu, nhưng cũng là một phần tín ngưỡng sinh mệnh thuần túy của vị diện này, đối với việc đề thăng cấp độ sinh mệnh bản nguyên của Đường Tam vẫn có lợi ích rất lớn, có thể nuôi dưỡng cả cơ thể hắn.

Bọn họ bên này vừa xuất phát thì phía bên Tổ Đình đã nhận được tin tức, lần này, Tổ Đình tuyệt đối xem trọng bọn họ. Mấy người Đường Tam vừa bay được nửa đường thì đã có xe ngựa do Tổ Đình phái đến tiếp đón, có đủ xe để đưa cả các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ nhanh chóng đi về phía Tổ Đình.

Đường Tam đã nhiều lần đến Tổ Đình, nhưng công khai thế này vẫn là lần đầu tiên. Hơn nữa, lần này hắn còn phải đối diện trực tiếp với các Hoàng giả. Đối với hắn, lần này báo cáo công tác gần như có thể nói là nắm chắc. Không có ai dám bất chấp bị Thụ Tổ trả thù mà làm khó hắn cả. Dù sao thì bản thân tộc Lam Kim Thụ không mạnh, người mạnh là Thụ Tổ, quan điểm này sớm đã ăn sâu vào trong lòng các tộc lớn rồi. Thụ Tổ khống chế sinh mệnh bản nguyên, đây là thứ mà bất cứ tộc nào cũng bị khan hiếm, làm sao để có mối quan hệ tốt với tộc Lam Kim Thụ mới là tư tưởng hiện tại của các tộc lớn.

Đường Tam một mình ở trong một xe ngựa minh tưởng, không ngừng phát khí tức của Thụ Tổ ra bên ngoài. Mãi đến khi cảm nhận được dao động năng lượng quen thuộc hắn mới thu lại thần thức của mình, một lần nữa mở mắt.

Vén rèm cửa xe ngựa lên, cảnh vật bên ngoài cũng theo đó ập vào mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy vẫn là những thánh sơn xung quanh Tổ Đình. Những ngọn núi thiêng liêng với những bức tượng khổng lồ đứng sừng sững. 

Đường Tam cảm giác lạc ấn thuộc về Tinh Tinh trong cơ thể hơi động một chút, đã từng là đệ nhất Hoàng giả, khi quay về Tổ Đình vẫn có chút xúc động như trước.

“Ra đây đi.” Đường Tam dùng thần thức dẫn động.

Ánh sáng lóe lên, Tinh Tinh mặc trên người một chiếc váy lụa màu xanh nhạt xuất hiện bên cạnh Đường Tam. Nàng ta hiện tại đã có dáng vẻ của một cô nương hai mươi tám tuổi, khuôn mặt xinh đẹp láng mịn mang theo mấy phần hoài niệm, ánh mắt thâm thúy không hợp với tuổi tác cũng như đang ẩn chứa điều gì đó.

“Phân thân của ngươi ở cung Thủy Tinh năm đó có lẽ đã không còn nữa?” Đường Tam hỏi Tinh Tinh.

Tinh Tinh ngồi cạnh hắn, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ gật đầu: “Đúng vậy! Bản thể của ta không còn nữa thì nó cũng không thể tồn tại. Theo di chúc của ta, cung Thủy Tinh có lẽ đã giao cho tộc Long quản lý. Ta đoán là bọn chúng cũng không dám tùy ý động vào đồ của ta.”

Đường Tam hỏi: “Rất nhớ cuộc sống trước đây sao?”

Tinh Tinh lắc đầu, trả lời: “Không có gì để nhớ cả, cuộc sống trước đây phần lớn thời gian đều rất nhàm chán. Thật sự trở thành người mạnh nhất, tất cả tộc nhân đối với ta chỉ có sợ hãi và sùng kính, không thể nào mang đến niềm vui cho ta. Nửa đoạn đường sau này của cuộc sống, phần lớn thời gian ta đều chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để kéo dài tuổi thọ. Đến cuối cùng ta mới phát hiện, hóa ra độ dài của sinh mệnh không phải là thứ quan trọng nhất mà độ rộng của sinh mệnh mới có thể mang đến những hồi ức đẹp hơn.”

Đường Tam mỉm cười, trả lời: “Đúng vậy! Với tu vi như ngươi thật ra phải đi ra ngoài xem xem, ở vị diện này, muốn đột phá giới hạn vị diện gần như là chuyện không thể, chỉ có ra khỏi vị diện mới có khả năng.”

“Ngươi đang nói đến vũ trụ sao?” Tinh Tinh nhìn Đường Tam.

Đường Tam nhẹ gật đầu, đáp: “Đúng vậy! Vũ trụ vô cùng huyền bí, quy luật vô tận. Cho dù thực lực cá nhân của ngươi có mạnh thế nào đi nữa, trong vũ trụ vô tận kia cũng chỉ như một hạt cát nơi biển sâu. Mà trong vũ trụ còn có rất nhiều thứ chưa được khám phá.”

“Vậy ngươi của trước đây đã từng đi tới rất nhiều nơi trong vũ trụ sao?” Tinh Tinh hiếu kỳ hỏi.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!