Đường Tam trùng sinh – C.957

Chương 957: Ninh Thần Ân


Đường Tam nghe Quang Minh Long Vương Từ An Vũ gọi mình, trên mặt mang theo nụ cười đi tới. Dù các phòng khách quý liền kề nhau nhưng khoảng cách cũng không gần, được ngăn cách với nhau bằng vách ngăn đặc biệt, hơn nữa ở giữa còn có phòng khách quý số chín.

“Từ huynh có gì muốn chỉ bảo sao?” Đường Tam không có ấn tượng tốt về người này, lý do rất đơn giản, ai bảo lúc trước hắn ta dám lôi kéo Mỹ công tử? Đây cũng là nguyên nhân hắn cố ý nhắm vào đối phương trong buổi đấu giá trước đó, thậm chí còn không nể mặt Tinh Tinh.

Từ An Vũ nhìn Đường Tam một thân màu lam đậm với tám nhánh gai sau lưng, mỉm cười nói: “Hôm nay Cận tộc trưởng thật sự chi rất mạnh tay! Quả thật khiến ta ngưỡng mộ. Nội tình của tộc Lam Kim Thụ thật thâm hậu, quả khiến người khác bội phục.”

Đường Tam cười đáp: “Trong hội đấu giá hôm nay, Từ huynh là người ra tay nhiều nhất mới đúng. Bọn ta chỉ là gặp dịp thôi.”

Từ An Vũ nói tiếp: “Vừa rồi có một vật phẩm mà bên ta đang rất cần, không biết Cận tộc trưởng có thể từ bỏ hay không? Bọn ta đồng ý trả thêm một trăm Tử Tinh tệ so với mức đấu giá ban đầu của ngươi. Món đó chắc hẳn không có bao nhiêu tác dụng đối với Cận tộc trưởng.”

Đường Tam tỏ vẻ kinh ngạc hỏi: “Ý của ngươi là gì?”

Từ An Vũ nói: “Chính là Băng Phong Vương Tọa, không biết Cận tộc trưởng có thể từ bỏ hay không?”

Nghe hắn nói, Đường Tam không khỏi tỏ vẻ lúng túng: “Thật xin lỗi, xác thật là bọn ta không cần Băng Phong Vương Tọa, nhưng một người bạn tốt đã nhờ ta mua giúp, hắn cũng rất cần nên ta không thể nhượng lại.”

Đứng không xa phía sau Từ An Vũ, Băng Long Đại Yêu Vương Tôn Hồng Hạo không nhịn được hỏi: “Người bạn đó của ngươi cũng muốn tham gia tỷ võ chiêu thân lần này?”

Đường Tam lắc đầu: “Không phải. Hắn chỉ là Yêu Vương, sẽ không tham gia.”

Tôn Hồng Hạo nói: “Vậy chắc hắn không cần nó hơn ta. Nếu ngươi nhường nó lại cho ta, xem như ta nợ ngươi một ân tình. Ta là tộc trưởng của tộc Băng Long, Băng Phong Vương Tọa rất quan trọng đối với ta.”

Đường Tam tỏ vẻ kinh ngạc hỏi: “Vậy tại sao trước đó Tôn huynh không tiếp tục tăng giá? Ta cũng định từ bỏ rồi, không ngờ chẳng còn ai cạnh tranh nữa nên đành mua thôi. Hiện tại người bạn đó đã biết ta mua được nó, ta không thể nhượng lại, thật lòng xin lỗi.”

Sắc mặt của Tôn Hồng Hạo thay đổi, đột nhiên trở nên ảm đạm: “Cận tộc trưởng, thật sự không thể nhượng lại ư?”

Đường Tam thản nhiên cười đáp: “Tôn huynh, mặc dù ta không đặt nhiều hy vọng vào cuộc chiến chiếm Hoàng lần này, nhưng ta cũng là một trong những người tham gia. Ngươi đã nói nó rất quan trọng đối với ngươi, ngươi cũng nhất định tham gia cuộc chiến lần này, theo ý nghĩa nào đó thì chúng ta chính là đối thủ. Ta không nên giúp kẻ địch đúng chứ?”

“Ngươi cũng có tư cách trở thành đối thủ của bọn ta sao?” Hỏa Long Đại Yêu Vương Đường Mặc Hoàng ở bên cạnh không nhịn được lên tiếng.

Từ An Vũ lập tức trầm giọng khiển trách: “Mặc Hoàng, sao lại ăn nói với Cận tộc trưởng như vậy? Còn không mau xin lỗi.”

Vẻ khinh thường xuất hiện trên mặt của Đường Mặc Hoàng, nhưng hắn không muốn làm trái lời Từ An Vũ nên đành gật đầu với Đường Tam rồi nói: “Xin lỗi vì ta lỡ lời.”

Đường Tam không tức giận, chỉ cười nhẹ đáp: “Không sao cả, ngươi nói không sai. Ta vốn dĩ không định cạnh tranh gì với các ngươi, nhưng nếu đã tham gia thì cũng là đại diện cho tộc Lam Kim Thụ bọn ta, chung quy vẫn phải cố gắng hết sức. Nếu không, chẳng phải sẽ làm mất mặt Thụ Tổ hay sao?”

“Các ngươi tán gẫu thật là sôi nổi ngay cạnh ta đấy!” Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp có chút thành thật vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai bên.

Một nam tử bước ra từ phòng khách quý số chín nằm giữa phòng số tám và số mười. Hắn có dáng vẻ hùng tráng, cao khoảng hai mét, bề ngoài trông không khác gì nhân loại, chỉ là mập hơn một chút, tóc ngắn, khuôn mặt chất phác lương thiện, thoạt nhìn hoàn toàn vô hại.

Vừa nhìn thoáng qua, Đường Tam đã nhận ra hắn thuộc chủng tộc nào. 

Hoàng Kim Mãnh Mã! Thành chủ hiện tại của thành Hoàng Kim, cũng là tộc trưởng tân nhiệm của tộc Hoàng Kim Mãnh Mã. Hắn báo cáo công tác trước Mỹ công tử. Sau khi Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng từ chức tộc trưởng tộc Hoàng Kim Mãnh Mã thì đã truyền chức tộc trưởng cho người trước mặt.

Đường Tam nhanh chóng nhớ lại trong đầu một cái tên. Ninh Thần Ân!

Đây là một tồn tại vô cùng đặc biệt, trước khi hắn trở thành tộc trưởng tộc Hoàng Kim Mãnh Mã, thành chủ thành Hoàng Kim, không ai biết đến sự tồn tại của hắn, hắn cũng không phải là hậu duệ trực hệ của Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng. Nhưng cũng vì vậy nên không ai dám xem thường hắn, hắn không phải là đời sau trực hệ của Hoàng giả, cuối cùng lại trở thành tộc trưởng và thành chủ của một thành. Ngay cả đời sau của Hoàng giả cũng không thể cạnh tranh với hắn, thật sự là một tồn tại hơn người.

“Chào Ninh tộc trưởng.” Từ An Vũ rõ ràng đã sớm biết, gật đầu với Ninh Thần Ân. 

Ninh Thần Ân cũng gật đầu đáp lại rồi nói: “Quả thật hâm mộ các ngươi. Ta chẳng thấy thú vị gì khi tham gia hội đấu giá này. Nghèo cũng là một cái tội.”

Quả thật trong mấy lần đấu giá trước đó, phòng khách quý số chín gần như không có động tĩnh như thể nó không hề tồn tại. Đây là lý do tại sao khi Từ An Vũ nói chuyện với Đường Tam cũng không để ý lắm đến căn phòng này.

Từ An Vũ cười nói: “Ngươi không tham gia đấu giá vì không tìm thấy món nào hợp ý thì có. Lần này ngươi cũng muốn tham gia sao?”

Ninh Thần Ân gật đầu: “Giống như Cận tộc trưởng đã nói, chung quy vẫn phải nỗ lực hết sức, nếu không thì sao có thể ăn nói với gia tộc. Nếu ta không cố gắng thì e rằng miện hạ nhà ta sẽ đánh ta. Cứ cố gắng hết sức thôi. Yên tâm đi, chắc chắn ta không phải là đối thủ cạnh tranh của các ngươi.”

Nhìn vẻ mặt tươi cười của Ninh Thần Ân, nụ cười của Đường Tam không thay đổi, nhưng ngớ ngẩn lắm mới tin vào lời nói của đối phương. Dù sao thì Đường Tam cũng mang tiếng là không giỏi chiến đấu, còn tộc Hoàng Kim Mãnh Mã chính là cường tộc. Bất quá, trong hội đấu giá lần này, phòng khách quý của đối phương quả thật xếp sau hắn, nhưng vị trước mắt dường như không quan tâm, chỉ riêng phần tâm tính này đã đáng để chú ý.

Ninh Thần Ân cười nói: “Nghe những lời vừa rồi của các ngươi, ta cảm thấy Cận tộc trưởng nói có lý đó. Lão Tôn, ngươi không ra sức cạnh tranh, lúc này lại bảo người khác nhượng lại cho ngươi, như vậy là không hợp lý. Đối với những người tham gia thi đấu như bọn ta thì chắc chắn sẽ không ủng hộ ngươi. Ngươi nói có đúng không? Ha ha ha ha.”

Nhìn dáng vẻ cười to của đối phương, Tôn Hồng Hạo tức giận nói: “Tên béo kia, ngươi ít lo chuyện bao đồng chút đi. Dù ta có lấy được Băng Phong Vương Tọa thì có thể đánh thắng ngươi sao? Người khác thế nào ta không rõ, nhưng ta còn không biết ngươi ra sao ư? An Vũ, đừng để bị mê hoặc. Tên béo này chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Hắn là tồn tại hiếm hoi đồng thời có được hai loại huyết mạch cấp một, vô cùng mạnh mẽ.”

Từ An Vũ vẫn cười nói: “Từng nghe nói qua. Ninh tộc trưởng là một trong những đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ta lần này.”

Nụ cười trên mặt Ninh Thần Ân thu lại, cười khổ nhìn Tôn Hồng Hạo, giơ ngón tay chỉ vào đối phương: “Lão Tôn, ngươi nói thật khó nghe, sao ngươi có thể đối xử với huynh đệ tốt của mình như vậy? Dù sao thì chúng ta cũng đã quen biết nhiều năm.”

Băng Long Đại Yêu Vương Tôn Hồng Hạo cười lạnh nói: “Ngươi thôi đi, giả vờ trước mặt ta làm gì! Ta nghe nói ngay cả Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng cũng không phá được phòng ngự của ngươi, quả thật không làm gì được ngươi, nếu không thì sao ngươi có thể ngồi lên vị trí tộc trưởng? Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng rõ ràng không thích ngươi nhưng chẳng thể đánh ngã ngươi. Đó mới là lý do khiến ngươi thành công.”

Ninh Thần Ân buồn bã nói: “Đủ rồi đó! Đừng gây rối thêm nữa, cha nuôi của ta đang ở đây. Là cha nuôi của ta đó, còn thân thiết hơn cha ruột nữa. Tại sao ông ấy lại muốn trừ khử ta?”

Tôn Hồng Hạo chỉ cười khẩy chứ không nói gì.

Đường Tam đứng bên lắng nghe, trong lòng khẽ động, thần thức lặng lẽ quét qua, sự kinh ngạc trong lòng đột nhiên tăng lên một chút. Nếu không có lời nhắc nhở của Băng Long Đại Yêu Vương Tôn Hồng Hạo thì hắn đã không nhận ra Ninh Thần Ân vậy mà có hai loại huyết mạch.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!