Thỏ Tiểu Vũ khác lạ – Fanfic Tam Vũ

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25

Cảnh báo H


Giả định Tiểu Vũ đã không biến thành hình người nhanh như vậy sau khi ăn Thuỷ Tinh Huyết Long Tham…

————

“Haizzz—”

Đây đã là lần thứ tư Mã Hồng Tuấn đi ngang qua phòng của Đường Tam, nhìn thấy Đường Tam ôm thỏ thở dài. Thỏ nhỏ ủ rũ nằm trên đùi hắn, hắn dùng tay phải vuốt ve lưng thỏ. Mã Hồng Tuấn chưa từng thấy Đường Tam u sầu như vậy, nhịn không được gõ cửa hỏi thăm:

“Tam ca, ngươi làm sao vậy? Trông ủ rũ thế?” 

Đường Tam ngừng động tác, vội vàng đáp lại như thể ôm bệnh cầu thái y: “Ngươi tới đúng lúc lắm, khẩu vị của Tiểu Vũ không tốt như trước, ta cho nàng ăn thế nào nàng cũng không ăn. Ta sợ nàng đói bụng.” 

Mã Hồng Tuấn thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng Võ Hồn Điện có đại sự gì đó khiến Đường Tam lo lắng mấy ngày, hóa ra là như vậy. Bất quá hắn nghĩ lại, cũng đúng, sao đây lại không phải là chuyện lớn, Tiểu Vũ mới là quan trọng nhất đối với Đường Tam.

Mã Hồng Tuấn nghiêng người về phía trước, nhìn trái nhìn phải, cẩn thận quan sát thỏ nhỏ, đột nhiên vươn tay nhanh chóng ấn vào lưng thỏ, thỏ nhỏ giật nảy mình, đuôi giơ lên trời. 

Mã Hồng Tuấn thấy nắm đấm của Đường Tam sắp vung tới trước mặt mình, vội vàng nhảy sang một bên, nói: “Tam ca, thỏ nhỏ đến thời kỳ động dục rồi.” 

Đường Tam thu hồi nắm đấm chuẩn bị đưa ra, nửa tin nửa ngờ hỏi lại: “Thật sao? Ngươi xác định chứ?”

“Đúng vậy, khi ta còn bé, viện trưởng mua thỏ cho ta, ta nuôi cũng đã khá lâu. Mặc dù nói Hồn Thú không giống thỏ bình thường, nhưng ít nhiều vẫn có vài tập tính giống nhau.”

Đường Tam cảm thấy có lý, chẳng lẽ sau khi ăn Thuỷ Tinh Huyết Long Tham, thỏ nhỏ lớn nhanh tiến vào thời kỳ động dục sao?

“Vậy chúng ta nên làm thế nào?” Đường Tam gấp gáp hỏi. 

Mã Hồng Tuấn trầm tư một hồi, hắn nhớ lúc đó viện trưởng mua cho hắn hai con thỏ, một đực một cái, sau khi vào thời kỳ động dục thì bắt đầu giao phối tự nhiên. Hắn không thể nói với Đường Tam, để Đường Tam đi tìm một con thỏ đực? Nếu hắn nói ra lời này, có lẽ sẽ bị Đường Tam đánh văng ra ngoài đúng không? 

Vì vậy Mã Hồng Tuấn nói với vẻ mặt thoải mái: “Có lẽ mấy ngày nữa sẽ không sao.” Chỉ là động dục mà thôi, cũng không có gì to tát. 

Đường Tam cũng không thoải mái như Mã Hồng Tuấn, hỏi: “Nhưng mấy ngày nay Tiểu Vũ ăn không ngon, gầy đi rồi!” 

Mã Hồng Tuấn trợn to hai mắt, cái này có thể sao? Thế này cũng nhìn ra thỏ có gầy hay không?? Hắn còn tưởng rằng Tiểu Vũ bị Đường Tam đút cho bụng mập mạp, biến thành một con thỏ mũm mĩm. 

Nhưng chuyện này hắn không dám oán trách trước mặt Đường Tam, khéo léo nói: “Ừm… Giảm béo thì sao?”

Bốn chữ cuối giọng điệu có chút yếu ớt. 

“Không, không, nếu có chuyện gì xảy ra với nàng thì sao?” 

Đường Tam bây giờ hoàn toàn coi Mã Hồng Tuấn là cao thủ nuôi thỏ, suốt ngày đuổi theo hỏi han. Mã Hồng Tuấn gãi gãi đầu, hắn chỉ là một tên gà mờ! Hắn sợ phạm phải sai lầm xảy ra chuyện không may, đừng nói Đường Tam đánh hắn, chính hắn còn cảm thấy có lỗi khi gọi “Tiểu Vũ tỷ”. 

Mã Hồng Tuấn suy nghĩ một chút, nói: “Nếu không thì mua cho ngươi một quyển sách hướng dẫn nuôi thỏ, thế nào?” 

“Được, được.” Đường Tam liên tục đáp lại. 

Hướng Dẫn Nuôi Thỏ là một cuốn sách mỏng, chỉ khoảng hai mươi trang. Đường Tam cúi người trên bàn, đọc lướt qua nội dung bên trên, đánh dấu trang “Thỏ động dục phải làm thế nào”, thầm nghĩ thỏ nhỏ nhất định phải an toàn trải qua kỳ động dục, không tổn hao một sợi lông nào. 

Mua đồ chơi cho thỏ và vận động tiêu hao thể lực, hắn đã làm theo như thế. Hắn mua trụ cào, mua bóng cỏ, thậm chí còn xây một tòa lâu đài nhỏ để thỏ nhỏ khám phá xung quanh.

Hắn cũng mua rất nhiều thức ăn khác nhau, nhưng thỏ nhỏ ăn được vài miếng là bỏ ăn. Thấy mỗi ngày trôi qua, thỏ nhỏ lại gầy đi một chút, trong lòng hắn lại thêm lo lắng. (Đương nhiên, trong mắt Đường Tam chính là gầy. Mã Hồng Tuấn nói hắn cũng không thấy khác biệt gì.) Đường Tam vẫn không thể ép thỏ nhỏ ăn, mấy lần hắn chọc lông thỏ khiến thỏ nhỏ nhảy lên và cắn hắn. 

Vì vậy, hắn đã theo dõi nội dung của cuốn sách một cách chi tiết, nhưng nó thật vô ích. Chỉ trong mấy ngày, cuốn sách suýt chút nữa bị Đường Tam xé nát. 

Đường Tam nhìn ra ngoài cửa sổ đến phát sầu, một tay chống cằm suy tư, một tay dựa vào mép giường. Mà thỏ nhỏ chỉ cọ cọ vào tay Đường Tam, lấy tay hắn làm đồ vật để phát tiết. Cọ xát một hồi, Đường Tam hạ quyết tâm, thu tay về. Theo cuốn sách, loại hành vi này nên được dừng lại kịp thời.

Lúc này Đường Tam đã không còn là Đường Tam với cái đầu đầy mưu kế nữa, trong lòng hắn chợt lóe lên một vầng sáng, thầm nghĩ, không biết có phải vì Tiểu Vũ là Hồn Thú, không phải thỏ bình thường, cho nên hướng dẫn này vô dụng hay không? 

Đã vài ngày trôi qua, thỏ nhỏ vẫn còn trong thời kỳ động dục. Trong sách đưa ra gợi ý cuối cùng, đi vào rừng bắt một con Hồn Thú giống đực cùng loại, dĩ nhiên Đường Tam chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không có khả năng làm theo.

Nhưng mối quan hệ của họ là gì? Tình lữ tâm ý tương thông. Không phải là thời kỳ động dục sao! Có gì khó khăn đâu? 

Như chợt tỉnh ngộ, Đường Tam bế thỏ nhỏ lên, trọng lượng của thỏ nhỏ nhẹ hơn ngày hôm qua. Đường Tam ảo não, tại sao hắn ngu ngốc như vậy, mất mấy ngày mới nghĩ ra biện pháp này.

Hắn áy náy nói với thỏ nhỏ: “Xin lỗi Tiểu Vũ, ta thật ngu ngốc, để nàng chịu khổ mấy ngày nay.” 

Đường Tam rửa sạch tay, bế thỏ nhỏ lên giường, lật lại cơ thể, tứ chi thỏ nhỏ giơ cao, âm hộ ửng hồng, bởi vì đến kỳ động dục nên hai cánh hoa huyệt hơi sưng lên. 

Đường Tam nhìn chằm chằm một lúc, vành tai đột nhiên ửng đỏ, chớp chớp mắt, không biết sự thẹn thùng này từ đâu mà ra. 

Thỏ nhỏ bị hành động của Đường Tam làm cho hoảng sợ, muốn quay đầu, lại bị một tay Đường Tam giữ chặt, không thể động đậy.

Thỏ con nhỏ, bộ phận sinh dục ước chừng chỉ bằng một đốt ngón tay của Đường Tam. Ngón trỏ của Đường Tam thăm dò, khẽ chạm vào miệng âm hộ, ngón tay vừa đưa vào, toàn thân thỏ nhỏ run lên bần bật. Đường Tam lập tức xoa đầu thỏ nhỏ, trấn an tâm tình của thỏ nhỏ. 

Móng tay của Đường Tam rất ngắn, bởi vì tu luyện Huyền Ngọc Thủ, cho dù hắn rèn sắt quanh năm, trên đầu ngón tay cũng chỉ có một tầng vết chai mỏng. Lớp chai mỏng này lại khiến thỏ nhỏ cảm thấy rất thoải mái, tứ chi căng thẳng dần dần thả lỏng, rũ xuống trên giường.

Cho tới nay, Đường Tam chưa bao giờ chạm vào nơi riêng tư của nữ nhân – đúng vậy, là nữ nhân. Ngay cả khi Tiểu Vũ đang trong hình dạng của một con thỏ, Đường Tam cũng chưa bao giờ coi con thỏ này là hồn thú trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Con thỏ này là người hắn yêu. 

Hắn là một nam nhân bình thường, hắn cũng từng mơ mộng chuyện ái ân với người mình yêu, bây giờ lại được vuốt ve nơi riêng tư của Tiểu Vũ, sao hắn có thể không hưng phấn cho được? Vì vậy nếu cẩn thận quan sát, Đường Tam còn khẩn trương hơn cả thỏ nhỏ nằm trên giường, ngón tay đặt lên nơi đó thậm chí còn có chút run rẩy. 

Xúc cảm dưới ngón tay mềm mại tinh tế, ấn nhẹ vào sẽ lõm xuống, quả nhiên Đường Tam không cần thầy dạy vẫn hiểu, vuốt ve cánh môi hoa huyệt, thậm chí còn đưa thêm ngón giữa vào, dùng hai ngón tay nhào nặn tiểu huyệt đang nhô lên.

Thỏ nhỏ kêu một tiếng “rừ”, tựa hồ rất hài lòng với hành động của Đường Tam. 

Vừa nhào vừa xoa, Đường Tam cảm thấy như có một dòng chất lỏng nhớp nháp chảy ra từ lỗ nhỏ bên dưới. 

Ngón tay Đường Tam dừng lại một chút, hai ngón tay rời khỏi tiểu huyệt, tách hai ngón tay ra, dịch nhầy bị kéo thành tơ, sau đó đứt ra, nhỏ xuống trên ngón tay. Mặt hắn lập tức đỏ bừng. Đường Tam biết đây là cái gì, đó là biểu hiện của sự động tình.

Thỏ nhỏ đá vài cái, bất mãn Đường Tam đột nhiên rời đi, Đường Tam lại đặt ngón tay lên hoa huyệt, khẽ cong ngón tay khều nhẹ cánh môi hoa, trong lúc nhất thời, trong phòng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng nước “òm ọp òm ọp” vang lên.

Dường như có một khe hở nhỏ dưới ngón tay hắn, nó co rút từng đợt, giống như cái miệng liếm ngón tay hắn, co rút ngày càng nhanh khi hắn nhào nặn. Rõ ràng là rất nhẹ, nhưng hắn lại cảm thấy ngưa ngứa trên ngón tay. 

Đôi tai thỏ run lên, chóp tai cuộn chặt lại. Thỏ nhỏ quay đầu, đôi mắt ẩm ướt hơi khép lại nhìn Đường Tam. 

Con ngươi màu đỏ trong suốt, Đường Tam bị ánh mắt đó cuốn vào miên man bất định. Hình dáng thay đổi nhưng ánh mắt không thay đổi, giống như Tiểu Vũ lõa thể nằm trên giường, hai chân dang rộng, hoa tâm chảy nước, bởi vì hắn vuốt ve mà phun trào từng đợt dâm thủy. 

Tay hắn vẫn còn đặt trên hoa huyệt, toàn bộ dâm thủy lưu trên tay đều chảy vào lòng bàn tay, bàn tay hắn còn ướt hơn cả khi nhúng vào nước.

Hoa huyệt nhỏ vậy mà có thể phun ra nhiều nước như thế. Tuy nhiên không biết Đường Tam cố ý hay vô ý, vẫn không ngừng dùng ngón tay xoa nắn hoa huyệt, còn ôn nhu động viên: “Tiểu Vũ, phun nữa đi. Phun nước nữa đi, động dục sẽ không khó chịu như vậy.” 

Lời nói ôn nhu, nhẹ nhàng như thể hắn là một công tử văn nhã, thế nhưng vật nhô lên giữa hai chân hắn không biết từ lúc nào lại ngày càng to.

Đến khi dâm thủy phun ra hoàn toàn, lông tơ hai bên hoa huyệt bị dâm thủy làm ướt sũng dính vào nhau, bụng lông tơ còn đang rung nhẹ theo nhịp thở, vành tai cuộn lên cũng duỗi ra, Đường Tam có thể nhìn thấy bộ dạng nàng trông thật thoải mái.

Nhưng Đường Tam thật sự không thoải mái.

Hắn dùng bàn tay không dính vết bẩn của mình vò mạnh đầu thỏ nhỏ, thỏ nhỏ đang nằm thoải mái liền tức giận trở mình, đặt tay lên đỉnh đầu hắn.

Không có bất kỳ tác dụng gì, dưới lòng bàn tay chỉ có một mảnh mềm mại, khiến nơi đó của Đường Tam càng cứng hơn. 

Thật sự là tự mình chuốc lấy khổ. Đường Tam ai oán nghĩ. 

Thỏ nhỏ này chắc hẳn không có linh căn? Vì vậy lúc này hắn có làm gì thì Tiểu Vũ cũng sẽ không biết, phải không? 

Đường Tam ôm lấy mộng tưởng may mắn như vậy, âm thầm liếc nhìn thỏ nhỏ đang “no nê” lăn lộn trên giường. 

Hừm, tâm tư hoàn toàn không đặt lên hắn chút nào. Đường Tam kéo chiếc quần vải của mình xuống, vật cứng bên dưới không bị che đậy, bật ra ngoài, đứng sừng sững giữa không khí. 

Hắn dùng bàn tay ướt đẫm dâm thủy của Tiểu Vũ chạm vào, vuốt qua vuốt lại. Đường Tam nhắm mắt lại, đôi mắt bị sương mù bao phủ kia hiện lên trong đầu. 

Rõ ràng hình dáng của thỏ nhỏ và hình dáng nhân loại của Tiểu Vũ khác nhau một trời một vực, nhưng tại sao đôi mắt lại giống đến vậy.

Chúng giống hệt ánh mắt vừa xấu hổ vừa mong đợi của nàng khi nhờ hắn chải tóc, giống hệt ánh mắt chứa chan tình cảm khi nàng ôm Tương Tư Đoạn Trường Hồng rồi nói với hắn: “Xem ra ta chính là người hữu duyên.”

Vừa rồi khi vuốt ve Tiểu Vũ của mình, hắn còn mơ tưởng được chạm vào nàng, nhưng sau khi nhận ra, hắn mắng chính mình là đồ không đứng đắn. 

Dâm thủy của Tiểu Vũ đã dính đầy tay hắn. 

Lòng bàn tay chuyển động, một vệt chất lỏng màu trắng từ trên chảy ra, trượt xuống dưới, lưu lại trên ngón tay hắn, cùng dâm thủy trên ngón tay hòa vào nhau, không thể phân biệt được. 

Hắn và Tiểu Vũ đang hòa quyện. 

Khoái cảm trong cơ thể bởi vì ý nghĩ này mà truyền đến tứ chi, Đường Tam không thể nhẫn nại thêm nữa, cơ thể co giật, thở hồng hộc, tăng nhanh tốc độ trên tay. 

Không đủ, vẫn không đủ, gần đến cực hạn rồi, nhưng lại không thể lên đỉnh. 

Ấm áp và mềm mại, bàn chân có thịt đệm chạm vào đỉnh dương vật, lớp lông tơ mỏng như kim thậm chí còn lọt vào lỗ nhỏ trên quy đầu. Các móng ma sát, lông tơ cũng đang cào vào chỗ nhạy cảm.

Đường Tam bị động chạm này làm cho giật mình, mở mắt ra đã thấy thỏ nhỏ không biết từ lúc nào chui vào giữa hai chân hắn, duỗi ra một móng vuốt, xoa chỗ yếu ớt của hắn, giống như hắn vừa rồi.

Thỏ nhỏ cảm giác được Đường Tam mở mắt, hành động xấu bị phát hiện, vội vàng rút móng vuốt về phía sau. 

Xúc giác hoàn toàn khác với chính mình cọ xát trong nháy mắt biến mất, khoái cảm vừa mới dâng lên đột nhiên giảm xuống, Đường Tam thống khổ hừ một tiếng. 

Đường Tam gắt gao nhìn chằm chằm thỏ nhỏ, ánh mắt nóng nực như muốn nhìn xuyên thấu. Chuyển động của tay hắn nhanh hơn và dùng nhiều sức hơn, nhưng cảm giác sung sướng vừa rồi đã không còn nữa. 

Hắn nói với giọng cầu xin: “Tiểu Vũ, giúp ta một chút. Giúp ta một chút được không?” Hắn đoán thỏ nhỏ không có linh căn, cho nên không hiểu hắn làm gì, nhưng lúc này, thỏ nhỏ dường như hiểu lời của hắn, nhảy cả người về phía Đường Tam. Lông tơ thậm chí còn dính vào hai viên tinh hoàn của hắn. 

“A—” 

Đường Tam hít một hơi thật dài, cảm giác hơi tê tê nhưng cực kỳ sảng khoái từ hai điểm mẫn cảm của hắn truyền đến. 

Móng vuốt mềm mại của thỏ nhỏ lại dán vào quy đầu, tay Đường Tam nhanh chóng di chuyển.

 “Tiểu Vũ.”

 “Tiểu Vũ.” 

 “Tiểu Vũ.”

Chất giọng càng lúc càng trầm đục, Đường Tam thở hồng hộc, cơ bắp bên trong đùi căng ra, cảm giác rung động vừa rồi lại tràn về, Đường Tam đột nhiên mở miệng, nhưng miệng dưới mở nhanh hơn miệng trên. Thỏ nhỏ cảm nhận được một loại chất lỏng ấm áp, theo bản năng rụt lại móng vuốt. 

Tinh dịch tích tụ đã lâu sao có thể phun ra ngoài nhanh như vậy, chỉ phun lên người thỏ nhỏ một ít. Khác với màu trắng của lông thỏ, tinh dịch của hắn có màu trắng đục, rất dễ thấy khi xuất tinh trên cơ thể thỏ nhỏ. 

Đường Tam muốn ôm thỏ nhỏ rời đi, nhưng hắn hoàn toàn bị dục vọng khống chế, không thể động đậy, chỉ có dương vật vẫn đang phập phồng trong lòng bàn tay. Nó bắn vào người Tiểu Vũ.

Cảm giác xấu hổ và ngượng ngùng lan tràn trong lòng, nhưng không hiểu sao lại khiến hắn càng lúc càng hưng phấn, lòng bàn tay vẫn không ngừng di chuyển lên xuống, tinh dịch phun ra từng đợt một, cuối cùng trượt xuống tay hắn, chảy xuống, cùng với dâm thủy chảy ra từ Tiểu Vũ hòa vào nhau, nhất thời không biết đâu là của ai.

Vài phút sau, khoái cảm xuất tinh lắng xuống, Đường Tam ôm bộ phận sinh dục nửa mềm nửa cứng, ngồi dậy. 

“Tiểu Vũ, thật xin lỗi, ta không nhịn được xuất tinh trên người nàng… Bây giờ ta đưa nàng đi tắm.” 

Đường Tam cuống quýt ôm lấy Tiểu Vũ, từ trên giường lảo đảo mấy bước, chỉ có hắn biết, trái tim của hắn vẫn còn đập thình thịch. Nhưng chính hắn cũng không biết trong lời nói này có bao nhiêu ảo não và chân thành. 

Rốt cuộc hắn đã bắn tinh dịch của mình vào Tiểu Vũ.

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!