Trường An qua năm tháng – Phần cuối

Chương cuối: Thật thật giả giả

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Sương mù là đặc điểm lớn nhất của Quỷ Kiến Sầu, đồng thời cũng là hàng rào bảo vệ tự nhiên của nơi đây. Không biết có bao nhiêu người muốn xông vào Đường Môn bị sương mù vây khốn mà gặp nạn, hoặc có bao nhiêu người vô tội bị lạc lối. 

Đường Tam đứng trên vách núi, từ trên cao nhìn xuống là một mảnh mênh mông trắng xoá. Hắn đột nhiên nhớ đến lời đánh giá của người ngoài về Quỷ Kiến Sầu, từ đây ném xuống một viên đá phải mất mười chín giây mới nghe âm thanh chạm đáy, còn sâu hơn địa ngục một tầng.

“Đường Tam ơi Đường Tam, ngươi sẽ giống những viên đá này, bị nghiền nát thành mảnh vụn sao?”

“Điều gì đến cuối cùng cũng đến.”

Đường Tam ngửa mặt lên trời cười to một tiếng, đột nhiên lùi ra sau.

Gió thoảng bên tai, thân thể Đường Tam bị sương trắng bao phủ, hắn dang rộng tay chân, để mặc thân thể rơi xuống.

Hắn đã chế tạo thành công Phật Nộ Đường Liên mà không ai làm được trong suốt hai trăm năm qua, luyện thành nội công tối cao của bổn môn trong Huyền Thiên Bảo Lục.

“Nhưng ta không có gì hối tiếc.” Đường Tam thầm nghĩ.

Thật sự không có gì hối tiếc sao? Đường Tam đột nhiên nhớ đến tiểu cô nương có bím tóc dài mà mình gặp được cách đây vài tháng. Cô nương vô cùng hoạt bát và đáng yêu đó đã sống cùng hắn trong vài tháng trước khi hắn chính thức bế quan chế tạo Phật Nộ Đường Liên. Hắn từng nghĩ một khi mình thành công thì nhất định sẽ chia sẻ với nàng.

Hắn nhớ nàng hay ngồi bên cạnh, chống cằm nhìn hắn ghép từng linh kiện thành vũ khí có lực sát thương lớn. 

Nàng rất hay tò mò, bất cứ khi nào muốn hỏi, vừa mở miệng thì lại nuốt ngược lời định nói vào trong. Nàng sợ sẽ làm phiền hắn.

Đường Tam rất nhạy bén, không cần nhìn thỉnh thoảng cũng mở miệng giải thích cho nàng.

Trước đây, Đường Tam cảm thấy mình chế tạo những ám khí này là vì sở thích, vì muốn cống hiến cho Đường Môn. Nhưng bây giờ chúng đã trở thành vốn liếng để hắn khoe khoang trước mặt nàng. Nhìn mắt nàng tràn ngập sự ngưỡng mộ, hắn không khỏi âm thầm vui sướng. Hắn đã gần ba mươi tuổi nhưng chẳng khác nào một đứa nhỏ còn chưa mọc tóc.

Nhưng tiểu cô nương này thật là, cứ thế ra đi không một lời từ biệt.

Mấy ngày sau khi nàng rời đi, hắn thường xuyên mất ngủ, tự hỏi nàng sẽ đi đâu. Hắn tìm khắp núi, xuống núi, thậm chí đến thôn trấn lân cận nhưng vẫn không tìm được tung tích của nàng. Nàng như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này.

Một đêm kia, hắn tìm kiếm đến mệt mỏi, ngã xuống bãi cỏ nằm nghỉ. Trăng soi sáng bầu trời đầy sao, hắn cảm thấy cuộc sống này thật cô đơn trống trải. Nếu không có sự ấm áp, ngoại trừ một thân tuyệt học và những món ám khí lạnh lẽo nhuốm đầy máu tươi thì hắn còn có gì trong đời?

Sau đó, hắn chợt nghĩ có lẽ nàng đã trở lại thế giới của nàng. Nàng đột nhiên xuất hiện thì tại sao không thể đột nhiên biến mất?

Thậm chí có đôi lúc Đường Tam tự hỏi, phải chăng sự xuất hiện của Tiểu Vũ chỉ là ảo mộng do hắn sinh ra sau những tháng ngày vô cùng tầm thường?

Hắn vẫn ngủ dưới sàn, hắn sợ một ngày nào đó Tiểu Vũ đột nhiên trở lại, giường bị hắn chiếm mất, khi đó Tiểu Vũ không có chỗ để ngủ, nàng sẽ lại rời đi.

Vào một đêm hắn trằn trọc không ngủ được, trong lòng vô cùng hoảng loạn, hắn đứng dậy đi đến bên giường, nhìn chằm chằm chiếc giường trống không mà không nói lời nào. Dường như có ai đó từng nói với hắn, chỉ cần nhìn chằm chằm chiếc giường thì chiếc giường sẽ trở nên sống động hệt như người sống.

“Thất lễ rồi!”

Trong bóng tối, hắn thì thầm những lời này.

— Giường là của hắn, trong phòng chỉ có một mình hắn, sao có thể nói là thất lễ?

Đường Tam nằm trên giường, không thể nghi ngờ là thoải mái hơn nhiều so với nằm trên sàn nhà, cảm giác êm ái đã lâu không có khiến hắn có chút không thoải mái. Hắn kéo chăn đắp lên toàn thân, trên chăn có hương thơm không thuộc về mình khiến hắn an tâm, xác nhận trải qua nhiều ngày như vậy không phải do hắn tự tưởng tượng.

Đôi lông mày đang cau chặt của hắn từ từ giãn ra, hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đường Tam rất ít khi nhờ người giúp đỡ, khi có nhiệm vụ hắn thường thực hiện một mình. Hắn tìm Triệu Bỉnh vì đó là người duy nhất nhìn thấy Tiểu Vũ ngoài hắn. Hắn nhờ Triệu Bỉnh giúp hắn tìm Tiểu Vũ nhưng Triệu Bỉnh lại tỏ ra ngơ ngác và hỏi Tiểu Vũ là ai.

Sau đó, quá trình tìm kiếm vô vọng, hắn trở lại cuộc sống trước kia, về sau thì bế quan, lúc này bị các trưởng lão đuổi đến vách núi, hắn cũng không biết những ngày tháng đó là thật hay giả.

Từng lời Tiểu Vũ nói với hắn, những việc nàng làm đều được Đường Tam hồi tưởng thật rõ ràng trong đêm tối, trở thành liều thuốc an thần đưa hắn vào giấc ngủ.

Hắn còn nhớ lần đầu gặp mặt, nàng gọi tên hắn bằng chất giọng vô cùng thanh thuý.

“…”

Ơ kìa! Nàng tên là gì? Không phải khi một người sắp chết thì những ký ức quan trọng sẽ được tái hiện rõ ràng sao? Hắn nhớ hết mọi chuyện mà bọn họ đã trải qua, nhưng tại sao không thể nhớ tên nàng?

Đường Tam ngẩn người.

“Có lẽ đây chính là hối tiếc của ta.”

Tiếng chim hót ríu rít xung quanh, thân thể hắn xuyên qua tàn cây, bị va chạm tạo ra vô số vết máu chi chít trên cơ thể trần trụi của hắn. Những vết thương này chẳng là gì đối với Đường Tam, dù sao thì cơ thể hắn rất nhanh sẽ giống những viên đá kia, bị nghiền nát thành từng mảnh.

Nhưng hắn còn chưa nhớ ra tên của nàng. Có một chút không cam lòng.

Đường Tam cười khổ một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại.

“Nếu có kiếp sau, ta hy vọng có thể gặp được nàng.”

>>>

Nơi sâu nhất trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Bên cạnh hồ nước nhỏ trong veo, một bóng dáng như núi Thái Sơn đang ngồi, trên vai là một con thỏ trắng như tuyết.

“Tiểu Vũ, nàng thật sự đã nghĩ kỹ chưa?”

Mở miệng không phải là thân ảnh khổng lồ kia mà là một con hồn thú đầu trâu mình rắn ở trong hồ, lớp vảy đen lấp lánh dưới nước.

Thỏ nhỏ trả lời: “Ừm.”

“Nhưng nhân loại rất nguy hiểm.”

Thỏ nhỏ vung chân nhảy xuống đất, ngẩng đầu nhìn hồn thú trong hồ: “Ta biết nhân loại không tốt, bọn chúng truy lùng săn giết chúng ta lấy hồn hoàn. Còn nhớ nữ nhân bị thương mà ta đã kể với các ngươi không? Nàng ấy đã kể với mẹ con ta về cuộc sống ở thế giới nhân loại, ta cảm thấy thế giới nhân loại hoàn toàn khác với hồn thú chúng ta, ta muốn đi xem thử. Quan trọng hơn là… không biết tại sao, ta rất tin tưởng không phải tất cả nhân loại đều là kẻ xấu, trong đó nhất định cũng có người tốt. Thật kỳ lạ… rõ ràng ta vẫn chưa tiếp xúc nhiều với nhân loại kia mà.”

Đầu trâu bộc lộ biểu cảm rất giống nhân loại, thở dài nói: “Nếu nàng đã lựa chọn, bọn ta đều sẽ ủng hộ nàng.”

“Đại ca!”

Thái Thản Cự Viên tỏ vẻ căng thẳng.

“Quên đi. Nhị đệ, để Tiểu Vũ đi đi. Nhưng mà Tiểu Vũ, nàng có đến thế giới nhân loại cũng đừng quên bọn ta.”

Tiểu Vũ duỗi chân thỏ ra, Thiên Thanh Ngưu Mãng – sâm lâm chi chủ ngoan ngoãn cúi đầu xuống.

Bàn chân thỏ mềm mại xoa đầu Thiên Thanh Ngưu Mãng: “Đương nhiên sẽ không! Các ngươi vĩnh viễn là bạn tốt nhất của ta.”

“Tiểu Vũ, nếu có ai dám khi dễ nàng thì cứ tìm bọn ta.” Thái Thản Cự Viên vỗ ngực nói.

“Sẽ không để các ngươi lo lắng đâu mà! Tốt rồi, ta phải bắt đầu thôi.”

Xung quanh thỏ nhỏ xuất hiện một vầng sáng đỏ nhàn nhạt, sau đó trở nên tối hơn, nếu nhìn kỹ sẽ thấy dường như có thứ gì đó đang thoát thai hoán cốt bên trong. 

Không biết qua bao lâu, ánh sáng đỏ dần dần tiêu tán, thỏ nhỏ đã biến mất, thay vào đó xuất hiện một tiểu cô nương khoảng chừng năm sáu tuổi có bím tóc thật dài, hai chân thon dài thẳng tắp.

Hai vị sâm lâm chi vương lộ vẻ bất đắc dĩ.

Tiểu Vũ an ủi bọn họ, chỉ vào hai chân mình, chỗ đó có lực bạo phát đáng kinh ngạc, chỉ sau vài giây, thân hình nàng biến mất giữa cánh rừng rộng lớn.

— Thế giới nhân loại, ta tới đây!

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!