Trường An qua năm tháng – P.7

Chương 7: Bạn mới của Tiểu Vũ

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Khi còn sống trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, mỗi ngày Tiểu Vũ đều vô cùng mãn nguyện, có Đại Minh và Nhị Minh chơi cùng nàng. Nhưng ở đây không có Đại Minh và Nhị Minh, xung quanh cũng không có hồn lực, căn bản không thể tu luyện.

Không biết phải ở đây bao lâu, nàng vẫn muốn tu luyện hóa nhân hình càng sớm càng tốt. Mặc dù hiện tại nàng đang trong trạng thái nhân hình nhưng nàng biết rõ điều này sẽ không kéo dài.

Thế là sau mấy ngày ở lì trong phòng, Tiểu Vũ rốt cuộc không kìm lòng được nữa, nói với Đường Tam nàng muốn xuống núi.

“Nàng còn muốn xuống núi? Không phải lần trước ta đã dẫn nàng đi chợ đêm hay sao? Dưới núi có anh chàng nào đang đợi nàng ư?”

“Anh chàng gì chứ?” Tiểu Vũ thở dài một hơi, “Lần trước mới chỉ thấy cảnh đêm, còn ban ngày thì chưa.”

Nàng cười hì hì, bàn tay tự nhiên ôm lấy cánh tay Đường Tam, không hề để ý cơ bắp của hắn thoáng trở nên căng cứng. Bày ra dáng vẻ làm nũng, Tiểu Vũ lắc lắc cánh tay Đường Tam.

“Nàng quên lần trước xuống núi đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Nơi đó có đủ loại người, không cẩn thận sẽ bị bắt cóc đấy.”

Tiểu Vũ bật cười ra tiếng, nghe hắn nói giống hệt giọng điệu đe dọa trẻ con, ai mà sợ chứ?

“Không sao đâu, trước lạ sau quen mà. Có kinh nghiệm lần trước, lần này ta sẽ không mắc phải sai lầm tương tự.” Nàng vừa nói vừa vỗ vỗ bộ ngực nhỏ của mình.

Đường Tam suy nghĩ một chút, người rảnh rỗi sinh nông nổi như Tiểu Vũ, dù không cho phép thì nàng cũng lẻn xuống núi, nên cứ đồng ý thôi, ít nhất hắn còn biết khi nào nàng rời đi. Hơn nữa hôm nay hắn có nhiều việc phải làm, sẽ không có thời gian ở bên cạnh nàng, hắn sợ nàng cảm thấy nhàm chán.

Ngay khi nghe hắn đồng ý, Tiểu Vũ đã dang rộng vòng tay, bày ra tư thế muốn ôm lấy hắn để tỏ lòng cảm kích, nhưng khi khuôn mặt điềm tĩnh của Đường Tam rốt cuộc trở nên kinh ngạc bằng tốc độ mắt thường thấy được, Tiểu Vũ đã thu tay lại — phong tục ở đây có vẻ khác với nơi nàng sinh sống. Ờ thì nhập gia tùy tục vậy.

Thay vào đó, Tiểu Vũ vỗ vai Đường Tam rồi nói: “Vậy ta đi đây.”

“Nhớ về trước lúc trời tối.” Đường Tam có chút khó chịu quay mặt đi.

“Nhớ mà nhớ mà, không thành vấn đề.” Chưa kịp nói xong Tiểu Vũ đã nhanh chóng chạy đi như bôi dầu dưới chân.

Từ khi Đường Tam cho phép Tiểu Vũ tự mình xuống núi, mấy ngày này, sau khi thức dậy ăn sáng, thậm chí có bữa còn chưa kịp ăn, Tiểu Vũ liền lập tức ra ngoài, nhưng nàng chưa bao giờ xin tiền Đường Tam để tiêu xài.

Có lẽ Tiểu Vũ đã kết bạn mới? Đường Tam không khỏi nghĩ ngợi như vậy. Suy nghĩ của hắn rất mâu thuẫn, hắn rất vui vì Tiểu Vũ có bạn mới, nhưng cũng cảm thấy thất vọng vì không thấy Tiểu Vũ lúc hắn trở về.

Ngoài mặt, Đường Tam không hề tỏ vẻ mất mát, hắn cũng không hỏi Tiểu Vũ gần đây có gặp chuyện gì thú vị hay không, hoặc kết bạn với những người như thế nào. Đối với nàng, hắn nhiều lắm cũng chỉ là ân nhân cứu mạng mà thôi, không có gì khác biệt, hỏi quá nhiều không phù hợp với tính cách của hắn.

Đêm nay, trong lúc Đường Tam đang tập trung nghiên cứu Phật Nộ Đường Liên thì trên giường vang lên giọng nói nho nhỏ. Lúc đầu Đường Tam cũng không để ý, nhưng càng về sau chất giọng càng lớn, một tiếng hét khiến hắn làm xáo trộn hết các linh kiện.

“Thẩm Lạc, bảo ngươi đánh trả kia mà! Phản kích đi!”

Trong mơ, Tiểu Vũ cau mày, chân đá loạn khiến cho ga trải giường nhăn nhúm.

“Thẩm Lạc.”

Đường Tam thầm lập lại cái tên này trong lòng, một cái tên hoàn toàn xa lạ, chẳng lẽ là người mới đến?

Sáng sớm, Tiểu Vũ thức dậy, sau khi vệ sinh cá nhân thì vội vã xuống núi. Nàng đã như vậy nhiều ngày liền. Đường Môn được xây dựng ở lưng chừng núi, dùng Quỷ Ảnh Mê Tung xuống núi cũng mất một khoảng thời gian chứ đừng nói đến một người bình thường như Tiểu Vũ. Chuyện gì đã cho nàng động lực để kiên trì lên xuống núi mỗi ngày như vậy? Khi nàng trở về, hắn không còn nhìn thấy nụ cười thường trực trên đôi môi đỏ mọng, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, lâu lâu lại thở dài u sầu.

Đường Tam rốt cuộc không nhịn được nữa, hỏi: “Tiểu Vũ, gần đây xảy ra chuyện gì vậy?”

Tiểu Vũ nhìn Đường Tam, có chút do dự nhưng cuối cùng lại xua tay: “Không có chuyện gì.”

“Nếu nàng có tâm sự gì thì cứ nói với ta, có lẽ ta có thể giúp nàng giải quyết.” Đường Tam nói thăm dò.

Tiểu Vũ cau mày, không tập trung trả lời: “Biết mà, nhưng thật sự không có chuyện gì đâu.”

Bộ dạng này rõ ràng là có tâm sự nặng nề. Đường Tam biết mình không hỏi được gì nên kết thúc đề tài này.

Tiểu Vũ lại xuống núi. Đường Tam nhìn theo bóng dáng dần thu nhỏ của nàng, quyết định tự mình đi tìm hiểu.

Đường Tam ẩn mình trong một góc khuất, thính lực của hắn rất tốt, nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người.

“Tiểu Vũ, nàng thật là lợi hại.”

“Không phải chuyện gì lớn lao, chỉ cần ngươi theo ta chăm chỉ học tập, một ngày nào đó ngươi sẽ không còn bị những kẻ xấu xa kia ức hiếp.”

“Đúng đúng đúng.” 

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi ta là Tiểu Vũ tỷ, ngươi chưa từng nghe câu ‘người có năng lực làm lão đại’ hay sao?”

“Vâng, cảm ơn Tiểu Vũ tỷ.”

Tiểu Vũ lập tức cười vui vẻ, đôi mắt xinh đẹp nheo nheo cong lại.

Đường Tam không chỉ có một đôi tai thính mà hắn còn tu luyện Tử Cực Ma Đồng nên thị lực tự nhiên cũng rất tốt. Nụ cười trên mặt Tiểu Vũ đều được hắn thu hết vào mắt.

“Rõ ràng người gặp nàng trước là ta, vậy sao bây giờ nàng lại cười với người khác?”

— — Chờ đã, hắn đang nghĩ gì vậy?

Đường Tam quanh năm suốt tháng ở trong núi, không nói đến chuyện yêu đương nam nữ nên cũng không biết cảm xúc này gọi là ghen. Đường Tam dùng tay phải vỗ về nơi trái tim mình. Hắn đối với người khác không có ham muốn không có khát vọng, cớ sao hôm nay lại ra nông nỗi này?

Suy nghĩ kỹ càng, gần đây tình trạng của hắn thật sự rất bất thường. Chẳng hạn như hắn thường xuyên lang thang ở khu chợ để tìm những món đồ chơi mới lạ, đi đường thì cười vô cớ, những chuyện này đều do đồng môn đi cùng phát giác nhắc nhở.

Đường Tam nhìn mặt của tên thanh niên kia, trong lòng luôn cảm thấy có chút quen mặt. Hắn nhìn chăm chú một lúc, sau khi suy nghĩ cẩn thận, một khuôn mặt dần hiện ra trong đầu hắn, khá tương đồng với khuôn mặt phía trước.

Hắn nhớ ra rồi!

Sau vụ việc xảy ra ở thanh lâu, để đề phòng, Đường Tam đã bí mật điều tra gã đàn ông đó. Gã họ Thẩm, tên Vạn Thanh. Nhà họ Thẩm là một phú thương có tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Gã rất có bản lĩnh, khi gã đến Đường Môn, ngay cả trưởng lão cũng tự mình tiếp đón.

Nhà họ Thẩm chỉ có duy nhất một người con trai là Thẩm Vạn Thanh, gã nổi tiếng thân thiện và tốt bụng, được người dân hết lời ca ngợi. Ai có thể ngờ được trong bóng tối hắn lại độc ác như vậy?

Đường Tam không chắc tên thanh niên này có phải là người nhà họ Thẩm hay không, hắn đã nhiều lần quan sát xung quanh nhà đối phương, biết được những ai có thể ra vào nhà đối phương. Điều gì sẽ xảy ra nếu người này được Thẩm Vạn Thanh phái đến để tiếp cận Tiểu Vũ? Hậu quả sẽ không tưởng tượng được.

Đường Tam bước ra khỏi chỗ ẩn náu, đi tới trước mặt Tiểu Vũ, giả vờ tình cờ đi ngang qua: “Tiểu Vũ? Sao nàng lại ở đây?”

Tiểu Vũ tỏ vẻ kinh ngạc: “Thật là trùng hợp! Đường Tam, để ta giới thiệu một chút, đây là bạn mới của ta.”

Người này nhận ra y phục của Đường Tam, biết hắn là người của Đường Môn, cung kính cúi đầu hành lễ với Đường Tam: “Tại hạ tên Thẩm Lạc.”

Đường Tam cũng chào lại, hơi cúi đầu, đôi đồng tử bị mái tóc che lại đột nhiên mở to.

— Họ “Thẩm”!

Suy đoán của Đường Tam trước giờ gần như luôn đúng, nhưng người này lại thẳng thắn tiết lộ tên họ, không sợ bị phát hiện là người nhà họ Thẩm, thật sự là người do Thẩm Vạn Thanh phái tới sao?

Đường Tam không dám đưa ra kết luận gì nữa, chỉ có thể tiếp tục quan sát.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!