Trường An qua năm tháng – P.6

Chương 6: Tiên nữ giữa làn sương trắng

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Cả đêm Tiểu Vũ ngủ ngon, không hề bị mộng mị. Nàng duỗi người thoải mái, chợt phát hiện mình đã về chỗ ở lúc nào không hay. Nàng chỉ nhớ đêm qua có ai đó gây rối trong thanh lâu, còn những chuyện sau đó hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào.

Nàng xoa xoa thái dương, do tác dụng của thuốc nên nàng hơi đau đầu. Căn phòng trống trơn, không biết Đường Tam đã đi đâu.

Tiểu Vũ đứng dậy chuẩn bị mang giày thì cửa phòng cọt kẹt mở ra, Đường Tam bước vào, trên tay bưng một bát cháo còn nghi ngút khói.

“Nàng rốt cuộc tỉnh rồi!”

“Rốt cuộc? Hôm nay ta không dậy muộn đó chứ?”

Tiểu Vũ ngửi thấy mùi thơm của cháo nên không tiếp tục nói chuyện với Đường Tam, bụng nàng bây giờ đã đói đến cồn cào. Sau khi vệ sinh cá nhân, Tiểu Vũ nhanh chóng ngồi vào bàn và bắt đầu bữa sáng của mình.

Trong lúc ăn, Tiểu Vũ phát hiện hôm nay Đường Tam không nghịch mấy món linh kiện tinh xảo kia như mọi khi mà lại ngẩng đầu nhìn nàng. Tiểu Vũ đặt chén xuống, nuốt hết thức ăn trong miệng rồi nhìn Đườnh Tam: “Sao ngươi cứ nhìn ta chằm chằm vậy?”

Đường Tam chậm rãi đáp lời: “Nàng còn nhớ chuyện xảy ra tối qua hay không?”

Tiểu Vũ suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Không phải hôm qua có người bị giết ư, sau đó… sau đó ta chẳng nhớ gì cả.” Tiểu Vũ miên man suy nghĩ, đột nhiên nghiêm giọng hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Đường Tam ngồi thẳng người: “Hôm qua nàng bị bắt cóc, còn bị chuốc thuốc mê.”

Tiểu Vũ nghe vậy lập tức nổi giận, đập mạnh tay phải xuống bàn: “Sao cơ? Lại có người dám đánh chủ ý lên ta! Không được, ta phải đánh cho hắn răng rơi đầy đất mới hả dạ, khốn kiếp… à không, phải đánh cho mẫu thân hắn cũng không nhận ra hắn mới được!”

Trạng thái từ nãy đến giờ căng như dây đàn sắp đứt rốt cuộc đều bị Tiểu Vũ xoa dịu một cách dễ dàng, Đường Tam mỉm cười, lấy làm kinh ngạc trước ngữ khí của Tiểu Vũ, nói thế nào nhỉ, đây còn là nàng không đấy?

“Dưới chân núi có rất nhiều người. Hôm qua là ta sơ suất không bảo vệ tốt cho nàng. Đều là lỗi của ta, xin lỗi nàng.” 

Tiểu Vũ chỉ nghe Đường Tam nói khẽ như vậy.

Mọi tức giận trong lòng bỗng chốc tiêu tan.

Giọng nàng dịu lại: “Sao ngươi lại xin lỗi ta, đó không phải là lỗi của ngươi, đều do bọn người xấu xa đó!”

“Gần Đường Môn có rất nhiều nguy hiểm, nàng lại không quen nơi này, hơn nữa dung mạo của nàng… khụ khụ… nói tóm lại, làm gì cũng phải cẩn thận.”

Muốn khen nàng xinh đẹp thì cứ nói thẳng ra, Tiểu Vũ không khỏi vui vẻ khi nhìn thấy nét ngượng ngùng trên mặt Đường Tam.

“Ta hiểu mà, nhưng kỳ thật ta cũng biết một chút… ừm… một chút võ công!” Tiểu Vũ tìm kiếm trong đầu từ mà Đường Tam có thể nghe hiểu.

“Ồ?”

Đường Tam tỏ vẻ hứng thú, không ngờ một tiểu cô nương chân yếu tay mềm như nàng lại biết động thủ?

Tiểu Vũ nhướng mày: “Thế nào? Có muốn so chiêu không?”

Đường Tam nhìn dáng vẻ buồn cười của Tiểu Vũ, sảng khoái đồng ý: “Được thôi.”

Ra ngoài cửa, Đường Tam chắp tay thi lễ với Tiểu Vũ giống như các nhân sĩ võ lâm chính phái, Tiểu Vũ cũng làm tương tự. Đường Tam vừa ngẩng đầu lên đã cảm thấy gió thổi tới trước mặt. Tiểu Vũ không ngừng áp sát, Đường Tam phải sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung để liên tục tránh né. 

“Nhanh thật.” Đường Tam âm thầm tán thưởng.

Tiểu Vũ đuổi theo thân ảnh của Đường Tam, đến một khoảng cách thích hợp liền duỗi chân dài đá thẳng vào hắn. Hắn không thể tránh né, chỉ có thể giơ tay trái đỡ đòn.

Tiểu Vũ công môi cười.

“Trúng kế rồi.”

Mắt thấy eo của Tiểu Vũ uốn cong bằng một tư thế kỳ lạ, Đường Tam dám chắc trong số những người hắn quen biết, không một ai có thể uốn cong người đến trình độ này.

Tiểu Vũ dùng hai tay ôm lấy eo Đường Tam, sau đó nhanh nhẹn trèo lên người hắn, hai tay bắt lấy tay hắn trên không trung, hai chân ra sức đạp lên ngực hắn, sau đó lộn ngược đáp xuống sau lưng Đường Tam.

Đường Tam không được tiêu sái như Tiểu Vũ, cứ thế bay ra ngoài, ngã xuống bãi cỏ, làm nát một mảng hoa cỏ.

Chỉ mới vài nhịp thở mà kết quả đã định.

“Thế nào, đã biết ta rất lợi hại chưa?” Vẻ mặt Tiểu Vũ tự đắc nói.

Đường Tam chắp tay thi lễ với Tiểu Vũ: “Đã biết.”

Tiểu Vũ tỏ vẻ vui mừng, nàng bước tới, chìa tay trước mặt Đường Tam định kéo hắn lên, nhưng Đường Tam còn chưa chạm vào tay nàng thì nàng đã thu tay về.

Tiểu Vũ ôm bụng vì đau: “Huhu, bụng của ta.”

Động tác vừa rồi khiến nàng đau bụng sau khi đã ăn no.

Đường Tam cười trêu chọc, tự mình đứng dậy, phủi phủi đất cát bám trên y phục, lịch thiệp giơ tay đỡ Tiểu Vũ về phòng.

>>>

“Sao cơ thể nàng có thể mềm dẻo như vậy?” Đường Tam tò mò hỏi.

“Đó gọi là Nhu Kỹ, là một kỹ năng sử dụng độ mềm mại và dẻo dai của cơ thể.”

“Nhu Kỹ.”

Đường Tam suy nghĩ một chút, hắn quả thật chưa từng nghe qua loại kỹ năng này, chẳng lẽ nàng là người ngoài Trung Nguyên?

Đường Tam đột nhiên hỏi: “Tiểu Vũ, nàng có kẻ thù nào không?”

Tiểu Vũ chớp mắt, cảm thấy khó hiểu trả lời: “Không có nha.”

Thế nhưng Đường Tam cho rằng có lẽ Tiểu Vũ muốn che giấu vì sợ liên lụy đến người khác, hắn nghiêm túc nói: “Nếu nàng có kẻ thù thì cứ việc nói với ta, ta sẽ giúp nàng giải quyết chúng.”

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Đường Tam, Tiểu Vũ chợt nảy ra ý muốn trêu chọc, làm bộ khó xử, ngập ngừng nói: “Nhưng mà… ta có rất nhiều kẻ thù, chúng lại rất lợi hại…”

“Đừng sợ. Chỉ cần ta còn ở đây, ta sẽ không bao giờ để cho bất cứ ai làm tổn thương nàng dù chỉ một chút.”

“Nhưng… Nhưng lỡ như ngươi không đánh lại chúng thì sao?”

Đường Tam chợt nói: “Vậy bọn chúng phải bước qua xác của ta trước.”

Im lặng một lúc, Tiểu Vũ không nói lời nào, trong lòng phảng phất như có cảm giác gì đó, khi nghe Đường Tam lập lời hứa sinh tử, nàng tự biết mình đùa quá trớn, vội vàng nói: “Không phải đâu, không phải đâu, ta chỉ đùa với ngươi thôi, ngươi đừng để trong lòng.”

Đường Tam nghi ngờ hỏi: “Thật sao? Đừng lo lắng, ta sẽ không tính nàng một xu tiền nào đâu.”

“Xu tiền?” Tiểu Vũ cao giọng nói, “Làm sao có chuyện như vậy?” Nàng lại nhanh chóng xua tay, “Ta nói đều là sự thật, ta không có kẻ thù nào cả, nếu ta có kẻ thù thì sao còn vui vẻ như vậy?”

Đường Tam cẩn thận dò xét nét mặt của nàng một lúc, nhìn mắt nàng không hề giống nói dối, lập tức thả lỏng một chút: “Vậy thì tốt.”

Tiểu Vũ cong khóe miệng hỏi: “Sao tự nhiên lại quan tâm đến ta như vậy?”

Sống lưng thẳng tắp của Đường Tam cứng đờ, rất nhanh liền trở lại bình thường: “Chỉ là dạo này hơi rảnh một chút.”

“Mà này, nếu mỗi ngày ngươi chỉ biết đọc sách, nghiên cứu ám khí hoặc ra ngoài làm nhiệm vụ thì chẳng khác gì một con rối cả.”

Tiểu Vũ đã ăn no ngủ đủ, duỗi eo, lông mày nhướng lên, toàn thân cảm thấy vô cùng nhớp nháp khó chịu, vì vậy nàng nói với Đường Tam: “Ta đi ra ngoài một lát.”

“Đừng đi quá xa.”

Tiểu Vũ gật đầu đồng ý. Đường Tam lấy mấy món linh kiện và thư tịch dưới bàn ra, giống như muốn thực hiện đến cùng những miêu tả của Tiểu Vũ về hắn.

>>>

“Xào xạc” Tiếng cành lá đột nhiên lay động khiến Đường Tam hơi mất tập trung, chắc hẳn có đệ tử nào đó đang luyện tập Quỷ Ảnh Mê Tung. Đường Tam cười khẽ không để ý nữa, nhưng giây tiếp theo, hắn đột nhiên ngẩng đầu.

Tiểu Vũ!

Nàng đang ở bên ngoài, lỡ như gặp phải mấy người đó thì sao? Đệ tử ngoại môn luôn tuân thủ các quy tắc do Đường Môn đặt ra, nếu phát hiện có người ngoài thì nhất định sẽ bắt lại và bẩm báo với các trưởng lão.

Căn phòng lập tức không còn bóng người.

Đệ tử ngoại môn kia không biết đã đi đâu, Đường Tam cũng không tìm thấy chút dấu vết nào của Tiểu Vũ. Trong lòng hắn đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là Tiểu Vũ đã bị phát hiện.

Đường Tam phóng người nhảy lên một cành cây to, phóng tầm mắt nhìn xung quanh. Hắn phát hiện có một bóng người trong hồ nhỏ cách đó không xa.

Không suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng lặng lẽ đến gần.

Lúc này, sương trắng trong rừng vẫn chưa tản đi, hắn mông lung nhìn thấy một thân ảnh, những lọn tóc ướt xõa qua bờ vai, trôi bồng bềnh trên mặt nước, có thể mơ hồ nhìn thấy làn da trắng ngần lấp ló dưới mái tóc đen ướt đẫm.

Mặc dù Đường Tam không tiếp xúc nhiều với người khác phái nhưng lúc này hắn cũng biết người trong hồ là ai.

Thế nhưng hắn không quay người đi, xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở dốc và nhịp tim tăng nhanh của hắn.

Hắn như người phàm lạc bước vào cõi thần tiên, trộm thấy nàng tiên nữ đang tắm.

Tiểu Vũ xoay người sang bên, mái tóc dài xõa xuống vẽ thành một đường vòng cung tuyệt mỹ. Những giọt nước lăn dài trên mái tóc, rơi xuống chiếc bụng phẳng lì, len lỏi xuống “vùng đất cấm”.

Đường Tam cảm thấy một luồng khí nóng dồn xuống thân dưới, tất cả tụ lại một chỗ như thiêu như đốt.

Hắn hít một hơi thật sâu rồi quay người lại.

Nhìn vật nào đó dưới đũng quần ngóc đầu dậy, hắn cắn răng thầm mắng “Cầm thú!”.

Tại sao vừa rồi hắn không nghĩ xem người trong hồ đang làm gì? Quan trọng hơn là hắn vậy mà lại có phản ứng kỳ quái đáng xấu hổ.

Chẳng phải hắn lúc này giống hệt một tên dâm tặc trộm hoa sao?!

“Tội đáng muôn chết.” Đường Tam lại tự mắng mình.

Đường Tam cũng không rời đi, hắn lo lắng tên đệ tử kia có thể sẽ trở lại. Cây cối che khuất bóng dáng hắn, hắn ngồi khoanh chân, tư thế minh tưởng, trong đầu không ngừng niệm mấy bài thơ đã thuộc lòng để tĩnh tâm.

Hắn vốn chẳng khác nào Liễu Hạ Huệ cương trực, ngay cả khi làm nhiệm vụ ở những nơi như lầu xanh, cho dù đối phương có như thế nào thì hắn vẫn luôn giữ khoảng cách với những người đó. Còn bây giờ chỉ vì làn da mịn màng trắng như tuyết và bóng lưng với những đường nét hoàn hảo mị hoặc của người nào đó mà sinh ra phản ứng. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa hắn là một người dâm dục, hắn chỉ là không kìm được mà nghĩ muốn chạm vào và gần gũi với người “đặc biệt” trong lòng mình.

Bất quá một “ông già trong núi sâu” như Đường Tam không hiểu được cảm giác này nên tự mắng mình là “cầm thú”.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!