Đường Tam trùng sinh – C.149

Chương 149 : Thành công


Trương Hạo Hiên vô thức nắm chặt tay. Đường Tam lúc này đã thu hồi Yêu Thần biến, trở lại đứng bên cạnh hắn: “Vậy nên, học viện Gia Lý nhất định sẽ có nhiều huyết mạch Yêu Quái tộc cường đại hơn. Ta muốn đi xem xem, nếu như có thể học được… Ngài cũng hiểu mà.” Đường Tam nói với vẻ mặt đầy khao khát.

Hô hấp của Trương Hạo Hiên rõ ràng trở nên nặng nề: “Lý trí nói với ta rằng nên báo cáo chuyện này cho tổ chức, coi ngươi như nhân tài quan trọng nhất cần được bảo vệ. Ngươi có biết những gì ngươi vừa thể hiện có tính đột phá như thế nào đối với thế giới này không? Đặc biệt là với thế giới nhân loại chúng ta.”

Đường Tam nghiêm túc nhìn hắn: “Lão sư, phương pháp tu luyện cụ thể ta cũng đã giao cho ngài rồi. Không phải bản thân ta quý giá, mà là Huyền Thiên Bảo Lục quý giá. Không ai biết nó xuất hiện như thế nào, vậy nên mới càng cần ta đi nếm thử để xem cực hạn của nó đến tột cùng là ở đâu. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể tìm được cách khiến nó và nhân loại hòa hợp tốt hơn, để nhân loại chúng ta có cơ hội vùng lên.”

Trương Hạo Hiên nhắm hai mắt, thì thầm: “Nhưng ngươi có biết hay không, nếu như bí mật này của ngươi bị phát hiện sẽ như thế nào?”

Đường Tam khẽ mỉm cười nói: “Vấn đề này ta đã sớm nghĩ tới rồi. Nếu như có một ngày ta không cẩn thận bị phát hiện, vậy thì, sẽ chỉ có một mình ta. Cho dù bị chúng giết chết hay là tự sát, ta cũng tuyệt đối không tiết lộ nửa chữ về Huyền Thiên Bảo Lục. Chuyện này chỉ có sư đồ hai người chúng ta biết với nhau.”

“Nhưng dù thế nào đi chăng nữa ta cũng sẽ tận lực giấu kín, cũng cần ngài giúp ta che giấu chuyện này. Cho dù là mười năm hay trăm năm nữa sau khi ta chết, khi tổ chức Cứu Rỗi của chúng ta có nhiều thực lực hơn, có thể dần dần bồi dưỡng ra được càng nhiều cường giả. Đương nhiên, ngay cả đến lúc đó cũng không thể để Huyền Thiên Bảo Lục bị bại lộ, nếu không đó sẽ là tai họa cho nhân loại chúng ta.”

Trương Hạo Hiên yên lặng gật đầu. Chính vì suy nghĩ đến điểm này nên hắn vẫn chưa đem chuyện về Huyền Thiên Bảo Lục báo cáo lên phía trên. Nếu báo lên thì chuyện này sẽ vượt qua tầm kiểm soát của hắn. Một khi tổ chức quyết định để càng nhiều người bình thường tới học tập, việc giữ kín chắc chắn sẽ rất khó khăn. Điều đó ắt hẳn sẽ đem đến tai họa ngập đầu cho nhân loại.

“Ngươi rất thông minh, tuyệt nhiên không giống như một đứa trẻ mới mười tuổi, vô cùng chín chắn. Đường Tam, ngươi biết không? Ta từng nghĩ rằng liệu ngươi có phải vị cứu tinh được trời cao phái xuống để cứu vớt nhân loại chúng ta, cũng từng nghi ngờ ngươi có phải là gian tế Yêu Quái tộc phái tới hay không? Ta lại hy vọng là vế trước, khả năng của vế sau là rất nhỏ. Bởi cho dù là trong Yêu Quái tộc, ngươi cũng là một thiên tài đỉnh cao. Yêu Quái tộc căn bản không cần ngươi mạo hiểm như vậy.”

“Ta sẽ dùng hết khả năng bảo vệ ngươi thật tốt. Ngươi cũng phải hứa với ta nhất định phải bảo vệ tốt bản thân mình. Đối với toàn bộ nhân loại mà nói, ngươi vô cùng quan trọng.” Trương Hạo Hiên nghiêm túc nói.

“Ngài yên tâm, ta rất coi trọng tính mạng của mình.”

“Dù sao cũng đã chết đến hai lần rồi…” Đường Tam âm thầm phun ra một câu.

“Được rồi, ngươi muốn làm như thế nào, ta sẽ phối hợp với ngươi. Có thể quan sát, nhưng nhất định không được tùy tiện ra tay.”

Giải quyết xong phía trưởng trấn lão sư!

Đường Tam không biết Trương Hạo Hiên đề xuất với các vị lão sư khác như thế nào, nhưng rất nhanh đã được Vũ Băng Kỷ thông báo rằng hắn có thể đến học viện Gia Lý làm việc.

Một tuần làm việc ba ngày. Công việc của hắn đơn giản là quét dọn trong học viện, đúng vậy, chính là quét dọn.

Hắn phải làm một tên lao công tại học viện Gia Lý. Mà bốn ngày còn lại đương nhiên là trở về học viện Cứu Rỗi học tập và tu luyện. Nếu phải ra ngoài luyện tập thực chiến, công việc quét dọn sẽ được chuyển giao cho người khác. Không thể nghi ngờ, Trương Hạo Hiên sắp xếp cho Đường Tam cũng coi như vẹn toàn.

Tất cả các học viên được chia thành ba nhóm, sau khi từng nhóm ra ngoài lịch luyện, đoạn thời gian này đều đang tích lũy và tổng kết lại. Ngoài ra còn tiến hành phụ đạo chuyên biệt đối với từng người một. Học viện Cứu Rỗi tạm thời không sắp xếp ra ngoài lịch luyện. Phương pháp này Đường Tam cũng rất đồng tình. Sau khi tích lũy, lại tiếp tục lịch luyện, cứ lặp đi lặp lại như vậy chính là biện pháp tốt nhất.

Đường Tam tuy đã cao thêm không ít, nhưng mười tuổi mà chiều cao cũng chỉ khoảng tầm một mét rưỡi, so với thân hình to lớn của yêu quái chỉ là một cái chấm nhỏ. Đồng phục của học viện tiểu trấn cũng chính là quần áo lao động của bọn họ ở trong học viện Gia Lý.

Sắp xếp xong mọi thứ, vào sáng sớm ngày thứ ba, Đường Tam đi theo Trương Hạo Hiên, cuối cùng cũng tiến vào đệ nhất học viện của Gia Lý thành.

Với tư cách làm công việc hậu cần, Đường Tam đương nhiên không thể đi vào bằng lối cửa chính.

Ở học viện Gia Lý có một cái cửa nhỏ hướng về phía tiểu trấn, tất cả các nhân viên làm công việc hậu cần đều tiến vào học viện thông qua cánh cửa này.

Bước vào bên trong cánh cửa, vô hình trung Đường Tam có thể cảm nhận được thêm mấy phần trang nghiêm tại nơi này, hơn nữa linh khí thiên địa ở đây so với bên ngoài lại càng thêm nồng đậm.

“Tiểu Đường, ngươi phải nhớ kĩ, học viện Gia Lý có địa vị rất cao tại Gia Lý thành. Không chỉ có con cháu quý tộc trong thành đều đến đây học tập, mà còn có rất nhiều con cháu của những gia tộc lớn khác cũng đến đây bồi dưỡng. Nơi này có rất nhiều cường giả, Thần cấp trở lên đều không phải số ít. Vì vậy khi ngươi làm việc nhất định phải thật cẩn thận, hiểu rõ chưa?” Trương Hạo Hiên thấp giọng dặn dò.

Đường Tam đương nhiên biết Trương Hạo Hiên dặn dò mình thứ gì, chỉ gật đầu liên tục.

Học viện Gia Lý rộng lớn vô cùng, bên trong chia thành ba khu vực lớn. Ba khu vực được phân chia cụ thể thành:

Khu thứ nhất là khu dạy học, bao gồm khu nhà dạy học chính. Tổng cộng có sáu tòa nhà, lớn nhỏ không đều, mỗi nơi được chia ra dành cho việc giảng dạy khác nhau.

Khu thứ hai là khu sinh hoạt. Học viên của học viện Gia Lý vẫn thường yêu cầu ở nội trú. Mỗi khi bọn hắn muốn ra ngoài thì phải xin nghỉ phép. Mỗi tháng có một lần nghỉ phép ba ngày.

Khu thứ ba là khu tu luyện, ở đó chia thành nhiều khu vực tu luyện khác nhau, thích hợp cho nhiều học viên khác nhau tiến hành tu luyện.

Cửa hàng lớn cao cấp của riêng học viện cũng đặt tại khu tu luyện, chức năng so với cửa hàng nhỏ tại học viện Cứu Rỗi cũng không khác biệt lắm. Chắc chắn một điều là, ở đây có nhiều đồ tốt hơn so với cửa hàng nhỏ tại học viện Cứu Rỗi.

Đường Tam bây giờ nghĩ lại, lúc trước thật sự là đã rất may mắn mới gặp được Mỹ công tử! Đúng vào lúc nàng nghỉ phép trở về phụ giúp tại tiệm trà sữa vào thời điểm bận rộn.

Nơi làm việc của Đường Tam chính là mảnh đất trống áng chừng khoảng mười nghìn mét vuông phía trước khu nhà giảng dạy chính. Đường Tam mỗi ngày phải quét dọn hai lần vào buổi sáng và buổi chiều, mỗi tuần tiến hành cọ rửa một lần. Quét dọn tương đối dễ dàng, nhưng việc cọ rửa lại khá mệt nhọc.

Trương Hạo Hiên dẫn Đường Tam đến phía sau một mảnh rừng cây tại học viện Gia Lý. Ở nơi này có một dãy nhà thấp, do bị rừng cây phía trước che chắn nên từ phía trước hoàn toàn không thể nhìn thấy nơi này.

Trương Hạo Hiên đi đến gõ cửa một căn nhà. Cánh cửa mở ra, một ông lão lưng hơi còng bước ra từ phía trong.

“Mao thúc.” Trương Hạo Hiên rất khách khí nói.

“Trưởng trấn tới rồi à, mời vào trong ngồi.” Ông lão được gọi là Mao thúc cười ha ha nói.

Trương Hạo Hiên lắc đầu một cái: “Ta không làm phiền ngài nữa, đây là đứa trẻ ta đã nói với ngài, làm phiền ngài sắp xếp công việc cho nó. Ta về trước. Tên nó là Đường Tam, ngài gọi nó là tiểu Đường được rồi. Tiểu Đường, tới bái kiến Mao thúc.”

“Gia gia, chào ngài.” Đường Tam tiến lên hai bước, cung kính hành lễ.

“Không cần gọi ta cái gì gia gia, gọi ta một tiếng Mao lão là được rồi. Ở nơi này không thể xưng hô kiểu thân thích như vậy, hiểu chứ?” Mao lão đánh giá Đường Tam từ trên xuống dưới vài lần.

Nhìn ánh mắt lãnh đạm của Mao lão, Đường Tam vội vàng gật đầu: “Hiểu rồi, Mao lão.”

Mao lão hướng sang Trương Hạo Hiên nói: “Vậy ngài đi làm việc đi, đứa trẻ này giao cho ta. Chỉ cần nó an phận một chút, bảo đảm bình an vô sự.”

Trương Hạo Hiên gật gật đầu: “Vậy thì làm phiền ngài rồi. Tiểu Đường, Mao lão làm việc ở học viện Gia Lý đã mấy chục năm, đối với nơi này hiểu rõ vô cùng. Ngươi phải nghe Mao lão dặn dò, mỗi ngày sau khi làm xong việc thì trở về trấn.”

“Vâng, tạ ơn trưởng trấn.” Đường Tam đáp.

Trương Hạo Hiên đi rồi, Mao lão có chút lạnh lùng nói: “Theo ta tới đây.”

Edit: 刘庭德/Beta: Linh/Team dịch: #team25

Chương trước | Chương sau


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!