Đường Tam trùng sinh – C.123

Chương 123: Trận chiến liều chết


Thời điểm Đường Tam lao ra thì hắn cũng đã hạ quyết tâm rồi. Kinh nghiệm thực chiến của hắn thật sự rất phong phú, sống đến ba đời, số lần chiến đấu vượt cấp càng nhiều không đếm xuể.

Không nghi ngờ chút nào, đối thủ to lớn trước mặt bọn họ đây căn bản không phải thứ bọn họ có thể đấu lại. Với khí lực của con một yêu thú đang dần tiếp cận bát giai, cho dù nó có đứng yên cho bọn hắn đánh thì bọn hắn cũng chưa chắc đã phá được lớp phòng ngự của nó.

Năng lực thiên phú của huyết mạch Sáp Sí Hổ hẳn là Phong Cương. Vừa công vừa thủ, cực kỳ mạnh mẽ, lại còn có thể bay. Nếu bị nó chú ý tới thì không thể chạy thoát.

Trưởng trấn lão sư bên kia thật khó khăn mới có thể ngăn cản cửu giai Sáp Sí Hổ Vương. Vậy nên hiện tại bọn họ cũng không thể dựa vào bất kỳ ai, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vũ Băng Kỷ không hề hoa mắt. Cơ thể của hổ cái đúng là đã hai lần khựng lại giữa không trung. Hai lần dừng lại này, một lần tới từ Thì Quang biến của Cố Lý, lần thứ hai chính là từ Đường Tam. Đây cũng là lần đầu tiên hắn sử dụng Thì Quang biến.

Ngay khi sử dụng Thì Quang biến, Đường Tam cảm giác được tinh thần lực của mình lập tức bị rút đi một ít, mọi thứ trước mắt đều bị bóp méo.

Thì Quang biến của hắn chỉ là tam giai, đáng ra tác dụng của nó phải kém xa so với Cố Lý. Nhưng tinh thần lực của hắn hiện tại đã hóa lỏng, cấp độ tinh thần của hắn mạnh hơn Cố Lý không biết bao nhiêu lần, cho nên hiệu quả của Thì Quang Ngưng Cố gần như là tương tự nhau.

Ngay lúc thân thể của hổ cái bị đình trệ, Đường Tam xuất động, cả người hắn đột nhiên từ trên Băng Mâu nhảy lên. Băng Mâu bị hắn đạp lấy lực trực tiếp rơi thẳng xuống đất.

Thân thể của Đường Tam chớp động hư ảo trên không trung. Ngay sau đó, hắn đã tránh được móng vuốt sắc bén của hổ cái. Mượn ánh sáng từ trên móng vuốt sắc bén của hổ cái che lại, thân hình hắn đột nhiên biến mất trong giây lát.

Đám người Vũ Băng Kỷ chỉ thấy hoa mắt, không biết Đường Tam bằng cách nào trong nháy mắt đã lên tới đỉnh đầu của hổ cái.

Đường Tam chưa bao giờ là một người bảo thủ. Nhất là tại thời khắc đối mặt với nguy hiểm sống chết.

Thiểm Báo biến!

Ánh chớp xẹt qua trong nháy mắt đưa hắn trực tiếp đến đỉnh đầu hổ cái. Khống Hạc Cầm Long toàn lực khai mở, kéo hút cơ thể hắn ngay lập tức nhào lên lưng hổ. Hắn không trực tiếp công kích, toàn lực huy động Huyền Thiên Công điên cuồng hấp thu!

Trên thực tế, hắn cũng không biết khả năng thôn phệ huyết mạch Yêu Quái tộc có tác dụng đối với cơ thể yêu thú hay không. Nhưng hắn hiểu đây là cơ hội duy nhất của mình.

Để sống sót trước các đòn công kích tới từ con hổ cái trước mặt này, cần phải làm được hai việc : Tăng cường tự thân, làm suy yếu địch nhân.

“Ầm––” Huyết mạch chi lực khổng lồ lập tức ập vào trong cơ thể Đường Tam.

Thành công rồi!

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Đường Tam. Nhưng ngay sau đó hổ cái cũng đã kịp phản ứng, Phong Cương trên thân đột ngột bạo phát. Năng lượng khổng lồ phun ra, trực tiếp thổi bay Đường Tam.

Lần này Đường Tam bị đánh bay lên độ cao mấy chục mét, đụng gãy một mảng tán cây lớn.

Tại thời điểm Phong Cương bạo phát, Đường Tam cũng đã cảm nhận được điều đó. Nhưng hắn đã đạt được mục đích của mình. Thứ mà hắn thôn phệ trong tích tắc vừa rồi là huyết mạch chi lực tại vị trí giữa lưng hổ cái, đó là nơi gần tim nhất, cũng là nơi tập trung huyết mạch ở tim của hổ cái. Khu vực có nồng độ huyết mạch đậm đà nhất.

Đường Tam cũng không hề cân nhắc xem thân thể của mình có tiếp nhận nổi lần hấp thu này không. Cấp năm đỉnh phong Huyền Thiên Công ngay lập tức tăng tới cực hạn.

Hổ cái bởi vì chịu ảnh hưởng bởi hai lần Thì Quang biến, tại giây phút đó trên người không có Phong Cương hộ thân, bị hắn vững vàng hấp thụ.

Nhưng những gì trong mắt bọn Vũ Băng Kỷ trông thấy chính là Đường Tam bị đánh bay lên không trung, thê thảm vô cùng. Máu tươi trong miệng phun ra điên cuồng, quần áo trên người nổ tung, không rõ còn sống hay đã chết.

“A——”

Vũ Băng Kỷ thét to một tiếng, Băng Chùy ngưng tụ trong tay lập tức được quăng ra. Toàn lực phóng thích Băng nguyên tố thể, xông thẳng về phía hổ cái.

Cố Lý cũng vậy. Lúc này, nỗi đau trong tim đã vượt qua nỗi sợ hãi. Bọn họ không biết Đường Tam xông lên để làm gì, nhưng khi Đường Tam bị đánh bay đi, áp chế của hổ cái đối với huyết mạch của bọn họ đã yếu đi phân nửa.

Xem ra Đường Tam không thể sống nổi nữa. Liều mạng!

Ít nhất bọn hắn phải cho Trình Tử Chanh và Độc Bạch thời gian để chạy trốn. Giúp sư đệ, sư muội có thể thoát thân.

Con hổ cái bị Đường Tam thôn phệ, ngay cả khi tu vi của nó là đỉnh phong thất giai cũng cảm thấy khắp người bủn rủn.

Điều khiến y phục của Đường Tam nổ tung trên không trung không phải là bị Phong Cương đánh nát, mà bởi vì năng lượng hắn hút vào quá mức khổng lồ, thân thể không chịu nổi, năng lượng thoát ra từ lỗ chân lông làm quần áo nổ vụn.

“Bang!”

Vũ Băng Kỷ bị một vuốt đập bay, Băng Giáp hộ thể trên người vỡ tan thành từng mảnh. Thời khắc bị đập trúng, nếu như không phải Cố Lý cưỡng ép khống chế Thì Quang một chút, chỉ sợ Vũ Băng Kỷ chỉ kịp vớt về nửa cái mạng.

Cố Lý điên cuồng vung vẩy cái đuôi chùy, nhân cơ hội đánh trúng chân phải của hổ cái khiến chân phải của nó ngã lăn ra đất. Nhưng ngay sau đó, hắn đã bị chân trái của hổ cái đánh bay ra ngoài.

Những chiếc vuốt hổ sắc nhọn lưu lại trên người Cố Lý năm vết cào sâu tới tận xương. Bộ giáp dày nặng của Thì Quang Ngạc cũng không thể chặn hoàn toàn vết cắt của móng hổ, máu tươi chảy ra đầm đìa. Nếu không phải vì bị Đường Tam thôn phệ khiến hổ cái không dậy nổi sức lực thì lần này Cố Lý đã mất mạng rồi.

Chênh lệch quá lớn. Công kích của bọn hắn căn bản là không thể phá vỡ hàng phòng ngự của thất giai Sáp Sí Hổ. Mà mỗi đòn công kích của Sáp Sí Hổ gần như đều có thể uy hiếp tính mạng bọn hắn.

Vũ Băng Kỷ chật vật trở mình ngồi dậy. Từng đợt Băng Chùy phóng liên tiếp tới mắt hổ cái, cố gắng quấy nhiễu nó. Nhưng cũng giống như những đợt Băng Chùy trước, đối mặt với Phong Cương lập tức bị vỡ nát.

Sau khi bị đánh bay lên không trung, vào đúng lúc này Đường Tam đang rơi xuống. Hổ cái rõ ràng có một nỗi hận cực kì sâu sắc đối với kẻ bị nó đánh bay đầu tiên này.

Nó không đuổi giết Vũ Băng Kỷ và Cố Lý nữa mà đột nhiên ngẩng đầu, vỗ hai cánh sau lưng, trực tiếp vọt thẳng lên không trung. Há ra cái miệng cực lớn, răng nhanh khổng lồ táp thẳng tới phía Đường Tam.

Lần này nếu để nó cắn trúng, Đường Tam chắc chắn sẽ chết, trực tiếp trở thành thức ăn của nó.

“Không——”

Vũ Băng Kỷ hét lớn. Trong tích tắc, Băng nguyên tố thể đột ngột bùng nổ. Bức tường băng sau lưng hắn vỡ tan, đẩy thân thể hắn phóng cực nhanh tới hướng hổ cái.

Hắn tiếp xúc với Đường Tam mặc dù chưa lâu, nhưng chính trong khoảng thời gian nửa tháng ngắn ngủi này, hắn đã học được rất nhiều điều từ Đường Tam. Hắn thậm chí có thể cảm thấy rõ ràng vị tiểu sư đệ tuy chỉ có được Yêu Thần biến cấp thấp – Phong Lang biến, thế nhưng lại mang trong mình thiên phú cực kỳ xuất chúng. Mặc dù Đường Tam chỉ mới chín tuổi, nhưng Vũ Băng Kỷ không chỉ thưởng thức mà còn rất khâm phục hắn.

“Ngưng!” Tiếng gào thét cũng vang lên trong khoảng khắc này.

Toàn thân Cố Lý bị máu tươi nhuộm đỏ. Hắn dùng hết sức lực toàn thân phát ra tiếng gầm. Ánh sáng trắng nồng đậm hòa lẫn với màu máu trên cơ thể cùng tỏa sáng, thả ra Thì Quang Ngưng Cố mạnh nhất từ trước tới nay trong cuộc đời hắn.

Thân thể hổ cái đang bay lên trời liền bị đóng băng. Đôi cánh cứng đờ, cơ thể nó vẫn lao lên theo quán tính, nhưng cái miệng đang há ra không thể khép lại dưới tác động của Thì Quang Ngưng Cố.

“Đóng băng!” Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Vũ Băng Kỷ.

Tường băng nổ tung khiến cho thân thể Vũ Băng Kỷ nhận lấy ảnh hưởng. Mặc dù máu thịt sau lưng lẫn lộn, nhưng lúc này hắn vẫn có thể giữ được tỉnh táo.

Băng Mâu vốn đâm ra trực tiếp phát nổ. Hắn đột nhiên giang hai tay, giây phút va đập khiến toàn thân con hổ cái bị bao trùm bởi màu băng lam. Hai tay hắn chụm lại, ôm thật chặt cái cổ cường tráng của hổ cái.

Màu băng lam lập tức lan khắp toàn thân hổ cái. Băng nguyên tố thể lục giai, đem toàn lực đóng băng con hổ.

Bóng người màu xanh từ trên trời rơi xuống xoay lộn cuộn tròn. Đối mặt với cái miệng khổng lồ của hổ cái, hắn không hề né tránh mà là linh hoạt tiến vào.

Hổ cái trơ mắt nhìn hắn rơi vào trong miệng mình, nhưng dưới tác động của Thì Quang Ngưng Cố, cộng thêm toàn thân nhận lấy buốt lạnh, cái đầu cũng đông cứng lại khiến tốc độ khép miệng của nó chậm một nhịp.

Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sáng xanh chói lóa phát ra trong miệng nó. Hổ cái rống lên một âm thanh tan nát cõi lòng, trong miệng điên cuồng phun ra đẫm máu tươi pha lẫn ánh sáng màu xanh.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!